Vạn Tiên Triều Bái [C]

Chương 1074: Một nét chấm phá nhẹ nhàng của vận mệnh



Nguyên Tùy Phong liếc mắt một cái liền nhận ra lai lịch khối bí phù trong tay Hàn Tuyết Ảnh.

Tiên Lục Vô Cực Phù!

Một trong những đại sát khí nổi danh nhất của Thê Hà Tiên Sơn một khi dẫn bạo đủ sức uy hiếp đến tính mạng của cả những đại nhân vật tiên đạo. Tiên nhân bình thường mà chạm phải định sẵn là thập tử vô sinh!

Ngay cả Nguyên Tùy Phong cũng không ngờ rằng trong tay Hàn Tuyết Ảnh lại nắm giữ loại đại sát khí bực này. Không dám chậm trễ Nguyên Tùy Phong lập tức nói ra lai lịch của khối bí phù nhắc nhở Lục Dạ đừng hành động thiếu suy nghĩ.

"Kéo tất cả mọi người cùng chôn thây? Nói như vậy dựa vào lực lượng của ngươi thì căn bản không thể nào khống chế được bí phù ở đẳng cấp này đúng không?" Lục Dạ nhìn về phía khối bí phù trong tay Hàn Tuyết Ảnh.

"Không sai." Hàn Tuyết Ảnh lạnh lùng nói: "Tiếp theo, phải xem ngươi chọn thế nào. Hoặc là cho ta một con đường sống hoặc là tất cả cùng chết!"

Đám đông có mặt tại đó đều trở nên căng thẳng. Có ai lại muốn bồi táng cùng người khác cơ chứ?

"Như vậy đi, ban nãy Hàn cô nương chẳng phải đã tỏ thái độ nguyện ý dập đầu thần phục sao?" Nguyên Tùy Phong lên tiếng: "Theo ta thấy Lục đạo hữu hoàn toàn có thể đồng ý cho Hàn cô nương một cơ hội cải tà quy chính lấy công chuộc tội!"

Hàn Tuyết Ảnh cười gằn: "Muộn rồi! Ta đã thay đổi chủ ý! Cho dù tên Lục Dạ hắn có quỳ xuống cầu xin ta ta cũng tuyệt đối không thỏa hiệp nữa."

Lục Dạ bỗng nhiên bật cười: "Vậy ngươi bóp nát bí phù đi ta thực sự muốn kiến thức một chút xem cái gọi là tiên đạo bí phù kia uy năng lớn đến nhường nào."

Cái gì!?

Mọi người đều kinh hãi.

Hàn Tuyết Ảnh suýt nữa hoài nghi mình nghe nhầm: "Ngươi... chắc chắn chứ?"

Lục Dạ nhạt nói: "Ta đếm ba tiếng nếu ngươi không bóp nát bí phù ta sẽ giết ngươi."

Sắc mặt Hàn Tuyết Ảnh biến ảo liên tục khó mà tin nổi. Tên Lục Dạ này điên rồi sao? Nếu không, sao có thể không sợ hãi cái kết cục ngọc thạch câu phần này?

"Trác Linh Quân, ngươi không khuyên hắn sao?" Hàn Tuyết Ảnh hỏi.

Trác Linh Quân dùng giọng điệu bình thản đáp: "Ta nghe theo Lục đạo hữu muốn chết thì tất cả cùng chết là được."

Tuyết Diễm Yêu Hoàng và Cửu Thiên Tuế đưa mắt nhìn nhau tuy trong lòng căng thẳng nhưng cũng không hề lên tiếng can ngăn. Đã đến nước này cho dù Lục Dạ đưa ra bất kỳ quyết định nào các nàng cũng sẽ đứng về phía hắn.

"Đại nhân, ngài... ngài có muốn khuyên Lục Thiên Tôn một câu không?" Phía bên Nguyên Tùy Phong một gã tu sĩ lắp bắp mở lời. Cứ hễ có cơ hội sống sót ai lại muốn bồi táng cơ chứ?

Phụt!

Nguyên Tùy Phong phẩy tay một cái trực tiếp đánh chết kẻ này. Cảnh tượng máu tanh ấy hung hăng kích thích tâm lý đám tu sĩ thuộc trận doanh của Nguyên Tùy Phong.

"Những lời như vậy thì đừng nói nữa ta vô điều kiện ủng hộ cách làm của Lục đạo hữu!" Nguyên Tùy Phong bình thản nói.

Đám người im thiêng liếp. Lúc này trong đại điện cũng chỉ còn lại những tu sĩ thuộc phe Nguyên Tùy Phong là còn sống. Tu sĩ của ba trận doanh khác gần như đã bị Lục Dạ tàn sát không còn một mống. Dĩ nhiên, Lăng Thiên Hầu vẫn còn sống.

