Vạn Tiên Triều Bái [C]

Chương 1078: Vạn Ách Hồ Lô



Bí mật liên quan đến Luyện Tiên Hồ Lô?

Trong lòng Lục Dạ khẽ động.

"Lục huynh đừng hiểu lầm bí mật này chỉ là một lời đồn đại không thể kiểm chứng ta nói ra huynh cứ nghe thử cho biết thôi."

Nguyên Tùy Phong truyền âm nói: "Trong cổ tịch của Huyền Đẩu Tiên Tông ta từng ghi chép lại khi thời kỳ Hồng Mông sơ khai mới xuất hiện từng đản sinh một nhóm Tiên Thiên Đạo Binh mỗi món đều nắm giữ diệu dụng không thể tưởng tượng nổi."

"Luyện Tiên Hồ Lô chính là một trong số đó."

"Bất quá, cực ít người biết rằng trong nhóm Tiên Thiên Đạo Binh đản sinh thuở ấy còn có một chiếc hồ lô nữa."

"Chiếc hồ lô này được gọi là Vạn Ách Hồ Lô."

"Nghe nói, Luyện Tiên Hồ Lô và Vạn Ách Hồ Lô là một đực một cái giữa hai bên có một mối liên hệ độc đáo và vô cùng thần bí."

Nghe đến đây, Lục Dạ không khỏi ngẩn người.

Hai cái hồ lô một đực một cái?

Nếu lời đồn này là thật vậy Luyện Tiên Hồ Lô và Vạn Ách Hồ Lô rốt cuộc ai là đực ai là cái?

"Đương nhiên, đây chỉ là một lời đồn đại không có cách nào kiểm chứng Lục huynh cứ nghe qua là được."

Nguyên Tùy Phong nói tiếp: "Trong suốt những năm tháng đằng đẵng của Thanh Minh Đạo Vực vẫn chưa có ai từng nhìn thấy Vạn Ách Hồ Lô kia."

Theo lời hắn ở Thanh Minh Đạo Vực thậm chí còn chẳng có mấy người từng nghe qua cái tên "Vạn Ách Hồ Lô". Ngay cả các bậc tiên nhân lịch đại của Huyền Đẩu Tiên Tông cũng chỉ coi lời đồn này như một truyền thuyết hoang đường không đáng tin chẳng ai để bụng.

"Đã là một truyền thuyết sao ngươi còn phải tỏ ra thần thần bí bí như vậy." Lục Dạ bật cười.

Nguyên Tùy Phong cảm thán: "Lục huynh có chỗ không biết trước khi hành động giáng lâm Linh Thương Giới lần này bắt đầu ta mới được biết trên đời này thực sự tồn tại Luyện Tiên Hồ Lô!"

"Trước kia, Luyện Tiên Hồ Lô cũng giống như một truyền thuyết mà chưa ai từng được tận mắt chứng kiến."

"Đã là Luyện Tiên Hồ Lô thực sự tồn tại ta nghĩ... cho dù lời đồn liên quan đến Vạn Ách Hồ Lô có hoang đường đến đâu cũng nên kể cho huynh nghe thử một chút."

Lục Dạ gật gật đầu.

Lại phiếm chuyện thêm chốc lát Lục Dạ xoay người quay lại điện vũ.

...

Ngày hôm đó, Lục Dạ tiến vào Thanh Minh Chi Khư.

Hắn lần lượt đi tới Nguyên Thủy Chi Cảnh và Diễn Đạo Chi Cảnh của Bậc thang Thanh Minh tiến hành suy diễn và hoàn thiện từng phần truyền thừa tu luyện cùng lực lượng đại đạo ở cấp độ Thần Du Cảnh.

Sau đó, hắn lại không ngừng nghỉ đi đến Tinh Khư Bí Cảnh để lắng đọng và củng cố một thân đạo đồ. Tiến vào Thí Kiếm Bí Cảnh để tranh phong đại đạo và chém giết. Tới Vạn Pháp Bí Cảnh thôi diễn và hoàn thiện một thân bí pháp truyền thừa.

