Vừa vặn có người bước vào bếp nhỏ.
Ngoảnh đầu nhìn lại, thân hình cao ráo của Đoạn Lị bước đi trong căn bếp nhỏ hẹp, trông có vẻ hoàn toàn không hợp cảnh.
Ta hoảng loạn đến tột cùng, không biết nên nhìn vào đâu, suýt chút nữa là muốn học theo lũ chuột tìm lỗ mà chui xuống.
“Đưa tay ra ta xem nào.”
Giọng nói ấy như một mệnh lệnh, nhưng lại chẳng giống mệnh lệnh cho lắm, so với trước kia thì lọt tai hơn nhiều.
“Ồ.” Vành tai ta đỏ bừng, chìa tay ra cho chàng xem.
Đầu ngón tay ướt đẫm, m.á.u tươi nhuộm thành một màu đỏ nhạt, vẫn đang rỉ ra.
Đoạn Lị nắm lấy tay ta, cúi đầu, đôi môi mỏng khẽ mở, liền ngậm lấy ngón tay ấy.
“Á… bẩn… bẩn mà…”
Chàng ngậm ngón tay ta, đôi mắt phượng đẹp đẽ khẽ nheo lại đầy lạnh lùng, dán c.h.ặ.t vào mặt ta. Một vị thần tiên công t.ử tuấn tú như thế, lúc này lại đang cúi đầu, tỉ mỉ mút vết thương cho ta, vừa dịu dàng lại vừa thâm tình, khiến m.á.u nóng trong người ta sôi sục, trong lòng ngứa ngáy như bị lông ngỗng gãi qua.
Ánh mắt của chàng như có móc câu, khiến ta bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo.
Cứ như hồ ly tinh nam trong mấy cuốn sách tranh, chuyên dùng mỹ sắc để quyến rũ nữ nhân vậy.
Ta chỉ dám thầm nghĩ trong lòng, chứ không dám nói ra.
Một lúc lâu sau, Đoạn Lị mới buông ta ra, chăm chú nhìn vết thương: “Được rồi, cầm m.á.u rồi.”
Ta đứng im bất động.
Đoạn Lị khẽ cười, dồn ta vào bệ bếp: “Chưa từng thấy ai quyến rũ người khác bao giờ à?”
“Quyến… quyến rũ ai cơ?” Giọng ta lắp bắp.
Bàn tay Đoạn Lị bỗng ôm lấy eo ta, khẽ siết một cái, giữa tiếng thở dốc kinh ngạc của ta, chàng thỏa mãn bật cười: “Quyến rũ ta.”
Cứu mạng với, hồ ly tinh nam sắp bắt người rồi.
Xuân Sinh đột nhiên ở bên ngoài hét lớn: “Cái gì khét thế này! Sao lại có mùi khét thế nhỉ?”
Ta ngẩn người một lát, dẹp đi mớ suy nghĩ hỗn độn, bỗng kêu lên thất thanh: “Nồi! Cái nồi!”
Đoạn Lị bị ta đẩy loạng choạng một cái, mặt tối sầm lại: “Đáng c.h.ế.t, nàng quan tâm đến hắn làm gì!”
Xuân Sinh lao vào, bận rộn một hồi, cuối cùng cả ba chúng ta đều lấm lem đầy tro bụi, mặt mũi dính đầy muội bếp.
Thế là bữa trưa nay cũng mất tiêu luôn.
Đoạn Lị kéo ống tay áo xám xịt của ta đi ra ngoài.
“Tướng công, ta làm lại cho chàng nhé.”
Đoạn Lị bỗng dừng bước: “Đã là canh giờ nào rồi? Nàng không biết đói à?”
Trong lòng ta dâng lên cảm giác áy náy: “Xin lỗi chàng.”
Gân xanh trên trán Đoạn Lị giật giật: “Trương Hựu Ý, nàng không phải là nha hoàn ta mua về, đừng nói hai từ xin lỗi này nữa. Trừ khi ngày nào đó nàng có người đàn ông khác ở bên ngoài, bằng không thì không cần phải nói với ta.”
Ta ngơ ngác nhìn chàng.
Đoạn Lị nhíu mày, mắt phượng nheo lại, có phần mất kiên nhẫn: “Sao thế? Nghe không hiểu à?”
Ta nhỏ giọng nói: “Có lẽ… là hiểu rồi, nhưng lại không hiểu lắm…”
Đoạn Lị thở dài một tiếng, bất lực nói: “Nàng là thê t.ử của Đoạn Lị ta, muốn làm gì thì cứ làm, ta không quản nàng, biết chưa? Cũng không cần nàng phải hầu hạ ta.”
“Vậy ta làm cái gì?”
Mày Đoạn Lị càng nhíu c.h.ặ.t hơn: “Rảnh rỗi sinh nông nổi, làm thiếu phu nhân nàng không biết làm à?”
Chàng thấy mặt ta ngơ ngác, liền lộ rõ vẻ hung dữ: “Cho ta hôn! Cho ta ôm! Cho ta ôm c.h.ặ.t lấy! Giờ thì hiểu chưa?”
Mặt ta đỏ bừng lên, gật gật đầu: “Hiểu rồi.”
Ta đâu có ngờ ở bên cạnh Đoạn Lị lại vui vẻ đến quên cả lối về thế này, chàng giống như hồ ly tiên hạ phàm vậy, chỉ cần ở bên cạnh chàng là ta có thể mãi mãi sống vui tươi.
