Tôi ngẩn người, bỗng chốc chẳng biết mình nên đau lòng hay nên nhẹ lòng nữa.
Cũng không thể trách anh ta nghĩ như vậy. Ngày trước, khi tôi còn cố gắng vun đắp cho mối quan hệ này, vào những ngày Lễ Tình nhân mà anh ta chẳng thèm ngó ngàng tới, tôi từng tự gửi hoa nặc danh cho chính mình, giả vờ như có một người đàn ông si tình đang theo đuổi tôi.
Cho nên lần này, anh ta cũng nghĩ đây là một vở kịch do tôi tự đạo tự diễn, vẫn buông lời mỉa mai như mọi khi, nhưng trong lòng lại có chút đắc ý.
Anh ta quá ngạo mạn, chỉ cần anh ta chịu để ý một chút đến các bài báo đưa tin về người học trò mà anh ta tự hào nhất — Nguyên Dương.
Anh ta sẽ phát hiện ra, hoa phủ kín toàn bộ sân khấu trong buổi hòa nhạc bế mạc của Nguyên Dương, cũng chính là hồng champagne.
Khi tôi kết hôn với Yến Đình Thần, ai ai cũng nói tôi tốt số.
Vào những năm tháng trẻ trung nhất, tôi đã dùng nhan sắc để đổi lấy sự bảo đảm cho suốt quãng đời còn lại.
Tôi cũng bị hào quang ấy làm mờ mắt, tưởng rằng mình đã bước vào một câu chuyện cổ tích.
Nhưng tôi không ngờ, hôn nhân đối với Yến Đình Thần chẳng qua chỉ là để hoàn thành một nhiệm vụ theo thông lệ.
Sau đó, anh ta thu mình vào thế giới riêng, bỏ mặc tôi một mình chống chọi với hiện thực thô ráp và mệt mỏi.
Ngày chuyển nhà đã được định từ trước, anh ta lại cố tình chọn đúng ngày phải đi công tác nước ngoài, vứt lại một đống việc hỗn độn cho tôi.
Ngay cả nhân viên của công ty chuyển nhà cũng phải kinh ngạc: "Chỉ có một mình chị thôi sao? Chồng chị đâu rồi?"
Tôi cười khổ, không biết phải trả lời thế nào.
Chồng của tôi là một nghệ sĩ không vướng bụi trần, cứ gặp phải chuyện rắc rối gì là lại tìm cớ trốn đi để thảnh thơi, đợi mọi chuyện giải quyết xong xuôi mới thong thả quay về.
Anh ta cũng chẳng thèm quan tâm tôi giải quyết bằng cách nào, có mệt gãy lưng hay bị thương vào tay hay không.
Anh ta luôn đinh ninh một điều, đến giờ hẹn là tôi nhất định phải lo liệu xong.
Đúng vậy, thiệp mời tiệc tân gia đã được gửi đi, những vị khách đến xem sự hạnh phúc của tôi đều đã đợi sẵn ở cửa.
Nhật Nguyệt
Tôi chỉ đành cố gắng tô son trát phấn, dùng ruy băng và bong bóng để che đi tất cả những khoảng trống rỗng, rộn ràng đáp lại sự ngưỡng mộ và chúc phúc của mọi người dành cho cuộc hôn nhân của tôi năm đó.
Và Nguyên Dương, chính là người đầu tiên phát hiện ra vết nứt của tôi.
Hôm đó Yến Đình Thần nổi giận ở nhà, trách tôi nhân lúc chuyển nhà đã làm mất những bức thư của anh ta và bạn gái cũ.
"Mất cái gì không mất, lại làm mất ngay thùng thư đó, cô có biết những linh cảm tốt nhất của tôi đều được viết trong đó không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi thực sự thấy tủi thân, lớn nhỏ hơn một trăm chiếc thùng, một mình tôi vừa phải trông chừng công nhân khuân chiếc đàn piano bảo bối của anh ta, làm sao biết được đã sót mất thùng nào?
Nhưng Yến Đình Thần khăng khăng cho rằng tôi cố ý.
Để trả đũa, anh ta lục tung mọi thứ lên, cố tình kéo từng chiếc ngăn kéo ra rồi đổ sạch xuống, mặc cho đồ đạc văng tung tóe khắp sàn.
Căn nhà mà một mình tôi phải mất ba ngày trời mới thu xếp ổn thỏa, lại biến thành một bãi chiến trường hỗn độn.
Khoảnh khắc đó, một sự chán ghét tột cùng dâng lên trong lòng tôi, nhưng ngay lúc này, chuông cửa bỗng vang lên —
Học trò đến học bài.
Yến Đình Thần liếc nhìn tôi một cái, buông lại một câu "Ra mở cửa đi", rồi thong thả bước vào phòng đàn.
Giống như anh ta biết chắc tôi sẽ phải dọn dẹp thật nhanh, sau đó ra mở cửa, nở một nụ cười dịu dàng hiền thục đúng chuẩn sư mẫu trước mặt học trò.
Đúng vậy, anh ta đã đoán đúng.
Thể diện là thứ tôi muốn nắm c.h.ặ.t cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay, dù có phải chịu đựng nỗi đau đớn thực sự.
Chiều hôm đó, trong tiếng đàn đứt quãng, tôi đè nén sự tủi thân đang dâng trào từng đợt trong lòng, lục tìm những bức thư của Yến Đình Thần trong từng ngóc ngách.
Tôi lại gọi điện cho công ty chuyển nhà.
Vừa cất lời, tôi thực sự không kìm được tiếng khóc nghẹn ngào, đành phải cúp máy trước, hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại.
Vừa quay đầu lại, tôi bắt gặp khuôn mặt thẫn thờ của Nguyên Dương, trong mắt cậu ta vẫn còn sự kinh ngạc và lúng túng chưa kịp che giấu.
Tôi gượng cười, khàn giọng chào hỏi: "Học xong rồi à?"
"Dạ không, thầy bảo em ra rót ly nước."
Nguyên Dương nhìn đăm đăm vào đôi mắt đã đỏ hoe từ lâu của tôi, nhưng cuối cùng cậu ta vẫn giữ chừng mực cần có, không hỏi han gì thêm.
Chỉ là trước khi quay lại phòng đàn, cậu ta cẩn thận đưa cho tôi một miếng băng cá nhân.
"Sư mẫu, hình như tay cô bị xước rồi."
Tôi vô thức cúi đầu, nhìn thấy trên cánh tay có một vết thương không hề nhỏ, có lẽ lúc nãy bị mảnh thủy tinh văng trúng, m.á.u cũng đã hơi khô lại.
Yến Đình Thần không nhìn thấy, thậm chí ngay cả bản thân tôi cũng không nhận ra.
Nhưng Nguyên Dương đã nhìn thấy.