Vạn Tiên Triều Bái [C]

Chương 1075: Phi Thăng Lục Cảnh



Không bao lâu sau Ngũ Diễm Thiến cũng bị luyện hóa.

Chiếc hồ lô da vàng kia hệt như kẻ say mèm lảo đảo lảo đảo giữa hư không như thể bất cứ lúc nào đều có thể ngã gục. Bề mặt hồ lô rải rác tiên quang lấp lánh rực rỡ mang theo một vẻ thần dị không sao diễn tả bằng lời. Quá trình này kéo dài ròng rã nửa khắc đồng hồ mọi thứ mới quy về tĩnh lặng.

Lúc này, đám người Trác Linh Quân đều tinh ý nhận ra hồ lô da vàng hiển nhiên đã phát sinh một chút biến hóa tinh vi. Bề mặt vốn chất phác không có gì nổi bật của nó nay có thêm một cỗ khí chất mượt mà trong trẻo. Tuy nhiên, cũng chỉ đến thế mà thôi. Nếu chỉ nhìn từ vẻ bề ngoài sau khi luyện hóa hai món tiên đạo trọng bảo sự thay đổi của hồ lô da vàng này chỉ có thể dùng hai chữ "siêu việt" để hình dung.

"Vẫn còn muốn ăn?" Cửu Thiên Tuế kinh ngạc phát hiện hồ lô da vàng kia lại rục rịch. Hệt như một con quỷ tham ăn nó há miệng nuốt luôn cả bức "Thang Cốc Luyện Nhật Đồ".

"Cái này..."

Trác Linh Quân và Tuyết Diễm Yêu Hoàng cũng không khỏi trợn tròn mắt. Bọn họ cũng là lần đầu tiên nhìn thấy trên đời này lại có một món bảo vật "tham ăn" đến mức này. Quả thực là kỳ lạ!

Điều các nàng không biết là những món bảo vật tiên đạo bình thường căn bản không thể lọt vào pháp nhãn của hồ lô da vàng. Nhưng Thôn Tinh Quán, Ngũ Diễm Thiến và Thang Cốc Luyện Nhật Đồ thì khác. Đặt ở trong các thế lực bá chủ tiên đạo chúng cũng thuộc hàng tông môn trọng bảo bên trong ẩn chứa sự huyền diệu khó lường. Chính vì vậy, chúng mới được hồ lô da vàng coi là "mỹ vị" đại bổ bất chấp tất cả cũng phải đánh chén một bữa no nê.

Sau khi luyện hóa nốt Thang Cốc Luyện Nhật Đồ hồ lô da vàng trở nên càng thêm viên nhuận. Ngoài ra, trên nền màu vàng khô héo ở ngoài bề mặt của nó lờ mờ ánh lên một tầng sắc xanh nhạt. Liếc mắt nhìn qua lại khiến người ta có cảm giác như cải lão hoàn đồng tỏa sáng thanh xuân.

"Cái hồ lô da vàng này sau này không khéo biến thành Thanh Bì Hồ Lô mất thôi?" Cửu Thiên Tuế ngẩn ngơ hỏi.

"Chuyện đó cũng rất có khả năng." Trác Linh Quân suy tư: "Có lẽ trước đây chúng ta đều nghĩ sai rồi. Rất có khả năng bản nguyên lực lượng của hồ lô da vàng này đã bị hao tổn nghiêm trọng nên mới trở nên khô héo. Nay nuốt chửng ba món tiên đạo trọng bảo kia vào bản nguyên lực lượng được tu bổ nên mới hiển lộ ra loại thần vận như thế này."

Tuyết Diễm Yêu Hoàng vô cùng tán đồng: "Hẳn là vậy. Đối với hồ lô da vàng mà nói những món tiên đạo trọng bảo kia có lẽ chính là linh dược chữa thương."

