Vạn Tiên Triều Bái [C]

Chương 1037: Kiếm áp Vân Thê Phong



Lời nói của Vạn Duy Nhất vang vọng toàn trường.

Đối với trận doanh Thượng Cổ và trận doanh Man Hoang mà nói Vạn Duy Nhất đưa ra thái độ như vậy đã là nhượng bộ lớn nhất.

Thiên hạ Linh Thương Giới này cũng chưa từng có ai có thể khiến Vạn Duy Nhất tỏ thái độ như vậy!

"Trận doanh Man Hoang ta cũng có thể đồng ý việc này."

Ô Tinh Đẩu trầm giọng nói: "Chiến lực của Lục đạo hữu mạnh mẽ thế nào mọi người đều thấy rõ tuyệt đối có tư cách cùng bọn ta chúa tể thiên hạ nổi chìm!"

Dừng một chút, Ô Tinh Đẩu tiếp tục nói: "Ngoài ra, ta cũng có thể tỏ thái độ thù hằn với trận doanh Đương Thời trong quá khứ có thể xóa bỏ toàn bộ!"

Trong sân lại là một trận xôn xao.

Trong lòng những cường giả trận doanh Đương Thời đều một trận cuộn trào.

Thời gian qua, trận doanh Thượng Cổ và trận doanh Man Hoang liên hợp quét ngang bát hoang càn quét thiên hạ nghiễm nhiên muốn nhổ tận gốc trận doanh Đương Thời.

Hiện nay người đời đều cho rằng thời đại thuộc về trận doanh Đương Thời đã qua định sẵn sẽ bị quét sạch sành sanh!

Nhưng ai dám tưởng tượng chỉ vì Lục Dạ hôm nay xuất hiện liền áp bách khiến Vạn Duy Nhất và Ô Tinh Đẩu cùng nhau tỏ thái độ nguyện ý buông bỏ thù hằn chung sống hòa bình với trận doanh Đương Thời?

"Ân oán xóa bỏ toàn bộ? Cùng nhau chúa tể thiên hạ?"

Lục Dạ ngẩn ra nhịn không được cười.

"Lục đạo hữu, bọn ta tuyệt đối không nói đùa."

Ô Tinh Đẩu vẻ mặt nghiêm túc nói: "Sau này, trận doanh Thượng Cổ, trận doanh Man Hoang và trận doanh Đương Thời chia ba thiên hạ đứng vững trên thế gian há chẳng đẹp sao?"

Lục Dạ thản nhiên nói: "Được thôi, chỉ cần các ngươi hôm nay có thể sống sót rời đi ta không ngại cho các ngươi một cơ hội như vậy."

Trong lòng Ô Tinh Đẩu trầm xuống nhìn ra Lục Dạ rõ ràng không định cứ thế bỏ qua.

Vạn Duy Nhất nhíu mày nói: "Lùi một vạn bước nói cho dù hôm nay ngươi có thể chiến thắng nhưng các thế lực lớn thuộc trận doanh bọn ta sớm đã phân bố khắp thiên hạ chỉ dựa vào một mình Lục Dạ ngươi e là còn không thể độc tôn trên đời chúa tể thiên hạ!"

Dừng một chút, Vạn Duy Nhất quét mắt toàn trường bình tĩnh nói: "Càng chưa nói đến nếu liều mạng cục diện hôm nay nơi này e là sẽ máu chảy thành sông!"

Lòng bàn tay Lục Dạ lật một cái Hỗn Nguyên Kiếm Thai hiện ra: "Vậy thì thử xem."

Keng!

Hỗn Nguyên Kiếm Thai vang lên một tiếng trong trẻo thân kiếm phiêu tán tiên quang như mộng như ảo.

Mấy ngày qua, Lục Dạ luyện một số tiên tài vào Hỗn Nguyên Kiếm Thai sớm đã khiến bảo vật này xảy ra sự lột xác về chất.

"Lục Dạ!"

Vạn Duy Nhất nghiêm nghị nói: "Ngươi ngoan cố như vậy định sẵn sẽ khiến thiên hạ đại loạn khiến chúng sinh thiên hạ chịu tai bay vạ gió! Hậu quả như vậy..."

Lục Dạ búng tay lau thân kiếm ánh mắt lạnh lẽo: "Hoặc là thần phục hoặc là hủy diệt đây là quy tắc Vạn Duy Nhất ngươi lập ra ngươi không giảng quy tắc vậy ta sẽ giúp ngươi giảng quy tắc!"

