Vết Thương Đóng Vảy, Người Bước Tiếp

Chương 11



Điện thoại của bố Tống lập tức gọi tới: "Nhiễm Nhiễm đang khóc lóc t.h.ả.m thiết ở dưới lầu kìa. Tạ Phùng, đừng quên giao ước của chúng ta."

Anh ta giống như một con rối bị giật dây, đành phải bước ra khỏi cửa một lần nữa.

Khi vội vã chạy về tìm Tống Thu, nhìn thấy cô bị ốm, tim anh ta đau như cắt. Nhưng anh ta không hiểu tại sao Tống Nhiễm cứ liên tục xảy ra chuyện, và bố Tống thì cứ luôn gọi điện điều động anh ta. 

Anh ta xoay như chong ch.óng, chỉ biết bấu víu vào suy nghĩ "sắp kết thúc rồi" để gượng dậy chống đỡ.

Hôm đó trước giờ tan làm, anh ta nhìn thấy người nhà của một bệnh nhân đang ăn khoai lang nướng. Anh ta chợt nhớ đến hồi mới vào đại học, hai đứa sau khi đi làm thêm buổi tối về, thường cùng nhau ôm củ khoai lang nóng hổi ăn bên lề đường. Anh ta liền cố tình đi đường vòng để mua một củ mang về cho cô.

Thế rồi lại chạm mặt Tống Nhiễm ở đầu ngõ. Trước khi anh ta kịp phản ứng thì đã bị người ta đập vỡ đầu. 

Trước khi ngất đi, anh ta nhìn Tống Nhiễm: "Nhiệm vụ bảo vệ cô tôi đã hoàn thành rồi, bảo bố cô giữ đúng lời hứa, cùng cô đến giải thích với Tống Thu..."

Tống Thu đến bệnh viện chăm sóc anh ta, vẫn lặng lẽ và xa cách như cũ. Cô làm mọi việc rất chu toàn, nhưng lại mang theo một sự dứt khoát kiểu "làm xong xuôi là hai bên sòng phẳng".

Nhật Nguyệt

Anh ta hoảng loạn hỏi: "Tống Nhiễm... có đến không em?"

Khi nhận được câu trả lời là không, lòng anh ta chìm xuống đáy vực sâu. Hóa ra giới tài phiệt quả thực nói lời không giữ lời. Nhưng anh ta nghĩ, thôi kệ đi, chỉ còn một hai ngày nữa thôi. 

Đợi sau khi làm đám cưới xong, bản thỏa thuận tự động mất hiệu lực, lúc đó giải thích vẫn còn kịp.

Thế nhưng anh ta không đợi được đám cưới, mà chỉ đợi được tin tức về vụ nổ kinh hoàng.

Tạ Phùng quỳ sụp trong màn mưa, trán tì lên nền đất lạnh ngắt và ẩm ướt, bật ra những tiếng khóc nghẹn ngào. 

Anh hối hận rồi. Anh không nên đồng ý với điều kiện của bố Tống. Anh không nên rời đi trước vào ngày xảy ra vụ bắt nốt. Anh lại càng không nên tin vào những lời của nhà họ Tống sau khi tỉnh lại.

Nhưng bây giờ có ích gì nữa đâu? Tống Thu sẽ không bao giờ trở về nữa rồi.

Anh thất thần đi về phía căn nhà tân hôn của hai đứa, nhìn thấy một đống đồ đạc ngổn ngang vứt ở bên ngoài. Những bức ảnh kỷ niệm bị vứt lăn lóc ở hành lang như đống rác thải. Khóa mật mã liên tục phát ra tiếng cảnh báo, cho đến khi có một cặp vợ chồng trẻ mở cửa bước ra.

"Xin hỏi, anh là ai vậy?"

Tạ Phùng cảm thấy đầu óc mình như nổ tung một tiếng "oanh". Cặp vợ chồng đó nói cho anh biết căn nhà này đã được bán đi rồi, họ đang dọn dẹp để chuyển vào ở.

