Với thói vị kỷ nghệ thuật của Yến Đình Thần, làm sao có thể dung thứ cho tôi đứng tên anh ta được, việc vứt tác phẩm của học trò cho tôi chẳng qua là vì đối với anh ta nó không quan trọng mà thôi.
Thấy Nguyên Dương lại muốn hiểu chuyện này thành tình yêu hy sinh không mưu cầu của tôi, tôi càng nói một cách c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt hơn:
"Không phải, không phải như vậy đâu... Tôi đối với Yến Đình Thần đã không còn tình cảm gì nữa rồi. Làm những việc này, chỉ là vì tôi thích mà thôi."
"Thích..." Nguyên Dương lẩm nhẩm hai chữ này, bỗng nhiên đứng dậy bước đến trước mặt tôi.
"Vậy còn em thì sao?" Cậu ta ngồi xổm xuống, chậm rãi nắm lấy tay tôi, mang theo một khoảng thời gian chờ đợi sự từ chối: "Cũng bao gồm cả em chứ?"
Vùng da quanh cổ tay bị siết lấy truyền đến một nhiệt độ nóng bỏng, lòng tôi càng lúc càng căng thẳng, nhưng làm sao cũng không thể nói ra được câu trả lời khẳng định hay phủ định.
Sau một hồi im lặng, tôi nhắc đến một chuyện khác: "Phương t.h.u.ố.c tôi đưa cho em, tại sao lại không uống?"
"Em cứ tưởng đó là ý muốn không màng đến em nữa của cô."
Nguyên Dương ngẩng mặt lên nhìn tôi: "Huống hồ chỉ có phương t.h.u.ố.c thì có tác dụng gì chứ, thiếu đi một vị lòng thành đó, còn có ai sẽ vì em mà bỏ ra ba tiếng đồng hồ để nấu một ấm trà nữa đây?"
Tôi nắm ngược lại tay cậu ta, có những câu hỏi không cần phải trả lời nữa, nhưng dường như cũng chẳng cần phải nói thêm điều gì.
Nguyên Dương gục đầu trước gối tôi, hai tay nâng lấy bàn tay phải của tôi, trịnh trọng đặt lên bờ môi rồi khẽ hôn một cái.
….
Trước khi Yến Đình Thần đi công tác về, chiếc xe của chúng tôi lao thẳng về phía bắc, lái đến một căn biệt thự ven biển.
Căn nhà của Nguyên Dương là căn nằm gần biển nhất, gần như kéo dài ra tận ngoài biển.
Sóng biển vỗ vào vách đá suốt đêm, tiếng thở dốc của cậu ta nặng nề mà luống cuống, cho đến khi tôi dắt lấy tay cậu ta, từng chút một làm tan đi sự xa lạ, làm tiêu biến nỗi e dè.
Chúng tôi chìm nổi trong tiếng sóng biển, quấn quýt suốt đêm, cho đến tận lúc bình minh ló rạng.
Khi trời sáng, bờ biển giống như nổi trên mặt biển, lúc xa lúc gần.
Nguyên Dương bọc tôi trong chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của cậu ta, ôm tôi ngồi trước khung cửa sổ sát đất khổng lồ, kể lại chuyện năm đó cậu ta cũng chỉ là một người trẻ tuổi đầy hoài nghi về tương lai, ở một nhạc viện đầy rẫy nhân tài, khoảnh khắc nào cũng nghi ngờ tài năng của chính mình.
Ngày thường không được thầy mấy khi để mắt đến, ngược lại những tác phẩm nộp lên lại nhận được rất nhiều sự khen ngợi chân thành.
Cậu ta nghĩ những thứ mà một vị giáo sư nghiêm khắc nhất đều công nhận thì nhất định phải có giá trị.
Đôi khi cơ hội chính là phần thưởng cho chí khí của con người, ai kiên trì tin tưởng vào bản thân mình hơn, người đó sẽ thắng.
"Hóa ra cô mới là người phê duyệt của em."
Nguyên Dương ôm c.h.ặ.t lấy tôi từ phía sau hơn, bờ môi kề sát bên tai tôi, khàn giọng nói.
"Cho nên Điền Hinh, em hoặc là cứu vớt cô, hoặc là cùng cô chìm đắm."
Chúng tôi ở bên bờ biển hai ngày, cho đến khi tin nhắn báo máy bay của Yến Đình Thần kết thúc chuyến công tác hạ cánh được gửi đến, Nguyên Dương mới đưa tôi về nhà.
