Nhìn sắc mặt của Đoạn Lị, ta biết chuyện này vô cùng hệ trọng, liền thành thật khai báo hết: “Tinh thần khá tốt, ban đêm ra nhiều mồ hôi, còn…” Ta nhìn Đoạn Lị một cái, mím môi.
Ban đêm còn nghĩ đến chàng, chuyện bức tranh đó thì không tiện nói ra rồi.
Đại phu gật đầu: “Thế thì không sai được rồi, dùng thứ t.h.u.ố.c này, trong chuyện nam nữ, quả thực sẽ hưng phấn hơn một chút…”
Vành tai Đoạn Lị cũng đỏ lên, chàng khẽ ho một tiếng: “Có cách giải không?”
Đại phu cười nói: “Cô nương dùng lượng ít, ngừng t.h.u.ố.c rồi từ từ tẩm bổ là được.”
Sau đó ông kê mấy thang t.h.u.ố.c bổ, do Xuân Sinh tiễn ông ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại ta và Đoạn Lị.
“Tướng công, ta bị chảy m.á.u mũi cũng là vì Ngũ Thạch Tán sao?”
Đoạn Lị ôm lấy ta: “Ngũ Thạch Tán không phải là mãnh d.ư.ợ.c, Trương Hựu Ý, nàng thèm khát ta thì cứ thèm khát ta đi, đừng có lấy Ngũ Thạch Tán ra làm cái cớ.”
“Ồ…”
“Nàng vừa mới nói, ban đêm ra nhiều mồ hôi, còn gì nữa?”
Ta đã liệu định được Đoạn Lị không dễ dàng tha cho ta rồi.
“Không có gì cả.”
“Nói hay không nói?” Tay chàng đặt bên hông ta, biết rõ điểm yếu của ta ở đâu, chỉ cần gãi một cái là ta đã phải khóc lóc van xin rồi.
Ta rúc đầu vào lòng chàng, lầm bầm: “Thì là nhớ chàng.”
“Nói to lên, làm sao cơ?”
Vành tai ta đỏ bừng, bực bội nói: “Nhớ chàng! Trong mơ cũng nhớ!”
“Mơ thấy gì?”
Tuyệt chiêu hỏi đến cùng của Đoạn Lị khiến ta không đỡ nổi, trong đầu hiện lên những hình ảnh: Giống như đêm hôm đó, ánh trăng sáng vằng vặc, sự dịu dàng và xao xuyến dưới gốc cây, rõ ràng là một nụ hôn, vậy mà lại khiến ta đêm đêm nhớ về, tâm động khó kìm nén.
Ta không còn trong sạch nữa rồi.
Mà thủ phạm của tất cả chuyện này chính là Đoạn Lị.
Chàng vậy mà lại gặng hỏi ta.
Ta hung hăng đ.ấ.m chàng một cái.
Đoạn Lị nheo mắt: “Bản lĩnh gớm nhỉ, nàng dám đ.á.n.h ta?”
Khó khăn lắm ngọn lửa khí thế mới bốc lên liền bị dập tắt rụi, ta rụt cổ ấm ức: “Nếu chàng không hôn ta, ta đã không nghĩ bậy bạ rồi.”
“Lại là lỗi của ta sao?” Bản tính bá đạo của Đoạn Lị lại trỗi dậy, chàng khóa c.h.ặ.t hai tay ta ra sau lưng, ánh mắt lại không giấu nổi ý cười, “Có thích ta hôn nàng không?”
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Da mặt ta mỏng, đâu chịu nổi những lời lẽ hổ báo này của chàng, ánh mắt né tránh: “Thích…”
“Thế thì đúng rồi còn gì.” Đoạn Lị kéo ta lại gần, ghé sát vào tai ta, bật cười thành tiếng, “Ái thê của ta, thế này đã thấm tháp vào đâu? Thích trẻ con không?”
Giọng ta run rẩy: “Ta đang bệnh mà… chàng… chàng kiềm chế một chút đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đoạn Lị bế ta, lộn nhào một cái lăn vào trong giường, thuận tay đắp chăn lên: “Yên tâm, không bắt nạt nàng đâu. Đợi ta tra rõ xem là ai…”
Trong mắt chàng lóe lên một tia sắc lạnh, hiện lên vẻ âm trầm sâu sắc: “Ta sẽ đào mộ tổ tiên nhà hắn lên.”
Bệnh của ta kéo dài mấy ngày, Đoạn Lị đêm nào cũng ngủ lại giường ta.
Đối với chuyện này ta có chút lời ra tiếng vào.
