Ánh mắt khách khứa như có như không lướt qua ta, tất cả đều mang theo một vẻ thương cảm ngầm hiểu.
Hôm ấy về nhà, ta ngồi trước gương đồng suy nghĩ rất lâu.
Chiếc túi thơm trong hộp vẫn chưa thêu xong mũi cuối cùng, có lẽ sau này cũng sẽ không thêu nữa.
Ba năm qua, ta chưa từng làm sai một chuyện gì, vậy mà lại trở thành câu chuyện cười trong lúc trà dư t.ửu hậu của cả kinh thành.
Tô Đàn Nhi rõ ràng từng bước tính toán, vậy mà vì Thôi Dục luôn chắn trước mặt nàng ta, nàng ta mãi mãi vẫn là vị biểu muội đáng thương kia.
Ta ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của người trong gương, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mai.
Thứ duy nhất phụ thân để lại cho ta có lẽ chính là dung mạo này, da trắng như băng, xương cốt như ngọc, tư dung thanh nhã.
Ta lấy con dấu kia từ trong hộp trang điểm ra, nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.
Thiên Khu đứng đầu Bắc Đẩu, được muôn sao vây quanh.
Con đường thanh vân này đã bày ra trước mắt, tại sao ta không thử một lần?
Ta đóng hộp lại, nói với Phùng Xuân:
“Đốt hết thư đi. Những món trang sức này trả lại Thôi phủ.”
7
Ba tháng thoắt cái đã trôi qua.
Ngày nhập cung, trời cao khí mát, lá đỏ vừa mới nhuộm màu.
Ta thay một bộ y phục màu xanh nhạt, ngồi trước gương dán hoa điền.
Mẫu thân giúp ta chỉnh lại cổ áo, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt, cuối cùng vẫn không rơi xuống.
“Đi đi, con đường này là do chính con chọn, hãy đi cho tốt, đi cho vững vàng.”
Ta cúi người thật sâu trước mẫu thân, trán chạm đất, hồi lâu không đứng dậy.
Kiệu đi xuyên qua Tây Nhai, hướng về phía hoàng thành.
Phía trước đột nhiên truyền đến một trận huyên náo, phu kiệu chậm bước.
“Tiểu thư, phía trước có xe ngựa chắn đường, e là phải chờ một lát.”
Ta vén một góc rèm kiệu, hờ hững liếc ra ngoài.
Một nữ t.ử dáng người mảnh mai đang được người ta đỡ xuống xe ngựa.
Một tay nàng ta nắm khăn che miệng khẽ ho, tay còn lại đặt lên cánh tay người nam nhân.
Nam nhân dáng người cao ráo, nghiêng mặt thanh tú như trúc xanh nơi núi sâu.
Một tay hắn vững vàng đỡ khuỷu tay nữ t.ử, tay còn lại hờ hững che bên eo nàng ta, như thể sợ nàng ta bị gió thổi ngã.
Là Thôi Dục, hắn đã từ Giang Nam trở về.
Tô Đàn Nhi tựa vào khuỷu tay hắn, giọng nói mang theo vẻ yếu ớt, nũng nịu.
“Biểu ca, gió ở kinh thành lớn quá, muội lại hơi khó thở rồi.”
“Cố chịu một chút, sắp về đến nhà rồi.”
Giọng Thôi Dục trầm thấp dịu dàng, hắn đưa tay chỉnh lại cổ áo choàng cho nàng ta.
Tô Đàn Nhi vùi mặt vào hõm vai hắn, mơ hồ nói:
“Cũng không biết Hạ tỷ tỷ có tức giận không, chúng ta đi một chuyến đã là ba tháng. Tính tỷ ấy tuy tốt nhưng dù sao hôn kỳ cũng đã kéo dài lâu như vậy.”
“Biểu ca, thật ra muội vẫn luôn cảm thấy áy náy. Nếu không phải vì muội, huynh và Hạ tỷ tỷ đã sớm thành hôn rồi. Hay là huynh đừng quan tâm đến muội nữa?”
8
Động tác của Thôi Dục khựng lại, hắn khẽ cau mày.
“Nói linh tinh gì vậy? Yến Yến không phải người nhỏ nhen như thế. Nàng ấy xưa nay rộng lượng, hiểu chuyện nhất, sẽ không so đo với muội vì những chuyện nhỏ nhặt này.”
Tô Đàn Nhi ngẩng đầu khỏi lòng hắn, đôi mắt đỏ hoe.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
“Nhưng những lời đồn bên ngoài khó nghe như vậy. Bọn họ tùy ý phỉ báng thanh danh của muội, muội không để tâm.”