Chiếc xe trên đường về cùng lúc lao thẳng về nhà với chuyến bay của Yến Đình Thần, vội vã giống như một sự trả lại sau một cuộc vượt ngục.
Nguyên Dương hỏi tôi, lần sau gặp nhau là khi nào.
Nhưng cửa xe mở toang, gió thổi vù vù vào trong, nuốt chửng lấy giọng nói của tôi.
Có lẽ là do tâm trạng tốt, khi trở về nhà tôi nhìn Yến Đình Thần bỗng thấy thuận mắt hơn rất nhiều mà chẳng rõ lý do vì sao.
Tôi vô cùng hứng khởi làm một bàn đầy thức ăn, khi nói chuyện với anh ta khóe miệng tôi cũng không kìm được mà đong đầy nụ cười, có lẽ là do dư âm nào đó còn sót lại.
Yến Đình Thần chằm chằm nhìn tôi một lúc, có phần hài lòng nói: "Cuối cùng cũng không quậy nữa rồi sao? Đúng là xa nhau một thời gian lại càng mặn nồng hơn, câu này nói cũng có lý đấy chứ."
Tôi mỉm cười kỳ lạ, không kìm được mà tự sửa lại một từ trong lòng.
Xa nhau thúc đẩy hôn nhân mới.
Rất kỳ lạ, tôi và Nguyên Dương gặp nhau càng thường xuyên thì tôi lại càng có nhiều sự kiên nhẫn đối với Yến Đình Thần.
Sự kỳ quặc khắc nghiệt của anh ta, sự lạnh lùng ích kỷ của anh ta, tôi đều cười trừ cho qua chuyện.
Có lẽ vì tôi quá biết điều và bớt lo nghĩ, Yến Đình Thần cũng yên tâm thu hồi lại mấy phần quan tâm dành cho tôi trước đó.
Vốn dĩ anh ta cũng chỉ sợ cảm xúc của tôi làm hỏng cuộc sống an nhàn của anh ta, cho nên khi mọi thứ lại ổn định như thường lệ, anh ta cuối cùng lại quay về với thế giới nghệ thuật của riêng mình.
Và tôi cũng không còn phẫn nộ, không còn gào thét, không còn oán trách nữa, cũng không còn phải héo úa trong sự thờ ơ này nữa.
Bởi vì tôi đã tìm thấy một nguồn dinh dưỡng mới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mặc dù tôi có một người chồng không mấy quan tâm đến mình, nhưng sự phóng túng làm càn của Nguyên Dương cũng đã đến mức khiến người ta phải giật mình sợ hãi.
Vào ngày sinh nhật của tôi, ngay từ sáng sớm cậu ta đã trực tiếp gửi hoa đến tận trong nhà tôi.
Điều nực cười hơn là, Yến Đình Thần vậy mà lại nghĩ đây là hoa tôi tự gửi cho chính mình, chỉ để khéo léo nhắc nhở anh ta: Hôm nay là sinh nhật tôi.
Khoảnh khắc đó tôi thậm chí còn không biết nên dùng vẻ mặt gì để đối diện.
Thước đo của anh ta dành cho tôi dường như vĩnh viễn dừng lại ở thời điểm tôi yêu anh ta nhất.
Linh hồn anh ta chìm đắm trong hương hoa nồng đượm nhất của tình yêu đó, lại mặc nhiên cho rằng những bông hoa này không cần phải tưới nước mà vẫn sẽ mãi mãi không bao giờ tàn phai.
Anh ta dường như thực sự không biết rằng, chỉ có hoa giả mới như vậy mà thôi.
Nhìn khuôn mặt luôn cao ngạo của Yến Đình Thần, tôi không kìm được mà tưởng tượng, nếu anh ta biết được sự phản bội của tôi thì sẽ có vẻ mặt gì, khuôn mặt này sẽ nứt ra từng vết, vỡ thành từng mảnh vụn, rồi từng miếng một rơi rụng xuống hay không?
Nói thật, tôi khá là mong đợi đấy.
….
Bó hoa ấy cuối cùng vẫn gây ra không ít rắc rối.
Vì nhận được lời "nhắc nhở", Yến Đình Thần đã hủy buổi tiệc tối để ban phát lòng từ bi nói sẽ ở nhà đón sinh nhật cùng tôi.
Mà ngày hôm đó, Nguyên Dương vốn đã hẹn trước với tôi sẽ gặp nhau ở biệt thự.
Tôi đành phải thất hẹn với cậu ta.
Sau đó lịch trình của Nguyên Dương càng lúc càng dày đặc, thế nên phải gần một tuần sau tôi mới đến biệt thự và nhìn thấy tất cả những gì cậu ta đã chuẩn bị bằng cả tâm huyết cho mình.
