Vết Thương Đóng Vảy, Người Bước Tiếp

Chương 6



Bố mẹ bảo có chuyện muốn thương lượng với tôi.

Khi tôi đi đến ngoài cửa phòng bệnh, vừa định giơ tay gõ cửa thì những âm thanh bên trong đã lọt vào tai trước một bước.

"Bố mẹ, làm thế này chị có tức giận không ạ?"

Vẫn là cái giọng điệu rụt rè, sợ sệt mà dạo gần đây Tống Nhiễm hay dùng.

Qua khe cửa khép hờ, tôi nhìn thấy mẹ ruột của mình đang âu yếm xoa đầu cô ta, dùng giọng điệu hết mực cưng chiều: "Chỉ là một người đàn ông thôi mà."

"Sau này mẹ sẽ giới thiệu người khác cho nó."

"Những gì Nhiễm Nhiễm nhà chúng ta đã nhắm trúng thì đương nhiên phải được ưu tiên thỏa mãn trước."

"Hơn nữa, mẹ nghe nói Tạ Phùng vì con mà đ.á.n.h nhau mấy lần liền, cậu ta chắc chắn cũng thích con rồi."

Móng tay tôi vô thức bấm sâu vào lòng bàn tay. Giọng của bố cũng vang lên ngay sau đó.

"Đám cưới vốn là do bố mẹ đứng ra lo liệu, ngay từ đầu thiệp mời gửi đi chỉ nói là con gái và con rể kết hôn, chứ đâu có nói rõ là đứa con gái nào."

"Đến lúc đó đổi thành con và Tạ Phùng cùng tham gia là được. Dù sao mấy nghi thức phía trước cũng chỉ là hình thức, con cứ đội khăn voan trùm đầu lên, cho cậu ta một sự bất ngờ."

"Cậu ta là một đứa trẻ mồ côi, lấy được con vốn dĩ đã là trèo cao rồi. Nhưng biết làm sao được khi Nhiễm Nhiễm nhà mình lại thích cậu ta cơ chứ?"

"Bố, mẹ..." Tống Nhiễm sà vào lòng mẹ tôi, giọng nghẹn ngào, "Bố mẹ đối xử với con tốt như vậy, trước đây là do con quá cứng đầu, không hiểu chuyện."

Mẹ nhẹ nhàng vỗ về lưng cô ta.

"Đứa trẻ ngốc này, mẹ thà rằng con cứ ngang bướng như ngày trước."

"Gửi con ra nước ngoài... là quyết định khiến bố mẹ hối hận nhất trong cuộc đời này."

"Nếu không gửi con đi, con đã không phải chịu nhiều tủi nhục như thế, cũng không đến mức trở nên khép nép, cẩn trọng từng chút một thế này." Giọng bà thoáng chút nghẹn ngào.

Bố trầm giọng nói: "Về nhà là tốt rồi. Từ hôm nay trở đi, hãy làm lại cô tiểu thư nhà họ Tống của con, đừng đi làm những công việc vất vả đó nữa."

Tôi vô cảm gõ cửa. Trong lòng đã không còn gợn lên dù chỉ là một chút sóng gió.

Sau khi tôi bước vào, phòng bệnh liền trở lại sự im lặng. Ba cặp mắt đồng loạt hướng về phía tôi, tay của mẹ vẫn đặt trên vai Tống Nhiễm, cử động có phần hơi gượng gạo.

"Tiểu Thu..." Bố lên tiếng trước, giọng điệu không được tự nhiên cho lắm, "Con đến đúng lúc lắm, bố mẹ vừa hay đang bàn đến chuyện đám cưới."

Tôi không tiếp lời, chỉ tiến lại gần vài bước. Và cũng chỉ dừng lại ở khoảng cách vài bước đó mà thôi, tôi khẽ gật đầu đầy xa cách.

"Trước đây con đã đồng ý với mẹ là không gả cho Tạ Phùng nữa," Mẹ ướm lời dò hỏi, "Lời đó là nghiêm túc chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Vâng."

Bọn họ đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Tôi chợt nhớ đến năm đầu tiên mới trở về nhà họ Tống. Khi đó, tôi cũng từng vụng về học cách cùng mẹ tưới hoa, nấu nướng, cùng bố đ.á.n.h cờ và cắt tỉa những cành cây trong vườn. 

Nhưng tôi luôn nghe thấy họ nói xấu sau lưng mình không chỉ một lần:

"Tống Thu dù sao cũng không phải đứa trẻ lớn lên bên cạnh mình, trên người cứ toát ra cái vẻ nghèo hèn, bần hàn kiểu gì ấy."

"Tống Thu lầm lì quá, mấy câu làm vui lòng người khác mà nói năng cứ vấp la vấp lấp, chẳng biết cách hành xử gì cả."

"Vẫn là Nhiễm Nhiễm tốt hơn, rạng rỡ, đoan trang."

"Đúng là con mình tự tay nuôi lớn vẫn là tốt nhất."

Kể từ đó, trái tim từng khát khao, háo hức của tôi dần lạnh đi. Tôi biết, họ đón tôi về nhà chẳng qua là vì chuyện trên mạng ầm ĩ quá lớn, họ buộc phải làm màu cho thiên hạ xem mà thôi. 

Nhật Nguyệt

Nhưng sự thiếu vắng của tình thân suốt mấy chục năm trời, đâu phải chỉ một hai năm bầu bạn là có thể bù đắp được.

Về sau, tôi không còn cố gắng lấy lòng họ một cách vô ích nữa. Tôi học theo cách của họ, đối xử một cách lịch sự và tỉnh táo. Vì vậy, tôi đã không còn chút mong đợi nào vào họ nữa rồi.

Mẹ không nhịn được mà nhìn tôi thêm vài lượt: "Sao con không chào hỏi ai thế?"

"Đứng xa thế làm gì? Lại đây mẹ xem nào."

Tôi đứng im không nhúc nhích: "Có chuyện gì cần nói, hai người cứ nói đi."

Sắc mặt bà có chút ngượng ngùng. Tống Nhiễm khẽ giật giật tay áo của mẹ, rồi nhìn sang tôi.

"Chị ơi, em xin lỗi, Tạ Phùng là vì em nên mới bị thương."

"Em chưa từng nghĩ sẽ tranh giành với chị, thật đấy."

"Nhưng mẹ nói chị không muốn lấy anh ấy nữa rồi..."

"Vậy nên, chị có thể bảo đảm rằng lúc tụi em kết hôn, chị sẽ không xuất hiện phá đám không?"

Nói xong, cô ta lại cúi đầu xuống, bày ra bộ dạng đáng thương chịu nhiều uất ức.

"Trước đây em theo đuổi anh ấy rầm rộ như vậy, là vì em thực sự yêu anh ấy."

"Chị ơi, em không muốn bỏ lỡ, cho dù chỉ là nhặt lại món đồ chị không cần nữa cũng không sao cả."

Thấy tôi im lặng, bố lên tiếng: "Con muốn bồi thường cái gì? Nhà, xe, túi xách... cái gì cũng được."

Tôi khẽ hỏi: "Có thể quy ra tiền mặt cho tôi được không?"