Bố mẹ tôi đã khóc không thành tiếng, vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy Tống Nhiễm vừa mới thoát nạn vào lòng. Bọn họ thậm chí còn không dám quay đầu lại nhìn tôi lấy một cái.
Mãi cho đến khi gã đàn ông lên tiếng: "Mấy việc phạm pháp, tao đây không thèm làm."
"Đứa con gái ruột của các người, tao sẽ thả nó đi."
Nghe thấy lời gã nói, ba người ở phía đối diện liền thở phào nhẹ nhõm. Tạ Phùng định lao đến cứu tôi thì bị Tống Nhiễm níu lại.
"Em... đau quá."
"Tạ Phùng, tay của anh cũng phải mau ch.óng đi làm phẫu thuật đi thôi."
"Anh là bác sĩ mà, nếu bàn tay này bị phế, thì phải làm sao bây giờ..."
Bước chân của Tạ Phùng đột ngột khựng lại. Anh ta nhìn tôi, rồi lại cúi đầu nhìn bàn tay phải đang đầm đìa m.á.u của chính mình.
Tống Nhiễm hơi thở yếu ớt nhưng vẫn ra sức ngăn cản: "Tay của anh không được phép xảy ra chuyện gì đâu đấy..."
"Chỉ cần các người không báo cảnh sát," Gã đàn ông tựa lưng ngồi bệt xuống cạnh tường, giọng điệu mệt mỏi, "Tao sẽ thả nó đi."
Mẹ tôi ôm c.h.ặ.t Tống Nhiễm trong lòng, nhìn về phía tôi: "Không báo cảnh sát! Chúng tôi không báo cảnh sát đâu! Ông sẽ thả con gái tôi đi đúng không?"
"Đúng."
"Tao không muốn phải ngồi tù."
"Một tiếng sau, nếu không có cảnh sát nào tìm đến đây, nó sẽ tự khắc được an toàn trở về."
"Nếu các người dám động đến cảnh sát, thì tao sẽ kéo nó c.h.ế.t chung."
"Được, ông đừng kích động! Tất cả đều sẽ làm theo yêu cầu của ông."
Bố mẹ nói xong liền bế Tống Nhiễm đang chảy m.á.u rời đi. Tầm mắt của Tạ Phùng cứ dời qua dời lại giữa tôi và bàn tay bị thương của anh ta vài lượt.
Cuối cùng, anh ta hét lên hướng về phía tôi một câu: "Thu Thu, đừng sợ, đợi anh băng bó xong sẽ lập tức quay lại tìm em ngay."
Tiếng bước chân vội vã, hoảng loạn dần xa khuất, nhà xưởng bỏ hoang lại chìm vào sự im lặng như tờ.
Bọn họ rời đi không lâu sau đó.
Một tiếng "đùng" vang dội, nhà xưởng nổ tung.
…
Trong bệnh viện, Tạ Phùng được đẩy vào phòng phẫu thuật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Dù cuộc cấp cứu diễn ra rất lâu, nhưng bác sĩ vẫn tiếc nuối thông báo với anh ta: "Dây thần kinh ở tay phải đã bị tổn thương nghiêm trọng, sau này cậu có lẽ không thể cầm d.a.o mổ được nữa."
Tác dụng của t.h.u.ố.c tê khiến phản ứng của Tạ Phùng có phần chậm chạp. Anh đờ đẫn nhìn bờ môi mấp máy của vị bác sĩ chủ trị, một lúc sau mới hỏi lại: "Bác sĩ nói cái gì cơ?"
Vị bác sĩ ái ngại vỗ vỗ vai anh ta, rồi quay lưng bước đi.
Nhìn theo bóng lưng của bác sĩ, Tạ Phùng lẩm bẩm một mình: "Thu Thu?"
Phải mất một lúc lâu, đầu óc anh mới hoàn toàn tỉnh táo lại. Tống Thu bị bắt cóc, cô vẫn đang đợi anh đến cứu.
