Theo lý mà nói, ta cũng nên hôn hắn một cái.
Chỉ là không biết hắn có thẹn quá hóa giận rồi khâu miệng ta lại luôn không.
Đoạn Lị vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ chiếu lên góc nghiêng tuấn tú của hắn, cao quý và lạnh lùng.
Trái tim ta bỗng nhiên đập thình thịch liên hồi, nhanh đến mức mất kiểm soát.
Ta chậm rãi ôm rổ nhỏ lại gần Đoạn Lị, "chụt" một cái thật mạnh lên mặt hắn, sau đó chân như giẫm phải than hồng, hốt hoảng chạy trốn ra ngoài.
2. Buổi chiều hôm đó, Đoạn Lị tựa lưng vào bên cửa sổ, vạt áo rộng màu đỏ trải dài trên bậu cửa, nửa ngày trời không hề nhúc nhích. Ta cũng vậy, tâm trí treo ngược cành cây, việc trong tay làm mãi chẳng xong.
Buổi tối, khi mẻ mứt táo nghiền nóng hổi vừa ra lò thì Xuân Sinh cũng vừa vặn bước tới.
Ta bịt mũi lùi lại một bước: "Xuân Sinh, ngươi hôi quá."
Hắn thở dài một tiếng: "Nhờ hồng phúc của cô nương, thùng nước đổ hết cả rồi, xin cô nương lượng thứ cho."
Ta đẩy hắn ra khỏi nhà bếp, hỏi hắn có chuyện gì.
Xuân Sinh nói: "Lão gia đã về rồi, tối nay bảo cô nương và công t.ử cùng qua dùng bữa."
Đoạn Lị liền ở đầu bên kia phòng vọng lại: "Không đi."
Vị gia này vốn là người nói một không hai, ngày thường cứ thuận theo hắn là được.
Nào ngờ nét mặt Xuân Sinh lộ vẻ khó xử, ghé tai nói nhỏ với ta: "Nghe nói tối nay định bàn chuyện hôn sự cho nhị công t.ử, song hỷ lâm môn, chuyện phân gia này xem như đã ván đóng thuyền rồi. Dù sao cũng nên qua nghe một chút thì hơn."
Ta lưỡng lự bảo: "Ta còn chưa qua cửa, là người ngoài, e rằng không thích hợp lắm..."
Gương mặt Xuân Sinh lộ rõ vẻ thất vọng, như quả bóng xì hơi: "Vậy đành nghe theo số trời vậy."
Tính khí Đoạn Lị vốn ngông cuồng, lúc này cánh cửa sổ khép hờ, trong phòng nửa ngày trời không có lấy một tiếng động.
Ta lo lắng hắn đang tự hờn dỗi một mình, liền nhét chiếc kẹp gắp than vào tay Xuân Sinh: "Để ta vào xem hắn thế nào."
Đẩy cửa bước vào, Đoạn Lị thân hình cao ráo đón gió, đôi mày thanh thoát, đang hạ b.út viết gì đó, trên mặt chẳng chút u sầu.
Ta vô tình che mất ánh sáng, bóng đổ nhảy nhót trên tường.
Đoạn Lị liền biết ta đến, hắn cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên: "Khi nào thì ăn cơm?"
Ta tiến lại gần, nhìn thấy trên giấy rõ ràng là một con vịt trắng, đứng bên bãi bồi, dưới chân là một khóm cỏ nước.
Ta nhìn hồi lâu không nhúc nhích, Đoạn Lị lười nhác nhướng mi, hỏi: "Sao thế? Nhìn ra được gì rồi?"
"Ừm... không được béo cho lắm."
Ngòi b.út của Đoạn Lị khựng lại, trán dần nổi gân xanh: "Cái gì không được béo?"
"Vịt."
Hắn bật cười khẩy một tiếng, ánh mắt đầy vẻ chê bai: "Đây là hạc."
"Ta chưa từng thấy hạc bao giờ."
Đoạn Lị bị ta phá đám đến mức chẳng còn chút cáu kỉnh nào, chỉ lạnh lùng nói: "Thật là chẳng có chút phong nhã nào."
Ta không có phong nhã, nhưng ta biết người ta đói thì phải ăn cơm.
Tay ta dính đầy nhân táo, tóc đ.â.m vào cổ ngứa ngáy, ta loay hoay mãi một lúc lâu mà không gỡ được tóc ra, đành cầu cứu Đoạn Lị: "Phu quân, tóc bị dính vào trong rồi."
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Đây là lần thứ hai ta cắt ngang "phong nhã" của Đoạn Lị.
Viết thơ giữa chừng bị ta làm gián đoạn, hắn bất lực đặt b.út xuống, cúi đầu ghé sát lại: "Chỗ nào?"
Bây giờ, hắn đối với ta đã kiên nhẫn hơn nhiều.
Ta nghiêng người về phía hắn, để lộ một đoạn cổ trắng ngần.
