Vạn Tiên Triều Bái [C]

Chương 1032: Ban cho ngươi một cách chết!



Vương Trúc.

Thái thượng trưởng lão Trường Sinh Thiên.

Một thân đạo bào, thân ảnh gầy gò.

Khi Lục Dạ tới đỉnh Vân Thê Phong Vương Trúc từng mở miệng đầu tiên mắng một câu "Tiểu tạp chủng, ngươi thật sự có gan a".

Sau đó qua lời nhắc nhở của Giản Thanh Phong Lục Dạ mới biết Vương Trúc này là sư huynh của Lữ Từ, sư tôn của Cửu Thị.

Cho nên, Lục Dạ vốn không quen biết Vương Trúc đã sớm ghi một món nợ cho Vương Trúc trong lòng.

Lúc này, theo lời Vạn Duy Nhất mở miệng câu nói "Tầng thứ Thiên Cực Cảnh, cũng có khác biệt một trời một vực" cũng vang vọng toàn trường.

Đám người Giản Thanh Phong, Ngụy Ngu đồng loạt ngưng mắt.

Thời gian qua bọn họ đều đã chứng kiến phân lượng của "câu nói này".

Cùng là tu vi Thiên Cực Cảnh đại viên mãn nhưng những cường giả đến từ trận doanh Thượng Cổ và trận doanh Man Hoang chiến lực lại người sau kinh khủng hơn người trước hoàn toàn nghiền ép cường giả cùng cảnh giới đương thời!

Thậm chí, cho người ta cảm giác hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

Giống như mấy ngày trước Vạn Duy Nhất đích thân xuống sân chỉ một kiếm đã đánh giết viện trưởng Huyền Hồ Thư Viện Lý Hi Sinh!

Sự chênh lệch đó xác thực xứng đáng gọi là "một trời một vực".

"Nói thật, trước đó nhìn thấy tiểu tạp chủng này ta còn có chút khinh thường đích thân chém hắn lo lắng bị người ta chê cười tổn hại uy danh."

Vương Trúc thản nhiên nói: "Tuy nhiên hiện tại, chứng kiến kẻ này thắng liên tiếp mười chín trận ngược lại khiến ta nảy sinh một chút hứng thú lần này giết hắn ngược lại cũng sẽ không làm nhục uy danh!"

Khi giọng nói vang lên hắn một bước bước ra đã lặng lẽ đi tới trong đạo tràng.

Toàn trường ánh mắt cũng đều đồng loạt tụ tập trên người Vương Trúc.

Xung quanh người hắn da thịt rực rỡ sinh huy đạo vận như mặt trời chiếu sáng thập phương một luồng thần uy kinh khủng thông thiên triệt địa theo đó quét ngang toàn trường.

Những đại nhân vật trận doanh Đương Thời thấy thế không ai không run lên trong lòng thần sắc ngưng trọng chưa từng có.

Trường Sinh Thiên là một trong Thượng Cổ Ngũ Bí.

Vương Trúc thân là thái thượng trưởng lão Trường Sinh Thiên chiến lực tuy không phải mạnh nhất nhưng từ khi tham gia Linh Thương Chi Quyết lần lượt chém giết hơn ba mươi đối thủ chưa từng thất bại!

Sự mạnh mẽ của hắn sớm đã truyền khắp năm châu Linh Thương.

"Vạn Duy Nhất sắp xếp Vương Trúc ra sân xem ra cũng đã quyết tâm muốn thu thập Lục Dạ kẻ này rồi."

Ô Tinh Đẩu ánh mắt lấp lóe nhìn ra Vạn Duy Nhất sắp xếp như vậy rõ ràng đã thay đổi sách lược.

"Tiểu tạp chủng, nói cho bản tọa biết ngươi muốn chết như thế nào bản tọa bảo đảm thành toàn cho ngươi!"

Trong đạo tràng Vương Trúc ánh mắt ôn hòa lời lẽ hiền hậu khiến người ta như tắm gió xuân.

Chỉ là, khí tức một thân hắn lại kinh khủng đến mức khiến người ta run rẩy đạo quang đan xen thần huy lưu chuyển cả người quang mang vạn trượng hãi người cực kỳ.

Lục Dạ liếc Vương Trúc một cái không nói gì cả cất bước tiến lên.

"Hừ!"

Vương Trúc khẽ cười một tiếng: "Đã không muốn thể diện đưa ra một cách chết bản tọa liền ban cho ngươi một cách chết!"