Tạ Phùng quờ lấy điện thoại, màn hình hiển thị thời gian đã trôi qua bốn tiếng đồng hồ. Trong máy không có bất kỳ cuộc gọi hay tin nhắn nào từ Tống Thu. Gã đàn ông kia đã nói sau một tiếng sẽ thả người, vậy bây giờ Tống Thu đang ở đâu?
Anh bấm gọi vào số của cô, nhưng đầu dây bên kia không có người bắt máy. Nỗi bất an như dòng nước đá tràn qua l.ồ.ng n.g.ự.c.
Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, bố mẹ họ Tống bước vào.
"Bố, mẹ, Thu Thu đâu rồi ạ? Cô ấy an toàn rồi chứ?"
Bọn họ đồng loạt gật đầu: "An toàn rồi."
Lúc này Tạ Phùng mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn: "Thế cô ấy đâu rồi ạ?"
Bố Tống nhìn lảng sang chỗ khác, nói lấp l.i.ế.m: "Hôm nay đột nhiên xảy ra nhiều chuyện như vậy, bố bảo nó về nhà nghỉ ngơi rồi. Ngày mai còn phải làm đám cưới nữa."
Tạ Phùng lúc này mới sực nhớ ra, khoảng thời gian này có quá nhiều chuyện ập đến khiến anh suýt quên mất ngày mai là ngày cưới chính thức của mình và Tống Thu. Chỉ là, l.ồ.ng n.g.ự.c anh bỗng nhói lên một cơn đau âm ỉ.
Lần trước vì bận cứu Tống Nhiễm mà anh đã bỏ rơi cô, khiến cô lỡ hẹn thử váy cưới. Thế nên mấy ngày nay cô mới luôn ủ rũ, buồn bã.
"Không sao đâu," Tạ Phùng tự nhủ. Họ sắp trở thành vợ chồng hợp pháp của nhau rồi, anh còn cả một đời dài phía trước để dỗ dành cô vui lên. Trước đó họ đã hẹn nhau, sau khi tổ chức đám cưới xong xuôi, đợi đến ngày lễ Tình nhân thì mới đi đăng ký kết hôn để sau này có thể gộp ngày kỷ niệm chung một thể.
Tạ Phùng ngẩng đầu lên: "Sao cô ấy lại không nghe điện thoại của con nhỉ? Đón dâu theo nghi thức truyền thống còn rất nhiều việc phải lo liệu, có cần con đến giúp một tay không?"
Mẹ Tống xua tay từ chối: "Không cần đâu, con cứ đến khách sạn đợi đi. Ngày mai sẽ có người của công ty dịch vụ tiệc cưới sắp xếp cho con đến đón dâu."
"Vâng."
Tạ Phùng vén chăn bước xuống giường, bàn tay phải ẩn hiện những cơn đau nhức nhối.
Anh chẳng thèm để tâm đến những lời bác sĩ vừa nói khi nãy. Đợi sau khi cưới được cô gái mình yêu thương về nhà, anh sẽ nhờ thầy giáo liên hệ với các chuyên gia đầu ngành trong giới y học. Bàn tay của anh nhất định sẽ khỏi, và anh sẽ lại cầm d.a.o mổ một lần nữa.
Nhật Nguyệt
Trở thành bác sĩ là ước mơ của anh.
Nhưng lý do ban đầu khiến anh quyết định học y, chỉ đơn giản là vì hồi nhỏ sức khỏe của Tống Thu không tốt, lại hay ốm vặt. Lúc đó anh đã hạ quyết tâm, nhất định phải điều dưỡng thật tốt cho cơ thể của cô, không để cô phải chịu bất kỳ tổn thương nào.
Lần này, anh cũng sẽ chữa khỏi cho chính mình, rồi dùng từng phút từng giây trong phần đời còn lại để bảo vệ cô thật tốt.