Oanh!

Khi giọng nói vang vọng tòa cấm trận màu vàng phong ấn hoàn toàn Vân Thê Phong kia nổ vang cộng hưởng với đạo kiếm trong tay Lục Dạ.

"Đương nhiên, hôm nay Vạn Duy Nhất ngươi đã không còn cơ hội thần phục chỉ có hủy diệt!"

Lục Dạ gằn từng chữ một thân sát cơ xông lên tận trời.

Vạn Duy Nhất giận quá hóa cười: "Thật sự coi trong tay bọn ta không có lá bài tẩy xoay chuyển càn khôn?"

Lục Dạ một kiếm chém qua.

Oanh!

Kiếm quang như điện mang theo tiên quang mờ ảo.

Sức mạnh của tòa cấm trận màu vàng kia cũng theo một kiếm này chém ra mà ầm ầm vận chuyển dấy lên dao động cấm trận cuộn trào mãnh liệt như núi lở biển gầm cuốn tới.

"Sợ ngươi sao?"

Vạn Duy Nhất bỗng nhiên tế ra một tấm gương đồng.

Ong!

Gương đồng tỏa sáng rực rỡ dấy lên đầy trời phù văn kỳ dị quang ảnh như ảo uy năng phóng thích ra mạnh mẽ vượt xa tầng thứ Thiên Cực Cảnh.

Đây, rõ ràng là một món bảo vật trên con đường phi thăng!

Tuy nhiên, đối mặt với một kiếm này của Lục Dạ gương đồng ầm ầm nổ tung chia năm xẻ bảy hóa thành vô số mảnh vụn bay lả tả.

Vạn Duy Nhất ho ra máu cả người bị đánh bay ngược ra ngoài sắc mặt đại biến.

Thật là kiếm uy đáng sợ!

Đạo kiếm trong tay tiểu tử này rõ ràng là một món bí bảo ghê gớm!

"Nhanh, cùng lên, liều mạng với bọn chúng!"

Ô Tinh Đẩu bạo hát khí tức một thân hắn cuộn trào thần uy hạo đãng giống như chiến thần lâm thế tế ra một thanh bạch cốt trường kích sáng như tuyết dẫn đầu ra tay.

"Giết, cho dù chết cũng muốn kéo bọn chúng cùng chôn theo!"

Vạn Duy Nhất tóc tai bù xù nghiêm nghị thét dài kiếm ý quanh người hắn bắn ra triệt để bất chấp tất cả liều mạng xuất kích.

Ầm ầm!

Trên đỉnh Vân Thê Phong hơn trăm cường giả hai trận doanh Thượng Cổ và Man Hoang giờ khắc này toàn bộ xuất động.

"Giết!"

"Giết!"

"Giết!"

Những cường giả hai trận doanh lớn này hét lớn đều ý thức được tình cảnh không ổn cho nên vừa mới ra tay bọn họ liền tế ra các loại bảo vật thi triển thần thông bí pháp áp đáy hòm trực tiếp liều mạng.

Nhất thời, trên đỉnh Vân Thê Phong này thần huy tàn phá bừa bãi bảo quang sôi trào khí tức hủy diệt kinh thiên động địa.

Bọn người Giản Thanh Phong, Ngụy Ngu, Liễu Kiếm Thanh tự nhiên sẽ không ngồi chờ chết toàn bộ tế ra bảo vật tiến hành phản kích.

Ngay cả Liên Đinh vừa rồi thần phục Lục Dạ cũng đều tế ra bảo vật tham gia vào đó cùng ra tay với những cường giả trận doanh Đương Thời kia.

Ngay khi một trận đại hỗn chiến đủ để ghi vào sử sách Linh Thương Giới sắp diễn ra.

Một đạo kiếm âm chấn thiên đột nhiên vang vọng.

Cường giả ba trận doanh lớn không ai không run lên trong lòng cảm nhận được sự áp bách khó nói nên lời hô hấp cứng lại.

Liền thấy Lục Dạ cất bước trên không bay lên trời.

Trong lòng bàn tay hắn Hỗn Nguyên Kiếm Thai nổ vang kiếm âm như thủy triều kích động cửu thiên thập địa.

Tòa cấm trận màu vàng phong ấn cả tòa Vân Thê Phong kia càng giống như sôi trào vào giờ khắc này ngưng tụ ra vô số kiếm khí màu vàng như mộng như ảo.