Giọng nói vừa vang lên tay phải Vương Trúc bấm niệm pháp quyết.

Oanh!

Đạo tràng kịch chấn.

Thập phương hư không sụp đổ.

Một đạo lôi đình màu đỏ rực rỡ chói mắt từ trên trời giáng xuống.

Trong lôi đình quang diễm đan xen phù văn lưu chuyển tràn ngập khí tức hủy diệt tai kiếp khó diễn tả bằng lời.

Cho dù ở ngoài đạo tràng một kích này đều khiến không biết bao nhiêu người biến sắc.

Tùy tay mà thôi đã có thanh thế như vậy ở tầng thứ Thiên Cực Cảnh thực sự hiếm thấy!

Vạn Duy Nhất thầm gật đầu Vương Trúc biểu hiện nhìn như có chút ngạo mạn nhưng ra tay lại không nhẹ chút nào.

Chỉ một kích này đã thể hiện hết nội tại Thiên Cực Cảnh xảo đoạt tạo hóa của Vương Trúc!

Lần này, Lục Dạ kia định sẵn không thể búng tay đánh bại Vương Trúc.

Vừa nghĩ đến đây trong tầm mắt Vạn Duy Nhất xảy ra một cảnh tượng không thể tưởng tượng nổi.

Lục Dạ cất bước tiến lên vậy mà không tránh không né mặc cho đạo lôi đình màu đỏ rực rỡ chói mắt kia oanh kích lên người.

Oanh!!

Lôi điện bắn tung toé kinh thiên động địa.

Tuy nhiên, Lục Dạ lại không chút tổn hại!

Lôi đình màu đỏ kinh khủng kia vậy mà tan rã quanh người hắn bay lả tả tiêu tán.

Cái này...

Không biết bao nhiêu người trợn mắt há mồm da đầu tê dại.

Một kích kia của Vương Trúc kinh khủng bực nào ai dám tưởng tượng cứ thế bị hóa giải?

"Đáng chết!! Tiểu tử này rốt cuộc vận dụng sức mạnh bực nào?"

Cùng lúc đó, mí mắt Vương Trúc giật liên hồi sắc mặt khẽ biến.

Không chút do dự hắn ra tay lần nữa.

Oanh!

Trong đạo tràng lôi đình màu đỏ hóa thành trường mâu, xiềng xích, đại ấn các loại hình thái mang theo uy năng hủy thiên diệt địa dày đặc oanh về phía Lục Dạ.

Lục Dạ không tránh không né cất bước đi về phía trước.

Nơi đi qua tất cả công kích đều tan rã như thủy triều tiêu tán sạch sẽ.

Ngay cả y bào một thân hắn cũng không hư hại mảy may!

Vương Trúc da đầu tê dại thứ nhỏ bé này rõ ràng là tu vi Bão Chân Cảnh sao có thể nghịch thiên đến mức độ thái quá như vậy?

Chưa đợi hắn ra tay tiếp Lục Dạ bỗng nhiên dừng bước giơ tay ấn xuống.

Bịch!!!

Vương Trúc cả người hai đầu gối nện xuống đất bị trấn áp quỳ xuống thân thể gầy gò máu thịt nổ tung xương cốt đứt gãy cả người máu thịt be bét.

Trên khuôn mặt già nua kia của hắn đều viết đầy kinh hãi và mờ mịt đại khái không thể tưởng tượng bản thân sao lại thua nhanh như vậy, thảm bại như vậy!

Toàn trường run lên trừng lớn mắt.

Trước đó, Vương Trúc còn thề thốt tỏ thái độ muốn ban cho Lục Dạ một cách chết.

Nhưng trong nháy mắt hắn lại quỳ trước.

Bị trấn áp xuống đất giống như con chó chết vô lực giãy giụa.

Mà tất cả những điều này chỉ xảy ra trong cái giơ tay của Lục Dạ!

Bảo ai có thể không kinh hãi?

"Chỉ thế thôi còn ban cho ta một cách chết?"

Lục Dạ cười nhạo một tiếng: "Quả nhiên, càng cậy tu vi cao, đạo hạnh sâu càng không biết trời cao đất rộng!"

Bịch!!

Thân thể Vương Trúc bị trấn áp xuống đất cuối cùng không chống đỡ nổi cùng với thần hồn nổ tung.

Thực sự hình thần câu diệt.

Sau đó, Lục Dạ xoay người nhìn về phía bốn phía: "Người tiếp theo ai tới nhận chết?"