Chỉ là nghĩ đến lời đại cô nói, thân thể Đoạn Lị không tốt, không thể hành phòng, lòng ta lại chìm vào nỗi ưu sầu sâu sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đoạn Lị đời này, e là cũng chỉ có thể ôm ôm hôn hôn mà thôi…
Hôn kỳ bị hoãn lại, kỳ khoa cử lại đến gần.
Thời gian Đoạn Lị ở trong thư phòng ngày càng dài.
Đêm nay, ta gõ cửa thư phòng.
Đoạn Lị vừa mới tắm xong, tóc còn nhỏ nước, giọt nước rơi trên cổ áo trung y, từ từ thấm đẫm vào bên trong, để lộ ra khuôn n.g.ự.c trắng ngần như ngọc.
Lần đầu tiên nhìn thấy nam hồ ly tinh ăn mặc không chỉnh tề, ta chỉ cảm thấy tim đập loạn nhịp, đầu óc trì trệ, ánh mắt nhìn thẳng không dám nhìn bậy nhìn bạ.
“Tướng công, ta có chuyện tìm chàng.”
Chàng ghé lại rất gần, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi ấm hôi hổi từ l.ồ.ng n.g.ự.c ấy truyền đến.
Ta đỏ mặt dưới ánh nhìn của chàng.
“Vào đi.” Đoạn Lị nhường ra một khe hở nhỏ, khiến ta không thể không nép sát vào người chàng để chen vào.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Gần đây ánh mắt chàng nhìn ta luôn có gì đó sai sai, đêm nay cảm giác này lại tới nữa rồi. Ta giống như một đĩa bánh ngọt thơm phức vừa mới ra lò, bị con sói nhìn chằm chằm, bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng.
Lúc này mượn màn đêm đen kịt, chàng nhìn ta không chút che giấu, ánh mắt nóng bỏng.
Ta bứt rứt vò khăn tay, hai chân khép c.h.ặ.t đứng nghiêm chỉnh: “Chàng có thể giúp ta viết một bức thư gửi về nhà không?”
Đoạn Lị nể tình cho ta một cơ hội hoãn binh, thu hồi ánh mắt, lạnh lùng hỏi: “Nàng muốn nói gì?”
Ta biết chàng không thích ta liên lạc với người nhà, nhưng vẫn đ.á.n.h bạo nói: “Thì là hỏi thăm xem cha nương và đệ đệ sống có tốt không… còn cả đại cô nữa…”
Đoạn Lị xoay người, không nói một lời ngồi xuống ghế, ném cuốn sách trong tay lên bàn, khẽ hừ một tiếng.
Đây là ý không vui rồi.
Ta vội vàng nói: “Nếu chàng bận thì thôi vậy…”
“Rất tốt.” Đoạn Lị lạnh mặt, cắt ngang lời ta.
“Hả?”
Đồng t.ử của chàng phản chiếu khuôn mặt ngơ ngác của ta, chàng gằn từng chữ: “Đệ đệ của nàng giữ được tay rồi, cưới vợ rồi, sống rất tốt.”
Ta cẩn thận tiến lên phía trước, níu lấy ống tay áo của Đoạn Lị: “Chàng không gạt ta chứ?”
Đoạn Lị nhìn ta hồi lâu, đôi môi mấp máy, hung hăng kéo ta qua ấn vào lòng mình: “Còn hỏi nữa ta khâu miệng nàng lại đấy! Cứ lải nhải mãi.”
Lồng n.g.ự.c ấm áp đã xua tan đi nỗi bất an trong lòng, ta vòng tay qua ôm lấy eo Đoạn Lị, mềm nhũn tì cằm lên vai chàng: “Tướng công, khâu miệng lại thì không làm được cái đó nữa đâu…”
“Cái đó là cái gì?”
“Hôn… hôn chàng…”
Thân hình bỗng nhiên chao đảo, ta bị Đoạn Lị đẩy vai lùi ra một khoảng, chàng bóp cằm ta, cười nói: “Trương Hựu Ý, giờ nàng còn biết tán tỉnh rồi cơ à?”
Ta lúng túng, lí nhí: “Không… không phải tán tỉnh, ta thích… ta…”
Ánh mắt Đoạn Lị ngày càng thâm trầm, mỗi lần ta lắp bắp một câu, ánh mắt chàng lại tối đi một tầng, cuối cùng đậm đặc như mực.
Chàng giữ c.h.ặ.t ta, không cho đi: “Có muốn thử lại lần nữa không?”
Nghe thấy lời này, mũi ta bỗng nhiên nóng lên.
Ta vội vàng bịt mũi lại, nhưng m.á.u tươi vẫn như tìm được kẽ hở mà phun ra ngoài.
Đoạn Lị sững sờ, một lúc sau mới phá lên cười lớn: “Trương Hựu Ý, nàng có mất mặt không hả?”
Ta ngồi trên người chàng, ấm ức nói: “Đều tại chàng hết!”
Chàng quả nhiên biết hút tinh khí của người ta mà, do ta chảy m.á.u mũi không ngừng, lúc Xuân Sinh vào phòng thì sắc mặt đại biến, chỉ vào vạt áo dưới đẫm m.á.u của Đoạn Lị mà hét lên: “Công t.ử! Còn chưa thành thân cơ mà! Sao lại thành ra thế này rồi!”
Thế nào là thế nào?
Ta ngơ ngác nhìn Đoạn Lị.
Chàng dường như hiểu ra điều gì, mặt tối sầm lại, mắng lớn về phía Xuân Sinh: “Thiếu phu nhân nhà ngươi bị vỡ mũi, còn dám nghĩ bậy bạ nữa thì cút xéo đi!”
Đợi đến khi dọn dẹp xong xuôi thì đã quá nửa đêm.