Đoạn Lị sờ sờ vầng trán lấm tấm mồ hôi của ta: “Mới có một ly, sao có thể chứ. Là do nàng uống ít quá, làm thêm ly nữa đi.”
Nhìn ly rượu đầy ắp trước mắt, ta không chịu nổi sự cám dỗ, giơ tay đón lấy, nhấm nháp từng ngụm nhỏ.
Thật là ngon quá.
Chỉ là Đoạn Lị trước mắt đang lắc lư.
Mặt như ngọc, môi đỏ răng trắng, một thân hồng y, yêu dã quyến rũ.
Ta giơ tay, túm lấy mái tóc đen của Đoạn Lị như đang ôm một báu vật.
Chàng bị kéo đau, xuýt xoa một tiếng: “Trương Hựu Ý, nàng làm cái gì thế?”
Ta dùng hết sức lực kéo chàng lại gần: “Chàng ghé sát lại đây một chút.”
Chàng bật cười vì tức giận, ghé sát lại: “Thế nào?”
Thế nào ư?
Đương nhiên là chiếm chút tiện nghi của nam hồ ly rồi!
Ta căn chuẩn thời cơ, nhanh ch.óng rướn người hôn một cái lên môi chàng, rồi đắc ý cười thành tiếng.
Đoạn Lị khựng lại, khóe môi dần dần cong lên, đôi mắt đen lánh. Chàng đột ngột giữ c.h.ặ.t lấy ta khi ta đang định trốn chạy, kéo ngược trở lại: “Vừa rồi là làm cái gì thế hả?”
Trong lòng ta hưng phấn vô cùng, trái tim như có thứ gì đó đang nhảy nhót, cười ngọt ngào bảo: “Quyến rũ chàng.”
Từ này vẫn là do Đoạn Lị dạy ta.
Đoạn Lị nhéo nhéo cằm ta: “Trương Hựu Ý, nàng say thật rồi sao?”
Hai khuỷu tay ta chống lên bàn, nằm bò trước mặt Đoạn Lị, cười ngớ ngẩn.
Chàng cũng cười theo, vỗ vỗ đùi mình: “Lại đây, ngồi lên đùi tướng công này.”
Ta không cảm thấy có gì sai trái, loạng choạng bước qua, thân mật dán c.h.ặ.t vào người chàng, nghịch ngợm mái tóc đen của chàng.
“Khiết Minh, ta thấy chàng có thể làm được. Không có Đoan Vương, chàng vẫn có thể thành công.”
Ta như đang dỗ dành đứa trẻ, vỗ vỗ lưng Đoạn Lị, cằm lười nhác tựa lên vai chàng, đôi mắt khép hờ.
Đoạn Lị để mặc ta ôm, một lúc lâu sau mới trầm giọng nói: “Trương Hựu Ý, người nói lời này lần trước là nương của ta.”
“Vâng.” Ta lý nhí đáp một tiếng, trong lòng dâng lên nỗi xót xa: “Nhưng ta không muốn làm nương của chàng...”
Một người tốt như Đoạn Lị, tại sao Đoạn lão gia lại không thiên vị chàng thêm một chút? Ở quê chúng ta, những chú ch.ó con mất mẹ còn có người thương hại, sao lại không có ai xót thương cho Đoạn Lị chứ?
Nghĩ đến cuối cùng, ta không kìm được mà khóc thành tiếng.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Đoạn Lị im lặng hồi lâu, nghẹn ngào nói: “Nàng đừng nói với ta, nàng khóc là vì không muốn nhận ta làm con trai đấy nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta khóc càng dữ dội hơn.
Đoạn Lị hít một hơi thật sâu, c.ắ.n một cái vào gò má đẫm lệ của ta: “Tranh thủ lúc chưa thành thân mà ra sức bắt nạt ta phải không? Còn muốn chiếm tiện nghi của ta nữa à?”
Chàng dữ dội quá, trên má ta hằn lên một hàng dấu răng đều tăm tắp.
