Nhận ra sự kháng cự của tôi, Tạ Phùng cúi đầu xuống. Những ngày này anh ta vừa phải đi làm, vừa phải chăm sóc tôi nên dưới mắt đã hằn lên quầng thâm, giọng nói cũng có chút khản đặc.
"Thu Thu, anh luôn nghĩ tình cảm ngần ấy năm của chúng mình đủ để hai đứa thấu hiểu cho hoàn cảnh của nhau." Anh ta nắm lấy tay tôi, khẽ vuốt ve vài cái, "Anh trực ở phòng cấp cứu, hôm đó nhận được điện thoại khóc lóc của Tống Nhiễm gọi đến."
Cách biệt hai ngày, anh ta mới chịu giải thích.
Khoảng thời gian này, anh ta gần như toàn phải đi giải thích những chuyện liên quan đến cô ta.
"Anh là bác sĩ, trong mắt anh thì việc cứu người là quan trọng nhất. Sau đó điện thoại hết pin, anh cắm sạc ở văn phòng nên mới không nhận được cuộc gọi của em. Anh xin lỗi, sau này chuyện như vậy sẽ không xảy ra nữa đâu."
Tôi im lặng lắng nghe, giống như đang nghe câu chuyện của một ai đó khác. Đợi đến khi anh ta dứt lời, tôi mới nhẹ nhàng rút tay về: "Tạ Phùng, anh nói xong chưa?"
Anh ta ngẩn người.
"Chuyện đã qua rồi, em không muốn nhắc lại nữa. Em hơi mệt, muốn ở một mình một lát."
Anh ta lặng im nhìn chằm chằm gương mặt tôi, dường như muốn tìm kiếm xem có điểm nào bất thường hay không: "Tống Thu, em..."
Nhật Nguyệt
Có lẽ anh ta muốn hỏi tôi bị làm sao. Nhưng tôi thực sự không còn sức lực để nói chuyện nữa, liền bước qua người anh ta đi vào phòng ngủ.
Tôi đang nghĩ, trước khi rời đi, căn nhà này tôi phải bán nó đi mới được.
…
Có lẽ vì nhận ra sự bất thường của tôi nên mấy ngày nay, ngoài giờ đi làm, Tạ Phùng gần như dành toàn bộ thời gian ở bên cạnh tôi. Anh ta nấu cơm cho tôi, cùng tôi xem phim, dắt tôi đi dạo.
Anh ta còn in những bức ảnh của hai đứa ra rồi làm thành một bức tường ảnh ở phòng khách.
"Chúng mình bên nhau lâu như vậy rồi, ảnh chụp thực sự nhiều không đếm xuể."
Tôi liếc nhìn bức ảnh được đặt ở chính giữa. Đó là bức ảnh chụp khi tốt nghiệp cấp ba, hai chúng tôi mặc đồng phục trường, anh ta khoác vai tôi cùng chụp. Ánh nắng rực rỡ, chàng trai cô gái với gương mặt còn vương nét ngây ngô đang mỉm cười trước ống kính.
Anh ta gỡ bức ảnh đó xuống, ướm thử trước mặt tôi: "Sau này con của chúng mình giống em thì tốt biết mấy."
Tôi cụp mắt, nhìn vào mũi chân mình.
Hôm đó, nhân viên môi giới bất động sản đến chụp ảnh và quay video căn nhà xong xuôi. Tôi đang cần đẩy đi gấp nên treo giá rất thấp. Dù sao nhà này cũng là do bố mẹ mua cho, có thêm nhiều tiền mặt mang đi tu nghiệp vẫn tốt hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhân viên môi giới vừa rời đi không lâu thì tôi nhận được điện thoại từ bệnh viện gọi đến. Tạ Phùng bị thương, phần đầu bị người ta phang cho một cú, phải khâu vài mũi.
Chị y tá quen biết đã kể cho tôi nghe nguyên do, nói rằng anh ta sau khi tan làm đi mua khoai lang nướng thì bị người ta chặn đường ở đầu ngõ.
"Cậu ấy vì che chở cho người bên cạnh nên mới bị người ta đập vỡ đầu."
Người mà anh ta muốn bảo vệ chính là Tống Nhiễm. Còn kẻ đến trả thù chính là tên thiếu gia giàu có bị Tạ Phùng đè xuống đất đ.ấ.m túi bụi hôm nọ. Sau khi dưỡng thương xong, tên đó liền tìm đến phục hận.
Tôi đỡ anh ta dậy uống nước. Anh ta lặng lẽ quan sát biểu cảm của tôi, yết hầu khẽ chuyển động: "Em không hỏi anh tại sao lại thành ra thế này à?"
Tôi đặt cốc nước xuống, nhìn thẳng vào anh ta: "Có quan trọng không?"
Tạ Phùng nuốt nước bọt, mím môi không nói lời nào.
Tôi ở lại bệnh viện chăm sóc anh ta vài ngày, coi như trả lại cái tình lần trước anh ta chăm sóc tôi. Hai bên không ai nợ ai là tốt nhất.
Gần đến ngày xuất viện, anh ta mới ngập ngừng hỏi một câu: "Mấy ngày nay, Tống Nhiễm có đến không em?"
Bàn tay đang gọt táo của tôi khựng lại một nhịp ngắn: "Không có."
"Ồ." Anh ta cúi mắt xuống, giọng điệu không giấu nổi sự thất vọng.
Dù sao nếu là trước đây, chỉ cần Tạ Phùng vì Tống Nhiễm mà bị thương, cô ta chắc chắn đã lao vào người anh ta khóc lóc om sòm, nước mắt ngắn nước mắt dài rồi.
"Có cần em gọi cô ấy đến giúp anh không?"
Tạ Phùng đột ngột ngẩng đầu lên, cứ như thể nghe không rõ: "Cái gì cơ?"
Tôi đứng dậy: "Cô ấy ở ngay dưới lầu, bố mẹ em đang túc trực ở đó, có cần em xuống gọi cô ấy lên đây không?"
Trong mắt Tạ Phùng hiện lên sự ngỡ ngàng rõ rệt, giống như không thể tin nổi tôi lại có phản ứng như vậy: "Tống Thu, em sao thế này?"
Chị y tá vào thay t.h.u.ố.c khẽ đẩy cửa bước vào: "Xin lỗi vì đã làm phiền, tôi vào thay t.h.u.ố.c ạ."
Chị ấy đi đến bên giường, vừa bôi t.h.u.ố.c vừa tán gẫu: "Người thời nay đúng là cứ có chút tiền là tùy tiện lãng phí tài nguyên y tế. Cái cô ở dưới lầu ấy, người ngợm chẳng có vết thương nào mà gọi hết tất cả bác sĩ đến phòng. Ai không biết lại tưởng đến đây để quay phim ngắn không biết chừng."
Trên mặt Tạ Phùng thoáng hiện lên một tia ngượng ngùng, xấu hổ. Trước khi anh ta kịp mở lời, tôi đã lùi bước đi ra ngoài.