Chỉ riêng khí tức cấm trận tản phát ra đã áp bách cường giả trận doanh Thượng Cổ và trận doanh Man Hoang thần hồn muốn nứt khí cơ một thân chịu ảnh hưởng nghiêm trọng.

"Đáng chết!"

"Trận pháp này sao lại đáng sợ như vậy?"

"Đây rốt cuộc là sức mạnh cấm trận tầng thứ nào?"

Hơn một trăm cường giả như Vạn Duy Nhất, Ô Tinh Đẩu toàn bộ đều rợn cả tóc gáy như rơi vào hầm băng.

Khi tòa cấm trận này thực sự vận chuyển bọn họ mới ý thức được bọn họ chung quy vẫn đánh giá quá thấp Lục Dạ.

Chỉ dựa vào sức mạnh của trận pháp này đã khiến bọn họ cảm thấy tuyệt vọng và bất lực!

Mà lúc này, Lục Dạ đứng dựa vào hư không giống như chúa tể bỗng nhiên chém ra đạo kiếm trong tay.

Tựa như kiếm tiên trên bầu trời chém ra một kiếm về phía nhân gian.

Lập tức, vô số kiếm khí vàng rực rỡ từ trên trời giáng xuống.

Giống như một trận mưa kiếm tiên quang rực cháy dày đặc trút xuống như thác đổ.

"Giết!"

Vạn Duy Nhất gầm thét giống như liều mạng giết ra.

Một vị người phi thăng như hắn vốn nên phi thăng đi đi tới thế giới vị diện cao hơn tu hành ai dám tưởng tượng hắn lúc này lại luân lạc đến mức cần liều mạng để giành lấy một tia sinh cơ?

Bùm!!

Một đạo tiên quang kiếm khí rực rỡ như mộng ảo rủ xuống đục xuyên Vạn Duy Nhất.

Khoảnh khắc trước khi chết Vạn Duy Nhất trợn mắt tròn xoe nhìn về phía Lục Dạ chỉ là sâu trong đồng tử kia lại đều là mờ mịt.

Đại khái không thể tưởng tượng một người trẻ tuổi Bão Chân Cảnh làm sao có thể sở hữu nhiều thủ đoạn không thể tin nổi như vậy.

"Thần phục! Bọn ta nguyện ý thần phục!"

Ô Tinh Đẩu gào thét trên khuôn mặt già nua viết đầy sợ hãi.

Nhưng chung quy đã muộn.

Một mảnh kiếm khí chém xuống chém giết vị nhân vật cái thế từng đạt được danh hiệu "Thiên Cực Chiến Thần" ở thời đại Man Hoang này.

Ầm ầm!

Mưa kiếm dày đặc đục xuyên trời cao khiến đỉnh Vân Thê Phong giống như đang bốc cháy hiện ra cảnh tượng như hủy thiên diệt địa.

Những cường giả trận doanh Thượng Cổ và trận doanh Man Hoang kia toàn bộ đều bị tàn sát từng người một.

Huyết tinh tràn ngập.

Tiếng kêu thảm thiết rung trời.

Quả thực giống như một tòa huyết tinh luyện ngục chuyên chuẩn bị cho đại năng Thiên Cực Cảnh.

Một số cường giả đương thời từng thần phục hai trận doanh lớn này đều không thể may mắn thoát khỏi toàn bộ ôm hận.

Chứng kiến cảnh này bọn người Giản Thanh Phong, Ngụy Ngu không ai không rung động thất thần.

Đỉnh Vân Thê Phong hôm nay tụ tập đều là một nhóm tồn tại đứng ở đỉnh cao nhất của Linh Thương Giới.

Nhưng ai dám tưởng tượng những tồn tại này giống như gà đất chó sành bị đầy trời mưa kiếm màu vàng diệt sát?

Quá kinh khủng!

Trong những năm tháng đã qua của Linh Thương Giới e là đều không tìm ra trận chiến nào có thể so sánh với trận chiến hôm nay.

Chỉ vẹn vẹn mấy cái búng tay mà thôi.

Mưa kiếm đầy trời đột ngột ngừng lại kiếm minh trầm tịch đỉnh Vân Thê Phong trở về bầu không khí tĩnh mịch như chết.

Mà những cường giả hai trận doanh lớn Thượng Cổ, Man Hoang kia toàn bộ bị tàn sát không một ai sống sót!