Ta rúc đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c chàng để đề phòng chàng lại ra tay, lầm bầm bảo: “ Ta thật vô dụng, chẳng giúp gì được cho chàng. Người khác có hai nghìn lượng thì có thể mua nhà mua đất, chàng có hai nghìn lượng lại đi chuộc một người hầu như ta.”
Đoạn Lị nâng người ta dậy, nghiêm túc nói với ta: “Ta đã nói rồi, trong phòng của Đoạn Khiết Minh ta không có thứ gì không đáng giá, cả người lẫn vật, tất cả đều là bảo bối.”
Ta chớp chớp đôi mắt mờ lệ, để mặc chàng dùng ngón tay lau nước mắt cho mình, chàng nói từng chữ một: “Trong nhà chúng ta, Trương Hựu Ý chính là trụ cột tinh thần của ta. Trước đây cái gì ta cũng không tranh không giành, là vì không biết giành về cho ai. Nay đã biết rồi, chủ mẫu tương lai của Đoạn phủ chỉ có thể là Hựu Ý của ta.”
Khoảnh khắc đó ta mới biết, nhịp đập của con tim cũng có âm thanh.
Trái tim va đập dữ dội vào l.ồ.ng n.g.ự.c, phát ra những tiếng động đinh tai nhức óc: Thình thịch... thình thịch...
Khi trở về phủ đã là nửa đêm.
Đoạn Lị xuống xe trước, quay lưng về phía ta rồi ngồi xổm xuống, vỗ vỗ vai mình: “Lên đi.”
Ta đi một bước lắc lư ba cái, chật vật chui ra khỏi xe ngựa, leo lên lưng Đoạn Lị.
Thị vệ canh cửa nhìn thấy, hỏi: “Cô nương thế này là... say rồi sao?”
Đoạn Lị hừ cười khẽ một tiếng: “Tửu lượng kém, vừa say là biết bám người ngay.”
Bốn bề tiếng gió đêm khẽ khàng lay động, ta gối đầu lên vai Đoạn Lị, hiếm khi có được sự yên bình.
“Trương Hựu Ý, tỉnh dậy đi, về phòng rồi ngủ tiếp.”
Ta không nói gì, chìm vào giấc mộng đẹp.
Trong mơ, ta biến thành một thiên kim tiểu thư xuất thân từ danh gia vọng tộc, tam thư lục lễ, kiệu tám người khiêng, gả cho Đoạn Lị một cách nở mày nở mặt. Ngày hôm đó, toàn thân chàng như được dát vàng, cưỡi trên con ngựa cao lớn đến đón dâu, hồng y lộng lẫy, chiêng trống vang trời. Nương của chàng ngồi ở vị trí cao đường, tặng ta một chiếc vòng ngọc tròn trịa. Đoạn Lị mắt mày rạng rỡ nụ cười, nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, đặt một nụ hôn lên trán.
Thế nhưng khoảnh khắc tiếp theo, có người khẽ nhéo nhéo tai ta: “Hựu Ý, dậy lau mặt nào.”
Giấc mơ đẹp quá, ta hừ hừ nửa ngày, xoay người vào trong, bịt tai lại.
Giọng nói kia cười mắng vài câu, rồi để mặc ta ngủ tiếp.
Một giấc ngủ đến khi mặt trời lên cao, ta bật dậy, tìm kiếm bóng dáng của Đoạn Lị.
Gặp Xuân Sinh ở trong viện mới biết chàng đã đến thư phòng.
Dạo gần đây bận rộn với khoa cử, chàng bận đến mức ngày đêm đảo lộn, rất hại thân thể.
Ta quay người vào bếp, giã quả óc ch.ó thành bột mịn, pha với sữa bò đun sôi rồi bưng đến cho Đoạn Lị.
Chàng xoa xoa đầu ta, bưng lên uống cạn một hơi, sau đó liền đuổi ta ra khỏi thư phòng.
Ngày hôm sau, ta tìm đại phu xin mấy phương t.h.u.ố.c bổ não tỉnh táo, làm thành món ăn bài t.h.u.ố.c để bồi bổ cho chàng.