"Tống Thu, em rốt cuộc làm sao thế? Anh làm em giận ở điểm nào, em cứ nói ra có được không? Em muốn đ.á.n.h muốn mắng anh đều chịu hết, đừng dùng bạo lực lạnh với anh."
Thế nhưng khi nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của tôi, anh ta đột nhiên hoảng hốt. Anh ta đưa tay lên sờ trán tôi: "Sao lại sốt thế này?"
Tạ Phùng lập tức xoay người xuống giường đi tìm hộp y tế. Lúc quay lại, tay anh ta cầm theo t.h.u.ố.c hạ sốt và nhiệt kế, nhẹ nhàng đỡ tôi dậy: "Nào, đo nhiệt độ trước đã."
Tôi lại gạt tay anh ta ra, quay lưng đi: "Em không sao, ngủ một giấc ra mồ hôi là đỡ thôi."
Tay Tạ Phùng khựng lại giữa không trung một nhịp, nhưng anh ta vẫn kéo tôi lại, nét mặt nghiêm nghị: "Tống Thu, anh là bác sĩ, em không được mang sức khỏe của mình ra làm trò đùa."
Nói rồi, anh ta nhét t.h.u.ố.c vào miệng tôi, đỡ tôi uống nước ấm. Sau khi đặt tôi nằm xuống, anh ta lấy một chiếc khăn ướt đắp lên trán tôi.
Cảm giác mát lạnh khiến tôi tỉnh táo hơn vài phần, nghe thấy anh ta trầm giọng nói: "Anh có nấu ít cháo, hôm nay em lại quên ăn cơm đúng không? Đợi đến lúc đau ruột thừa thì mới biết thân."
Anh ta nắm lấy tay tôi đặt lên má mình: "Em còn nhớ không? Ngày trước ở cô nhi viện chúng mình toàn bị đói, một bát cháo cũng phải chia nhau húp."
Tôi nhắm mắt lại vờ ngủ. Rất lâu sau, một chiếc thìa múc cháo ấm nóng chạm vào môi tôi. Tôi mở mắt ra, nhìn thấy vành mắt đỏ hoe của Tạ Phùng. Giọng anh ta run rẩy.
"Vừa rồi em nói mớ, em bảo muốn chia tay với anh."
"Tống Thu, cho dù là trong mơ, anh cũng phải kết hôn với em. Chúng mình đã hứa là sẽ bên nhau cả đời rồi."
Tôi cụp mắt xuống, nuốt từng ngụm cháo nhỏ, không đáp lời anh ta.
…
Ngày hôm sau tôi hạ sốt và đến trường. Anh khóa trên bảo đã mua xong vé máy nghiệp, lịch trình là vào một tuần nữa.
"Thầy giáo ngần này tuổi đầu rồi mà vẫn bám lấy sư nương, chẳng nỡ rời đi."
Tôi bật cười: "Tình cảm của hai người họ tốt thật đấy."
Tán gẫu với anh ấy một lát, anh hỏi: "Thời gian gấp thế có kịp làm đám cưới không em?"
Tôi ngẩn người một thoáng: "Không ảnh hưởng gì đâu ạ."
Váy cưới vốn không phải số đo của tôi. Tiệc cưới là do bố mẹ đứng ra lo liệu. Cô dâu dĩ nhiên cũng sẽ không phải là tôi nữa.
Anh khóa trên không biết tình hình, còn cảm thán một câu: "Thật ngưỡng mộ hai đứa, thanh mai trúc mã, từ mối tình đầu đi thẳng đến váy cưới."
Tôi chỉ mỉm cười, không tiếp lời.
Buổi chiều lúc đang sắp xếp tài liệu trong phòng thí nghiệm, phần bụng dưới bên phải của tôi đột ngột truyền đến một cơn đau nhói nhọn hoắt. Ban đầu tôi tưởng là đau dạ dày, định bụng nhịn một chút là qua.
Thế nhưng cơn đau tăng lên nhanh ch.óng, đau đến mức tôi gần như không thể đứng thẳng lưng. Anh khóa trên lập tức gọi cấp cứu, đưa tôi vào phòng cấp cứu của bệnh viện.
Phòng cấp cứu vô cùng hỗn loạn và ồn ào, cơn đau hành hạ khiến tầm nhìn của tôi nhạt nhòa đi. Thế nhưng giữa mớ âm thanh hỗn tạp ấy, tôi lại bắt gặp một giọng nói quen thuộc.
"Bác sĩ Từ, cô ấy ngã khá nặng, có thể ưu tiên xử lý trước được không?"
Là Tạ Phùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi nhìn qua khe hở giữa những bóng người đang qua lại, thấy anh ta đang ôm Tống Nhiễm trong lòng, dùng giọng điệu vô cùng lo lắng để thương lượng với bác sĩ trực ca: "Con gái mà để lại sẹo thì không đẹp đâu."
