Khi bức tranh thứ hai xuất hiện trong lòng Lục Dạ cũng bừng lên một cỗ minh ngộ.
Cấm Đạo Chi Chiến hạ màn hàng trăm hàng ngàn tiên nhân ngã xuống thi cốt vương vãi tiên bảo vỡ nát. Còn tiên đạo bổn nguyên của bọn họ thì bị nam tử đứng trong màn quang ảnh hỗn độn thu thập lại luyện chế thành một tấm bia đá màu đen.
Tấm bia đá này được gọi là Tế Đạo Bi! Chỉ khác biệt một chữ so với Tế Đạo Thạch phân bố tại Tế Đạo Chiến Trường.
Và nam tử áo trắng dập đầu quỳ lạy kia chính là thủy tổ của Ngự Long Tộc tên gọi Lưu Nghệ.
Tuy nhiên, lai lịch của đạo nam tử thân ảnh đứng trong vùng quang ảnh hỗn độn lại không thể cảm ngộ được. Lục Dạ chỉ biết rằng chính dưới sự an bài của nam tử thần bí kia thủy tổ Ngự Long Tộc Lưu Nghệ đã mang theo Tế Đạo Bi tiến về Linh Thương Giới. Cũng chính vào thời điểm đó Ngự Long Tộc mới di dời đến Linh Thương Giới.
"Nam tử thần bí kia... chỉ sợ chính là Đạo Cung Chi Chủ!" Lục Dạ thầm nghĩ trong lòng vô cùng kinh hãi.
Những đạo văn kỳ dị khắc trên Tế Đạo Bi và tiên đạo bí văn trên Tế Đạo Thạch rõ ràng có chung một nguồn gốc. Điều này dĩ nhiên có nghĩa là khối Tế Đạo Bi này chính là thủ bút của Đạo Cung Chi Chủ! Và thủy tổ Ngự Long Tộc Lưu Nghệ đã phụng mệnh đem tấm Tế Đạo Bi được ngưng luyện từ bổn nguyên lực lượng của hàng ngàn tiên nhân này mang đến Linh Thương Giới.
Tại sao Đạo Cung Chi Chủ lại làm như vậy?
Tại sao cứ phải luyện chế ra một khối Tế Đạo Bi như thế để trấn áp tại Linh Thương Giới?
Lục Dạ nghĩ mãi không ra. Nhưng hắn đã xác định được một chuyện.
Trận chiến mang tên "cấm kỵ" Cấm Đạo Chi Chiến kia hiển nhiên là do Đạo Cung Chi Chủ châm ngòi! Trận chiến này xảy ra từ rất lâu trước đây không lưu lại bất cứ manh mối hay thông tin nào chuyện này chắc chắn cũng liên quan đến Đạo Cung Chi Chủ.
Rất nhanh, bức tranh thứ ba xuất hiện.
Vẫn là bạch y nam tử thủy tổ Ngự Long Tộc Lưu Nghệ tự tay mang Tế Đạo Bi trấn áp tại sâu trong Ngũ Hành Tinh Hải. Một chiếc hồ lô da vàng xuất hiện rải xuống những đạo tiên quang tráng lệ phong ấn hoàn toàn khu vực chôn vùi Tế Đạo Bi từ đó hồ lô da vàng và Tế Đạo Bi bặt vô âm tín trên thế gian.
Bức tranh này nhìn thì bình đạm không có gì đặc sắc nhưng lại khiến Lục Dạ nhận ra rằng Ngự Long Tộc khi di dời toàn bộ đến Linh Thương Giới kể từ lúc đó đã gánh vác sứ mệnh trấn thủ Tế Đạo Bi!
Cho đến khi xem bức tranh thứ tư Lục Dạ rốt cuộc đã hiểu vì sao toàn bộ thời đại Man Hoang lại bị hủy diệt.
Trong bức tranh này Lăng Chùy trong hình hài một thiếu niên áo bào đỏ thẫm kiêu ngạo đứng trên cửu thiên tay nâng một chiếc huyết sắc đỉnh lò tỏa ra yêu khí tà dị.
Chỉ thấy vô số đạo quang diễm màu máu từ trong đỉnh lò phun trào hóa thành lực lượng tai kiếp cuốn quét toàn thiên hạ.
Chúng sinh thiên hạ từ đó chìm trong sự diệt vong. Một thời đại cứ thế bị hủy hoại trong lực lượng tai kiếp huyết sắc quét ngang thiên hạ ấy.
Bất quá, Linh Thương Giới lại không vì vậy mà mẫn diệt hoàn toàn. Bởi vì vào thời khắc mấu chốt một đạo tiên quang từ Ngũ Hành Tinh Hải lướt ra đánh nát chiếc huyết sắc đỉnh lò trong tay Lăng Chùy!