Ánh mắt Cửu Thiên Tuế ngập tràn vẻ mê mang: "Nếu đúng là như vậy thì vào thời kỳ đỉnh phong nhất chiếc hồ lô da vàng này còn thần dị đến nhường nào nữa?"

Trác Linh Quân và Tuyết Diễm Yêu Hoàng đều lặng thinh. Cảnh giới của các nàng quá thấp vốn chưa từng tiếp xúc qua con đường phi thăng lại càng đừng nói tới chuyện tiên đạo. Lẽ dĩ nhiên, các nàng sẽ không thể nào biết được chiếc hồ lô da vàng mang danh xưng "Luyện Tiên" này nắm giữ bao nhiêu điểm thần dị khó lường.

Bên ngoài đại điện.

"Chư vị, có một việc ta cần các ngươi giúp sức." Nguyên Tùy Phong cất tiếng ánh mắt lướt qua đám tu sĩ bên cạnh.

"Xin đại nhân cứ thẳng thắn chỉ giáo." Thạch Vạn Quân lên tiếng.

Nguyên Tùy Phong nói: "Những chuyện xảy ra trong đại điện trước đó không thể để lộ ra ngoài dù chỉ một chút. Vì vậy... mong chư vị cho phép ta ra tay xóa đi ký ức của các ngươi khi ở bên trong đại điện."

Mọi người kinh ngạc nhưng lập tức ý thức được rằng hành động này của Nguyên Tùy Phong rất có thể là để bảo vệ Lục Dạ!

"Đại nhân, dù ngài không nói thì chúng ta cũng định sẽ làm thế." Thạch Vạn Quân cười khổ: "Chuyện xảy ra hôm nay có liên quan đến cái chết của các môn đồ nhà tiên. Những tiểu nhân vật như chúng ta căn bản không đủ tư cách để tiếp xúc. Biết càng nhiều ngược lại chết càng nhanh."

Những người khác cũng nhao nhao lên tiếng bày tỏ sự đồng ý.

Nguyên Tùy Phong cười đáp: "Đa tạ. Lần này nếu có thể sống sót rời đi ta nhất định sẽ ban cho chư vị một cọc tạo hóa!"

Đám đông lập tức phấn chấn tinh thần. Thế nhưng rất nhanh chóng khi ký ức bị xóa bỏ những người này hoàn toàn không còn nhớ bất cứ chuyện gì xảy ra trong cung điện nữa. Thậm chí họ còn quên luôn cả lời hứa ban cho một cọc tạo hóa của Nguyên Tùy Phong.

"Đường hầm không gian đi tới Nghiệt Long Hải Mộ đã bị đứt đoạn cũng không biết phải trở về bằng cách nào..." Nguyên Tùy Phong chắp tay sau lưng nhìn về phía xa xăm: "Nhưng dù có cơ hội trở về bên ngoài vẫn còn bốn vị tiên nhân đang chờ sẵn. Nếu biết được cái chết của bọn người Cảnh Trường Từ dù không hiểu nguyên nhân chắc chắn bọn họ cũng không dễ dàng chịu để yên..."

Nghĩ đến đây, hàng chân mày của Nguyên Tùy Phong cau chặt lại: "Lục Dạ, liệu ngươi có thể hóa giải được kiếp nạn sát phạt vốn đã định sẵn này không?"

...

Trong cung điện.

Lục Dạ ngồi khoanh chân.

Bên trong thức hải của hắn Đại Đạo Nguyên Thần ngưng tụ thành một thanh đạo kiếm tỏa ra những dải sáng mờ ảo tựa như hỗn độn. Đó chính là khí tức bản nguyên của Thanh Khư Kiếm Ý đang đan xen bên trong Đại Đạo Nguyên Thần.

"Đại Đạo Nguyên Thần của ta ngưng tụ thành đạo kiếm hoàn toàn có thể xưng là Nguyên Thần Pháp Kiếm."

Lục Dạ tĩnh tâm cảm ứng. Đại Đạo Nguyên Thần dưới hình thái đạo kiếm bỗng chốc phóng ra hàng ức vạn đạo kiếm quang chiếu sáng rực rỡ cả vùng thức hải.