Cuối cùng, Lục Dạ ngẩng đầu nhìn lên tầng thứ sáu của Bậc thang Thanh Minh.

Trên bậc đá tầng này cũng có một tòa bí cảnh được gọi là "Ngự Thần".

Muốn tiến vào Ngự Thần Bí Cảnh cần phải thỏa mãn hai điều kiện.

Thứ nhất, tu vi đột phá đến Thần Du Cảnh. Điều kiện này Lục Dạ đã đạt được.

Thứ hai, Thanh Khư Kiếm Ý phải tu luyện đến cảnh giới "Hóa Khư Cảnh" đại viên mãn.

Hiện tại, Thanh Khư Kiếm Ý của Lục Dạ đã đạt tới Hóa Khư Cảnh nhưng khoảng cách đến đại viên mãn vẫn còn khá xa. Vì thế, hắn vẫn chưa thể bước vào Ngự Thần Bí Cảnh.

"Với đạo hạnh của ta hiện tại việc rèn giũa Thanh Khư Kiếm Ý đến mức Hóa Khư Cảnh đại viên mãn cũng chỉ là chuyện sớm muộn."

"Đến lúc đó lại vào xem thử bên trong Ngự Thần Bí Cảnh kia ẩn chứa huyền cơ gì."

Trong lúc suy tư ánh mắt Lục Dạ dời đi nhìn về phía nơi cao nhất của Bậc thang Thanh Minh. Nơi đó tọa lạc một tòa cung điện ẩn hiện trong màn sương mù hỗn độn.

"Vị Đạo Cung Chi Chủ kia đích thân ra tay dùng Tế Đạo Tháp diễn hóa ra Tế Đạo Chiến Vực chỉ vì muốn lưu lại tân hỏa đại đạo cho chư thiên vạn giới tránh để kiếp nạn hắc ám mạt thế giáng lâm..."

Ánh mắt Lục Dạ có chút vi diệu nhớ lại rất nhiều chuyện cũ.

Trước đây, hắn hoàn toàn không biết gì về những sự tích của Đạo Cung Chi Chủ trong đầu chỉ là một tờ giấy trắng. Nhưng nay đã khác. Hắn đã chạm tới rất nhiều bí mật liên quan đến Đạo Cung Chi Chủ.

Chẳng hạn như Xích Tùng Tử bị giam cầm trong Vạn Pháp Bí Cảnh từng là một trong những Kiếm Đạo Tiên Tôn lừng danh nhất Thanh Minh Đạo Vực nhưng cuối cùng lại bại dưới tay Đạo Cung Chi Chủ.

Cũng chính vị Đạo Cung Chi Chủ đó đã ra tay khơi mào Cấm Đạo Chi Chiến tiêu diệt hàng ngàn tiên nhân luyện chế Tế Đạo Bi rồi đem trấn áp tại Linh Thương Giới.

Thế nhưng, càng thấu hiểu nhiều trong lòng Lục Dạ lại càng dâng lên sự chấn động và hoài nghi.

Đạo Cung Chi Chủ rốt cuộc là thần thánh phương nào? Đạo hạnh của y rốt cuộc đã cường đại đến mức độ nào?

Những đạo bí văn của Cửu Ngục Kiếm Đồ trong lòng bàn tay hắn rốt cuộc có mối liên hệ gì với Đạo Cung Chi Chủ?

Tất cả những điều này hệt như một tầng sương mù dày đặc khiến Lục Dạ không sao nhìn thấu cũng chẳng thể cân nhắc cặn kẽ được.

Không còn nghi ngờ gì nữa tòa cung điện nằm trên tầng cao nhất của Bậc thang Thanh Minh chắc chắn chính là hành cung của Đạo Cung Chi Chủ!

Vị thần bí đạo hữu kia cũng từng nói chỉ cần có một ngày hắn lên được tới đó mọi nghi hoặc trong lòng sẽ được giải đáp.

Nhớ tới vị thần bí đạo hữu kia Lục Dạ thầm thở dài. Từ sau lần ly khai trước vị thần bí đạo hữu được Xích Tùng Tử gọi là "Người gõ chuông" kia đến nay vẫn chưa thấy quay lại.

