Tạ Phùng được sắp xếp ở tại một khách sạn đã định trước. Lễ cưới này do một tay bố mẹ nhà họ Tống lo liệu, khác xa so với những hình dung ban đầu của Tống Thu. Nhưng cô có vẻ đã lười tranh luận với bọn họ, chỉ lặng lẽ gật đầu đồng ý.
Họ đã ước định với nhau, sau này sẽ mời bạn bè thân thiết đến tham dự một buổi lễ đơn giản, ấm cúng của riêng hai người.
Trong lúc chờ đợi, những ký ức cứ không tự chủ được mà ùa về trong tâm trí anh. Tạ Phùng nhớ lại hồi Tống Thu mới được đón về nhà họ Tống, cô đã vụng về học cách lấy lòng bố mẹ ruột ra sao, dù cho chính anh cũng có thể nhìn ra sự xa cách mà họ đối xử với cô.
Đôi khi tủi thân quá, cô lại rúc vào lòng anh mà khóc.
"Tạ Phùng, có phải vì em chưa đủ tốt nên họ mới không thích em không?"
"Em rất tốt, Thu Thu. Họ không thích em là tổn thất của họ, không phải lỗi của em."
"Hơn nữa, anh vẫn luôn ở bên cạnh em mà. Chúng mình quen nhau hơn hai mươi năm, tình cảm sâu đậm thế này, vừa là người thân vừa là người yêu. Anh sẽ vĩnh viễn không bao giờ phản bội em."
Hai chữ "vĩnh viễn" ấy giống như một cây kim nhỏ, bất thình lình đ.â.m sâu vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh lúc này, mang theo một cơn đau nhói buốt ruột gan.
Anh ép bản thân phải ngừng nghĩ ngợi. Mọi chuyện trong quá khứ đã qua rồi, bụi trần đã định, sau ngày hôm nay, vợ của anh chỉ có thể là Tống Thu mà thôi.
"Cô dâu đến rồi!"
Một bóng hình đội chiếc khăn voan trùm đầu rất dày và dài xuất hiện giữa vòng vây của đám đông. Đó là bộ hỷ phục truyền thống do Tống Thu chọn. Cô từng nói, nếu đã không thể tự quyết định việc sắp xếp hôn lễ thì mặc cái gì phải do chính cô quyết định.
Lúc cô thử đồ xong, cô liền ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi anh: "Tạ Phùng, có đẹp không anh?"
Tống Thu sở hữu nét đẹp đoan trang, dịu dàng, mang lại cảm giác bình yên. Bộ hỷ phục màu đỏ rực rỡ càng tôn lên làn da trắng hồng như hoa đào của cô, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Yết hầu Tạ Phùng khẽ chuyển động, anh một tay ôm lấy eo cô, đặt xuống một nụ hôn nhẹ nhàng: "Em mặc gì cũng đều đẹp cả."
Bên nhau ngần ấy năm rồi mà cô vẫn thẹn thùng như ngày đầu, vờ giận dỗi trách móc: "Tạ Phùng, anh phiền phức quá đi mất, làm lem hết son môi của em rồi này."
Theo quy trình, sau khi kết thúc nghi thức đón dâu truyền thống, cô sẽ thay sang bộ váy cưới màu trắng. Anh vẫn chưa được nhìn thấy dáng vẻ của cô khi mặc bộ váy đó. Nhưng anh nghĩ, như vậy cũng coi như là một điều bất ngờ.
Tạ Phùng tiến lên một bước, muốn nắm lấy tay cô nhưng lại bị mọi người gạt ra: "Chú rể đừng vội thế chứ, lát nữa tự tay vén khăn che mặt mới có bất ngờ!"
Cảm giác bất an mơ hồ ấy lại một lần nữa trỗi dậy. Tạ Phùng cụp mắt xuống. Anh và Tống Thu đã một ngày rồi không liên lạc với nhau. Cuộc gọi sáng nay cũng không có người bắt máy.
