Vãn Xuân Phong

Chương 9



Đoạn Lị giục ta đi ngủ, ta nói: “Còn phải viết thư cho đại cô nữa.”

 

“Đại cô của nàng bán đứng nàng, nàng còn viết thư cho bà ta làm gì?”

 

Ta trịnh trọng gật đầu: “Thực ra là có chuyện quan trọng.”

 

Giữa phu thê với nhau, có vài lời cần phải nói rõ ràng.

 

“Tướng công, chàng không được giấu bệnh sợ thầy đâu.”

 

Đoạn Lị ngẩn ra, nhướng hàng mi mệt mỏi lên: “Ta làm sao cơ?”

 

“Có bệnh thì phải trị.” Khó khăn lắm mới lấy hết dũng khí, hôm nay dù chàng có mệt mỏi thế nào, ta cũng phải nói ra cho nhẹ lòng.

 

Đoạn Lị nâng ngón tay bị d.a.o cắt trúng lên, không mấy bận tâm: “Ừm, chuyện nhỏ thôi.”

 

Ta thực sự tức giận rồi: “Sao chàng lại lảng tránh chuyện khác thế hả?”

 

Nếu ngay cả với ta mà cũng không thể mở rộng lòng mình, thì những ngày tháng sau này còn ý nghĩa gì nữa chứ?

 

Đoạn Lị nhíu mày: “Trương Hựu Ý, có lời gì thì nói thẳng đi, đừng có vòng vo với ta.”

 

Sắc mặt ta dần trở nên nghiêm túc: “Ta nói thẳng rồi chàng đừng tức giận nhé.”

 

“Ta có thể tức giận chuyện gì chứ?”

 

“Chuyện chàng bất lực ấy, ta muốn tìm đại cô xin phương t.h.u.ố.c.”

 

Lời vừa dứt, thư phòng liền chìm vào im lặng tịch mịch.

 

Giọng Đoạn Lị nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn: “Nàng nói lại lần nữa xem?”

 

“Chuyện… chàng… bất… lực… ấy, ta muốn tìm đại cô…”

 

Về sau thì tiếng ta nhỏ dần rồi tắt hẳn, bởi vì cùng với lời lặp lại của ta, sắc mặt Đoạn Lị sa sầm xuống một cách nhanh ch.óng.

 

Chàng hoàn toàn… nổi giận lôi đình rồi.

 

“Trương Hựu Ý.” Đoạn Lị đen mặt, rặn ra một nụ cười khiến người ta nổi da gà, “Lại đây.”

 

Ta đâu có ngốc, biết rõ đã chọc giận chàng đến xù lông rồi, sao có thể nghe lời được, thế là lùi lại một bước, nghiêm túc giải thích với chàng: “Ta đi ngủ đây, chàng cũng ngủ sớm đi.”

 

Đoạn Lị giận quá hóa cười, ta còn chưa nhìn rõ chàng ra tay thế nào thì người đã bị tóm qua đó rồi.

 

Ta không ngừng ho khan, hai tay bịt tai, đứt quãng hét lên: “Tha mạng với!”

 

“Tha mạng?” Đoạn Lị chiếm thế thượng phong, cười lạnh hỏi ngược lại, “Trương Hựu Ý, nàng giả vờ ngơ ngác đấy à? Tướng công tối nay tha cho nàng, về phòng dưỡng sức cho tốt đi, thời gian không còn nhiều đâu.”

 

Lời này chàng nói nghe như tuyên án t.ử hình vậy, khiến mặt ta sợ đến mức cắt không còn giọt m.á.u.

 

Đối với Đoạn Lị mà nói, cha chàng là quan, động động ngón tay là nửa cái mạng của ta đã bay mất rồi, bóp c.h.ế.t ta dễ dàng như bóp c.h.ế.t một con kiến vậy. Bởi vì chuyện bất lực mà chàng muốn g.i.ế.c ta diệt khẩu sao?

 

Cần phải chịu thua thì vẫn phải chịu thua thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta ôm lấy Đoạn Lị, vẻ mặt đầy chân thành: “Tướng công.”

 

“Nói.”