"Đại Đạo Nguyên Thần ở cấp bậc Thần Du Cảnh quả nhiên không phải tầm thường. Chỉ riêng uy năng đã xảy ra sự lột xác về chất không thể gom vào cùng một giuộc với quá khứ." Lục Dạ cảm nhận rõ ràng chỉ cần nương tựa vào sức mạnh của thanh Nguyên Thần Pháp Kiếm này hắn cũng đủ để nhẹ nhàng trấn sát những thiên kiêu tiên đạo cỡ như Cảnh Trường Từ, Ngọc Thanh Khuyết!

Hơn nữa, Nguyên Thần Pháp Kiếm dung hợp hoàn mỹ với một thân Thanh Khư Kiếm Ý của hắn hòa làm một thể. Nếu áp dụng vào thực chiến chắc chắn sẽ bạo phát ra uy năng khủng bố hơn nữa.

"Phải tìm cơ hội tự mình thử nghiệm một chút xem khi dốc toàn lực thúc giục Nguyên Thần Pháp Kiếm uy năng sẽ lợi hại tới mức nào..." Lục Dạ thầm nghĩ.

Hử?

Đột nhiên, Lục Dạ chú ý tới việc khi Đại Đạo Nguyên Thần đã ngưng tụ thành hình một luồng sức mạnh bản nguyên tràn ngập khí tức cấm kỵ thần bí bỗng xuất hiện trong thức hải lặng lẽ tụ lại thành hư ảnh của một tòa tháp đen.

Đây thình lình chính là bản nguyên lực lượng của Tế Đạo Tháp.

Tâm thần Lục Dạ thoáng có chút hoảng hốt. Hắn tuyệt đối không thể quên được độ thần dị của tòa tháp đen sừng sững tọa lạc trong cõi hỗn độn vô tận kia. Tòa tháp ấy quá đỗi khổng lồ những dải ngân hà rộng lớn trước mặt nó cũng chỉ nhỏ nhoi như một sợi khói mỏng manh. Những giới vực tinh không bao la trước mặt nó lại chỉ như những hạt cát bụi. Căn bản lực lượng của tòa tháp này chính là thứ diễn hóa ra Tế Đạo Chiến Vực!

Thoát Phàm Thập Giới cùng với những giao diện khác của Tế Đạo Chiến Vực tất thảy đều nằm bên trong tòa tháp đen ấy. Chính trong lúc phiêu bạt ở Thoát Phàm Đệ Bát Giới Lục Dạ đã đoạt được một luồng bản nguyên lực lượng của Tế Đạo Tháp này.

Và ngay lúc này luồng bản nguyên lực lượng ấy xuất hiện trong thức hải hóa thành hư ảnh bảo tháp. Chỉ cần Lục Dạ muốn hắn có thể luyện hóa nó trở thành Bản Mệnh Vật của mình!

Nhưng mà...

Trong lòng Lục Dạ vẫn còn sót lại một tia do dự. Nguyên nhân rất đơn giản nếu làm như vậy con đường đại đạo của hắn sẽ gắn liền với vinh nhục sống còn của Tế Đạo Chiến Vực. Tế Đạo Chiến Vực vỡ vụn bản thân hắn sẽ bị liên lụy. Tế Đạo Chiến Vực vững bền thì đạo đồ của hắn cũng bền vững tương lai thậm chí có cơ hội khống chế toàn bộ Tế Đạo Tháp!

Nhưng Lục Dạ đã sớm biết được từ lúc còn ở Thoát Phàm Đệ Bát Giới một khi Tế Đạo Chiến Vực sụp đổ hắc ám mạt thế tất nhiên sẽ giáng lâm tân hỏa của chư thiên đại đạo đều sẽ vụt tắt! Cho nên, kẻ luyện hóa bản nguyên Tế Đạo Tháp bắt buộc phải gánh vác trách nhiệm bảo hộ nó!