Thiên địa yên tĩnh, lặng ngắt như tờ chỉ có giọng nói bình thản của Lục Dạ đang vang vọng.

Lông mày Vạn Duy nhíu chặt trong thần sắc hiện lên một vẻ ngưng trọng.

Thần sắc Ô Tinh Đẩu sáng tối bất định.

Những đại nhân vật trận doanh Thượng Cổ và trận doanh Man Hoang kia đều bị kinh hãi.

Vương Trúc đã có thể xưng là một trong những nhân vật cốt lõi của trận doanh Thượng Cổ chiến lực mạnh mẽ mọi người đều biết.

Vốn dĩ mọi người đều cho rằng chỉ cần Vương Trúc lên sân tất nhiên có thể chấm dứt chuỗi thắng của Lục Dạ để Lục Dạ thực sự cảm nhận được cái gì gọi là phân lượng của "tầng thứ Thiên Cực Cảnh cũng có khác biệt một trời một vực".

Nhưng ai dám tưởng tượng Vương Trúc cũng chết bất đắc kỳ tử dưới một kích?

Đáng sợ nhất là sát phạt chi thuật Vương Trúc dốc hết đạo hạnh thực sự thi triển ra hoàn toàn không thể lay chuyển Lục Dạ mảy may!

"Bão Chân Cảnh như vậy thật đúng là chưa từng nghe thấy, chưa từng nhìn thấy còn hoang đường và thái quá hơn cả những câu chuyện trong thoại bản thế gian..."

Ngụy Ngu lẩm bẩm.

Hắn và những đại nhân vật bên phía trận doanh Đương Thời cũng đều bị chấn động dữ dội.

Căn bản không thể tưởng tượng Bão Chân Cảnh như Lục Dạ rốt cuộc tu luyện ra như thế nào.

Bầu không khí trầm mặc áp bách lòng người.

Cái chết của Vương Trúc mang lại đả kích cho trận doanh Thượng Cổ và trận doanh Man Hoang vượt xa bình thường có thể so sánh.

Cũng khiến bọn họ cuối cùng ý thức được sự nghiêm trọng của sự việc!

Lục Dạ này đâu phải điên cuồng mất trí rõ ràng là có chuẩn bị mà đến lực lượng mười phần!

"Tiếp tục đi đừng hỏng quy tắc."

Lục Dạ mở miệng.

Giọng nói nhẹ bẫng giờ phút này lại giống như một sự uy hiếp mạnh mẽ khiến những đại nhân vật trận doanh Thượng Cổ, Man Hoang kia cảm nhận được áp lực ập vào mặt.

"Ngô Dục, Linh Ngoan Đảo các ngươi từng treo thưởng thiên hạ truy nã Lục Dạ kẻ này hiện nay... cứ để ngươi ra tay đi."

Vạn Duy Nhất nhẹ giọng mở miệng.

"Cũng tốt."

Một nam tử trung niên mặc áo xanh gật đầu.

Ngô Dục.

Thái thượng trưởng lão Linh Ngoan Đảo địa vị trong trận doanh Thượng Cổ nằm trong hàng ngũ đỉnh tiêm vững vàng áp đảo Vương Trúc một bậc.

Khiến người ta ấn tượng sâu sắc nhất chính là Ngô Dục trong khoảng thời gian qua mỗi lần ra tay đều thắng rất nhẹ nhàng hoàn toàn chưa từng vận dụng thực lực thực sự.

Đến mức cho tới bây giờ thậm chí không ai rõ ràng Ngô Dục rốt cuộc ở Thiên Cực Cảnh mạnh mẽ đến mức nào.

Giống như giờ khắc này dù tận mắt chứng kiến cái chết của Vương Trúc Ngô Dục cũng bình tĩnh như cũ không có chút kiêng kỵ và kinh hoảng nào.

Lúc nói chuyện thân ảnh Ngô Dục lóe lên đột ngột xuất hiện trong đạo tràng.

Keng!

Ngô Dục giơ tay trong lòng bàn tay xuất hiện một cây đoản kích màu tím do đại đạo lực lượng ngưng tụ mà thành.

Sau đó, hắn ngước mắt nhìn về phía Lục Dạ: "Trên đời này căn bản không nên xuất hiện Bão Chân Cảnh như ngươi cho nên ta vẫn luôn nghi ngờ ngươi gian lận."

Lục Dạ nói: "Có bằng chứng không?"