“Nhưng trong lòng Hạ tỷ tỷ thật sự không để ý sao?”
Vừa nói, nàng ta vừa vòng tay ôm lấy vai Thôi Dục, cả người gần như treo lên người hắn.
Thôi Dục không hề đẩy nàng ta ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nếu Yến Yến để tâm, nàng ấy đã sớm nổi giận với ta rồi.”
“Nàng ấy chưa từng nói một lời trách móc nào. Có thể cưới được một nữ t.ử như vậy, trong lòng ta đương nhiên rất vui mừng. Ngày mai ta sẽ đích thân đến nhà nhận lỗi, nhanh ch.óng làm xong hôn sự.”
Tô Đàn Nhi lại tựa vào vai Thôi Dục, khẽ “ừm” một tiếng.
Rèm kiệu trượt xuống, che khuất cảnh tượng ấy.
Trong kiệu ánh sáng mờ tối, ta đưa tay sờ lên n.g.ự.c.
Nơi từng đau âm ỉ ấy dường như đã hoàn toàn yên tĩnh.
Trước đây ta từng nghĩ, chỉ cần ta đủ tốt, đủ nhẫn nhịn, rồi sẽ có một ngày Thôi Dục nhìn thấy ta.
Nhưng giờ đây ta không muốn tiếp tục bị đặt lên bàn cân để cân đo nữa.
Ta muốn tự mình nắm lấy cán cân ấy.
“Tiểu thư, đường thông rồi.”
Kiệu lại được khiêng lên.
Khoảnh khắc lướt qua chiếc xe ngựa, giọng nói hờ hững của Thôi Dục truyền tới:
“Những hoa văn trên chiếc kiệu này trông quen mắt thật.”
Tô Đàn Nhi nghi hoặc nói:
“Trông giống vân hạc của Hạ gia, nhưng sao hướng đi lại là về phía cửa Tập Anh?”
“Cữu An, chặn chiếc kiệu kia lại.”
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân vội vã.
“Trong kiệu có phải Hạ đại cô nương không? Phiền cô nương dừng lại một lát.”
9
Không đợi phu kiệu lên tiếng, Tô Đàn Nhi bỗng ho dữ dội.
“Biểu ca đừng bỏ muội lại, muội sợ lắm. Ở đây nhiều người như vậy, chân muội mềm nhũn đứng không nổi.”
Thôi Dục dừng bước, cau mày.
“Khó chịu ở đâu?”
“Ngực... hơi tức, có lẽ vừa rồi xuống xe bị gió thổi.”
Thôi Dục quay trở lại, đỡ lấy nàng ta.
“Cữu An, quay lại đi.”
Cữu An đã gần đi đến trước kiệu, nghe tiếng gọi ấy thì khựng bước.
“Nếu người trong kiệu là người quen, tự nhiên sẽ dừng lại. Trước mắt đưa Đàn Nhi về phủ quan trọng hơn, thân thể nàng ấy không thể đứng lâu ngoài gió.”
Ta buông chiếc khăn đang siết c.h.ặ.t, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Đúng vào lúc này, ta không muốn sinh thêm chuyện ngoài ý muốn.
Nếu bị người ta vây quanh bàn tán truyền vào trong cung, ta còn chưa đứng vững đã tự c.h.ặ.t mất một chân rồi.
“Đi thôi.” Ta dặn người bên ngoài.
Kiệu xuyên qua con phố dài, hướng về phía hoàng thành.
Gió hất rèm kiệu lên, ta nhìn thấy những lá cờ rượu phấp phới bên đường. Trong quán trà, một tiên sinh kể chuyện đang gõ thanh gỗ, kể một câu chuyện tình yêu cũ rích.
10
Trước cửa Thôi phủ, Thôi Dục ôm Tô Đàn Nhi, sải bước đi vào trong.
Tô Đàn Nhi vùi mặt vào bên cổ hắn, cánh tay mảnh mai yếu ớt bám lấy cổ áo hắn.
“Biểu ca, bây giờ muội đỡ hơn nhiều rồi.”
Thôi Dục không đáp, xuyên qua cổng hoa rủ, thẳng thừng đưa nàng ta vào noãn các, đặt nàng ta lên giường mềm.
Nha hoàn bưng t.h.u.ố.c đã sắc xong tới, Thôi Dục nhận lấy, đưa lên môi thử độ ấm.
Tô Đàn Nhi thuận theo tay hắn nhấp một ngụm, bị vị đắng kích thích đến ho liền mấy tiếng.
“Biểu ca, vừa rồi muội thật sự không cố ý ngăn huynh lại.”
“Ta biết.”