Tạ Phùng ngồi thụp xuống đất, những giọt nước mưa trên tóc thi nhau nhỏ xuống, trông vô cùng nhếch nhác, tồi tàn. Nhưng anh vẫn cẩn thận nâng niu, nhặt nhạnh từng bức ảnh một rồi nhét vào trong ba lô của mình.

….

Vì phần tay bị nhiễm trùng nên Tạ Phùng thực sự không bao giờ có thể cầm lại d.a.o mổ được nữa. Anh ta là một đứa trẻ mồ côi. Trên đời này, ngoại trừ Tống Thu ra, anh ta chẳng còn một người thân nào cả.

Sự trống rỗng, hụt hẫng tột cùng lấp đầy trái tim anh ta. Khoảng thời gian này, cứ hễ nhắm mắt lại là hình bóng của Tống Thu lại hiện lên. Nhưng khi tỉnh giấc, xung quanh lại chẳng có một ai, chỉ có tiếng nhịp tim đập dồn dập vang lên rõ mồn một trong đêm tối tĩnh mịch.

Anh ta đứng trên sân thượng tòa nhà, dưới chân là tiếng gió rít gào bên tai. Khi anh ta nhắm mắt lại, chuẩn bị bước ra bước chân cuối cùng ấy...

Điện thoại bỗng vang lên. Đó là một đường link do người bạn học cùng khóa gửi tới.

"Tống Thu thực sự giỏi quá đi mất! À mà, không phải bảo hai đứa sắp kết hôn sao? Bao giờ thì mời mình đây?"

Cơn gió trên sân thượng thổi qua khiến đầu óc Tạ Phùng tỉnh táo lại vài phần. Đôi bàn tay anh ta run rẩy bấm mở đường link đó ra. Gương mặt mà anh ta ngày đêm mong nhớ lập tức hiện ra trước mắt.

Tống Thu vẫn còn sống.

….

Khi nhìn thấy Tạ Phùng ở bên ngoài trường học, tôi suýt chút nữa tưởng mắt mình nhìn nhầm. Thực ra mới chỉ có vài tháng không gặp, anh ta không những gầy đi rộc người, mà cả người còn toát ra một cảm giác bệnh tật, tiều tụy khó tả.

Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, nước mắt anh ta lập tức tuôn rơi. Anh ta cuống cuồng muốn lao đến ôm chầm lấy tôi, nhưng đã bị tôi đưa tay cản lại.

"Tạ Phùng, chúng ta chia tay rồi."

"Chia tay?" Tạ Phùng lặp lại từ đó, "Nhưng anh đã đồng ý đâu."

Tôi kiên nhẫn giải thích: "Chia tay là thông báo, không cần đối phương phải đồng ý. Tôi còn có việc ở phòng thí nghiệm, đi trước đây."

Tạ Phùng chặn tôi lại, rút từ trong ba lô ra bản thỏa thuận kia rồi đưa đến trước mặt tôi: "Thu Thu, anh chưa từng thay lòng đổi dạ. Đây là cuộc giao dịch giữa anh và bố em."

Ánh mắt tôi lẳng lặng lướt qua xấp giấy tờ đó, trong lòng không hề có chút gợn sóng lớn nào: "Ồ."

Anh ta giống như bị từ đó làm cho tổn thương sâu sắc.

"Thu Thu, anh không ngờ mọi chuyện lại thành ra như thế này. Anh cứ tưởng em... Anh cũng đã suýt chút nữa tự sát rồi. Bây giờ nhìn thấy em vẫn còn đây, thật tốt quá, thật tốt quá." Tạ Phùng vừa khóc vừa cười, trông vô cùng nực cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thực ra đám cưới hôm đó tôi đã lướt thấy trên mạng xã hội rồi. Tôi biết Tạ Phùng đã bỏ chạy giữa chừng, cũng nghe được những lời anh ta nói lúc đó. Nhưng như vậy thì có ích gì chứ? 