Trước khi rời khỏi Thanh Minh Chi Khư Lục Dạ lại gặp Ngọc Sa Thánh Tôn một lần nữa.

"Mới bao lâu không gặp tu vi của tiểu hữu lại đột phá rồi." Ngọc Sa Thánh Tôn ánh mắt rạng rỡ ngập tràn vẻ dị thải.

Mấy năm qua mỗi lần gặp Lục Dạ tu vi của hắn đều có sự tiến bộ vượt bậc quả thực không thể tưởng tượng nổi.

Lục Dạ nói: "Lần này gặp ngươi ta mới nhớ ra một chuyện."

Ngọc Sa Thánh Tôn sửng sốt: "Chuyện gì?"

Lục Dạ đáp: "Đám gian tế làm tay sai cho mạch Vực Ngoại Thiên Ma các ngươi ở Linh Thương Giới đến nay vẫn chưa bị giết sạch hoàn toàn."

Ngọc Sa Thánh Tôn ngạc nhiên: "Nói như vậy đạo hữu nay đã thực sự đứng vững gót chân ở Linh Thương Giới nắm giữ năng lực ảnh hưởng đến cục diện thiên hạ rồi sao?"

Lục Dạ gật đầu: "Cũng tàm tạm."

"Vậy ta phải nhắc nhở đạo hữu một câu." Ngọc Sa Thánh Tôn ngẫm nghĩ rồi nói: "Theo sự hiểu biết của ta về mạch Vực Ngoại Thần Ma một khi biết đạo hữu nắm giữ năng lực xoay chuyển cục diện thiên hạ bọn chúng tuyệt đối sẽ không ngồi chờ chết."

Lục Dạ: "Chó cùng dứt giậu?"

Ngọc Sa Thánh Tôn lại nghiêm túc một cách hiếm thấy đáp: "Đã là người thì ai cũng có điểm yếu. Ngoài sáng có thể bọn chúng không phải là đối thủ của đạo hữu. Nhưng nếu bọn chúng nhắm vào điểm yếu của đạo hữu mà ra tay chắc chắn sẽ khiến người ta phòng bất thắng phòng!"

Lục Dạ híp mắt lại nói: "Đa tạ đã nhắc nhở."

Ngọc Sa Thánh Tôn nở nụ cười kiều diễm: "Nói nhắc nhở thì không dám nhận. Chút tàn hồn này của ta muốn sống tiếp còn phải ngửa mặt dựa dẫm vào đạo hữu có thể giúp ích được phần nào cho đạo hữu cũng là vinh hạnh của ta."

Lục Dạ trong lòng thầm cảm khái. Những năm qua Ngọc Sa Thánh Tôn vẫn luôn tỏ ra rất phối hợp vô cùng hiểu chuyện quả thực đã giúp hắn không ít việc. Không thể không thừa nhận đây là một người phụ nữ cực kỳ thông minh lại vô cùng thủ đoạn. Trò chuyện với ả chẳng cần phải nói toạc ra ả cũng có thể từ trong lời nói mà suy diễn ra rất nhiều chân tướng.

Tuy nhiên, cho đến tận bây giờ Lục Dạ vẫn chưa thể thực sự tin tưởng người phụ nữ này.

...

Ngày thứ bảy kể từ lúc bước vào Nghiệt Long Hải Mộ.

Trong cung điện Lục Dạ bừng tỉnh khỏi trạng thái đả tọa. Đến lúc này đạo hạnh toàn thân hắn đã triệt để vững vàng lực lượng đại đạo cùng truyền thừa bí pháp ở cấp độ Thần Du Cảnh cũng đã nằm trọn trong lòng bàn tay.

"Đến lúc rời khỏi nơi này rồi."

Lục Dạ vươn mình đứng dậy. Bất quá trước lúc rời đi hắn vẫn còn một chuyện hệ trọng phải làm: mang Luyện Tiên Hồ Lô đi.

"Thật sự không cân nhắc chuyện đi theo ta sao?" Lục Dạ dùng thần thức hỏi dò.