Khi nhận ra thái độ của Nguyên Tùy Phong Lăng Thiên Hầu hung hăng cắn răng nói: "Cùng lắm thì chết sợ cái rắm ta cũng ủng hộ Lục đạo hữu!"

Thu hết thảy những điều này vào đáy mắt lòng Hàn Tuyết Ảnh trầm xuống ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

"Một."

Lục Dạ bắt đầu đếm. Bầu không khí lặng lẽ trở nên đè nén và căng như dây đàn. Dung nhan kiều diễm của Hàn Tuyết Ảnh lúc xanh lúc trắng vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ.

"Hai."

Giọng nói của Lục Dạ tựa như tiếng chuông đòi mạng vang vọng trong đại điện.

Đột nhiên, Hàn Tuyết Ảnh cắn răng gầm lên: "Lục Dạ, là ngươi ép ta!!!"

Âm thanh mang theo ý vị điên cuồng vẫn còn đang vang vọng Hàn Tuyết Ảnh đã hung hăng bóp nát Tiên Lục Vô Cực Phù.

Rắc!

Bí phù vỡ vụn. Nhưng viễn cảnh mang tính hủy diệt tất cả như mọi người tưởng tượng lại không hề xảy ra. Bởi vì ngay khoảnh khắc bí phù vỡ nát hồ lô da vàng vẫn luôn lơ lửng trên không trung đột nhiên phun ra một dải tiên quang rực rỡ trực tiếp thu lấy khối bí phù tàn tạ kia.

Ong!

Hồ lô da vàng giống như vừa nuốt được đại bổ chi vật phát ra tiếng ong ong đầy sung sướng.

Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ tại chỗ. Cảnh tượng tử vong đáng sợ nhất đã không diễn ra từ đầu đến cuối chỉ là một phen hoảng hồn bóng vía.

Hàn Tuyết Ảnh choáng váng đứng đực ra đó. Tấm bí phù được coi là đòn sát thủ lại bị hóa giải một cách dễ dàng như vậy quả thực giống như cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà khiến nàng hoàn toàn sụp đổ.

Hàn Tuyết Ảnh khàn giọng thét lớn: "Lục Dạ! Ngươi đừng quên trưởng lão Tùng Cương của Thê Hà Tiên Sơn ta vẫn đang đợi ở bên ngoài nếu ngươi dám giết ta..."

Phụt!

Một luồng kiếm khí lóe lên.

Giữa mi tâm Hàn Tuyết Ảnh xuất hiện một lỗ máu thanh âm mang theo ý vị điên cuồng của nàng cũng đột ngột im bặt. Sau đó, cả người nàng ầm ầm ngã gục thân thể hóa thành tro bụi ầm ầm tiêu tán.

Một vị thiên kiêu tiên đạo hình thần câu diệt!

Tận mắt chứng kiến cảnh này cõi lòng mọi người hồi lâu vẫn không thể bình tĩnh nổi.

Cảnh Trường Từ, Ngọc Thanh Khuyết, Hàn Tuyết Ảnh!

Ba vị thiên kiêu tiên đạo lục tục bỏ mạng cho dù nắm giữ tiên đạo trọng bảo hay đại sát khí trong tay tất cả đều chỉ là phí công vô ích. Ngược lại, Lục Dạ từ đầu đến cuối đều giành chiến thắng một cách rất nhẹ nhàng. Cho dù trong lúc chém giết trước đó có chịu đầy rẫy thương tích nhưng đổi lại đó lại là một thời cơ để hắn đột phá cảnh giới ngay trong chiến đấu!

"Hóa ra từ khoảnh khắc bắt đầu hành động hết thảy mọi thứ đã nằm trong tầm kiểm soát của Lục đạo hữu..." Nguyên Tùy Phong thầm cảm thán: "Đối với hắn mà nói lần hành động này cho dù có xảy ra bao nhiêu biến số quả thực cũng chỉ như một trò đùa..."

Đến giờ phút này Nguyên Tùy Phong mới rốt cuộc hiểu được tại sao Lục Dạ lại nói rằng nếu hắn đối xử bằng lòng thành thì trong lần hành động này hắn sẽ không chết. Chỉ nhìn cảnh tượng trước mắt cũng đủ hiểu nếu hắn không một mực giữ vững tấm lòng thành khi đối đãi với Lục Dạ lúc này e rằng đã sớm bỏ mạng rồi.

Phịch!

