Chỉ tiếc, qua khỏi thôn này, sẽ không còn điếm này nữa.
Ta một mình nhích từng bước từ hồ sen trở về phòng.
Phụ thân nhìn thấy t.h.ả.m trạng của ta, hoảng hốt đến mức nói năng lộn xộn.
“Sao lại ra nông nỗi này!”
“Mau gọi đại phu tới!”
Chu Đình Ngọc cũng giả vờ như không hay biết gì, xông tới đỡ lấy cánh tay ta.
“Tiểu thư, rốt cuộc là kẻ nào làm?”
“Người có nhìn rõ mặt hắn không?”
Hai người này, kẻ tung người hứng, thi nhau quan tâm ta.
Nhưng một người là ruột thịt, lại chỉ sợ ta không thể tiến cung thay đứa con gái cưng của ông ta đi c.h.ế.t.
Người còn lại, kẻ ta yêu thầm suốt năm năm, lại chỉ sợ ta phát giác điều gì rồi đi gây khó dễ cho người trong lòng hắn.
Ta nhếch môi.
Lồng n.g.ự.c như bị khoét ra một lỗ hổng thật lớn.
Gió lạnh rít gào lướt qua, như muốn cuốn trôi cả linh hồn ta.
Phụ thân vẫn ở bên cạnh lải nhải trách móc.
“Các người sao lại bất cẩn đến vậy?”
“Nhìn xem, chỉ còn bốn ngày nữa là có người tới đón rồi.”
“Nếu lỡ làm hỏng chính sự thì biết làm sao?”
Chu Đình Ngọc nhíu mày.
Chưa kịp để hắn hỏi “chính sự” là gì, Tô Linh Nhu đã đột nhiên quỳ xuống đất.
“Phụ thân, Đình Ngọc ca ca, ngày mai là ngày giỗ của nương con.”
“Có thể chuyển bài vị của nương vào tông từ được không?”
“Nương con chỉ có duy nhất tâm nguyện này, vẫn luôn đè nặng trong lòng con.”
“Con cũng sắp đến tuổi xuất giá rồi, không thể không nói ra.”
Phụ thân ái ngại liếc nhìn ta.
Năm xưa, ông ta dắt người đàn bà bụng mang dạ chửa kia về nhà, suýt chút nữa chọc phu nhân hộc m.á.u.
Ông ta từng thề sẽ không cho ả ta bất kỳ danh phận nào.
“Chuyện này phải hỏi ý kiến tỷ tỷ con.”
Chỉ cần ta nới miệng, thì không tính là ông ta bội ước.
Ta đang được bôi t.h.u.ố.c, đau đến mức hai mắt nhòe đi.
Nghe vậy, ta liền quay đầu nhìn Chu Đình Ngọc.
“Hỏi ta cũng vô dụng.”
“Phải hỏi hắn.”
Nếu Chu Đình Ngọc mang thân phận Cửu Thiên Tuế ra ép ta, ta có thể phản kháng được sao?
Lần này là gãy mười ngón tay.
Lần sau, gãy cả xương sườn cũng chưa biết chừng.
Chu Đình Ngọc sửng sốt một thoáng, rồi trầm giọng nói.
“Đại tiểu thư đã hại Nhị tiểu thư ngay cả sinh thần cũng không được trọn vẹn.”
“Chi bằng lần này, cứ thành toàn cho nàng ấy.”
Ta rũ mắt.
“Ta không có ý kiến.”
Dù sao cũng chỉ còn bốn ngày nữa, ta và mẫu thân sẽ rời khỏi Tô gia.
Ai được đưa vào tông từ Tô gia, còn liên quan gì đến ta nữa?
Thế nhưng đúng ngày chuyển bài vị, Tô Linh Nhu lại bắt ta quỳ trong từ đường chép “Vãng sinh kinh”.
“Tỷ là đích nữ.”
“Tỷ không chép, chính là bất mãn với nương muội.”
“Nương muội sẽ không thể an nghỉ.”
Ta nhấc mấy ngón tay mềm nhũn như không còn xương lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ta thế này thì chép cho muội bằng cách nào?”
Nước mắt Tô Linh Nhu nói đến là đến.