Một lúc lâu sau vẫn không thấy động tĩnh gì, ta nghiêng đầu qua thì thấy thần sắc Đoạn Lị tối tăm khó đoán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Phu quân..." Ta khẽ gọi một tiếng, nghĩ đến việc trên bếp nhỏ vẫn còn đang hâm đồ ăn, giọng điệu mang theo vẻ khẩn khoản.
Đoạn Lị khẽ hắng một tiếng, ánh mắt trong nháy mắt đã khôi phục lại vẻ thanh tỉnh.
Ngón tay thô ráp chạm vào cổ ta rồi rời đi ngay, móc lấy lọn tóc vuốt ra phía sau.
Chút hơi ấm ấy lại lưu lại trên da thịt, tê tê ngứa ngáy, rồi dần trở nên nóng rực.
Mặt ta đỏ bừng.
Hơi thở nóng bỏng phả vào bên cổ, Đoạn Lị khàn giọng hỏi: "Đã đỡ hơn chưa?"
Ta khẽ gật đầu.
Đôi mắt đen của Đoạn Lị dán c.h.ặ.t vào mặt ta một lát rồi dời đi, tiếp tục lật giở bức tranh của hắn, còn không chút khách khí mà ra lệnh cho ta: "Rửa sạch tay đi, rồi mài mực."
Ta chỉ từng thấy Xuân Sinh làm qua, bèn bắt chước theo, cầm thỏi mực lên xoay tròn trong nghiên.
Con hạc trắng sống động như thật, con dấu nhỏ nơi phần đề chữ là tên tự của hắn: Khiết Minh.
Từng dòng chữ Khải rồng bay phượng múa, còn đẹp hơn cả chữ của tiên sinh dạy học ở tư thục của chúng ta.
Ta giống như nhặt được bảo vật vậy.
"Thật ra ta thấy chàng vẽ hổ cũng đẹp nữa."
Trong lòng ta không nhịn được lời này, liền buột miệng nói ra.
Đoạn Lị bật cười, thân hình cao lớn vẫn giữ tư thế chống tay lên bàn, ghé sát lại bao trùm lấy ta trong bóng râm: "Ta chưa từng vẽ qua, sao nàng biết được?"
Gương mặt tuấn tú bỗng chốc phóng đại trước mắt, đôi mắt đen sáng như sao trời, ta hoảng loạn đưa mắt nhìn quanh quất, cuối cùng chịu thua, cụp mắt xuống không dám nhìn hắn.
"Hổ là chúa tể muôn loài, phu quân trong lòng có mãnh hổ, tự nhiên sẽ vẽ rất đẹp."
Một hồi lâu, trên đầu không có động tĩnh gì.
Ta lén lén ngẩng lên nhìn, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Đoạn Lị.
Trong đôi mắt đen ấy sâu thẳm xen lẫn chút mập mờ, làm tâm trí ta rối bời.
Hắn dùng ngón tay nhẹ nhàng vê nhẹ chiếc khuyên tai mới của ta, dưới ánh nến, ta vậy mà không phân biệt được trong mắt hắn chứa đựng bao nhiêu tâm tư.
"Mới thay à?"
"Ừm... có... có đẹp không?" Mặt ta đỏ ửng vì thẹn thùng.
"Đẹp." Đoạn Lị hiếm khi khen ta, hắn quay người đứng thẳng dậy, vuốt lại ống tay áo: "Đi thôi, đi ăn cơm."
Ta ngơ ngác để mặc hắn nắm tay dắt đi: "Á? Không phải là không đi sao?"
"Nàng đeo khuyên tai mới, dù sao cũng phải đi khoe một chút chứ."
"Nhưng cái này cũng không đáng tiền..."
"Trong phòng của Đoạn Lị ta, không có thứ gì là không đáng tiền cả."
Sau khi trời tối, cứ mười bước lại có một chiếc đèn đá, có vài chỗ rất tối, bóng cây thưa thớt đan xen.
Đoạn Lị tự mình cầm một chiếc l.ồ.ng đèn đi phía trước, để trống một bàn tay nắm lấy ta.
Lòng bàn tay ấm áp không nhẹ không nặng mà bao bọc lấy năm ngón tay ta, theo mỗi bước đi lại mang đến từng trận rung động.
Ánh sáng vàng ấm áp trong l.ồ.ng đèn không nhiều không ít, vừa vặn rọi đến dưới chân ta.
Từ trước đến nay chưa từng có ai dắt ta đi qua đường đêm, cũng chưa từng có ai thắp cho ta một ngọn đèn nhỏ.
Ta cảm thấy mọi thứ giống như đang mơ vậy.
"Phu quân." Ta gọi hắn một tiếng.
"Làm sao?" Vẫn là giọng điệu lười biếng ấy, nhưng lực đạo trên tay lại lớn hơn một chút, kéo ta lại gần hơn: "Nói lớn một chút, đừng có lí nhí như muỗi kêu thế."
"Lời này... không thích hợp nói lớn." Ta nũng nịu ngượng ngùng.