Tống Nhiễm đang mặc đồng phục của nhân viên giao hàng, lúc này cô ta đang sụt sùi khóc nhỏ: "Khâu vết thương có đau lắm không anh?"
Từ sau khi được đón về nhà, cô ta nói với bố mẹ muốn tự lực cánh sinh nuôi sống bản thân, thế nên đã thử qua đủ loại công việc. Trước đó là làm phục vụ ở quán bar, còn bây giờ là đi giao đồ ăn.
Tạ Phùng quỳ một chân trước mặt cô ta, nhẹ nhàng an ủi: "Đừng sợ, có anh ở đây với em rồi, không đau đâu."
Anh khóa trên rõ ràng cũng nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt anh trở nên vô cùng nghiêm trọng: "Cậu ta, Tạ Phùng rốt cuộc là có ý gì vậy? Để anh đi xử cậu ta."
Tôi giơ tay giữ lấy tay áo của anh: "Làm phẫu thuật trước đã, anh."
Mồ hôi đã thấm đẫm lưng áo, tôi cảm giác mình sắp đau đến ngất đi rồi.
Đúng lúc Tạ Phùng cúi người bế Tống Nhiễm rời đi, y tá cũng đẩy băng ca của tôi vào thang máy. Sắc mặt anh ta đột ngột tái mét khi nhìn thấy anh khóa trên đứng bên cạnh tôi. Ngay sau đó, tầm mắt anh ta dời xuống, đóng đinh trên người tôi.
Nhật Nguyệt
"Thu Thu? Em làm sao thế này..."
Tôi siết c.h.ặ.t hai tay vào thành băng ca, không còn chút sức lực nào để trả lời anh ta.
Anh khóa trên lạnh giọng hừ một tiếng: "Tống Thu bị viêm ruột thừa cấp tính. Tôi gọi cho cậu biết bao nhiêu cuộc điện thoại, cậu không bắt máy lấy một cuộc. Tôi còn tưởng cậu bận rộn thế nào, hóa ra là đang bận chăm sóc cho cái thứ mặt dày chiếm vị trí của người khác này."
Trong không gian chật hẹp của thang máy, không khí như loãng hẳn đi trước những ánh mắt dị nghị của những người xung quanh.
Tống Nhiễm cúi gằm mặt xuống: "Chị ơi, không phải như chị nghĩ đâu... Đều tại em tự mình không cẩn thận. Tạ Phùng, anh buông em xuống đi, mau đi xem chị thế nào đi, một mình em không sao đâu..."
Cô ta còn chưa giải thích xong thì cửa thang máy đã mở. Y tá nhanh ch.óng đẩy tôi vào phòng phẫu thuật, Tạ Phùng bị chặn lại ở bên ngoài.
…
Mùi nước sát trùng xộc vào mũi, tôi nghe thấy tiếng của Tống Nhiễm, yếu ớt và đầy bất lực.
"Chị tỉnh lại rồi có trách em không? Tạ Phùng, em biết giải thích với chị thế nào đây? Vốn dĩ chị đã không thích em rồi, bây giờ chắc chắn lại càng ghét em hơn. Em thực sự không cố ý đến làm phiền anh đâu, nhưng sau chuyện đó, em chẳng còn một người bạn nào nữa cả..."
Chuyện cô ta nhắc đến chính là vụ lùm xùm dư luận chấn động hai năm trước.
"Đây không phải lỗi của em." Giọng Tạ Phùng trầm xuống, "Tai nạn bị thương thì ai mà lường trước được. Anh là bác sĩ, việc chữa bệnh cứu người là lẽ đương nhiên, Tống Thu sẽ thấu hiểu thôi."
"Tránh ra chút nào, hai người định diễn phim tình cảm sướt mướt ở ngay trước cửa phòng bệnh của người khác đấy à?" Anh khóa trên đi lấy nước quay lại, đặt bình nước lên bàn.
Tôi cũng đúng lúc mở mắt ra.
"Tỉnh rồi à em? Thầy và sư nương đang trên đường đến rồi, sư nương còn chuẩn bị cơm cho em nữa."
Tạ Phùng bước nhanh đến trước mặt tôi, rót nước rồi đưa cốc đến tận tay. Tôi quay đầu sang hướng khác, không thèm nhìn anh ta.
Nằm viện hai ngày, Tạ Phùng bận trước bận sau lo liệu mọi thứ. Ngày xuất viện, cũng là anh ta túc trực từng bước không rời bên tôi. Về đến nhà, anh ta ôm lấy tôi từ phía sau, tựa đầu vào vai tôi.
"Thu Thu, chúng mình sắp kết hôn rồi. Cứ nghĩ đến việc em sắp trở thành người vợ hợp pháp của anh là anh đã vui sướng không tả nổi."
Tôi bình thản thoát khỏi vòng tay của anh ta, giọng nói đều đều: "Anh đè vào vết thương của em rồi."
"Anh xin lỗi." Anh ta định cúi xuống xem xét liền bị tôi né tránh.