Trách nhiệm này thực sự quá nặng nề. Lục Dạ chưa hề quên ngay trước lúc hắn rời khỏi Thoát Phàm Đệ Bát Giới đã từng có một nhóm tồn tại khủng bố chờ chực sẵn trong cõi hỗn độn vô biên mưu đồ phá nát Tế Đạo Tháp để đoạt lấy bản nguyên. Bọn chúng từng nói: "Chỉ cần hủy diệt Tế Đạo Chiến Vực đoạt lấy bản nguyên của nó thì có thể phá vỡ bức tường chắn ở điểm cuối của con đường tiên đạo thực hiện siêu thoát"!

Điều này đồng nghĩa với việc một khi hắn lựa chọn làm vậy về sau định sẵn sẽ trở thành tử địch không chết không thôi với nhóm tồn tại khủng bố kia. Tất cả những điều này chính là nguyên nhân khiến Lục Dạ phải lưỡng lự.

"Chuyện trên đời nguy cơ luôn song hành cùng kỳ ngộ phúc họa tương sinh. Đã bước chân cầu tác vô thượng đại đạo đồng nghĩa với việc phải đón nhận những nguy cơ tương xứng với nó."

"Cũng được, để ta xem thử lấy một luồng bản nguyên lực lượng của Tế Đạo Tháp làm Bản Mệnh Vật rốt cuộc sẽ cầu tác được một con đường đại đạo thế nào!"

Lục Dạ đưa ra quyết định.

Ở Thần Du Cảnh rèn giũa Bản Mệnh Vật là việc quan trọng nhất. Cái gọi là Bản Mệnh Vật chính là vật chứa để thai nghén Đại Đạo Nguyên Thần được chia thành nhiều chủng loại và phẩm giai khác nhau. Phẩm giai của Bản Mệnh Vật càng cao lợi ích đem lại cho Đại Đạo Nguyên Thần càng lớn. Quan trọng nhất là Bản Mệnh Vật giống như một hòn đá tảng nền móng trên con đường cầu đạo sau này nó sẽ đóng vai trò như trúc cơ của tiên đạo! Nếu phẩm giai của Bản Mệnh Vật quá đỗi tầm thường cả đời định sẵn sẽ tuyệt duyên với con đường tiên đạo!

Trong tay Lục Dạ vốn có một bảo vật có thể dùng làm Bản Mệnh Vật chính là hạt giống Bất Tử Thụ kia. Đó chính là tiên thiên thần vật đứng hàng nhất đẳng thế gian vạn cổ đến nay hiếm khi xuất hiện tuyệt đối là đồ chứa hoàn mỹ để luyện chế Bản Mệnh Vật. Nhưng nếu so với bản nguyên lực lượng của Tế Đạo Tháp nó thua kém đến mười vạn tám ngàn dặm.

"Luyện!"

Sau khi hạ quyết tâm Lục Dạ vừa động ý niệm trong thức hải đột ngột truyền đến tiếng oanh minh dữ dội. Hư ảnh Tế Đạo Tháp vang rền bao phủ Nguyên Thần Pháp Kiếm của Lục Dạ vào bên trong.

Trong một chớp mắt Lục Dạ nảy sinh một loại cảm ngộ kỳ dị khó tả.

Hắn như thể đã đặt chân tới một cõi hỗn độn vô tận đứng trên đỉnh của tòa tháp đen to lớn vô lượng kia. Tại nơi đây có thể quan sát chư thiên vạn giới. Có thể ngắm nhìn cội nguồn đại đạo từ cổ chí kim. Có thể đưa ánh mắt xuyên thấu thời không vô tận nhìn thẳng vào chốn hư vô bất tận. Có thể thấu tỏ thế sự thăng trầm muôn vàn hình thái của chúng sinh...

