Vạn Tiên Triều Bái [C]

Chương 1036:



Trong Linh Thương Chi Quyết lần này, người thực sự được Lục Dạ coi là đối thủ chỉ có Vạn Duy Nhất và Ô Tinh Đẩu hai người.

Những tồn tại Thiên Cực Cảnh khác trong mắt hắn căn bản không có bất kỳ uy hiếp nào.

Mà Vạn Duy Nhất lại khiến Lục Dạ để ý hơn một chút.

Bởi vì mấy ngày trước viện trưởng Huyền Hồ Thư Viện Lý Hi Sinh chính là chết dưới một kiếm của Vạn Duy Nhất!

Mối thù máu như vậy Lục Dạ tự nhiên sẽ không dễ dàng buông tha đối phương.

Cho nên trận chiến này từ thời khắc bắt đầu Lục Dạ đã đang đợi cơ hội.

Kiếm tu tranh phong làm thế nào mới có thể nghiền nát đạo tâm của đối phương khiến đối phương chết trong tuyệt vọng và sợ hãi?

Rất đơn giản, khi đối phương thi triển ra một kích mạnh nhất một lần hành động đánh bại đối phương!

Mà giờ khắc này cơ hội đã đến.

Một kiếm kia của Vạn Duy Nhất kinh động thiên địa vắt ngang chín vạn trượng trời cao rõ ràng đã dốc hết toàn bộ tu vi của đối phương!

Cho nên, giờ khắc này không chỉ thắp lên ngọn lửa chiến tranh trong lòng Lục Dạ mà hận ý và sát cơ trong lòng hắn cũng sôi trào vào giờ khắc này.

Keng!

Trong tay ba thước kiếm phong vang lên tiếng kêu leng keng.

Thanh Khư kiếm ý sớm đã được Lục Dạ tu luyện tới "Hóa Khư Cảnh" cũng vận chuyển không hề giữ lại vào giờ khắc này.

Khi hắn vung kiếm chém ra tựa như một đại khư vô tận xuất hiện giữa trời.

Thiên địa đột nhiên ảm đạm.

Nếu ví một kiếm kia của Vạn Duy Nhất như một dòng sông kiếm mênh mông rực rỡ vậy thì một kiếm này của Lục Dạ giống như một cái hố đen tinh không.

Thiên quang, hư không, bụi bặm, kiếm khí... tất cả cảnh tượng trước mặt hố đen tinh không đều bị nuốt chửng!

Một kiếm tựa như thiên hà rực rỡ kia của Vạn Duy Nhất cũng giống như rơi vào hố đen vô tận không ngừng bị nuốt chửng tiêu tán.

Đây là một kỳ quan không thể tưởng tượng nổi.

Vốn dĩ thập phương thiên địa kia đều bị kiếm quang rực rỡ của Vạn Duy Nhất chiếu sáng ánh sáng thấu cửu tiêu.

Nhưng theo việc vô tận kiếm quang bị nuốt chửng thập phương thiên địa giống như từ ban ngày rơi vào đêm tối vĩnh hằng u ám.

Tất cả cảnh tượng đều trở nên ảm đạm.

Rơi vào tầm mắt mọi người giống như bóng tối ập đến nuốt chửng ánh sáng trên trời dưới đất!

Không biết bao nhiêu người trợn mắt há mồm kinh hãi đến mức da đầu tê dại rợn cả tóc gáy.

Đây, phải là một kiếm như thế nào?

"Đáng chết!!"

Thần sắc thong dong trầm tĩnh của Vạn Duy Nhất rốt cuộc xảy ra biến hóa bị một kiếm này của Lục Dạ hung hăng làm kinh hãi.

Trên đời này sao lại có kiếm ý cấm kỵ như vậy?

Còn chưa kịp suy nghĩ nhiều một kiếm dốc hết toàn lực kia của hắn đã bị nghiền nát nuốt chửng sạch sẽ!

Phụt!

Vạn Duy Nhất ho ra máu sắc mặt tái nhợt.

Nhưng hắn không lo được những thứ này bởi vì một kiếm tựa như hố đen tinh không kia đã chém giết tới.

Trong khoảnh khắc này thân thể Vạn Duy Nhất đau nhói thần hồn kinh hãi trong lòng nảy sinh nỗi sợ hãi và tuyệt vọng khó kìm nén.

