Sau khi Lục Dạ thắng liên tiếp bốn trận mặc cho Vạn Duy Nhất biểu hiện ung dung thế nào hắn chung quy không lập tức xuống sân.
Bên phía trận doanh Thượng Cổ các thế lực lớn lấy "Thượng Cổ Lục Phái" Thiên Kiếm Lâu, Trường Sinh Thiên, Tiêu Dao Sơn, Huyền Tẫn Cung, Linh Ngoan Đảo, Tiên Du Quốc cầm đầu.
Nhưng "Thượng Cổ Lục Phái" này cũng không ai ra tay.
Dưới sự sắp xếp của Vạn Duy Nhất lại một đại năng Thiên Cực Cảnh thần phục trận doanh Thượng Cổ ra sân.
Thiếu Hạo Bắc Võ.
Thái thượng trưởng lão Thiếu Hạo thị nhất tộc Canh Kim Châu.
Tu vi Thiên Cực Cảnh đại viên mãn.
Tương tự, Thiếu Hạo thị từng kết thù máu với Lục Dạ.
Mới vừa khai chiến Thiếu Hạo Bắc Võ đã vận dụng thủ đoạn áp đáy hòm thanh thế kinh khủng.
Nhưng vẫn bị Lục Dạ búng tay giết chết hình thần câu diệt.
Tiếp theo, lần lượt có một số đại năng Thiên Cực Cảnh khác thần phục trận doanh Thượng Cổ và trận doanh Man Hoang ra sân.
Trong đó không thiếu một số nhân vật có ân oán cũ với Lục Dạ ví dụ như thái thượng trưởng lão Tây Lăng Tiên Các Xích Hỏa Châu, thái thượng trưởng lão Thanh Ất Quan Thanh Mộc Châu, v.v...
Nhưng không có ngoại lệ đều bị Lục Dạ búng tay giết chết.
Dù cho vận dụng đòn sát thủ cũng không được!
Mà theo việc Lục Dạ lần lượt giành chiến thắng bầu không khí ngoài đạo tràng càng ngày càng áp bách và trầm lắng.
"Đạo huynh, nên phái một số người có phân lượng xuất chiến rồi!"
Bên phía trận doanh Thượng Cổ một số lão nhân ngồi không yên sắc mặt âm trầm ngực buồn bực.
"Tính mạng những kẻ thần phục kia không tính là gì nhưng cứ để Lục Dạ kẻ này thắng tiếp như vậy mặt mũi trận doanh Thượng Cổ chúng ta để đâu?"
Có người trầm giọng nói: "Nếu truyền ra ngoài chúng sinh thiên hạ này lại nhìn chúng ta như thế nào?"
So với những lão nhân kia Vạn Duy Nhất lại vẫn rất ung dung không nóng không vội.
"Không hoảng, bên phía trận doanh Man Hoang khẳng định sẽ không kìm nén được trước chúng ta."
Vạn Duy Nhất thuận miệng nói: "Nếu có thể mượn tay Lục Dạ kẻ này gây tổn thương nặng nề cho trận doanh Man Hoang tự nhiên là chuyện tốt tày trời."
"Các vị nghĩ xem sau khi Linh Thương Chi Quyết kết thúc chúng ta sớm muộn gì cũng phải so cao thấp với trận doanh Man Hoang đến lúc đó còn không biết sẽ xảy ra bao nhiêu đại chiến máu tanh và động loạn."
"Nhưng nếu có thể mượn thanh đao Lục Dạ này giết cho trận doanh Man Hoang nguyên khí đại thương trong Linh Thương Chi Quyết này sau này bọn chúng còn lấy gì đấu với chúng ta?"
Mọi người kinh ngạc đều không ngờ Vạn Duy Nhất lại nghĩ như vậy.
"Những kẻ thần phục kia chết bao nhiêu căn bản không quan trọng cũng không lay chuyển được căn cơ của chúng ta."
Vạn Duy Nhất tiếp tục nói: "Ngược lại là bên phía trận doanh Man Hoang mới là tâm phúc họa lớn của chúng ta mà ta dám khẳng định bọn người Ô Tinh Đẩu đã sắp ngồi không yên rồi."
Có người nhịn không được nói: "Nhưng nếu bên phía trận doanh Man Hoang cũng nghĩ như vậy thì làm sao?"
Vạn Duy Nhất cười cười: "Vậy thì xem ai trầm ổn hơn!"
Thấy Vạn Duy Nhất trầm tĩnh và ung dung như vậy tâm trạng những lão nhân kia cũng dần dần bình tĩnh lại.