Ngô Dục bình tĩnh nói: "Thần thông đạo pháp ta tu luyện có thể bắt giữ rõ ràng mọi bí mật đợi khi động thủ hy vọng ngươi đừng bị ta nắm được bằng chứng gian lận!"

Lục Dạ cười nói: "Ta rất mong chờ."

Ngô Dục không nói thêm gì nữa cất bước tiến lên.

Xuy!

Hư không run lên.

Cả người hắn giống như một đạo điện quang mờ ảo nhanh chóng đột ngột xuất hiện trước mặt Lục Dạ đoản kích màu tím trong tay tựa như khai thiên tích địa giận dữ chém ra.

Dưới một kích nhìn như đơn giản trực tiếp không có bất kỳ huyền cơ nào.

Thực tế sức mạnh của một kích này đồng thời chém về phía một thân tu vi, đạo khu, thần hồn thậm chí tâm cảnh của Lục Dạ!

Mạnh mẽ đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Đổi lại là trước khi đi tới Thoát Phàm đệ bát giới đối mặt với một kích này Lục Dạ định sẵn rất khó chống cự.

Nhưng bây giờ hắn ngay cả mí mắt cũng không nháy một cái chỉ giơ tay điểm một cái.

Một chỉ hời hợt nhẹ nhàng giống như hạ cờ rơi quân tùy ý.

Nhưng khi một chỉ này điểm ra vừa vặn điểm vào lưỡi đoản kích màu tím của Ngô Dục.

Sau đó.

Bùm!!!

Đoản kích từng tấc nổ tung bắn tung toé ra đạo quang đầy trời.

Đồng tử Ngô Dục đột nhiên co rút chưa đợi hắn biến chiêu chỉ lực kia đã nghiền nát đoản kích bộc phát tới.

Tay phải, cánh tay phải vốn cầm đoản kích giống như làm bằng giấy nổ tung tiêu tan.

Chỉ lực bá đạo kia càng xé rách ra một vết nứt thẳng tắp trong hư không lan tràn mãi đến tận cùng đạo tràng.

Bùm!!

Sức mạnh cấm trận bao phủ đạo tràng rung động nổ vang không thôi.

Mà Ngô Dục sớm đã bị một kích này làm kinh hãi đến mức da đầu tê dại mặt không còn chút máu thể xác tinh thần run rẩy không kiểm soát được.

Thậm chí đều quên cả đau đớn!

Quá đáng sợ giống như lướt qua tử thần khiến tồn tại sớm đã ngạo nghễ đứng trên đỉnh Thiên Cực Cảnh vô số năm tháng như Ngô Dục cảm nhận được sự đe dọa tử vong đã lâu không gặp.

Hắn căn bản không nghi ngờ nếu một chỉ này của Lục Dạ rơi vào trên người mình mà không phải cánh tay phải mình e là đã sớm bị đánh chết!

"Ta có gian lận?"

Lục Dạ hỏi.

Toàn thân Ngô Dục bị mồ hôi lạnh thấm ướt trong lòng mờ mịt.

Không có gian lận!

Hắn một chút cũng không phát hiện ra dấu vết gian lận.

Nhưng cũng chính vì thế mới khiến hắn cảm thấy kinh sợ và sợ hãi.

Trên đời này thật sự có Bão Chân Cảnh như vậy?

Không!

Hắn nhất định là gian lận rồi khẳng định là mình không nhìn ra!

Ngô Dục mạnh mẽ cắn răng đang muốn nói gì.

Lục Dạ cười cười: "Miệng biết nói dối bản tâm lại sẽ không phản ứng vừa rồi của ngươi đã chứng minh tất cả, không phải sao?"

Lục Dạ vung tay áo.

Thân thể Ngô Dục nổ tung hồn phi phách tán.

Ngoài đạo tràng tất cả mọi người đều ngây người ở đó lần nữa bị chấn động.

Ngô Dục vậy mà cũng thua!

Cứ thế bị dễ dàng đánh chết giống như nghiền chết một con kiến hôi dễ dàng!

Cho đến nay tuy nói Ngô Dục là người đầu tiên kiên trì hai chiêu trong tay Lục Dạ.

Nhưng ai cũng rõ ràng Lục Dạ là cố ý muốn dùng cách này chứng minh hắn chưa từng gian lận.

Đúng như Lục Dạ nói phản ứng của Ngô Dục bản thân nó đã là một bằng chứng!