Tôi đối với anh ta, dường như đã không còn chút cảm xúc đặc biệt nào nữa rồi.

"Ông ấy dùng việc ép em đi để đe dọa anh, anh sợ sẽ mất em nên mới chọn kỳ hạn một tháng để ở bên bảo vệ Tống Nhiễm."

Hóa ra sự thật lại là như vậy. Tôi gần như lập tức đoán ra đoạn video ẩn danh ngày hôm đó là do ai gửi. 

Là bố tôi. Người bố trong lòng chỉ có một đứa con gái duy nhất là Tống Nhiễm. Ông ấy muốn bù đắp cho hai năm Tống Nhiễm phải chịu khổ ở nước ngoài, nên mới muốn đẩy Tạ Phùng về phía cô ta. 

Trước tiên là dùng một tờ hợp đồng ép Tạ Phùng buộc phải ở bên cạnh chăm sóc Tống Nhiễm, sau đó tạo ra vài cảnh tượng mập mờ để tôi hiểu lầm mà c.h.ế.t tâm với Tạ Phùng. Cuối cùng, họ sẽ diễn vở kịch tình thân để ép tôi phải từ bỏ anh ta.

"Nhưng mà Tạ Phùng ơi, tại sao anh lại không nói cho em biết?"

"Anh không nghĩ là bản thân mình vĩ đại đấy chứ?"

Tôi không muốn đi sâu vào phân tích hoạt động tâm lý của Tạ Phùng làm gì nữa. Nhưng chuyện này rõ ràng có rất nhiều cách giải quyết khác nhau. Tạ Phùng lại tự cho rằng giấu giếm tôi, một mình gánh vác tất cả mới là tốt cho tôi.

Anh ta cúi gằm mặt xuống, bộ dạng trông vô cùng suy sụp: "Anh biết mình sai rồi. Thu Thu, anh sai rồi." 

Anh ta nghẹn ngào, rồi ngước mặt lên, "Anh thà rằng bản thân mình bị thương, cũng không muốn đẩy em vào hoàn cảnh nguy hiểm."

Nhưng chính sự tự ý quyết định của anh ta lại càng đẩy tôi ra xa hơn. Thậm chí tệ hơn là, thực ra trái tim Tạ Phùng đã có một khoảnh khắc bị lung lay, d.a.o động. Tôi có thể cảm nhận được điều đó. 

Vì vậy, tôi không thể chấp nhận được việc người mình yêu thương nhất lại thay lòng đổi dạ.

"Nhưng mà Tạ Phùng này," Tôi nhìn vào đôi mắt hằn lên những tia m.á.u của anh ta, giọng nói rất nhẹ, "Có thật là anh chỉ vì bất đắc dĩ không?"

Khi anh ta đứng ra đòi công bằng cho cô ta, anh ta đã nói: "Bị bắt nạt sao không sang tìm tôi?". 

Khi anh ta đưa cô ta về nhà của chúng tôi, anh ta nói: "Tống Nhiễm cũng không còn giống như trước nữa... Em có thể bớt định kiến với cô ấy được không?". 

Khi cô ta ngã phải khâu vết thương, anh ta bảo: "Đừng sợ, có anh ở đây với em rồi, không đau đâu."

...

"Những khoảnh khắc anh bảo vệ Tống Nhiễm, em không có mặt ở hiện trường, anh cũng không có kịch bản nào cả, đó hoàn toàn là phản xạ tự nhiên của anh khi ánh mắt cứ vô thức dõi theo cô ta."

Bị tôi vạch trần sự thật, sắc mặt Tạ Phùng đột ngột trắng bệch như tờ giấy.