Trực giác nói cho hắn biết đối mặt với một kiếm này cho dù liều mạng cũng là phí công giống như bọ ngựa đấu xe sẽ bị nghiền ép mà chết.

Từ khi tu hành đến nay hắn vị đệ nhất nhân kiếm đạo thời đại Thượng Cổ này vẫn là lần đầu tiên cảm nhận được mãnh liệt như vậy thế nào gọi là sợ hãi thế nào gọi là tuyệt vọng.

Đó là một loại đe dọa tử vong vô lực chống cự!

Cũng trong khoảnh khắc này đột nhiên có dị biến xảy ra.

Một đạo bảo quang rực rỡ chói mắt bay lên trời xuất hiện chặn trước một kiếm tựa như hố đen tinh không kia.

Hóa ra là Ô Tinh Đẩu ra tay vào thời khắc mấu chốt tế ra một cái hũ sành màu xám xịt mặt ngoài bảo vật này trải rộng đạo văn cổ quái vặn vẹo kỳ dị thần huy phóng thích ra thì rực rỡ chói mắt tràn ngập khí tức hủy diệt.

Bùm!!!

Mảnh thiên địa kia rung chuyển.

Cả tòa đạo tràng chia năm xẻ bảy.

Sức mạnh cấm trận bao phủ trên dưới Vân Thê Phong đều chịu sự xung kích nghiêm trọng vào giờ khắc này thân núi lung lay sắp đổ.

Một kiếm tựa như hố đen tinh không kia của Lục Dạ rốt cuộc bị chặn lại triệt để tiêu tán.

Mà cái hũ sành màu xám xịt kia bị đánh bay ngược ra ngoài một cách tàn nhẫn.

Phụt!

Ô Tinh Đẩu tế ra hũ sành há mồm phun ra một ngụm máu khuôn mặt già nua tái nhợt giữa đôi lông mày hiện lên một vẻ kinh hãi.

Một kiếm này phải ẩn chứa uy năng cấm kỵ đến mức nào mới có thể đáng sợ như vậy?

Tuy nhiên, chính là Ô Tinh Đẩu ra tay hiểm lại càng hiểm cứu được tính mạng Vạn Duy Nhất khiến hắn từ trong sợ hãi và tuyệt vọng hồi thần lại.

Thiên địa rung chuyển khói bụi cuồn cuộn.

Cường giả ba trận doanh lớn đều bị cảnh này làm kinh hãi từng người biến sắc.

Một kiếm kia của Lục Dạ quá mức đáng sợ!

Ai có thể không rõ nếu không phải Ô Tinh Đẩu ra tay Vạn Duy Nhất sớm đã mất mạng?

"Ô huynh, đa tạ!"

Sắc mặt Vạn Duy Nhất trắng bệch vái chào hành lễ với Ô Tinh Đẩu.

Vị nhân vật lãnh tụ trận doanh Thượng Cổ này giờ phút này đã không còn thong dong như trước thần sắc âm trầm đến cực điểm.

"Cảm ơn cái gì chúng ta có kẻ thù chung tự nhiên phải cùng tiến cùng lui."

Ô Tinh Đẩu trầm giọng đáp lại: "Việc cấp bách là chém giết Lục Dạ kẻ này!"

"Lão già kia bất chấp quy tắc ra tay đây là mặt mũi cũng không cần nữa a."

Lục Dạ cười nhạo một tiếng.

Đạo tràng đã bị hủy diệt triệt để trên đỉnh Vân Thê Phong này bừa bộn khắp nơi đều là dấu vết chiến đấu nhìn thấy mà giật mình.

Nếu không phải trên dưới ngọn núi này bao phủ cấm trận e là sớm đã bị san thành bình địa!

"Đích xác quá không biết xấu hổ!"

"Rõ ràng chính là thua không nổi!"

"Khi quy tắc có lợi cho mình thì dùng quy tắc đối phó người khác khi quy tắc bất lợi cho mình thì trắng trợn chà đạp thật sự vô sỉ!"

... Sắc mặt bọn người Giản Thanh Phong, Ngụy Ngu, Liễu Kiếm Thanh khó coi phẫn nộ mắng chửi.

Một kiếm vừa rồi của Lục Dạ rõ ràng có thể chém Vạn Duy Nhất lại bị Ô Tinh Đẩu phá hoại bảo ai có thể cam tâm?

"Đều đã đến lúc nào rồi các ngươi còn bàn quy tắc gì thật sự buồn cười."

Ô Tinh Đẩu lạnh lùng mở miệng.