Nhờ vậy, một vùng cương vực bao la lấy Ngũ Hành Tinh Hải làm trung tâm đã may mắn được bảo tồn. Vùng cương vực này chính là Đấu Thiên Chiến Trường!
"Không đúng, dường như ta đã bỏ sót một chi tiết..." Lục Dạ khẽ nhíu mày cố gắng suy nghĩ.
Hắn nhớ rất rõ Lăng Chùy chính là quân cờ của Trường Thanh Thượng Tiên ở Kim Khuyết Tiên Thổ. Vào thời đại Man Hoang Lăng Chùy sở dĩ hủy diệt cả thiên hạ là để tìm kiếm Thanh Khư Kiếm Ý...
Nghĩ đến đây, Lục Dạ bỗng nhiên bừng tỉnh.
Dưới sự phong cấm của Tế Đạo Bi và Luyện Tiên Hồ Lô toàn bộ Linh Thương Giới đã trở nên khác biệt so với những phàm tục giới khác. Vậy thì mục đích Đạo Cung Chi Chủ làm như vậy liệu có phải là để che đậy thiên cơ tránh cho người khác tìm thấy Thanh Khư Kiếm Ý?
Dù sao thì chính hắn cũng sinh ra ở Càn Quốc một tiểu quốc nằm tại Linh Thương Giới bẩm sinh trong lòng bàn tay đã có Cửu Ngục Kiếm Đồ cũng vì vậy mà nắm giữ Thanh Khư Kiếm Ý!
Tuy nhiên, Lục Dạ không dám khẳng định suy đoán của mình là chính xác. Manh mối quá ít chỉ dựa vào chút tơ nhện dấu chân này căn bản không thể chứng minh được điều gì.
Nằm ngoài dự liệu của Lục Dạ trên bức tranh cuối cùng hiện lên thình lình lại là cảnh tượng của trận chiến Kim Ngao Đảo!
Khi đó, các tiên nhân như Bùi Độc Hành, Thiên Cổ Du, Nguyên Tam Cấn... đã dùng đại đạo pháp thân giáng lâm Linh Thương Giới đại ca Lục Tiêu ra tay tiêu diệt từng bộ pháp thân tiên nhân này. Cũng chính trong trận chiến đó đại ca Lục Tiêu vì cưỡng ép vận dụng lực lượng phong ấn trong ký ức nên đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu.
Mãi về sau khi Lục Dạ tiếp xúc với nhiều sự việc liên quan đến tiên đạo hắn mới hậu tri hậu giác hiểu ra trận chiến Kim Ngao Đảo thực chất hung hiểm vô cùng. Bởi lẽ Bùi Độc Hành, Thiên Cổ Du và Nguyên Tam Cấn xuất hiện khi đó tuy chỉ là đại đạo pháp thân nhưng bản tôn của bọn họ đều là những cự phách đứng trên đỉnh phong tiên đạo!
Từ đó có thể tưởng tượng được đại đạo pháp thân của những tồn tại bực này đáng sợ đến nhường nào. Mà đại ca Lục Tiêu có thể đánh gục từng người trong số đó quả thực xứng danh một tráng cử vĩ đại!
Giờ phút này, điều Lục Dạ không ngờ tới là trên Tế Đạo Bi này lại khắc ghi cả cảnh tượng liên quan đến trận chiến ấy.
Sau khi tĩnh tâm cảm ngộ Lục Dạ nhanh chóng vỡ lẽ. Chính vì trận chiến này quá đỗi kinh thiên động địa triệt để khuấy đảo chu hư quy tắc của Linh Thương Giới nên mới làm lỏng lẻo lực lượng phong ấn bao phủ trên Tế Đạo Bi xuất hiện vết nứt.
Nên biết rằng Tế Đạo Bi được ngưng luyện từ bổn nguyên lực lượng của hàng ngàn vị tiên nhân một khi phong ấn rạn nứt lực lượng của tấm bia này lập tức khuếch tán thẩm thấu vào chu hư quy tắc của Linh Thương Giới.
Tất cả những điều này đã trở thành ngòi nổ dẫn đến thiên địa kịch biến tại Linh Thương Giới!
Nói một cách đơn giản Tế Đạo Bi này chính là căn nguyên dẫn đến trận thiên địa kịch biến này.
Khi hiểu thấu những điều này Lục Dạ mới triệt để ngộ ra mọi thứ.
Khởi thủy, Thiên Cấm Chi Chiến nổ ra hàng ngàn tiên nhân ngã xuống bổn nguyên lực lượng bị luyện thành Tế Đạo Bi do thủy tổ Ngự Long Tộc Lưu Nghệ mang đến Linh Thương Giới phong ấn tại Ngũ Hành Tinh Hải.