Cảm giác như thể bản thân đã siêu nhiên vượt ngoài cõi trần có thể thu hết mọi biến hóa của chư thiên thượng hạ vào trong lòng. Loại cảm giác này cực kỳ vi diệu nhưng Lục Dạ còn chưa kịp tĩnh tâm trải nghiệm nó đã tan biến không thấy tăm hơi.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo.

Ầm!

Khí cơ trên người Lục Dạ chấn động sức mạnh tu vi vừa phá cảnh bùng cháy như một lò luyện rực lửa khiến cho tính mạng bản nguyên của toàn thân hắn sản sinh cộng hưởng với hư ảnh Tế Đạo Tháp nay đã hóa thành Bản Mệnh Vật.

Cũng ngay sát na này Bản Mệnh Vật và Nguyên Thần Pháp Kiếm của Lục Dạ hoàn toàn dung hợp khăng khít. Thể phách, tu vi và thần hồn lực lượng của hắn dường như cũng hóa chung một lò sinh ra sự giao hòa kỳ diệu hỗn nhiên như nhất.

Trong lòng Lục Dạ bừng lên sự minh ngộ căn cơ Thần Du Cảnh của hắn đã được đúc thành từ đây!

Kể từ nay về sau bản nguyên Tế Đạo Tháp chính là Bản Mệnh Vật gắn liền với tính mạng và tu vi của hắn. Còn Nguyên Thần Pháp Kiếm thì được nuôi dưỡng trong bản nguyên Tế Đạo Tháp giúp cho đạo hạnh toàn thân hắn đạt được sự biến hóa "hòa chung một lò, hỗn nhiên như nhất".

Đây chính là Thần Du Cảnh của Lục Dạ!

Khác biệt hoàn toàn so với những tu sĩ Thần Du Cảnh trong đương thế cả Bản Mệnh Vật lẫn Đại Đạo Nguyên Thần của hắn đều quá mức đặc biệt đong đầy khí tức như cấm kỵ hoàn toàn không thể dùng phẩm giai cao thấp để đo lường.

"Cũng không biết nếu giờ này ta ra tay rốt cuộc có thể chém giết được kẻ địch ở đẳng cấp nào." Lục Dạ tự nhủ. Ở Linh Thương Giới trừ phi chạm mặt vài tên môn đồ nhà tiên nếu không e rằng rất khó để tìm được kẻ địch có thể bắt hắn phải xuất toàn lực.

Cũng chính vào lúc này Lục Dạ ý thức được rằng tầm mắt của hắn không nên chỉ bó buộc trong thập cảnh của Thoát Phàm nữa. Mà phải hướng về con đường Phi Thăng!

Ngay từ lúc ở Thoát Phàm Đệ Bát Giới Lục Dạ đã từng được nghe những cường giả đến từ các thế giới phi thăng lớn kể lại cảnh giới tu vi trên con đường phi thăng tổng cộng có sáu bước. Chúng được gọi chung là "Phi Thăng Lục Cảnh".

Cảnh giới đầu tiên của Phi Thăng Lộ được gọi là Trích Tinh!

Cường giả ở cấp độ này căn bản là chưa từng xuất hiện ở Linh Thương Giới Lục Dạ cũng chưa từng có cơ hội tiếp xúc. Vì thế hắn không rõ nếu dốc toàn lực xuất thủ hắn có thể so tài cao thấp với cường giả Trích Tinh Cảnh hay không.

Lại qua hồi lâu Lục Dạ mới bừng tỉnh khỏi trạng thái đả tọa. Gần như ngay lập tức hắn phát hiện ra Thôn Tinh Quán, Ngũ Diễm Thiến và Thang Cốc Luyện Nhật Đồ ba món tiên đạo trọng bảo này đều đã bốc hơi không thấy tăm hơi.

"Là ngươi làm?"

Trái tim Lục Dạ như rỉ máu hắn ngẩng phắt đầu lên dùng ánh mắt không mấy thân thiện nhìn chằm chằm vào cái hồ lô da vàng kia.