Vạn Duy Nhất mặt không chút thay đổi nói: "Không sai, quy tắc là do ta lập ra ta tự nhiên cũng có thể thay đổi!"

Một đám cường giả trận doanh Thượng Cổ và trận doanh Man Hoang đều đã tụ tập cùng một chỗ sát khí đằng đằng nghiêm trận dĩ đãi.

Tất cả những điều này khiến cường giả trận doanh Đương Thời vừa kinh vừa giận trong lòng buồn bực muốn chết.

"Làm theo quy tắc các ngươi không được không làm theo quy tắc các ngươi liền cho rằng mình được rồi?"

Lục Dạ mây trôi nước chảy không chút gợn sóng hắn sớm đã liệu đến sẽ như vậy tự nhiên sẽ không cảm thấy kỳ quái.

"Ha ha, phải ngu xuẩn đến mức nào mới có thể nói ra lời ngu xuẩn như vậy!"

Ô Tinh Đẩu ngửa mặt lên trời cười to: "Các ngươi có biết khi các ngươi lập lời thề lên núi đã chịu sự chế ước của lời thề sẽ bị 'Bích Hải Vạn Lưu Trận' bao phủ trên dưới ngọn núi này kìm kẹp?"

Cái gì?

Bên phía trận doanh Đương Thời trong lòng mọi người lộp bộp một tiếng ý thức được không ổn.

"Cái này thì chưa chắc."

Lục Dạ nói: "Hay là ngươi thử xem dựa vào một tòa phá trận có thể làm gì được bọn ta?"

Mí mắt Ô Tinh Đẩu giật một cái.

"Vậy thì thử xem!"

Vạn Duy Nhất nói xong lấy ra một cái trận bàn thanh đồng toàn lực thôi động.

Bùm!!!

Trên dưới Vân Thê Phong vô số cấm trận phù văn cuộn trào tựa như vạn dòng chảy lao nhanh tràn ngập khí thế kinh thiên động địa.

Sức mạnh cấm trận kia càng giống như thiên la địa võng vây khốn những đại nhân vật trận doanh Đương Thời kia trở thành tù nhân.

Những đại nhân vật kia đều chấn nộ.

Trước khi Linh Thương Chi Quyết bắt đầu Vạn Duy Nhất từng nói mục đích bố trí Bích Hải Vạn Lưu Trận này là đề phòng có người lâm trận bỏ chạy.

Ai có thể ngờ tới hiện nay trận pháp này lại được dùng để đối phó bọn họ?

"Ta giảng quy tắc là vì ta nguyện ý cho các ngươi cơ hội thần phục không muốn chúng sinh thiên hạ chịu tai họa vô cớ."

Vạn Duy Nhất thần sắc lạnh lùng: "Các ngươi thật sự cho rằng có thể lợi dụng quy tắc ta lập ra để xoay chuyển càn khôn?"

Nói xong, ánh mắt hắn nhìn về phía Lục Dạ: "Biết không chính vì sự xuất hiện của ngươi trận doanh Đương Thời đã mất đi tư cách thần phục! Kể từ hôm nay để lại cho các ngươi chỉ còn lại hủy diệt!"

Giọng nói còn đang vang vọng Vạn Duy Nhất mạnh mẽ thôi động trận bàn thanh đồng hạ tử thủ.

Bích Hải Vạn Lưu Trận này truyền thừa từ tay một vị người phi thăng thời đại Thượng Cổ là phi thăng cấm trận danh xứng với thực.

Ở trong trận này đủ để diệt sát tất cả Thượng Ngũ Cảnh cho dù là người phi thăng bị vây khốn cũng chắp cánh khó thoát!

"Ta không tin."

Lục Dạ lại khẽ cười một tiếng dưới chân đạp mạnh.

Một đạo thần hồng vàng rực rỡ xuất hiện từ chân núi men theo đường núi bay thẳng lên trời đến đỉnh Vân Thê Phong này.

Sau đó.

Bích Hải Vạn Lưu Trận kia ầm ầm vang dội vậy mà bị một đạo thần hồng màu vàng kia bổ ra chia năm xẻ bảy.

Không thể tin nổi là theo đạo thần hồng màu vàng kia khuếch tán hóa thành một tòa cấm trận giống như một lồng ánh sáng vàng rực rỡ bao phủ cả thập phương thiên địa Vân Thê Phong vào trong đó!