Chỉ là, nhìn Lục Dạ một kiếm tu Bão Chân Cảnh như vậy lại giống như giết gà làm thịt chó một đường thắng đến giờ khắc này trong lòng mọi người căn bản không thể thực sự bình tĩnh.
"Lần này ngược lại đa tạ các vị cho ta cơ hội chấm dứt ân oán cũ!"
Trong đạo tràng Lục Dạ bỗng nhiên mở miệng giọng nói lan truyền ra thật xa.
Hắn đã thắng liên tiếp mười chín trận thế lực sau lưng những đối thủ bị chém giết đa số đều có ân oán cũ với hắn.
Ví dụ như Huyền Minh Ma Thổ, Thanh Ất Quan, Tây Lăng Tiên Các, Thiếu Hạo Thị, Vạn Cực Thiên Cung, v.v...
Lục Dạ tự nhiên nhìn ra bên phía trận doanh Thượng Cổ và trận doanh Man Hoang vẫn chưa phái cường giả thực sự có phân lượng xuống sân nguyên nhân cũng rất dễ đoán.
Không ngoài hai điểm.
Thứ nhất, thăm dò tu vi của mình tiêu hao thể lực của mình.
Thứ hai, trận doanh Thượng Cổ và trận doanh Man Hoang đang âm thầm đấu đá!
Hai trận doanh lớn đều không muốn phái nhân vật cốt lõi xuống sân đều đang đợi nhân vật cốt lõi của trận doanh đối phương ra sân để mượn thanh đao là mình giáng đòn nặng nề cho đối phương.
Giống như đang so xem ai nhịn thở giỏi hơn vậy.
Xem ai không nhịn được trước.
Tuy nhiên, đối với Lục Dạ mà nói những thứ này đều không quan trọng.
Hôm nay tại đây hắn ngược lại muốn xem thử có ai có thể chém giết hắn trên đỉnh Vân Thê Phong này!
Nếu không ai làm được như vậy nên đến lượt Lục Dạ hắn huyết tẩy nơi này!
"Chấm dứt ân cừu quá khứ..."
Nghe thấy lời nói của Lục Dạ Giản Thanh Phong không khỏi cảm thán trong lòng.
Mấy năm qua Lục Dạ từng bị không biết bao nhiêu thế lực đỉnh cấp trong thiên hạ truy nã càng từng trải qua không biết bao nhiêu uy hiếp và nguy cơ.
Ví dụ như trận chiến Đào Lý Thành, trận chiến Kim Ngao Đảo, v.v... lần nào không phải gây ra sự chú ý của thiên hạ?
Trước kia, Lục Dạ còn cần Huyền Hồ Thư Viện che mưa chắn gió cần mời một số chỗ dựa thần bí cường đại mới có thể hóa hiểm thành di.
Nhưng bây giờ, không giống nữa!
Trong trận Linh Thương Chi Quyết này Lục Dạ đã thắng liên tiếp mười chín trận mỗi lần đều dễ dàng chém giết một đại năng Thiên Cực Cảnh!
Chỉ dựa vào thực lực bản thân hắn đã sở hữu năng lực chặt đứt oán cũ chấm dứt ân cừu.
Điều này bảo Giản Thanh Phong làm sao không cảm khái?
Không chỉ Giản Thanh Phong những đại nhân vật trận doanh Đương Thời kia cũng đồng dạng tâm trạng phập phồng cảm xúc rất nhiều.
"Nếu sớm biết Lục tiểu hữu sở hữu chiến lực bực này chúng ta nên đề cử hắn làm lãnh tụ trận doanh Đương Thời!"
Thái Huyền Kiếm Đình Ngụy Ngu than thở.
Trận doanh Đương Thời tại sao yếu như vậy nguyên nhân quan trọng nhất chính là ở chỗ "như rắn mất đầu"!
Chỉ cần trận doanh Đương Thời sở hữu một nhân vật lãnh tụ tương tự như Vạn Duy Nhất, Ô Tinh Đẩu cũng không đến mức luân lạc đến tình cảnh như ngày hôm nay.
"Đúng vậy, không có người lãnh đạo quần hùng ở đây trận doanh Đương Thời chính là một đĩa cát rời sẽ bị từng cái đánh tan."
Chưởng giáo Vạn Tượng Phủ Liễu Kiếm Thanh thần sắc phức tạp: "Nếu Lục tiểu hữu đứng ra sớm hơn một chút thì tốt rồi."
Lục Dạ đã thắng liên tiếp mười chín trận!