Cô bận rộn đến thế sao?
Nén lại nỗi nghi hoặc đó, anh tự trấn an bản thân. Mình sắp cưới cô gái mà mình bảo bọc từ nhỏ đến lớn rồi, không việc gì phải vội vàng trong một chốc một lát này.
Thế nhưng khi tầm mắt anh va phải bờ vai trái đang khẽ run rẩy của cô dâu, đôi lông mày của anh vẫn bất giác nhíu c.h.ặ.t lại.
Những gương mặt xa lạ chưa từng gặp bao giờ đến tham dự lễ cưới của anh và người con gái anh yêu nhất. Tạ Phùng vẫn cảm thấy cảnh tượng này thật nực cười.
Có lẽ đây cũng là lý do khiến cơ thể Tống Thu cảm thấy không thoải mái. Cả hai người họ đều không phải kiểu người thích những nơi náo nhiệt, ồn ào. Vì vậy, rất nhiều công đoạn rườm rà có thể cắt giảm thì đều đã cắt giảm hết rồi.
Cuối cùng cũng đi đến cuối t.h.ả.m đỏ, người mà anh ngày đêm mong nhớ đã ở ngay trước mắt, gần trong gang tấc. Mỗi một bước đi giống như đang đạp lên những năm tháng dài đằng đẵng mà họ đã cùng nhau đi qua. Lời nói ngây ngô khi chơi trò cô dâu chú rể ở cô nhi viện, sự nương tựa vào nhau để sống qua những ngày tháng tuổi trẻ, và biết bao đêm dài cùng chia sẻ buồn vui.
Vành mắt anh nóng hổi, thoảng tai như nghe thấy lời hứa bằng cái giọng sữa non nớt thuở nhỏ của cô: "Tạ Phùng, lớn lên em sẽ gả cho anh."
Anh cũng từng nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, nghiêm túc như một người trưởng thành: "Tống Thu, anh sẽ mãi mãi thích em."
Vật đổi sao dời, anh t cứ ngỡ lời thề nguyện sẽ không bao giờ phai nhạt. Họ sẽ nhận được lời chúc phúc của thế gian, cùng nhau dắt tay bước vào một hành trình mới của cuộc đời.
Hít một hơi thật sâu, Tạ Phùng mang theo tất cả sự thành kính và dịu dàng trong lòng, chậm rãi giơ tay lên, vén tấm khăn trùm đầu màu đỏ rực kia lên.
Nụ cười trên mặt anh lập tức đông cứng lại. Đồng t.ử Tạ Phùng co rụt, toàn bộ dòng m.á.u trong cơ thể như đóng băng trong tích tắc, giọng nói run rẩy không thành tiếng: "... Sao lại là cô?"
Nhật Nguyệt
….
Những khách mời có mặt tại khán đài đều tỏ thái độ dửng dưng không quan tâm, dù sao họ cũng chỉ đến tham dự hôn lễ của những người không quen biết mà thôi. Thế nhưng, chuyện kịch tính xảy ra lại khiến mọi người bắt đầu thấy thú vị.
Chú rể thẳng tay giật phăng bông hoa cài áo xuống, quay người định rời khỏi khán đài. Cô dâu vành mắt đỏ hoe, ra sức níu c.h.ặ.t lấy anh ta: "Tạ Phùng, anh không được đi! Anh không được đối xử với em như thế!"
Tạ Phùng hất mạnh tay cô ta ra, ánh mắt lạnh thấu xương: "Tống Thu đâu? Các người giấu cô ấy đi đâu rồi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tống Nhiễm lại đuổi theo chặn đường anh ta: "Chị ta đã sớm không cần anh nữa rồi!"
Cô ta hét lớn, "Chị ta nhận tiền rồi hứa sẽ rời xa anh! Tạ Phùng, anh bị chị ta bán đứng rồi!"
