Tôi ngẩn người, bỗng chốc chẳng biết mình nên đau lòng hay nên nhẹ lòng nữa.
Cũng không thể trách anh ta nghĩ như vậy. Ngày trước, khi tôi còn cố gắng vun đắp cho mối quan hệ này, vào những ngày Lễ Tình nhân mà anh ta chẳng thèm ngó ngàng tới, tôi từng tự gửi hoa nặc danh cho chính mình, giả vờ như có một người đàn ông si tình đang theo đuổi tôi.
Cho nên lần này, anh ta cũng nghĩ đây là một vở kịch do tôi tự đạo tự diễn, vẫn buông lời mỉa mai như mọi khi, nhưng trong lòng lại có chút đắc ý.
Anh ta quá ngạo mạn, chỉ cần anh ta chịu để ý một chút đến các bài báo đưa tin về người học trò mà anh ta tự hào nhất — Nguyên Dương.
Anh ta sẽ phát hiện ra, hoa phủ kín toàn bộ sân khấu trong buổi hòa nhạc bế mạc của Nguyên Dương, cũng chính là hồng champagne.