Lúc còn sống bọn họ có lẽ uống cạn phong lưu danh động thiên hạ được chúng sinh coi như thần minh được tu đạo giả kính như thần thoại.

Nhưng bây giờ, ngay cả thi cốt cũng chưa từng để lại hồn phi phách tán một đời phong lưu cũng bị mưa dập gió vùi!

Những "kẻ thần phục" từng lựa chọn nhảy ra phản trước đó may mắn đều sống sót khi chứng kiến cảnh này không ai không thầm hô may mắn sống lưng đều bị mồ hôi lạnh thấm ướt.

Một ý niệm sai lầm chính là khác biệt sinh tử!

"Ta sớm đã khuyên các ngươi nhưng các ngươi lại đều coi lời ta nói như trò cười hoang đường..."

Thần sắc Liên Đinh hoảng hốt.

Thiên địa yên tĩnh đỉnh Vân Thê Phong đầy đất vết thương khắp nơi đầy rẫy dấu vết chiến đấu nhìn thấy mà giật mình giống như không tiếng động kể ra trận chiến vừa rồi thảm liệt thế nào.

Giờ khắc này, tất cả ánh mắt đều đồng loạt nhìn về phía thiếu niên một thân huyền y đứng dựa vào hư không kia.

Như nhìn thần minh!

Ai cũng hiểu trải qua trận chiến hôm nay đại thế của trận doanh Thượng Cổ và trận doanh Man Hoang đã mất khí số đã hết!

Thế cục cả thiên hạ đều sẽ vì trận chiến này mà triệt để viết lại.

Có thể nói, Lục Dạ một người một kiếm đã viết lại lịch sử Linh Thương Giới vào ngày hôm nay!

Thời gian qua, thiên hạ động loạn thế sự hỗn loạn quần hùng các trận doanh lớn tranh giành Trung Nguyên đều khát vọng chấp chưởng quyền bính chúa tể quân lâm thiên hạ.

Mà hôm nay, Lục Dạ dựa vào "trận chiến Vân Thê Phong" này đã chứng minh mình sở hữu nội tại chúa tể thiên hạ!

Thiên hạ đại thế thuận thì sống nghịch thì chết.

Sau này chỉ cần là người hiểu rõ trận chiến này ai còn dám đối địch với Lục Dạ?

Tâm thần bọn người Giản Thanh Phong, Ngụy Ngu cuộn trào hồi lâu không thể bình tĩnh.

Là những nhân vật tiền bối bọn họ rõ hơn ai hết trận chiến hôm nay ảnh hưởng trọng đại thế nào đối với cả thiên hạ.

Vạn Duy Nhất là đệ nhất nhân kiếm đạo thời đại Thượng Cổ.

Ô Tinh Đẩu là Thiên Cực Chiến Thần Man Hoang nhưng thời đại thuộc về bọn họ đều đã bị Lục Dạ đích thân kết thúc.

Từ nay về sau, thiên hạ nổi chìm này sẽ do Lục Dạ chúa tể!

Nội tâm Lục Dạ tịnh không có bao nhiêu cảm xúc.

Khi kiến thức thế giới lớn hơn khi lĩnh hội một góc băng sơn của chư thiên trên dưới ánh mắt Lục Dạ sớm đã vượt ra khỏi Linh Thương Giới nhìn về nơi cao hơn.

Vạn Duy Nhất cũng được, Ô Tinh Đẩu cũng thế chung quy đã trở thành vong hồn dưới kiếm hắn không có gì đáng cảm thán.

Lục Dạ giơ tay ném đi Hỗn Nguyên Kiếm Thai kêu lên một tiếng hóa thành một đạo quang bay vào tay áo biến mất không thấy.

Sau đó, Lục Dạ lấy ra một bầu rượu đổ rượu trong bầu xuống đất.

Mà trong lòng hắn thì lẩm bẩm: "Lý Hi Sinh sư huynh, các vị trưởng bối thư viện ta đã báo thù rửa hận cho các ngươi các ngươi nếu có linh thiêng có thể ngậm cười nơi chín suối."

Ngày này, trên đỉnh Vân Thê Phong Lục Dạ một người một kiếm lấy tu vi Bão Chân Cảnh tàn sát cường giả hai trận doanh lớn Thượng Cổ, Man Hoang!

Tin tức trận chiến này tựa như cuồng phong quét qua năm châu Linh Thương Giới.

Nhất thời, thiên hạ vì đó mà chấn động.

Người đời không ai không trợn mắt há mồm.