Sau đó, Lăng Chùy quân cờ của Trường Thanh Thượng Tiên xuất hiện tại Linh Thương Giới nương tựa vào một ngụm huyết sắc đỉnh lò mà hủy diệt toàn bộ thời đại Man Hoang.
Gần đây nhất, trận chiến Kim Ngao Đảo nổ ra khiến lực lượng phong ấn của Tế Đạo Bi rạn nứt từ đó dẫn phát nên trận thiên địa kịch biến lan rộng khắp thiên hạ này.
Từng bức tranh này dường như đan lại thành một sợi dây manh mối xuyên suốt những năm tháng từ cổ chí kim của Linh Thương Giới!
Tất cả những điều trên chính là những bí mật mà Lục Dạ cảm ngộ được từ các bức họa diện kia.
Lục Dạ tin chắc rằng đổi lại là bất kỳ ai khác trên thế gian dù có nhìn thấy những cảnh tượng này cũng tuyệt đối không thể hiểu được nguyên do trong đó. Bởi vì sự kiện này liên đới đến thân phận của Đạo Cung Chi Chủ lai lịch của quân cờ Lăng Chùy cùng với bối cảnh của những pháp thể tiên nhân như Bùi Độc Hành, Thiên Cổ Du. Những nhân vật đương thế định sẵn không một ai biết được những bí mật đó.
Dù vậy, trong lòng Lục Dạ vẫn còn những nghi hoặc. Ví như ý đồ thật sự của Đạo Cung Chi Chủ khi luyện chế Tế Đạo Bi và trấn áp tại Linh Thương Giới rốt cuộc có liên quan đến Thanh Khư Kiếm Ý hay không?
Rất khó nói.
Dù sao thì Lục Dạ cũng cực kỳ hiểu rõ ngoại trừ Thanh Khư Kiếm Ý thân thế của đại ca Lục Tiêu cũng vô cùng đặc thù nghi ngờ là chuyển thế thân của một tồn tại cường đại nào đó!
Trong tình cảnh này quả thực rất khó để phán đoán việc Tế Đạo Bi trấn áp tại giới này rốt cuộc là để che đậy Thanh Khư Kiếm Ý hay là để che giấu thân phận của đại ca Lục Tiêu.
Rất lâu sau Lục Dạ mới thoát khỏi dòng suy nghĩ.
"Đạo hữu có lĩnh ngộ được điều gì không?" Trác Linh Quân lên tiếng hỏi.
Trước đó nàng và Tuyết Diễm Yêu Hoàng đã nhiều lần thử thăm dò nhưng chỉ có thể cảm nhận được một vài hình ảnh kỳ dị mờ ảo từ tấm bia đá đen kia vô cùng huyễn hoặc khiến các nàng chẳng thu hoạch được gì.
Lục Dạ suy nghĩ một lát liền nói ra một vài chuyện còn những chuyện liên quan đến cơ mật thì bị hắn giấu đi. Dù là vậy khi biết được Tế Đạo Bi này chính là cội nguồn gây ra thiên địa kịch biến Trác Linh Quân và Tuyết Diễm Yêu Hoàng đều chấn động không thôi.
"Đáng tiếc là không thể tham ngộ và luyện hóa bổn nguyên lực lượng của khối bia đá này nếu không tu vi của chúng ta có lẽ đã thực hiện được bước lột xác nhảy vọt." Lục Dạ có chút tiếc nuối.
Trước đó hắn đã từng thử nghiệm phát hiện bổn nguyên lực lượng trên Tế Đạo Bi mang tính cấm kỵ quá cường liệt căn bản không phải thứ mà đám người bọn họ có thể tham ngộ được. Tự nhiên cũng không có cách nào mang tấm Tế Đạo Bi này đi.
"Có thể thoát khốn khỏi nơi này đối với ta và Cửu Thiên Tuế mà nói đã là hỉ sự bằng trời rồi." Tuyết Diễm Yêu Hoàng cảm khái. Phải nếm mùi bị vây nhốt ở đây mới thấu hiểu được giành lại tự do là một việc may mắn đến dường nào.
"Thoát khốn?" Trác Linh Quân bỗng nhận ra một vấn đề mày liễu nhíu chặt: "Đường hầm không gian đưa chúng ta đến đây đã bị đứt gãy hoàn toàn e là rất khó để rời khỏi nơi này..."
Cái gì?
Sắc mặt Tuyết Diễm Yêu Hoàng lập tức biến đổi.
Trác Linh Quân cười khổ nói: "Cho dù có thể rời đi bên ngoài vẫn còn bốn vị tiên nhân đang chờ sẵn nếu bọn họ biết Cảnh Trường Từ và những người kia đã mất mạng nhất định sẽ không chịu để yên."