Từ khi Linh Thương Chi Quyết bắt đầu đến nay chưa từng có một cường giả trận doanh Đương Thời nào có thể làm được bước này!
Người như vậy tự nhiên có tư cách trở thành lãnh tụ của trận doanh Đương Thời.
"Không thể nào."
Giản Thanh Phong lại lắc đầu: "Mấy năm qua Lục Dạ luôn bị chèn ép, bị thù hằn kết thù máu với rất nhiều thế lực lớn của trận doanh Đương Thời nếu hắn đứng ra nói muốn gánh vác trọng trách chúa tể trận doanh Đương Thời ai sẽ phục hắn?"
"Càng đừng nói trước khi Lục Dạ lên sân hôm nay những lão gia hỏa các ngươi cũng đồng dạng không có bao nhiêu lòng tin đối với hắn!"
Mọi người ngẩn ra lập tức im lặng.
Lời nói của Giản Thanh Phong một châm thấy máu.
Trước hôm nay, ai sẽ cho rằng một tiểu bối như Lục Dạ có tư cách chấp chưởng quyền to chúa tể trận doanh Đương Thời?
Ngay cả việc hắn hôm nay tới tham gia Linh Thương Chi Quyết đều bị người đời không coi trọng nghi ngờ hắn điên cuồng mất trí đầu óc vào nước!
Ngay khi mọi người đang bàn tán bên phía trận doanh Man Hoang lại phái một "kẻ thần phục" xuất chiến.
Mộc Nhiên Phong.
Thái thượng trưởng lão Huyền Thiên Giáo Hắc Thủy Châu.
Nhưng chưa đợi trận chiến này diễn ra Mộc Nhiên Phong bỗng nhiên trầm giọng nói: "Lục Dạ, ta thần phục!"
Một hòn đá làm dấy lên ngàn tầng sóng!
Toàn trường xôn xao.
Đây là người đầu tiên lựa chọn thần phục kể từ khi khai chiến.
Hoang đường nhất là Mộc Nhiên Phong vốn dĩ đã thần phục trận doanh Man Hoang.
Nhưng bây giờ, hắn trực tiếp phản bội!
"Mộc Nhiên Phong, mẹ nó ngươi muốn chết!"
"Mộc Nhiên Phong, trên dưới Huyền Thiên Giáo sau lưng ngươi đều đã tỏ thái độ thần phục ngươi làm như vậy trên dưới Huyền Thiên Giáo tất sẽ bị huyết tẩy!!"
"Ngu xuẩn! Vì sống sót ngay cả tính mạng trên dưới tông môn mình cũng không màng."
Bên phía trận doanh Man Hoang truyền ra một trận tiếng răn dạy giận dữ những đại nhân vật kia đều có chút tức giận đến mức hỏng mất mặt mũi không ánh sáng.
Một người thần phục bọn họ lại phản bội dưới con mắt mọi người đầu hàng Lục Dạ quả thực chính là tát vào mặt ngay trước mặt mọi người!
"Chúng ta lựa chọn thần phục chỉ là không muốn để trên dưới tông môn chịu liên lụy!"
Sắc mặt Mộc Nhiên Phong xanh mét nghiêm nghị nói: "Nhưng các ngươi thì hay rồi coi chúng ta như nô tài đã như vậy chúng ta tại sao còn muốn thần phục?"
Nói xong, Mộc Nhiên Phong trực tiếp chửi ầm lên: "Giống như cuộc đối quyết hôm nay chỉ cần mắt không mù đều nên nhìn ra dựa vào chiến lực của chúng ta căn bản không phải đối thủ của Lục Dạ các ngươi lại còn phái chúng ta đi chịu chết!"
"Đây mẹ nó hoàn toàn chính là không coi chúng ta ra gì!"
"Trong tình huống này tại sao chúng ta còn phải bán mạng cho các ngươi?"
Một phen lời nói lộ ra sự phẫn khái và bi thương vang vọng trên đỉnh Vân Thê Phong này bị tất cả mọi người nghe rõ ràng.
Những đại nhân vật trận doanh Man Hoang đều chấn nộ sắc mặt xanh mét.
Bên phía trận doanh Thượng Cổ những đại nhân vật kia thầm hô không ổn trong lòng ý thức được có vấn đề rồi.
Một mực để những "kẻ thần phục" kia đi chịu chết ngược lại khơi dậy lửa giận trong lòng những "kẻ thần phục" khác!