Ta cảm thấy vẫn chưa thành thân, như vậy là quá mức phóng túng.
Đoạn Lị nghe vậy, khéo ăn khéo nói dỗ dành ta: “Tiểu gia ôm thê t.ử của mình, có như vậy thì sau này nàng mới không có tâm trí đi tìm người đàn ông khác ở bên ngoài.”
Ta cảm thấy Đoạn Lị thiếu cảm giác an toàn, thế là nghiêm túc bày tỏ lòng trung thành: “Ta là người phụ nữ an phận thủ thường, lấy gà theo gà lấy ch.ó theo ch.ó, chàng có c.h.ế.t thì ta cũng phải thủ tiết vì chàng, không đi tìm người đàn ông khác đâu.”
Đoạn Lị phun ngụm trà ra ngoài, bóp lấy chiếc cằm ướt nhèm của ta: “Nàng mong ta c.h.ế.t đến thế cơ à?”
Biết mình lỡ lời, ta trịnh trọng nói: “Thế thì ta không thủ tiết nữa, ta tuẫn táng theo chàng.”
Đoạn Lị ho dữ dội hơn, chàng lau vệt nước vương trên vạt áo trước, thở dốc rồi ngoắc ngoắc ngón tay với ta: “Qua đây.”
Ta bước tới liền bị ôm c.h.ặ.t vào lòng, khẽ kêu lên một tiếng.
Đoạn Lị vậy mà lại c.ắ.n ta.
Đôi mắt chàng đen lánh, khi cảm xúc cuộn trào liền lấp lánh như ánh sao: “Trương Hựu Ý, hai ta cứ sống tốt bên nhau không được sao?”
Người khác đều thích nam nhân nhà mình gọi bằng tên tục, riêng ta lại chỉ thích dáng vẻ Đoạn Lị gọi ba chữ Trương Hựu Ý, mỗi lần nghe thấy, tim ta lại lỡ đi một nhịp.
Có lẽ ta đã lún sâu vào thật rồi, ta ôm lấy mặt, lí nhí bảo: “Ta phải đi đây... Chàng buông ta ra...”
Đoạn Lị nhéo nhéo vành tai đỏ ửng của ta: “Hôn tướng công một cái rồi ta buông.”
Hôm ấy ta đỏ mặt chạy phăng phăng từ phòng chàng ra ngoài, tiếng cười của Đoạn Lị vang vọng mãi không dứt. Xuân Sinh thấy bộ dạng như vừa bị bắt nạt của ta thì không nhịn được cười: “Ta đã bảo mà, công t.ử nhà chúng ta biết thương người lắm.”
Xùy!
Chàng mà thương ta nỗi gì, rõ là muốn đòi mạng ta thì có.
Kỳ thi khoa cử ngày một cận kề, ta nghe ngóng được Nhị công t.ử cũng sẽ tham gia. Hơn nữa trong bữa tiệc, Đoạn phu nhân trong lời nói có ẩn ý rằng đã nhờ người móc nối được quan hệ với Đoan Vương, chắc chắn có thể lo liệu cho Nhị công t.ử một tiền đồ xán lạn.
Sau bữa trưa, ta cùng Đoạn Lị đi từ tiền đường trở về.
Đi được nửa đường, Xuân Sinh vội vã chạy đến, ghé tai nói nhỏ với Đoạn Lị vài câu, có vẻ như có việc gấp.
Đoạn Lị quay đầu xoa đầu ta rồi bảo: “Nàng về trước nghỉ ngơi đi, tối nay ta về ăn cơm.”
“Vâng, được ạ.”
Ta trở về, ôm một rổ quả óc ch.ó mới mua từ nhà bếp ra, kéo một chiếc ghế nhỏ ngồi trong góc sân ngồi đập vỏ lấy nhân.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, trời đã tối đen như mực. Ta định đứng dậy thắp đèn thì có người bước vào viện, vừa thấy ta liền gọi: “Cô nương, công t.ử bảo ta đến đón cô ra khỏi phủ.”
Ta nương theo ánh đèn, nhìn kỹ mới thấy là Xuân Sinh, liền lau tay đón tiếp: “Chàng vẫn chưa về sao?”
Xuân Sinh vội vã nói: “Chao ôi, công t.ử bị việc sự vụ giữ chân, vừa mới lo xong, hiện đang đặt tiệc ở t.ửu lầu mời cô qua đó.”
Trên người ta có dính chút bụi bặm, liền bảo Xuân Sinh đợi một lát rồi về phòng mở tủ quần áo.