Đột nhiên, một tiếng động trầm đục vang lên khiến mọi người giật mình. Chỉ thấy Lăng Thiên Hầu quỳ sụp hai gối hướng về phía Lục Dạ mà dập đầu giọng nói bàng hoàng: "Lục Thiên Tôn! Kẻ hèn này đã biết sai cầu xin Thiên Tôn khai ân tha cho kẻ hèn này một cái mạng chó!"

Trán lão đã dập đến tươm máu máu chảy ròng ròng khắp mặt.

Lục Dạ liếc Lăng Thiên Hầu một cái: "Ta ngược lại rất tò mò tâm trạng của ngươi lúc này như thế nào chi bằng nói nghe thử xem."

Đối với Lăng Thiên Hầu Lục Dạ vừa thấy bi ai cho lão lại vừa thấy nực cười và đáng thương. Nhưng không thể phủ nhận Lăng Thiên Hầu quả thực là một kiêu hùng có thủ đoạn có khí phách.

"Ta..." Lăng Thiên Hầu quỳ ở đó trầm mặc hồi lâu mới khàn giọng nói: "Không giấu gì Thiên Tôn kẻ hèn này chỉ cảm thấy mình giống như một tên hề... bị vận mệnh trêu đùa!"

Trong giọng nói ngập tràn sự bi thương đắng chát và suy sụp. Cố tâm bày mưu tính kế có những lúc lại chẳng địch nổi một nét chấm phá nhẹ nhàng của vận mệnh! Đây, chẳng phải là tạo hóa trêu người hay sao? Khi gặp phải một tồn tại đặc thù như Lục Dạ mọi mưu đồ và bố cục định sẵn đều là uổng phí tâm cơ!

"Sao ngươi không thử xem giờ phút này có thể nắm giữ sinh tử của ta không?" Lục Dạ cười hỏi.

"Không dám!" Lăng Thiên Hầu luống cuống nói: "Kẻ hèn này dù có ngu xuẩn đến đâu cũng hiểu rõ chút thủ đoạn vặt vãnh của mình trong mắt Thiên Tôn chẳng khác nào một trò cười."

Lục Dạ nói: "Đáng tiếc, ngươi nhận sai quá muộn rồi."

Thân thể Lăng Thiên Hầu cứng đờ lão như sụp đổ gào lên: "Thiên Tôn đại nhân, ta..."

Bụp!

Lời còn chưa dứt Lăng Thiên Hầu đang quỳ ở đó đã bạo tử hình thần câu diệt.

"Tính toán chi li quá thông minh ngược lại chẳng khác nào tự tìm đường chết." Nguyên Tùy Phong khẽ lắc đầu. Đổi lại hắn là Lục Dạ hắn cũng quyết không cho Lăng Thiên Hầu bất kỳ cơ hội sống sót nào nữa. Không phải là vấn đề hẹp hòi mà là những việc Lăng Thiên Hầu đã làm trên suốt quãng đường này đã đủ để lão chết không biết bao nhiêu lần rồi.

"Ta cần tĩnh tâm đả tọa một phen các vị cứ tự nhiên."

Lục Dạ khoanh chân ngồi xuống không đếm xỉa đến những người khác nữa dồn toàn bộ tâm trí chìm vào trạng thái đả tọa.

"Chúng ta rời khỏi tòa điện vũ này ra ngoài đợi đừng quấy nhiễu đến Lục đạo hữu." Nguyên Tùy Phong dẫn đầu đám người bên cạnh rời khỏi đại điện.

Trong đại điện chỉ còn lại ba người Trác Linh Quân, Tuyết Diễm Yêu Hoàng và Cửu Thiên Tuế. Nhìn Lục Dạ đang ngồi khoanh chân đả tọa ba nữ tử đều hiểu rõ Lục Dạ vừa mới phá cảnh đang ở vào thời khắc lột xác quan trọng nhất không thể bị quấy rầy.

"Vị đạo hữu này, liệu có thể trò chuyện cùng chúng ta một chút về những sự tích của Lục đạo hữu không?" Tuyết Diễm Yêu Hoàng chủ động đi tới bên cạnh Trác Linh Quân chắp tay thi lễ rồi nhẹ giọng dò hỏi.

Cửu Thiên Tuế cũng vội vàng sấn tới vểnh tai lắng nghe. Vài năm không gặp sự biến hóa trên người Lục Dạ quả thực có thể dùng hai chữ "nghiêng trời lệch đất" để hình dung. Khi chứng kiến mọi chuyện vừa xảy ra trong đại điện bất luận là Tuyết Diễm Yêu Hoàng hay Cửu Thiên Tuế đều cảm nhận được sự chấn động chưa từng có đồng thời trong lòng cũng nảy sinh rất nhiều nghi hoặc.