Quả nhiên, theo tiếng nói của Mộc Nhiên Phong khuếch tán một trận âm thanh phẫn nộ cũng vang lên theo:
"Mộc huynh nói rất đúng lão tử cũng phản!"
"Có gan các ngươi bây giờ giết lão tử đi!"
"Các vị đồng đạo trận doanh Đương Thời trận doanh Thượng Cổ và trận doanh Man Hoang căn bản không coi chúng ta là người mình còn cố ý để chúng ta đi chịu chết đệch mợ cái này còn không phản?"
"Phản rồi!!"
... Nhất thời, những đại nhân vật từng thần phục trận doanh Thượng Cổ và trận doanh Man Hoang trước đó lần lượt nhảy ra phản đều bất chấp tất cả.
Trận doanh Thượng Cổ và trận doanh Man Hoang đều không ngờ tới sẽ xảy ra biến cố như vậy toàn bộ đều vừa kinh vừa giận.
Lục Dạ nhìn tất cả những điều này vào đáy mắt không có bao nhiêu cảm xúc.
Những "kẻ thần phục" kia cho dù đều cải tà quy chính lựa chọn quay đầu đó cũng là chuyện của bọn họ.
Là bọn họ nhận ra mình bị phái đi chịu chết mới có thể phản bội chứ không phải vì nội tâm bọn họ thực sự hối cải!
Tuy nhiên, Lục Dạ cũng vui vẻ nhìn thấy cảnh này.
"Những tên phản nghịch các ngươi thật sự cho rằng Lục Dạ hôm nay bách chiến bách thắng không ai có thể đánh giết hắn?"
Đột nhiên, Ô Tinh Đẩu mở miệng giọng điệu lạnh lùng: "Rất tốt, các ngươi đã lựa chọn phản bội bản tọa bảo đảm các ngươi và thế lực sau lưng các ngươi tất sẽ bị thanh toán triệt để!"
Giọng nói khuếch tán sát khí xông lên tận trời.
"Đợi Lục Dạ mất mạng bản tọa ngược lại muốn xem thử những tên phản đồ các ngươi sẽ tự xử như thế nào."
Trên đỉnh Bạch Ngọc Lâu Vạn Duy Nhất cười nhạt mây trôi nước chảy.
"Tổ tông nhà ngươi! Lão tử và thế lực sau lưng lão tử cho dù diệt vong cũng sẽ không làm heo chó cho các ngươi nữa!"
Mộc Nhiên Phong chửi ầm lên.
"Đúng vậy, đánh thì đánh lão tử dù chết trận cũng không tin không kéo được một cái đệm lưng!"
"Chuyện hôm nay tất sẽ khiến chúng sinh thiên hạ nhìn rõ bộ mặt thật của các ngươi để xem sau này ai còn sẽ lựa chọn thần phục các ngươi!"
Đủ loại tiếng chửi mắng vang lên liên tiếp cục diện loáng thoáng đều có dấu hiệu mất kiểm soát.
"Câm miệng!"
Đột nhiên, Ô Tinh Đẩu quát lớn tiếng như sấm sét áp chế tất cả âm thanh trong sân.
Hắn ngước mắt nhìn về phía Vạn Duy Nhất đứng trên đỉnh Bạch Ngọc Lâu: "Vạn Duy Nhất, ngươi nói thế nào?"
Vạn Duy Nhất nhẹ nhàng vỗ vỗ lan can thuận miệng nói: "Quy tắc Linh Thương Chi Quyết không thể hỏng! Đợi sau khi diệt sát Lục Dạ kẻ này đi tính sổ với những tên phản nghịch kia cũng không muộn!"
"Có thể!"
Ô Tinh Đẩu lạnh lùng: "Tuy nhiên, tiếp theo Vạn Duy Nhất ngươi có phải nên lấy ra chút bản lĩnh thật sự rồi không?"
Vạn Duy Nhất thuận miệng nói: "Đây là đương nhiên."
Hắn thầm than trong lòng vốn định mượn thanh đao Lục Dạ này thu thập trận doanh Man Hoang lại không ngờ Ô Tinh Đẩu vậy mà trầm ổn như thế.
Càng không ngờ tới những kẻ thần phục kia vậy mà sẽ lựa chọn phản bội đến mức cũng làm rối loạn mưu tính của hắn!
Trong lúc tâm niệm xoay chuyển Vạn Duy Nhất đưa ra quyết định: "Vương Trúc, ngươi đi chơi với Lục tiểu hữu một chút để Lục tiểu hữu xem thử tầng thứ Thiên Cực Cảnh cũng có khác biệt một trời một vực."