Vẻ Ngoài Vàng Ngọc

Chương 4



Sắc mặt Thôi Dục dịu dàng, lại múc một thìa đưa đến bên môi nàng.

 

“Đừng nói nhiều, uống t.h.u.ố.c trước đi.”

 

Một bát t.h.u.ố.c đắng đã uống cạn.

 

Thôi Dục ngồi bên mép giường, nhìn gương mặt tái nhợt của biểu muội, lại không khỏi nghĩ đến Hạ Yến Linh.

 

Đoan trang, giữ lễ, thân thể cũng khỏe mạnh.

 

Nàng chưa bao giờ cần người khác phải chăm sóc tỉ mỉ đến từng chút như vậy.

 

Không giống Đàn Nhi, chỉ cần gió thổi một chút là đổ bệnh, rời khỏi người khác thì dường như không thể sống nổi.

 

“Biểu ca đang nghĩ gì vậy?”

 

Thôi Dục hoàn hồn, ý cười hiện lên trong đáy mắt.

 

“Đang nghĩ đến hôn sự của muội.”

 

Tô Đàn Nhi sững người.

 

Thôi Dục không nhận ra vẻ khác thường của nàng ta, vẫn tự mình nghiêm túc tính toán:

 

“Chuyến này đến Giang Nam, ta đã đặc biệt nhờ người tìm mấy hậu sinh gia thế trong sạch.”

 

“Thứ t.ử của Tri phủ Tô Châu, năm ngoái vừa đỗ cử nhân, tính tình thận trọng, thật thà. Công t.ử nhà Diêm vận sứ Dương Châu, tuy chưa có công danh nhưng gia cảnh giàu có, tính tình ôn hòa.”

 

“Đợi Yến Yến vào cửa, ta sẽ để nàng ấy xem giúp muội. Nàng ấy tâm tư tinh tế nhìn người chuẩn hơn ta. Sau này hai người cứ qua lại nhiều hơn, cho dù muội thật sự gả đi, có nhà Thôi gia và Yến Yến ở đây, nhất định không ai dám coi thường muội.”

 

Nhắc đến Hạ Yến Linh, trong đầu Thôi Dục hiện lên gương mặt nghiêng của nàng khi ngồi bên cửa sổ cúi đầu thêu khăn tay.

 

Môi không điểm mà đỏ, mày không tô mà xanh biếc, toát lên vẻ tươi tắn, rực rỡ tràn đầy sức sống.

 

Hắn nghĩ, Yến Yến vào cửa Thôi gia, nhất định có thể quản lý hậu viện đâu ra đấy, chăm sóc vị biểu muội thể yếu nhiều bệnh.

 

Đến lúc đó, hắn và Yến Yến sẽ sinh vài đứa con, cùng nhau bạc đầu đến già.

 

11

 

Tô Đàn Nhi siết c.h.ặ.t góc chăn.

 

“Biểu ca, huynh chê Đàn Nhi, muốn đuổi muội đi sao?”

 

“Nói linh tinh gì vậy.”

 

Thôi Dục bật cười, chỉ cho rằng nàng ta đang làm nũng như một cô bé.

 

“Thành gia lập thất, muội không thể cả đời ở lại Thôi phủ được.”

 

Tô Đàn Nhi cụp mắt.

 

“Nhưng thân thể muội thế này, nhỡ phu quân chê bai, bà mẫu lại cảm thấy xui xẻo...”

 

Thôi Dục giúp nàng ta kéo lại góc chăn đang tuột xuống.

 

“Không đâu, ta và Yến Yến sẽ mãi mãi chống lưng cho muội. Nếu có ai dám coi thường muội, Thôi gia là người đầu tiên không đồng ý.”

 

Tô Đàn Nhi c.ắ.n môi, muốn nói lại thôi:

 

“Hạ tỷ tỷ thật sự bằng lòng sao? Những lời đồn đại bên ngoài về huynh và muội, tỷ ấy có thể sẽ...”

 

“Nàng ấy sẽ không.” Thôi Dục trả lời vô cùng chắc chắn.

 

Trước mắt hắn hiện lên đôi mày cong cong khi Yến Yến mỉm cười, cùng tính tình dịu dàng chẳng bao giờ tranh giành với ai, chẳng bao giờ so đo chuyện gì.

 

Một nữ t.ử hiểu đại cục như vậy, sao có thể so đo tính toán với một biểu muội cô khổ không nơi nương tựa chứ?

 

“Yến Yến tuyệt đối không phải loại nữ nhân chanh chua, ghen tuông chợ b.úa.”

 

Tô Đàn Nhi không nói thêm, vùi mặt vào trong chăn.

 

Thôi Dục chỉ cho rằng nàng ta cảm động trước những lời mình nói, bèn vỗ nhẹ lưng nàng ta an ủi.

 

Sau đó hắn đứng dậy đi đến thư phòng.

 

Hắn muốn tự tay viết thiếp bái phỏng, tính sáng sớm ngày mai sẽ đến Hạ phủ nhận lỗi.

