Vãn Xuân Phong

Chương 13



Chàng vẫn cứ như vậy.

 

Cho đến nửa tháng sau, Đoạn Lị giữ lấy chiếc bát ta đẩy đến trước mặt, thần sắc kỳ lạ: “Hôm nay không uống nữa.”

 

“Tại sao?”

 

Chàng không đáp, tiếp tục bảo: “Tối nay ta ngủ ở thư phòng.”

 

Từ sau lần ta gặp nạn trước, Đoạn Lị luôn khăng khăng đòi ăn cùng phòng ở cùng giường với ta, nay đột nhiên lại muốn ngủ ở thư phòng, ta vô cùng kinh ngạc: “Là muốn dụng công học bài sao? Ta đi cùng chàng.”

 

“Không cần.” Đoạn Lị rất kiên quyết, đanh mặt đuổi ta ra khỏi thư phòng.

 

Xuân Sinh thấy ta bưng bát không đi ra, vô cùng tò mò: “Công t.ử không vui sao?”

 

Ta hoang mang lắc đầu: “Không giống, có lẽ là mệt rồi.”

 

Trước khi đi ngủ, ta thế nào cũng không yên tâm được, bèn khoác thêm một chiếc áo rồi đi về phía thư phòng.

 

Đi ngang qua dưới cửa sổ, ta đột nhiên dừng bước.

 

Cách một cánh cửa sổ, dường như có tiếng động gì đó truyền ra ngoài.

 

Lắng nghe kỹ thì đó là giọng của Đoạn Lị.

 

“Hựu Ý...” Chàng khẽ gọi tên ta, tình cảm triền miên, giọng điệu nồng nàn.

 

Bất chợt một cơn gió nổi lên, khẽ lướt qua dưới mái hiên, mang theo sự ấm áp dịu dàng như lời tình tự thì thầm của nhân gian.

 

Ta giơ tay định gõ cửa sổ.

 

"Hựu Ý... Hựu Ý… Hựu Ý...”

 

Đoạn Lị khẽ ngâm nga, mang theo vẻ quyến luyến và si mê, hòa vào màn đêm vô tận, giọng nói ấy quá đỗi êm tai khiến ta không nỡ ngắt quãng.

 

Một lát sau, gió càng lúc càng gấp, hai tai ta bỗng nhiên không phân biệt rõ tiếng động khiến tim ta đập rộn ràng kia là phát ra từ trong phòng hay từ con ngõ nhỏ.

 

Gió thổi qua sảnh đường, ùa vào con ngõ hẹp, tranh nhau, chen chúc nhau, vui vẻ lượn lờ trong đêm tối.

 

Khi màn đêm trở lại với sự tĩnh lặng, ta vô tình chạm phải cánh cửa sổ.

 

Rất lâu sau, Đoạn Lị ở bên kia cửa sổ, giọng nói khàn khàn lại lười nhác cất lên: “Ai đấy?”

 

Ta ôm lấy trái tim đang đập loạn, khẽ đáp: “Tướng công, là ta.”

 

 5. Sự im lặng hòa quyện vào màn đêm.

 

Bóng người trước cửa sổ không hề cử động, trầm giọng nói: “Về đi.”

 

Tim ta thắt lại, lo lắng bám c.h.ặ.t lấy cửa sổ: “Tướng công, chàng cho ta nhìn một cái thôi, chỉ một cái thôi.”

 

Trong phòng vang lên tiếng c.h.ử.i thề khe khẽ, Đoạn Lị nén giọng nói: “Cút đi ngủ đi.”

 

Càng lúc càng không ổn rồi, chàng nhất định có chuyện giấu ta, chẳng lẽ là bị bệnh rồi sao!

 

Ta lo lắng đến mức nước mắt chực trào, không màng đến ý muốn của Đoạn Lị, đẩy cửa trước chạy vào.

 

Đêm cuối hạ thường mát mẻ, đặc biệt là mấy ngày trước vừa có mưa, nhưng lúc này trong phòng lại oi bức đến cực điểm, còn phảng phất một mùi hương thoang thoảng mơ hồ.

 

Nói không rõ là mùi gì, không hẳn là thơm, cũng không hẳn là khó ngửi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta nhìn về phía chiếc sập mềm bên cửa sổ, Đoạn Lị đang mặc áo phanh n.g.ự.c, lộ ra khuôn n.g.ự.c săn chắc.

 

Một chân chàng co lên trên sập, cánh tay trái tùy ý đặt trên đầu gối, tay phải giấu trong vạt áo rộng thùng thình, đầu cúi thấp, cả người toát lên vẻ lười biếng, uể oải.

 

Không biết có phải vì bị bệnh hay không mà một vệt ửng hồng nhuộm lấy làn da chàng, tựa như sắc sứ trắng ẩn hiện lớp men màu, mang theo vẻ m.ô.n.g lung, quyến rũ.