Trác Linh Quân suy nghĩ một chút liền kể lại từng câu chuyện Lục Dạ đã làm ở Linh Thương Giới trong những năm qua. Tuyết Diễm Yêu Hoàng và Cửu Thiên Tuế đều nghe đến xuất thần.

Rất lâu sau.

"Lục Thiên Tôn chúa tể Linh Thương Ngũ Châu... Trong suốt những tháng năm từ cổ chí kim ta chưa từng nghe nói có ai ở cảnh giới Bão Chân Cảnh lại có thể chúa tể cả thiên hạ." Tuyết Diễm Yêu Hoàng lẩm bẩm.

"Hạng người như hắn khẳng định sẽ không ở lại Linh Thương Giới quá lâu đâu." Cửu Thiên Tuế bỗng nhiên lên tiếng: "Cá vàng sao chịu nằm trong ao cạn đối với hắn mà nói đại đạo ở Linh Thương Giới rốt cuộc vẫn quá chật hẹp sớm muộn gì hắn cũng phải đi tới những chân trời rộng lớn hơn để cầu tiên vấn đạo!"

Lời này vừa thốt ra Trác Linh Quân và Tuyết Diễm Yêu Hoàng trước tiên là sửng sốt ngay sau đó liền trầm mặc. Quả thực, ở cấp độ Bão Chân Cảnh Lục Dạ đã là Lục Thiên Tôn vang danh thiên hạ mà hiện tại hắn đã đột phá bước lên Thần Du Cảnh!

Đối với chúng sinh trong thiên hạ Linh Thương Giới rất lớn vô cùng bao la. Nhưng đối với Lục Dạ Linh Thương Giới đã là một cái ao nhỏ không thể chứa nổi con giao long như hắn! Cho nên, sớm muộn gì hắn cũng sẽ vì cầu đạo mà rời đi.

"Có lẽ, nơi được xưng là Thanh Minh Đạo Vực kia mới có thể để tồn tại cỡ như Lục đạo hữu thỏa sức vẫy vùng thực hiện sự lột xác cá chép hóa rồng." Trác Linh Quân nhẹ giọng nói.

"Hả? Các ngươi mau nhìn kìa." Cửu Thiên Tuế bỗng mở to hai mắt.

Một cảnh tượng khó tin diễn ra chiếc hồ lô da vàng vốn dĩ vẫn treo lơ lửng nằm im lặng trên không trung bỗng nhiên khẽ rung lên phun ra một dải tiên quang chói lọi. Tiên quang quét qua trực tiếp thu lấy kiện Thôn Tinh Quán đang rơi vãi trên mặt đất.

Sau đó, dưới ánh mắt chấn động của ba người Thôn Tinh Quán tiên đạo trọng bảo của Kim Lân Tiên Thổ đột nhiên nổ tung hóa thành một quầng sáng vô cùng rực rỡ bị chiếc hồ lô da vàng kia nuốt trọn.

Ong!

Hồ lô da vàng giống như say rượu xoay vòng vòng chao đảo tỏa ra những luồng sáng lấp lánh như mộng như ảo.

"Nó... hình như nó có linh tính coi cái vại sành xám xịt kia như đồ đại bổ mà ăn mất rồi..." Tuyết Diễm Yêu Hoàng lẩm bẩm cảm thấy vô cùng thần kỳ.

"Chẳng phải nói cái vại đó là tiên đạo trọng bảo sao làm sao lại bị coi như thức ăn mà nuốt mất thế kia." Cửu Thiên Tuế vẻ mặt khiếp sợ không thể tưởng tượng nổi.

"Theo lời đám môn đồ nhà tiên kia nói chiếc hồ lô này nghi ngờ là Luyện Tiên Hồ Lô có khả năng trấn sát và luyện hóa cả tiên nhân ẩn chứa những cấm kỵ bí mật không ai hay biết." Trác Linh Quân cảm thán: "Hôm nay được thấy quả nhiên danh bất hư truyền."

Nói xong, ba nữ tử bất giác nhìn về phía Lục Dạ đang khoanh chân đả tọa. Không ai quên được hôm nay Lục Dạ có thể phá cục điểm mấu chốt chính là nhờ chiếc hồ lô da vàng này! Chỉ là, rốt cuộc Lục Dạ đã dùng thủ đoạn gì mới khiến hồ lô da vàng chủ động ra tay trợ giúp? Không ai biết cả.

Và đúng lúc này hồ lô da vàng lại một lần nữa phóng ra một dải tiên quang cuốn đi chiếc Ngũ Diễm Thiến đang rơi trên đất. Nó... lại giống như còn chưa ăn no muốn tiếp tục luyện hóa kiện tiên đạo trọng bảo thứ hai!