Hoàng Bì Hồ Lô lắc đầu cự tuyệt một cách vô tình.

Lục Dạ vẫn chưa chịu từ bỏ. Nếu hồ lô này đã thông linh ắt hẳn phải có điều gì đó có thể làm nó động lòng.

Suy tư một chút Lục Dạ nói: "Ta từng chứng kiến những hình ảnh trong Cấm Đạo Chi Chiến. Ngươi của ngày đó treo cao trên chín tầng trời rải xuống ức vạn dải tiên quang giết tiên nhân như giết gà mổ chó oai phong lẫm liệt biết nhường nào!"

"Chỉ cần ngươi đi theo ta ta nhất định sẽ giúp ngươi khôi phục lại bổn nguyên trở lại thời kỳ đỉnh cao thế nào?"

Hoàng Bì Hồ Lô lại lắc đầu.

Lục Dạ tiếp tục: "Chúng sinh trên đời ai cũng có thất tình lục dục mà ngươi lại linh tính thông thần chắc chắn cũng có chấp niệm của riêng mình. Ta có thể giúp ngươi hoàn thành chấp niệm đó thế nào?"

Hoàng Bì Hồ Lô vẫn tiếp tục lắc đầu.

Sau đó, Lục Dạ đưa ra đủ mọi loại cam kết hứa hẹn nhưng không có ngoại lệ toàn bộ đều bị cự tuyệt thẳng thừng.

Nhất thời, Lục Dạ cũng có chút bất lực. Luyện Tiên Hồ Lô này rõ ràng là không thèm công nhận hắn nên mới từ chối mọi thứ như vậy.

"Thôi được rồi, ngươi đã không muốn ta cũng không gượng ép." Lục Dạ thở dài: "Sau này nếu có cơ hội gặp được Vạn Ách Hồ Lô kia ta sẽ hỏi thử xem nó có muốn đi theo ta không."

Lời này hoàn toàn mang tâm lý "ngựa chết xem như ngựa sống mà chữa" bản thân Lục Dạ căn bản không ôm kỳ vọng gì.

Nhưng ngay sát na này Hoàng Bì Hồ Lô như bị kích thích bỗng nhiên ong ong rung động kịch liệt.

Lục Dạ sửng sốt lập tức như hiểu ra điều gì hỏi: "Ngươi và Vạn Ách Hồ Lô có thù oán?"

Hoàng Bì Hồ Lô lắc đầu.

Lục Dạ nhíu mày suy nghĩ một hồi lại hỏi: "Đã không có thù oán sao ngươi lại kích động như vậy chẳng lẽ... ngươi và Vạn Ách Hồ Lô là hảo hữu?"

Hoàng Bì Hồ Lô lại lắc đầu.

Mẹ kiếp!

Tâm tư của cái Luyện Tiên Hồ Lô này cũng quá khó đoán đi!

Lục Dạ nghiêm túc hồi tưởng lại những lời đồn đại liên quan đến Vạn Ách Hồ Lô mà Nguyên Tùy Phong từng kể. Khi nhớ đến chi tiết Nguyên Tùy Phong từng nói hai cái hồ lô này khả nghi là một đực một cái Lục Dạ buột miệng hỏi: "Ngươi... ngươi không lẽ muốn ở bên cạnh Vạn Ách Hồ Lô?"

Hoàng Bì Hồ Lô bỗng chìm vào sự tĩnh lặng quỷ dị một lúc lâu sau đó như thể đang ngượng ngùng nó khẽ gật đầu nhè nhẹ.

Lục Dạ: "???"

Cái hồ lô này không đứng đắn!

Không, phải nói là bị kìm nén quá lâu mới sinh ra loại dục vọng và chấp niệm lớn đến vậy!

"Đại thiên thế giới đúng là chuyện lạ gì cũng có." Lục Dạ thầm cảm thán trong lòng ngoài miệng thì nói: "Mối duyên này ta giúp ngươi!"