"Làm sao có thể như thế được." Khóe môi Tạ Phùng giật giật, nở một nụ cười giễu cợt, "Tôi và Tống Thu có tình cảm ngần ấy năm trời, cô ấy không bao giờ đối xử với tôi như vậy."
Nói rồi, anh ta sải bước lớn định đi xuống đài.
Bố Tống bước tới, thái độ vô cùng cứng rắn: "Tạ Phùng, hôm nay người kết hôn với con là Nhiễm Nhiễm, Tống Thu đã đi rồi. Bố khuyên con nên tiếp tục hoàn thành hôn lễ này."
Tạ Phùng cười lạnh: "Tôi muốn kết hôn với Tống Nhiễm từ bao giờ thế hả? Thảo nào Thu Thu không nhận điện thoại của tôi, hóa ra là các người giấu cô ấy đi để bày ra cái trò này."
"Nhưng tôi nói cho các người biết, trong lòng tôi chỉ có một mình Tống Thu mà thôi, tôi không bao giờ kết hôn với người phụ nữ khác."
Bố Tống tức nổ đom đóm mắt, rút điện thoại ra rồi dí thẳng đoạn video mà Tống Thu đã quay vào mặt anh ta.
Trong video, gương mặt cô vô cùng bình thản, từng câu từng chữ rõ ràng mồn một: "Tôi tự nguyện từ bỏ hôn sự với Tạ Phùng, bảo đảm sẽ không xuất hiện tại hiện trường đám cưới của anh ấy và Tống Nhiễm để phá hoại."
Tạ Phùng đứng không vững, suýt chút nữa ngã quỵ.
Bố Tống nghiến răng nghiến lợi: "Tống Thu còn đòi tiền của tôi, dâng không con cho người khác đấy. Tạ Phùng, tốt nhất con nên biết điều một chút. Đám cưới ngày hôm nay, con bắt buộc phải kết!"
Tạ Phùng đăm đăm nhìn chằm chằm vào gương mặt quen thuộc trên màn hình, cố gắng tìm kiếm một chút ngụy tạo hay đau khổ trong đó, nhưng anh ta chỉ thấy một sự dửng dưng, lạnh nhạt đến đáng sợ.
Giống như cô chẳng còn chút tình cảm nào với anh ta nữa vậy.
Hiện trường nháo nhào, ồn ào. Nhưng bên tai anh ta lại cứ lặp đi lặp lại câu nói của cô. Cô nói, cô tự nguyện từ bỏ anh ta. Cổ họng anh ta như bị cái gì đó chẹn cứng lại.
Tống Nhiễm thừa cơ lại bám lấy cánh tay anh ta, giọng nói mang theo tiếng khóc nghẹn ngào: "Anh vì em mà đỡ nhát d.a.o, vì em mà đ.á.n.h nhau với người ta... Chẳng lẽ đối với em, anh không có một chút động lòng nào sao?"
"Em không quan tâm đến quá khứ của anh và Tống Thu đâu, chúng mình làm lại từ đầu có được không anh? Trong lòng chị ấy căn bản là không có anh..."
"Buông ra!" Tạ Phùng mạnh tay đẩy cô ta ra, lực đạo mạnh đến mức khiến cô ta suýt ngã nhào, "Tôi không thích cô, người tôi yêu từ trước đến nay chỉ có một mình Tống Thu mà thôi."
Thế nhưng, anh ta còn chưa kịp bước chân ra khỏi đại môn của khách sạn thì đã nghe thấy một tin tức chấn động đến rụng rời tay chân.
Trợ lý của bố Tống hớt hải chạy vào báo, nhà xưởng bỏ hoang ở ngoại ô thành phố ngày hôm qua đã xảy ra một vụ nổ lớn, bên trong phát hiện có mảnh vụn t.h.i t.h.ể người.
Tất cả mọi người có mặt tại đó đều c.h.ế.t trân tại chỗ.