 

“Thân thể tướng công khỏe mạnh, cho dù không làm được… cái… cái chuyện đó, ta cũng không để tâm đâu, nhưng mà… lỡ, lỡ như có phương t.h.u.ố.c hữu hiệu, chẳng phải là dệt hoa trên gấm sao?”

 

“Cút ra ngoài.” Đoạn Lị buông ta ra, hạ lệnh đuổi khách.

 

Ta cầu xin nhìn chàng.

 

Đoạn Lị vô biểu tình nói: “Đừng để ta lặp lại, cút ra ngoài.”

 

 4. Ta dường như bị thất sủng rồi.

 

Dẫu biết ta chỉ là một thê t.ử được mua về, không có tư cách oán hận điều gì.

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

Nhưng mỗi lần nhìn thấy Đoạn Lị mắt nhìn thẳng đi qua trước mặt ta, trong lòng ta vẫn chua xót đến chảy nước miếng.

 

Hôm nay đối mặt gặp Xuân Sinh, hắn nhìn kỹ mặt ta rồi nói: “Cô nương đổ bệnh rồi sao? Sao trông phờ phạc thế này?”

 

Ngày nào ta cũng nghĩ đến Đoạn Lị, ngay cả trong mơ cũng thấy chàng, ngủ không ngon giấc, sắc mặt kém cũng là điều dễ hiểu.

 

“Ồ…” Ta uể oải đáp một tiếng, “Xuân Sinh đại ca, ta không còn sức sống nữa rồi, vào trong nằm một lát đây. Có việc gì thì gọi ta nhé.”

 

Trước kia ở quê cũ, quanh năm suốt tháng cũng không thấy lười biếng thế này, giờ đúng là được nuôi chiều sinh hư rồi, chẳng ra làm sao cả.

 

Xuân Sinh gật đầu: “Ừm, được rồi, chắc là không có việc gì đâu. Cô cứ nghỉ ngơi cho tốt đi.”

 

Ta trở về phòng, đá giày ra rồi chui tọt vào chăn, chìm sâu vào giấc ngủ.

 

Sau đó, mơ màng nghe thấy tiếng của Xuân Sinh: “Ta thấy có gì đó không ổn, đi tìm đại phu xem sao… Tâm bệnh ư? Tâm bệnh cũng không thể thành ra thế này được…”

 

Tiếp theo là tiếng bước chân hỗn loạn tiến lại gần.

 

Mí mắt ta nặng trĩu, cũng không mở ra nổi, chỉ cảm thấy có người vỗ vỗ vai ta: “Tỉnh lại đi.”

 

Ta hừ hừ một tiếng, đến nửa phần sức lực đầu ngón tay cũng không dùng nổi.

 

Ngay sau đó chàng bế xốc ta từ trên giường lên, ôm vào lòng, kéo cổ tay ta ra: “Xem xem, bệnh gì thế?”

 

Có ngón tay của ai đó đặt lên mạch của ta, một lúc sau mới nói: “Mạch tượng của cô nương suy nhược, ngược lại giống như…” Ngừng lại hồi lâu, “Có thể cho lão phu xem đồ ăn thức uống của cô nương không?”

 

“Nàng ấy ăn giống ta. Duy chỉ có nước trà là do hạ nhân trong phủ ân cần mang tới.”

 

Ta đấu tranh hồi lâu, cuối cùng cũng mở ra hàng mi nặng trĩu, Đoạn Lị đang ngồi bên mép giường, ôm lấy ta, sắc mặt nghiêm trọng.

 

Một ông lão râu trắng bưng chén trà lên, ngửi ngửi, ngón tay nhúng chút nước rồi nếm một ngụm, trong phòng rơi vào tĩnh lặng.

 

Một lúc sau, mồ hôi hột rỉ ra trên trán đại phu, ông nói: “Ngũ Thạch Tán.”

 

Ta chưa từng nghe qua, nhưng sắc mặt Đoạn Lị lại thay đổi.

 

Đại phu nói: “Trong nước trà có pha một lượng nhỏ, ngắn hạn thì cường thân kiện thể, lâu dài lại là độc d.ư.ợ.c, hao tổn tận gốc rễ, cách cái c.h.ế.t không xa nữa. Cô nương gần đây, thân thể có gì bất thường không?”