Biến cố thình lình xảy ra này hoàn toàn khiến bọn người Vạn Duy Nhất, Ô Tinh Đẩu trở tay không kịp khó tin.

Điều này sao có thể?

Đó chính là Bích Hải Vạn Lưu Trận!!

Ngay cả những đại nhân vật trận doanh Đương Thời kia cũng đều trợn mắt há hốc mồm.

Lục Dạ rốt cuộc làm thế nào?

Chỉ có Giản Thanh Phong bình tĩnh nhất khi cùng Lục Dạ đến Lục Dạ đã nhận ra Bích Hải Vạn Lưu Trận do Vạn Duy Nhất bố trí có huyền cơ khác cho nên trên đường lên núi Lục Dạ đã để lại từng đạo cấm trận bí phù dọc đường.

Tất cả những điều này đều được Giản Thanh Phong nhìn thấy trong mắt.

Tuy nhiên, Giản Thanh Phong cũng không ngờ tới tòa cấm trận Lục Dạ bố trí thần dị như vậy dễ dàng phá vỡ Bích Hải Vạn Lưu Trận kia không nói vậy mà còn lấy mận thay đào phong ấn hoàn toàn Vân Thê Phong lại một lần nữa!

Có thể nói, hiện nay những cường giả trận doanh Thượng Cổ và trận doanh Man Hoang kia ngược lại trở thành thú trong lồng tù nhân dưới bậc!

"Ta đã nói rồi nếu làm theo quy tắc các ngươi không được nếu không làm theo quy tắc các ngươi cũng đồng dạng không được."

Lục Dạ mở miệng hắn một mình đứng ở đó tự có một loại uy thế vô hình.

Khi quyết định đến Linh Thương Chi Quyết Lục Dạ đã chuẩn bị các loại thủ đoạn.

Giống như những bí phù phá vỡ Bích Hải Vạn Lưu Trận kia chính là do Lục Dạ đích thân luyện chế bên trong bí phù càng luyện vào một số tiên tài chân chính uy năng bực đó tự nhiên không phải Bích Hải Vạn Lưu Trận có thể so sánh.

Mà mục đích cuối cùng Lục Dạ chuẩn bị những bí phù này chính là phong ấn nơi này không để bất kỳ kẻ địch nào có khả năng chạy trốn!

Bây giờ, trên dưới Vân Thê Phong đều đã bị phong ấn tự nhiên đạt được mục đích của Lục Dạ.

"Không ngờ tới tên tiểu tạp chủng ngươi vậy mà có chuẩn bị mà đến!"

Khuôn mặt già nua của Ô Tinh Đẩu xanh mét vừa kinh vừa giận.

Những đại nhân vật trận doanh Thượng Cổ và trận doanh Man Hoang kia đồng dạng tâm thần chấn động ý thức được sự nghiêm trọng của sự việc.

Từ khoảnh khắc Lục Dạ xuất hiện cho đến bây giờ bọn họ vẫn luôn chịu thiệt thòi không chiếm được bất kỳ lợi ích nào không nói còn lần lượt chịu đả kích chuyện này bảo ai có thể chịu được?

Đặc biệt là hiện tại theo việc tòa cấm trận kia của Lục Dạ phong ấn Vân Thê Phong khiến trái tim bọn họ đều rơi xuống đáy vực tay chân lạnh toát.

Chẳng lẽ những người bọn họ... thật sự phải ngã trong tay Lục Dạ kia?

Một số người không khỏi nhớ tới lúc nãy Liên Đinh sau khi thần phục Lục Dạ đã nói những lời kia.

"Linh Thương Chi Quyết hôm nay nếu trận doanh Man Hoang không một ai là đối thủ của Lục tiểu hữu hậu quả như vậy ngài có thể gánh nổi không?"

Lúc đó, tất cả mọi người đều cảm thấy Liên Đinh điên rồi nếu không làm sao có thể nói ra những lời điên cuồng mất trí như vậy.

Nhưng bây giờ, những gì xảy ra trước mắt dường như đang ứng nghiệm những lời Liên Đinh nói!

Chính trong bầu không khí áp bách lòng người này Vạn Duy Nhất hít sâu một hơi trầm giọng nói: "Lục Dạ, ngươi đã chứng minh sự mạnh mẽ của mình bọn ta nguyện ý cho ngươi một cơ hội có thể cùng chúng ta cùng nhau chúa tể thiên hạ ngươi có chấp nhận không?"