 

Chàng lười biếng dựa vào bên chiếc bàn nhỏ, nghe thấy tiếng ta bước vào liền khẽ nâng đôi mắt lạnh lùng lên, đuôi mắt ửng hồng nhìn chằm chằm vào ta không rời.

 

Tướng công đêm nay đẹp đến mức khiến người ta phải ngạt thở, làm cho nhịp tim của ta càng thêm hỗn loạn.

 

"Qua đây." Chàng vừa mở miệng, giọng nói đã khàn đặc.

 

Ta chần chừ một lát, giống như chim sợ cành cong, trong chớp mắt đột nhiên tỉnh ngộ, kinh hãi hét lên một tiếng rồi muốn quay người bỏ chạy.

 

Mới đi được vài bước, ta đã bị Đoạn Lị tóm lại bên người. Chàng phớt lờ sự giãy giụa hoảng hốt của ta: "Nàng lo lắng cho ta sao?"

 

Đầu óc ta lập tức rối thành một nùi, mặt đỏ bừng lên: "Chàng... Chàng không sao là tốt rồi..."

 

Chàng không sao, nhưng ta sắp có sao rồi!

 

Đoạn Lị cười một tiếng, giọng điệu đầy âm trầm: "Cô mẫu của nàng làm sao biết ta ngã bệnh? Nhìn cho rõ xem, ta có bệnh không?"

 

Ta nhắm mắt lại, co rúm người run rẩy, giọng nói mang theo tiếng khóc nghẹn ngào: "Không bệnh... Thân thể tướng công tốt lắm, là ta bệnh... Là ta bệnh rồi..."

 

"Hừ..." Đoạn Lị cười lạnh một tiếng, đột ngột kéo rèm giường xuống. Không gian trở nên chật hẹp, bầu không khí mờ ám dâng trào. Một lát sau, chiếc giường màn lung lay, chiếc vòng ngọc nơi cổ tay va chạm nhau vang lên dưới ánh trăng vô tận, xuân ý ngập tràn.

 

Trong lúc đó, Đoạn Lị hỏi: "Mấy con cá trước đây ta tặng nàng đâu?"

 

Ta khẽ thở dốc: "Nuôi... Nuôi ở trong sân rồi..."

 

Chàng không nhanh không chậm nói: "Ngoan, nghe lời, tướng công dạy nàng nuôi."

 

"Ta không muốn!" Trước đây thì thích thật, đuôi cá linh hoạt, cứ ló đầu ghé tai trong nước, đỏ rực đẹp đẽ biết bao. Nhưng hiện tại, ta đâu chịu nổi cái từ "cá" này, chỉ cần chạm vào một chút là đã đỏ mặt tía tai.

 

Ta đâu ngờ được con hồ ly đực này lại hiểm độc đến mức ấy, dỗ dành ta đến mức hồ đồ rồi đạt được mục đích của mình.

 

Sau chuyện đó, Đoạn Lị hiếm khi dịu dàng, giúp ta làm sạch tay chân xong liền mở hộp cao hoa quế ra tỉ mỉ thoa đều, tặc lưỡi nói: "Sao lại không chịu nổi dày vò như thế, nhìn xem, đỏ hết cả lên rồi, thật là đáng thương."

 

Ta tức giận c.ắ.n một cái vào cổ tay Đoạn Kinh, muốn chàng tránh ra, nhưng chàng không hề lay chuyển, tâm trạng rất tốt, cái gì cũng chiều theo ta.

 

Đêm đã khuya, từ ô cửa sổ mở toang có một làn gió mát mẻ thổi vào, hơi nóng trong phòng dần tan biến. Ta cảm thấy lạnh liền rúc vào lòng Đoạn Lị, buồn ngủ đến mức gật gù.

 

Chàng vỗ vỗ ta: "Về ngủ đi."

 

Ta dụi đôi mắt ngái ngủ: "Chàng không buồn ngủ sao?"

 

Đoạn Lị nói: "Ta ngủ ở thư phòng, sau này đều như vậy."

 

"Tại sao chứ?"

 

Đoạn Lị nheo mắt, lặng lẽ ghé sát tai ta nói nhỏ: "Sói khi chưa nếm được mùi thịt thì không thấy thịt ngon. Nhưng một khi đã nếm được vị thịt rồi..."

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

Trong tiếng cười lớn của Đoạn Lị, ta rụt cổ, kinh hãi bỏ chạy khỏi phòng...

 

Ngày khoa cử ngày một đến gần.

 

Ta thậm chí còn căng thẳng hơn cả Đoạn Lị, ngày ngày ngồi ngây ngốc trước bếp củi, nấu cơm làm khét mấy lần liền.

 

Đoạn lão gia t.ử mấy lần phái người đến hỏi han đều bị từ chối ngoài cửa. Ngược lại, Đoạn phu nhân lại im hơi lặng tiếng một cách lạ thường, nghe nói bà ta đang dốc hết sức lo liệu cho nhị công t.ử vào triều làm quan, còn mời cả một đại nho có tiếng về dạy học.