….
Tại đồn cảnh sát, bọn họ đổ lỗi, đùn đẩy trách nhiệm qua lại cho nhau. Đôi mắt Tạ Phùng hằn lên những tia m.á.u đỏ ngầu, gầm lên: "Tống Thu là con gái ruột của hai người, sao hai người có thể dửng dưng, bỏ mặc cô ấy như thế hả?"
"Một mình cô ấy bị trói ở cái nơi rách nát đó, cô ấy đã phải sợ hãi, hoảng loạn biết bao nhiêu!" Giọng Tạ Phùng nghẹn ngào không thành tiếng, "Tại sao hai người không thèm đến nhìn cô ấy lấy một cái? Tại sao lại lừa tôi là cô ấy đã an toàn rồi?"
Mẹ Tống ngồi bên cạnh nước mắt ngắn nước mắt dài: "Mẹ bận chuẩn bị cho đám cưới ngày hôm nay, mẹ cứ tưởng... mẹ cứ tưởng gã đàn ông đó thực sự sẽ thả người..."
Bố Tống giữ sự im lặng một lát rồi mới lên tiếng: "Đây là chuyện ngoài ý muốn, không ai muốn nhìn thấy cảnh này cả. Bây giờ nói những điều này thì còn có ích gì nữa, người có sống lại được đâu?"
Mẹ Tống lấy tay che mặt, giọng nói run rẩy: "Mẹ biết là Tống Thu có chỗ này chưa tốt, chỗ kia chưa được... Nhưng dù sao nó cũng là đứa con do mẹ mang nặng đẻ đau mười tháng trời sinh ra. Mẹ đã nghĩ sau chuyện này sẽ bù đắp thật tốt cho nó..."
"Bù đắp?" Tạ Phùng đờ đẫn lặp lại hai từ đó, rồi bỗng nhiên bật cười thành tiếng, nụ cười cay đắng làm nước mắt chảy ròng ròng, "Bù đắp của hai người chính là lúc đó không một ai chọn cô ấy, bỏ mặc cô ấy một mình đối mặt với tên bắt cóc."
"Ít nhất là lúc tôi đi làm phẫu thuật, hai người cũng phải cử ai đó đến xem tình hình thế nào chứ... Sao hai người lại có thể lạnh lùng và nhẫn tâm đến thế?"
Tiếng khóc của mẹ Tống nhỏ dần đi, biến thành những tiếng thút thít đầy tội lỗi, hổ thẹn: "Tống Thu trước giờ vốn luôn hiểu chuyện, mẹ cứ tưởng sau khi được thả ra thì nó đã tự mình rời đi rồi."
Nhà xưởng có thể phát nổ, tên bắt cóc có thể nói dối. Bọn họ ai cũng từng nghĩ đến khả năng đó, nhưng không một ai chịu dừng bước chân lại vì cái khả năng ấy dù chỉ một giây.
"Bố, mẹ..." Ở trong góc phòng, Tống Nhiễm yếu ớt ngước đôi mắt đẫm lệ lên, "Hai người đừng cãi nhau nữa, tất cả là lỗi tại con. Nếu con không trở về thì đã không bị bắt cóc, chị cũng sẽ không..."
"Đủ rồi." Cô cảnh sát ngồi làm biên bản bên cạnh đóng phạch cuốn sổ lại, ánh mắt đảo qua một lượt những con người quần áo là lượt, sang trọng đang ngồi trong phòng, lạnh lùng hừ một tiếng, "Vụ nổ nhà xưởng xảy ra vào chiều ngày hôm qua, tính đến thời điểm hiện tại đã trôi qua hơn mười tiếng đồng hồ rồi."
"Hơn mười tiếng đồng hồ, đủ để các người tổ chức xong một đám cưới, đủ để các người làm xong một ca phẫu thuật, đủ để các người ngồi đây c.ắ.n xé lẫn nhau."