Cô ấy dừng lại một chút, từng chữ thốt ra như đóng đinh vào lòng họ, "Nhưng lại không đủ để bất kỳ ai trong số các người mở miệng hỏi xem cô ấy có còn sống hay không."
"Số điện thoại của cảnh sát khó gọi lắm à?"
"Bỏ tiền ra bắt một chuyến taxi đến đó nhìn một cái thì đòi mạng các người chắc?"
Sự im lặng bao trùm khắp phòng thẩm vấn, không một ai dám ho he nửa lời. Bởi vì họ vừa nhận ra một sự thật vô cùng tàn nhẫn. Ngày hôm đó, không một ai chịu dừng lại vì Tống Thu cả.
….
Bên ngoài trời đang đổ mưa. Tạ Phùng bước đi trong màn mưa tầm tã, những giọt mưa quất bôm bốp vào người nhưng anh ta hoàn toàn không có cảm giác gì. Nước mắt hòa lẫn với nước mưa, soi rõ gương mặt trắng bệch, tiều tụy của anh ta.
Thực ra, anh đã sớm nhận ra sự bất thường của Tống Thu rồi. Một người đã cùng chung sống với nhau suốt hơn hai mươi năm trời, làm sao có thể không nhận ra sự khác lạ của đối phương cơ chứ?
Ngày anh lỡ hẹn thử váy cưới rồi dắt Tống Nhiễm về nhà, sự bình thản và lạnh lùng của cô.
Lúc cô nằm viện không thèm nói chuyện với anh, trong mắt chỉ có một khoảng lặng c.h.ế.t ch.óc. Khi anh bị đập vỡ đầu, cô cũng chẳng buồn hỏi nguyên do, chỉ im lặng đứng một bên chăm sóc. Thậm chí là lúc bị bắt cóc, cô cũng không khóc lóc om sòm, không nói năng lấy một lời, đến một ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí cho anh.
Tất cả những biểu hiện bất thường đó, đều đang chứng minh cho một sự thật: Tống Thu không còn cần anh nữa rồi.
Khi ý nghĩ đó vừa chợt lóe lên trong đầu, Tạ Phùng bỗng nhiên khom gập người xuống, há miệng thở dốc, cảm giác n.g.ự.c mình nghẹn thắt lại như sắp sửa ngạt thở đến nơi.
Anh đi lang thang vô định trên phố, đã có biết bao nhiêu lần anh ta muốn lao thẳng vào dòng xe cộ đang lao vun v.út kia. Làm như vậy, liệu có thể đi theo để bầu bạn với cô được không?
Cô thực ra nhát gan lắm, lại còn rất sợ bóng tối nữa. Một mình đi trên con đường xuống hoàng tuyền, liệu cô có bị dọa cho khóc thét lên không?
Nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn của Tạ Phùng. Anh căm ghét chính bản thân mình, tại sao lúc đó lại đồng ý thỏa hiệp với bố mẹ nhà họ Tống cơ chứ?
Thực ra họ đã đón Tống Nhiễm trở về từ lâu rồi, nhưng luôn giấu giếm không cho Tống Thu biết. Đúng vào ngày sinh nhật của Tống Thu, họ đã tìm đến Tạ Phùng.
"Tôi chỉ cần cậu cho tôi thời gian một tháng."
"Hãy bảo vệ Tống Nhiễm, giúp con bé lấy lại sự tự tin và cảm giác an toàn. Con bé bị bệnh rồi, bây giờ chỉ có nghe thấy tên của cậu thì nó mới có chút phản ứng."
Tạ Phùng đã thẳng thừng từ chối: "Cô ta bị bệnh thì có liên quan gì đến tôi?"
"Tống Thu mới là con gái ruột của ông bà, ông bà rốt cuộc có biết mình đang làm cái gì không thế? Bỏ mặc con gái ruột không thèm đoái hoài, lại đi cưng chiều một đứa con gái giả như báu vật."
Khi anh ta định quay người bỏ đi, bố Tống đã chặn anh ta lại.
"Tạ Phùng, tôi chỉ cần cậu bảo vệ Tống Nhiễm thôi, chuyện này không tính là phản bội Tống Thu."
"Nếu cậu từ chối, đám cưới của cậu và Tống Thu tôi sẽ phá cho bằng nát. Tôi còn có thể đưa con bé đến một nơi mà cậu vĩnh viễn không bao giờ tìm thấy được."
"Hãy nghĩ cho tương lai của hai đứa đi. Một đời và một tháng, cậu chọn cái nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tạ Phùng cũng chỉ là một người bình thường, anh thực sự sợ hãi. Anh sợ Tống Thu sẽ thực sự bị họ giấu nhẹm đi, sợ thế giới nương tựa vào nhau suốt hai mươi năm qua của họ sẽ hoàn toàn sụp đổ. Anh buộc phải thỏa hiệp đồng ý.