Dòng chữ tiếng Anh "Happy Birthday" trên tường đã có một chữ cái rơi rụng xuống; chiếc bánh kem đã quá hạn sử dụng, sụp lõm một mảng; bó hoa khổng lồ trên bàn đã héo rũ, như thể đã phủ một lớp bụi mờ.
Tôi không kìm được mà tưởng tượng vào đêm hôm đó, một mình Nguyên Dương ngồi giữa buổi lễ được chuẩn bị sẵn sàng này, cậu ta đã nghĩ những gì.
Tôi dứt khoát bắt tay vào thu dọn bãi chiến trường này, tránh để lát nữa cậu ta nhìn thấy lại mất vui.
Buổi tối Nguyên Dương mới đến, vừa vào cửa đã ôm chầm lấy tôi, vùi đầu vào hõm cổ tôi hít hà thật sâu.
Cậu ta nói giọng lý nhí: "Ly hôn với anh ta được không cô?"
Trong khoảnh khắc tôi im lặng, cậu ta đã siết c.h.ặ.t vòng tay hơn: "Cô không nỡ à?"
"Không phải." Tôi phủ nhận.
Chỉ là cuộc hôn nhân càng kéo dài kéo cốt thì khi ly hôn càng làm tổn thương đến gân cốt, tôi theo bản năng vẫn muốn dựa vào thói quen cũ để tạm bợ qua ngày.
Nguyên Dương có chút giận dỗi: "Vậy sau này những ngày lễ em muốn kỷ niệm cùng cô, đều phải do anh ta quyết định xem em có được ở bên cô hay không sao? Dựa vào cái gì chứ?"
Nhật Nguyệt
Sự do dự của tôi có lẽ đã làm cậu ta thất vọng, Nguyên Dương đập cửa bỏ đi.
Tôi đuổi theo ra đến cửa, nhưng lại chưa nghĩ được cách nào để níu kéo, cứ thế đứng trơ trọi ở đó trong sự ngượng ngùng và lưỡng lự.
Không biết đã qua bao lâu, cánh cửa bỗng nhiên được mở ra từ bên ngoài.
Nguyên Dương đi vào, thấy tôi thì bước chân khựng lại, rồi bất lực mỉm cười, nắm lấy tay tôi và kéo tôi cùng ngả lưng xuống giường một cách mệt mỏi.
"Thôi bỏ đi, thời gian của chúng ta đã ít ỏi như vậy rồi, em không muốn dùng nó để cãi nhau với cô."
Nguyên Dương nằm bên cạnh tôi, chống tay đỡ đầu, quầng mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi đậm đặc: "Lãng phí hai ngày này, em lại phải chạy sô bù cho bao nhiêu lịch trình."
"Tôi xin lỗi."
"Không, cô không có lỗi gì với em cả. Em không muốn ép cô. Nếu cô cảm thấy vui vẻ thì cứ như thế này đi."
Nguyên Dương lấy điện thoại ra, mở cho tôi nghe một bản demo, âm nhạc vang lên vang dội khắp phòng, không ai nói thêm lời nào nữa.
Tôi chăm chú lắng nghe, nếu không đoán sai thì đây chắc chắn là bài hát trong album mới của cậu ta.
Còn cậu ta rõ ràng đã nghe rất nhiều lần rồi nên có chút lơ đãng, ngón tay cứ khẽ cuốn lấy một lọn tóc của tôi rồi xoắn thành từng vòng.
"Hay lắm." Tôi ngạc nhiên khen ngợi: "Đặc biệt là đoạn dạo giữa, tiếng piano rất dày, bao bọc lấy sự linh động của tiếng vĩ cầm, hòa vào nền tiếng sóng biển làm tôi chợt nhớ đến một câu thơ... Say chẳng biết trời trên nước, thuyền đầy mộng đẹp đè các vì sao."
Tôi lải nhải nói về những cảm nhận vụn vặt của mình, Nguyên Dương mỉm cười hỏi: "Cô không thấy quen tai sao? Nghe lại lần nữa xem."
Tôi lại nghe đi nghe lại thêm hai lần, đột nhiên nhớ ra ngày đầu tiên chúng tôi đến nơi này.
Buổi sáng sau đêm ấy, khi trời vừa hửng sáng, buổi chiều Nguyên Dương còn có lịch trình, tôi đã giúp cậu ta là phẳng chiếc áo sơ mi bị vò nhàu nát, miệng thì lẩm nhẩm một giai điệu mà chính mình cũng không rõ là bài gì.