 

Hôn sự này đã kéo dài ba năm, quả thực có phần khiến Yến Yến chịu ấm ức.

 

Nhưng không sao, sau này hắn sẽ bù đắp cho nàng gấp bội.

 

Yến Yến nhất định sẽ hiểu nỗi khổ tâm của hắn, tuyệt đối sẽ không tức giận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Thôi Dục nghĩ như vậy, chỉ cảm thấy lòng mình mềm nhũn đến rối bời.

 

12

 

Ngày hôm sau trời còn tờ mờ sáng, Thôi Dục đã thức dậy.

 

Nha hoàn bưng điểm tâm lên, hắn ăn qua loa hai miếng rồi thúc giục người chuẩn bị xe.

 

Đang định ra ngoài, quản gia lại vội vàng chạy vào, sắc mặt hấp tấp.

 

“Công t.ử, biểu cô nương ở bên ngoài…”

 

Thôi Dục sững người.

 

“Sớm thế này, nàng ấy đến làm gì?”

 

Quản gia lộ vẻ khó xử, muốn nói lại thôi.

 

Thôi Dục thấy nghi hoặc đặt chén trà xuống, sải bước ra khỏi phòng.

 

Tô Đàn Nhi đang đứng dưới hành lang.

 

Trên người nàng mặc vậy mà lại là giá y hắn đặc biệt nhờ phường dệt Giang Nam may cho Yến Yến, mất nửa năm mới hoàn thành.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Hoa văn mây chìm nơi cổ tay áo, nút kết như ý nơi cổ áo, tà váy dùng chỉ vàng thêu hoa sen quấn cành.

 

Tất cả đều được làm theo sở thích của Yến Yến.

 

Bộ giá y này mới được đưa đến phủ vào chiều hôm qua, hắn còn chưa kịp đưa đến Hạ phủ.

 

Tô Đàn Nhi thấy hắn đi ra, liền xách tà váy xoay một vòng.

 

“Biểu ca, có đẹp không?”

 

Thôi Dục cau mày, giọng trầm xuống:

 

“Đây là làm cho Yến Yến, cởi ra.”

 

Nụ cười trên mặt Tô Đàn Nhi cứng đờ, nàng ta lùi lại một bước, túm lấy tay giá y.

 

“Mẫu thân muội mất sớm, đời này có lẽ sẽ chẳng có ai chuẩn bị cho muội một bộ giá y đẹp như vậy.”

 

“Muội chỉ muốn thử một chút thôi, biểu ca, huynh đừng giận muội.”

 

Nói rồi nàng ta đưa tay tháo dây áo.

 

Nhưng không biết vì sốt ruột hay sợ hãi, ngón tay run lên dữ dội, càng vội càng không cởi được.

 

Tô Đàn Nhi bỗng quay người, điên cuồng chạy vào trong phòng.

 

Khi Thôi Dục đuổi theo vào, nàng ta vậy mà chẳng biết lấy từ đâu ra một cây kéo, kề vào cổ mình.

 

“Đàn Nhi!”

 

Sắc mặt Thôi Dục đột nhiên biến đổi, hắn lập tức lao tới, chộp lấy cây kéo.

 

Tô Đàn Nhi dường như mất hết sức lực, ngã ngồi xuống đất.

 

“Muội chẳng qua chỉ là một cô nhi sống nhờ nơi người khác, muội là cái thá gì chứ? Có tư cách gì mặc giá y của Hạ tỷ tỷ?”

 

“Biểu ca, huynh để muội c.h.ế.t đi! Muội sống cũng chỉ là gánh nặng cho huynh.”

 

Trong lúc giằng co, cây kéo làm rách giá y.

 

Chỉ vàng đứt tung, lớp vải thượng hạng bị xé một đường dài.

 

“Đều là lỗi của muội, biểu ca, muội sẽ sửa ngay, nhất định sẽ sửa thật đẹp cho Hạ tỷ tỷ.”

 

Nhìn Tô Đàn Nhi nước mắt đầy mặt, cơn giận trong lòng Thôi Dục lập tức tan biến, chỉ còn lại đau lòng.

 

Chẳng qua chỉ là một bộ y phục mà thôi, Yến Yến chắc không đến mức vì một bộ y phục mà ép c.h.ế.t một mạng người.

 

Hắn thở dài thật dài, đưa tay kéo Tô Đàn Nhi vào lòng, dịu giọng dỗ dành:

 

“Rách thì rách rồi. Cùng lắm ta bỏ thêm chút bạc, bảo tú nương may gấp lại một bộ khác cho Yến Yến là được.”

 

13

 

Trên bức tường cung nguy nga có một hàng linh thú nóc nhà ngồi xổm, nhe nanh múa vuốt hướng lên trời.

 

Nội thị khom lưng, dẫn ta dừng trước một cung điện, đẩy cửa ra. Trong không khí thấp thoáng hương ấm của hoa tiêu.