Tôi thở dài một tiếng: "Trái tim của anh có lẽ chưa từng nghĩ đến việc phản bội, nhưng nó đã không còn chỉ chứa duy nhất một mình em nữa rồi. Vì vậy, Tạ Phùng à, em chấp nhận lời xin lỗi của anh, nhưng em không thể tha thứ cho anh được."

"Đây không phải là oán hận, chỉ là em cần có một câu trả lời thỏa đáng cho chính bản thân mình mà thôi."

Nếu lựa chọn tha thứ, thì tôi sẽ thấy có lỗi với chính bản thân mình - người đã từng phải vật lộn, đau khổ trong vòng xoáy tình cảm này.



Kể từ ngày hôm đó, Tạ Phùng đã thuê một căn phòng ở tòa chung cư cũ đối diện trường học của tôi. Anh ta bắt đầu thực hiện những việc mà anh ta tự cho là sự bù đắp.

Đoạn đường dẫn đến trường học hễ có tuyết rơi là sẽ được quét dọn sạch sẽ để người đi đường không bị trượt ngã. Trên tay nắm cửa phòng thí nghiệm luôn treo một túi đồ ăn sáng truyền thống ấm nóng. 

Buổi trưa và buổi tối, trước cửa nhà thuê của tôi luôn có một chiếc cặp l.ồ.ng giữ nhiệt đặt sẵn ở đó. Ngày trước đều là Tạ Phùng nấu cơm ở nhà, việc gì anh ta cũng biết làm.

Đôi khi bước ra khỏi thư viện vào đêm muộn, tôi cũng có thể cảm nhận được một bóng đen bước thấp bước cao đang đi ở phía sau lưng mình. Giữ một khoảng cách vừa phải, anh ta không dám tiến lên phía trước, nhưng sẽ đi theo suốt chặng đường để bảo hộ tôi về nhà an toàn.

Đến cả anh khóa trên cũng nhận ra điều đó, có lần anh chỉ tay xuống dưới lầu: "Cậu ta lại đang đợi ở dưới kìa, có cần anh..."

Tôi lắc đầu: "Không cần quản làm gì ạ."

Anh ta muốn làm thì cứ để anh ta làm đi, đàn ông đôi khi là như vậy đó. Bạn càng không muốn họ làm cái gì, tâm lý phản nghịch trỗi dậy họ lại càng cố tình muốn làm cho bằng được. 

Thời gian chính là một liều t.h.u.ố.c tốt, mọi sự kiên trì của anh ta rồi cũng sẽ có thời hạn của nó mà thôi.

Biến cố xảy ra vào một buổi chiều tà bình thường. Tôi đang cúi đầu trả lời tin nhắn của thầy giáo thì nghe thấy tiếng động cơ xe máy gầm rú đang lao đến rất gần. Một bóng đen lao thẳng về phía tôi, mục tiêu là chiếc điện thoại đang cầm trên tay. 

Tôi thậm chí còn chưa kịp phản ứng thì đã có một lực rất mạnh kéo thốc tôi ra phía sau.

Là Tạ Phùng. Anh ta đã ngăn cách tôi khỏi sự nguy hiểm, còn chính mình thì bị tên cướp giật đ.â.m cho một nhát d.a.o.

Tạ Phùng lảo đảo một cái, nhưng vẫn ra sức hộ tống tôi ở phía sau lưng, cho đến khi tên cướp vừa c.h.ử.i bới om sòm vừa phóng xe bỏ chạy. Lúc này anh ta mới ôm lấy bụng, từ từ khuỵu xuống đất, chiếc áo khoác sẫm màu nhanh ch.óng bị loang ra một vũng m.á.u đỏ thẫm.

Trên xe cấp cứu, sắc mặt anh ta trắng bệch, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán, nhưng vẫn cố nở một nụ cười với tôi: "Không sao đâu... vết thương không sâu lắm."

Bác sĩ nói anh ta may mắn, suýt chút nữa là đã đ.â.m trúng chỗ hiểm.