Ta không nghĩ Chu Đình Ngọc có thể đưa ra lời công đạo gì t.ử tế.
Cùng lắm là đi bắt mấy tên ăn mày bẩn thỉu kia rồi bóp c.h.ế.t.
Nhưng ta vạn lần không ngờ, vừa xuống khỏi giường, đã thấy Chu Đình Ngọc cởi trần nửa thân trên, quỳ giữa sân.
Bên cạnh hắn đặt một tấm ván gỗ rắn chắc, dài năm thước.
“Thuộc hạ bảo vệ chủ bất lực, xin tiểu thư trách phạt.”
“Nhưng phạt xong, chuyện này đến đây là kết thúc, không được liên lụy đến người khác nữa.”
Chu Đình Ngọc chưa bao giờ chịu để lộ thân thể trần trụi như thế trước mặt người khác.
Ta biết sâu trong lòng hắn tự ti vì thân thể tàn khuyết.
Nhưng vì Tô Linh Nhu, hắn không chỉ cởi áo, mà còn quỳ xuống xin ta đ.á.n.h phạt.
Môi ta run lên, cổ họng như bị thứ gì chặn lại.
“Ngươi thật sự nguyện ý làm đến mức này?”
Ánh mắt nam nhân nhìn ta vô cùng phức tạp.
Nhưng cuối cùng, hắn cúi đầu dời mắt đi, dùng sự im lặng đối đầu với ta.
Ta mỉm cười.
“Ngươi muốn chịu đòn, vậy cứ chịu đi.”
Dù sao tất cả đều là lựa chọn của hắn.
Cho dù Chu Đình Ngọc không nói, ta cũng sẽ không để hắn yên ổn.
Nhưng khi gậy thứ ba vung xuống, Tô Linh Nhu chẳng biết từ đâu lao ra, đưa tay tóm lấy cây trượng đang rơi xuống.
“Tỷ tỷ, sao tỷ có thể đối xử với Đình Ngọc ca ca như vậy?”
“Huynh ấy chỉ bảo vệ muội thôi mà, vì sao phải bị tỷ hành hạ?”
“Linh Nhu, đừng!”
Chu Đình Ngọc trừng mắt quát lớn.
Nhưng rốt cuộc vẫn chậm một bước.
Cây trượng đập vào tay Tô Linh Nhu, làm một ngón tay của nàng ta gãy gập.
Cả đời này Tô Linh Nhu chưa từng chịu khổ như vậy.
Nước mắt nàng ta lập tức tuôn như suối.
Nàng ta há miệng, đau đến mức chẳng thốt nổi thành lời.
Ta nhìn Chu Đình Ngọc ôm nàng ta vào lòng, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn mình, chỉ thấy thật nực cười.
“Lỗi là do ngươi phạm.”
“Gậy là ngươi tự xin chịu.”
“Cũng là nàng ta tự lao vào đỡ.”
“Ngươi nhìn ta như vậy là có ý gì?”
“Muốn g.i.ế.c ta để báo thù cho ả sao?”
Chu Đình Ngọc nghiến c.h.ặ.t hàm răng.
“Thuộc hạ không dám.”
Nhưng khi ta vừa quay lưng, lời trách vấn của hắn vẫn theo gió truyền tới.
“Nhưng mọi chuyện đều bắt nguồn từ người.”
“Ngay cả một câu xin lỗi, người cũng không có sao?”
Ta nghĩ, phải.
Ta nên xin lỗi.
Nhưng là xin lỗi chính ta.
Xin lỗi sự thấp hèn trước đây của bản thân.
Xin lỗi vì ta từng muốn dùng Thiên sinh mị thể để cứu một nam nhân như thế.
Tự chà đạp chính mình đến mức không đáng một đồng trước mặt hắn.
Ta bị xé áo, bọn họ nói chỉ bị chạm vào một cái thì có sao đâu.
Ta bị giẫm đạp, bọn họ nói mọi chuyện bắt nguồn từ ta.
Từ nay về sau, ta không bao giờ muốn sống trong cảnh bị người khác coi khinh như thế nữa.