Bên ngoài vẫn còn tiên nhân như hổ rình mồi? Tuyết Diễm Yêu Hoàng chùng lòng đứng đực ra đó.
Lục Dạ lại mỉm cười: "Không cần lo lắng vài ngày nữa ta sẽ đưa các ngươi rời đi."
"Vài ngày nữa?"
"Đúng vậy." Lục Dạ gật đầu: "Ta vừa phá cảnh vẫn cần phải củng cố một phen."
Cảnh giới mới đồng nghĩa với truyền thừa tu luyện mới và lực lượng đại đạo mới. Lục Dạ dự định mượn cơ hội này đi đến Bậc thang Thanh Minh tại Thanh Minh Chi Khư một chuyến.
Ngay sau đó, Lục Dạ nhớ ra một chuyện bèn chia những chiến lợi phẩm mà Trác Linh Quân thu thập được làm ba phần. Bản thân giữ một phần Trác Linh Quân một phần.
"Phần còn lại này cho ai?" Trác Linh Quân tò mò.
Lục Dạ cười nói: "Đương nhiên là cho Nguyên Tùy Phong."
Ánh mắt Trác Linh Quân trở nên cổ quái trong số chiến lợi phẩm này không ít là di vật của ba người Cảnh Trường Từ, Hàn Tuyết Ảnh, Ngọc Thanh Khuyết. Nếu Nguyên Tùy Phong không nhận nghĩa là hắn không muốn dính líu đến nhân quả này cũng chứng minh cái gọi là "tấm lòng thành" của Nguyên Tùy Phong chỉ là chót lưỡi đầu môi. Còn nếu Nguyên Tùy Phong nhận lấy thì sẽ cực kỳ bất lợi cho bản thân hắn. Suy cho cùng đã cùng Lục Dạ chia tang vật tự nhiên cũng đồng nghĩa với việc hoàn toàn bước lên chung một chiếc thuyền với Lục Dạ.
Trác Linh Quân nhìn ra Lục Dạ rõ ràng đang xem chuyện này như một hòn đá thử vàng! Chỉ không biết Nguyên Tùy Phong sẽ lựa chọn như thế nào.
"Lục đạo hữu yên tâm mọi chuyện xảy ra trong cung điện đã bị xóa sạch khỏi ký ức của những người bên cạnh ta."
Bên ngoài cung điện khi nhìn thấy Lục Dạ bước ra chưa đợi Lục Dạ lên tiếng Nguyên Tùy Phong đã cười tươi đón lấy chủ động truyền âm.
Lục Dạ hơi sững sờ quả thật không ngờ Nguyên Tùy Phong lại có tâm tư tinh tế và kín kẽ đến vậy. Trong phút chốc hắn có phần do dự không biết có nên giao phần chiến lợi phẩm kia cho Nguyên Tùy Phong hay không.
Nhưng điều càng nằm ngoài dự liệu của hắn là ngay khắc sau Nguyên Tùy Phong đã cười nói: "Đạo hữu, trong chuyện lần này ta cũng coi như xuất một phần lực không biết có được chút hảo xứ nào không?"
Lục Dạ không khỏi nhìn Nguyên Tùy Phong thêm một cái hỏi: "Có, ngươi dám lấy không?"
"Ha ha ha, cầu còn không được!" Nguyên Tùy Phong cười sảng khoái: "Đạo hữu đại khái không biết chuyện mà ta thích làm nhất trên đời này chính là chia tang vật!"
Lục Dạ lấy ra một cái túi trữ vật đưa cho Nguyên Tùy Phong: "Sau này nếu có chuyện gì đừng khách sáo với ta."
Nguyên Tùy Phong cười lớn: "Được!"
Hắn không hề khách sáo mà cất túi trữ vật đi trong lòng trào dâng một nỗi cảm khái "xua tan mây mù thấy trăng sáng". Không ai biết rằng chút chiến lợi phẩm đó vốn chẳng có ý nghĩa gì. Trái lại sức nặng trong câu nói của Lục Dạ mới là thứ quan trọng nhất! Cũng chính là thứ mà Nguyên Tùy Phong khát khao nhất.
Bởi vì khi Lục Dạ thốt ra câu nói đó đồng nghĩa với việc hắn đã chấp nhận người bằng hữu là gã!
"Lục huynh, xin nhường bước một chút." Nguyên Tùy Phong kéo Lục Dạ sang một bên thần bí truyền âm: "Bí mật mà ta sắp nói tới đây có liên quan đến Luyện Tiên Hồ Lô chắc chắn huynh sẽ rất hứng thú!"