Hoàng Bì Hồ Lô tựa như vừa lắng nghe được hỉ sự kinh thiên động địa "ong" một tiếng liền xoay tít vòng vòng. Bề mặt nó rải rác những tia sáng lấp lánh y hệt như đang nhảy nhót hoan hô.

"Xem ra, không chỉ con người mà đến cái hồ lô cũng không chống cự nổi mỹ sắc." Lục Dạ thầm lẩm bẩm.

Bất quá trải qua chuyện này hắn lại biết được một đáp án cực kỳ rõ ràng.

Truyền thuyết hoang đường về Vạn Ách Hồ Lô kia không phải là giả mà là sự thật! Khi thời kỳ Hồng Mông mới thành hình thực sự đã từng đản sinh ra một chiếc Vạn Ách Hồ Lô như vậy!

Đột nhiên, một tia tiên quang từ Hoàng Bì Hồ Lô lóe lên rơi xuống người Lục Dạ.

Sau đó, Lục Dạ sinh ra một dòng minh ngộ hiểu được rất nhiều chuyện liên quan đến Luyện Tiên Hồ Lô.

Thứ nhất, trong Thiên Cấm Chi Chiến Luyện Tiên Hồ Lô trấn sát hàng ngàn đại nhân vật tiên đạo bổn nguyên lực lượng đã sớm hao tổn nghiêm trọng hiện đang ở trong trạng thái suy yếu nhất. Thuở đỉnh phong nhất của nó toàn thân khoác lớp vỏ màu xanh biếc óng ánh trong suốt như lưu ly mỹ ngọc. Hiện tại, lớp vỏ ngoài khô vàng linh tính ảm đạm nguyên nhân chính là do bổn nguyên bị khuyết thiếu trầm trọng.

Khi biết được điều này Lục Dạ không khỏi lầm bầm thảo nào khát khao được ở cạnh Vạn Ách Hồ Lô đến thế hóa ra là vì đã bị "ố vàng"...

Thứ hai, Luyện Tiên Hồ Lô có quy củ của riêng mình: chỉ giết cự phách tiên đạo chỉ luyện tiên đạo trọng bảo! Thế nhưng, bởi vì bổn nguyên tàn khuyết quá nhiều nó đã không thể đánh giết cự phách tiên đạo được nữa. Còn tiên nhân theo ý nghĩa thông thường thì nó lại chẳng thèm để mắt tới cộng thêm bị hạn chế bởi quy củ nên mới chẳng thèm ra tay.

Đối với điều này Lục Dạ cạn lời. Vốn dĩ hắn còn đang định khi trở lại bên ngoài sẽ nhờ Luyện Tiên Hồ Lô ra tay giải quyết mối đe dọa từ bọn tiên nhân Liễu Như Vân. Nhưng giờ xem ra là hắn suy nghĩ quá nhiều rồi. Luyện Tiên Hồ Lô hiện tại vì bổn nguyên tàn khuyết nghiêm trọng hoàn toàn giống như một con phượng hoàng bị vặt trụi lông chẳng làm ăn được tích sự gì.

Thứ ba, Luyện Tiên Hồ Lô có một yêu cầu riêng: từ nay về sau những món tiên đạo trọng bảo mà Lục Dạ giành được đều phải giao cho nó thôn luyện để khôi phục bổn nguyên lực lượng.

Biết được những điều này Lục Dạ bỗng có cảm giác như mình bị lừa. Đây đâu phải là đoạt được một tuyệt thế tiên bảo khó tin nào rõ ràng là rước về một vị tổ tông sống thì có! Chẳng lẽ Luyện Tiên Hồ Lô tưởng trên đời này tiên đạo trọng bảo nhiều như lông bò sao? Hơn nữa, những món đủ tư cách trở thành tiên đạo trọng bảo hắn làm sao nỡ để cho cái hồ lô này luyện hóa mất?

"Điều này ta không đồng ý." Lục Dạ thẳng thừng: "Sau này nếu thực sự gặp lại tiên đạo trọng bảo nếu món đó ta cần ngươi không được luyện. Chỉ những món ta không cần mới cho ngươi làm đồ ăn! Ngươi không đồng ý thì thôi."