Nhưng ngay tối hôm đó, ta lại bị người ta bịt mắt, bắt cóc từ phòng ngủ đến bên hồ sen.
Kẻ đó tàn nhẫn bẻ gãy ngón út của ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta đau đến hét lên một tiếng.
Một giọng nói the thé vang lên bên tai ta.
“Tô tiểu thư, chắc cô biết mình đắc tội ta vì chuyện gì.”
“Đêm nay ta đặc biệt đến đây đòi nợ cô.”
Ta biết.
Đó là giọng của thái giám.
Là giọng của Chu Đình Ngọc.
Thảo nào trước giờ không ai hoài nghi thân phận của hắn.
Hóa ra hắn có thể tùy ý đổi giọng.
Ta cười t.h.ả.m.
“Cửu Thiên Tuế điện hạ, ngài cũng thấy ta có lỗi, phải không?”
“Ngài mở to mắt mà nhìn xem.”
“Rốt cuộc là thiên kim nhà nào hà khắc với thứ muội, mà ngay cả bạc mua t.h.u.ố.c cho mẫu thân cũng không có?”
“Thiên kim nhà nào được phụ thân sủng ái, mà bên người chẳng có lấy một hạ nhân hầu hạ?”
Chu Đình Ngọc bị lời chất vấn của ta làm cho nghẹn họng.
Cuối cùng, hắn chỉ hỏi một câu.
“Ngươi biết là ta?”
“Cũng phải.”
“Chuyện ta ái mộ Tô Nhị tiểu thư, ai ai cũng biết.”
“Ngoài ta ra, còn ai chống lưng cho nàng ấy?”
Nói xong, hắn liền hạ lệnh, sai người sống sờ sờ bẻ gãy mười ngón tay của ta.
Bẻ gãy rồi lại nối lại.
Nối lại rồi lại bẻ gãy.
Đau đến mức mồ hôi thấm ướt từng lớp xiêm y trên người ta.
Nhưng ta không rên lấy nửa tiếng.
Cũng không cầu xin tha mạng.
Chu Đình Ngọc cất tiếng cười the thé.
“Tô Đại tiểu thư quả thật có cốt khí.”
“Là ta đã xem thường cô rồi.”
“Nhưng ta nghe nói cô ngày thường trong phủ thì quyến rũ thị vệ, ra ngoài bị người ta chạm một cái cũng không cho.”
“Hôm nay ta sẽ lột sạch cô, để cô từ đây bò về.”
“Xem cô sau này còn dám đối đầu với Linh Nhu nữa không.”
Lời còn chưa dứt, đã có một bàn tay tóm lấy cổ áo ta.
Ta hung hăng c.ắ.n đầu lưỡi, gào lớn.
“Chu Đình Ngọc!”
Ta muốn nói, rõ ràng tất cả mọi thứ ta làm đều là vì hắn.
Nếu không phải hắn lừa ta, giả vờ vì ta mà tịnh thân, vì sao ta phải hao tâm tổn sức muốn viên phòng với hắn?
Nhưng sự hy sinh của ta đổi lại được gì?
Là những lần nhục nhã thế này sao?
Động tác trên người ta khựng lại.
Ta biết kẻ đó đang xin chỉ thị của Chu Đình Ngọc, vị Cửu Thiên Tuế đại nhân.
Sau một khoảng lặng ngạt thở, dường như Chu Đình Ngọc đã xác nhận ta chỉ đang gọi người đến cứu, chứ không phải nhận ra thân phận của hắn.
Hắn ngồi xổm xuống, vỗ vỗ lên mặt ta.
“Nhớ lấy bài học hôm nay.”
“Sớm muộn gì cô cũng biết, còn rất nhiều chỗ cần dùng đến ta.”
“Cẩn thận cái mạng nhỏ của cô.”
Sau khi hắn rời đi, ta ho sặc sụa, nhổ ra một ngụm m.á.u tươi.
Chu Đình Ngọc.
Sau này ngươi cũng sẽ biết, ngươi cần dùng đến ta cũng rất nhiều.