“Muội không quan tâm.”
“Nương muội đã khổ sở suốt bao năm, tỷ tỷ ngay cả mấy ngày chịu tội thay bà cũng không chịu sao?”
Trên đời này, thật sự không ai giỏi đổi trắng thay đen hơn nàng ta.
Bách tính vây xem lại xì xầm bàn tán.
“Đại tiểu thư Tô gia cũng nhu nhược quá rồi.”
“Chẳng phải nói nàng ta ngang ngược hống hách, thường bắt nạt thứ nữ sao?”
“Bắt nạt kiểu này à?”
“Nhị tiểu thư rốt cuộc có chỗ dựa gì, mà dám ép đích tỷ đến mức ấy?”
Ngay cả người ngoài chỉ nhìn thoáng qua, cũng có thể thấy rõ nỗi khổ của ta.
Ta đứng giữa đám đông, bị những ánh mắt thương hại kia đ.â.m đến tan nát.
Đúng lúc này, quản gia của Cửu Thiên Tuế xách lệnh bài xuất hiện.
“Cửu Thiên Tuế có lệnh.”
“Nâng mẫu thân ruột của Tô Nhị tiểu thư lên làm bình thê, đồng thời lệnh cho Tô Đại tiểu thư chép Vãng sinh kinh mười lần.”
Lệnh này như sấm sét nổ ngang tai mọi người.
Cũng chỉ có ta là vẫn cười nổi.
“Cửu Thiên Tuế ngay cả chuyện nhà người khác cũng muốn nhúng tay vào sao?”
Quản gia lén lút nhìn sắc mặt Chu Đình Ngọc để xin chỉ thị.
Sau khi nhận được cái gật đầu của hắn, ông ta liền hất hàm ra lệnh.
“Thiên Tuế gia đã nói, việc nhà của Tô Nhị tiểu thư chính là việc nhà của ngài ấy.”
“Nếu Tô Đại tiểu thư không phục, thì đừng trách bọn ta ra tay với mẫu thân cô.”
“Dù sao mẫu thân cô c.h.ế.t đi, tâm nguyện của Tô Nhị tiểu thư cũng thành hiện thực.”
Đồng t.ử ta co rút lại.
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, khiến những vết thương chưa lành lại nứt toác.
Cuối cùng, ta c.ắ.n răng cười một tiếng.
“Chỉ là chép kinh Vãng sinh thôi mà.”
“Ta chép là được chứ gì.”
Ta quỳ trên bồ đoàn.
Nét chữ run rẩy méo mó, hệt như nửa đời phiêu dạt của ta.
Lợi dụng lúc mọi người đã rời đi, Tô Linh Nhu ngồi xuống đối diện ta.
“Tỷ tỷ, muội thật sự thương hại tỷ.”
“Sống trên đời không nơi nương tựa, ngoài cái danh đích nữ ra thì chẳng có gì.”
“Cửu Thiên Tuế đã chính thức hạ sính lễ với muội.”
“Từ nay trở đi, muội sẽ là Thiên Tuế phu nhân tôn quý nhất.”
“Còn tỷ, chẳng là gì cả.”
Ta nhướng mày.
“Chẳng phải muội luôn miệng gọi Đình Ngọc ca ca sao?”
“Gả cho Cửu Thiên Tuế, muội vui mừng đến vậy à?”
“Ngay cả Đình Ngọc ca ca cũng không cần nữa?”
“Hắn ta đáng là gì.”
Tô Linh Nhu nở nụ cười rạng rỡ với ta.
“Cửu Thiên Tuế không thể làm chuyện phu thê, nhưng có thể cho muội quyền thế và tiền bạc.”
“Một tên thị vệ tầm thường như hắn thì cho muội được gì?”
“Đợi muội gả vào phủ Thiên Tuế, sẽ lôi hắn ra hậu viện đ.á.n.h c.h.ế.t.”
“Đỡ để con ch.ó bị hoạn ghê tởm đó cứ quấn lấy muội.”
“Đúng rồi, tỷ tỷ.”
“Bây giờ ngay cả Chu Đình Ngọc tỷ cũng mất rồi, trong lòng có phải khó chịu lắm không?”