"Chỉ đúng một tháng thôi, chúng ta lập biên bản thỏa thuận, ông phải giữ lời hứa." Bố Tống gật đầu đồng ý.
Vì vậy, vào ngày sinh nhật của Tống Thu, anh ta đã thất hẹn. Bọn họ tịch thu điện thoại của anh ta, ép anh ta phải tham gia bữa tiệc sinh nhật của Tống Nhiễm.
Nhật Nguyệt
Tạ Phùng cười lạnh: "Tống Thu trở về nhà lâu như vậy rồi, sao không thấy ông bà tổ chức sinh nhật cho cô ấy bao giờ?"
Đó là lần đầu tiên Tống Nhiễm gặp lại anh ta sau khi trở về nước. Cô ta trở nên rụt rè, nhút nhát, không dám sán lại gần anh ta như trước nữa. Tạ Phùng cầu còn không được, như vậy sẽ không làm cho Tống Thu phải hiểu lầm.
Sau khi kết thúc bữa tiệc, anh ta biết mình đã bỏ lỡ sinh nhật của Tống Thu, nên vẫn mua bánh kem, rồi tự tay đeo chiếc dây chuyền đã chuẩn bị sẵn lên cổ cô.
Anh ta véo véo má cô dỗ dành: "Vẫn chưa qua 12 giờ đêm mà, sinh nhật vui vẻ nhé, Thu Thu."
Tống Thu nhìn anh ta một lúc lâu, rồi mới thổi tắt nến. Thực ra anh biết rõ tâm trạng của cô lúc đó, nhưng anh đã cố tình phớt lờ đi, tự nhủ với bản thân rằng thời gian đếm ngược chỉ còn lại một tháng nữa thôi.
Đợi đến khi mọi chuyện kết thúc, anh sẽ nói cho cô biết toàn bộ sự thật.
….
Anh ta từng vô cùng mong đợi được nhìn thấy tôi trong bộ váy cưới. Đó là bộ váy anh ta đã dùng tiền lương của mình để đặt may riêng cho tôi.
Thế nhưng anh ta lại một lần nữa thất hẹn, vì Tống Nhiễm bị người ta bắt nạt. Biết Tống Nhiễm làm việc ở chỗ đó, bố Tống đã gọi điện bảo anh ta qua xem.
"Nó nhất định muốn chứng minh bản thân có thể tự lập nuôi sống chính mình. Con qua đó để ý giúp bố một chút, chỗ đó phức tạp lắm."
Tạ Phùng từ chối: "Con phải đi cùng Tống Thu thử váy cưới."
"Hãy nhớ kỹ bản thỏa thuận của chúng ta." Ông ấy đe dọa.
Tạ Phùng đành phải đi. Gặp lúc Tống Nhiễm bị bắt nạt, anh ta quả thực không thể khoanh tay đứng nhìn. Cho dù đối phương không phải Tống Nhiễm, anh ta cũng sẽ ra tay giúp đỡ.
Việc đưa cô ta về nhà hoàn toàn là một sự cố ngoài ý muốn.
Đáng lẽ tài xế đến đón người phải đưa cô ta vào bệnh viện, nhưng lại lái thẳng đến căn nhà tân hôn của anh ta và Tống Thu. Tạ Phùng phải kìm nén cơn giận trong lòng, còn tên tài xế thì đã lẩn mất tăm từ lúc nào.
Nhìn Tống Nhiễm quần áo xộc xệch, trông vô cùng đáng thương, anh ta đành phải để cô ta vào nhà thay đồ. Chẳng ngờ lại vừa vặn chạm mặt Tống Thu trở về.
Lúc đó, anh ta đã khao khát biết bao cô sẽ chất vấn, sẽ tranh cãi, thậm chí là tát anh ta một cái thật mạnh cũng được. Như vậy, có lẽ trong lúc cuống cuồng, anh ta sẽ hét lên toàn bộ sự thật mà mình đang phải kìm nén bấy lâu nay.
Nhưng cô không làm vậy. Cô chỉ lặng lẽ nhìn anh ta, ánh mắt trống rỗng và mờ mịt, giống như đang nhìn một người xa lạ chẳng liên quan gì đến cuộc đời mình. Ánh mắt ấy còn khiến anh ta hoảng loạn hơn bất kỳ lời trách móc nào.
Khoảng thời gian đó vừa phải đi làm ở bệnh viện, vừa phải đối phó với Tống Nhiễm đã khiến anh ta vô cùng mệt mỏi. Sự kiệt quệ và lo âu lan tràn trong l.ồ.ng n.g.ự.c, khiến lời giải thích của anh ta cũng trở nên lộn xộn, không rõ ý.
Còn Tống Thu chỉ im lặng đóng cửa phòng lại.