Tim tôi thắt lại, nhất thời không biết phải nói gì cho phải.
Vốn đã liệu trước kết quả thế này rồi, vậy mà vẫn còn đến đây tự chuốc lấy nhục nhã.
"Ồ."
Tôi rụt rè thu tay về, lý nhí mở lời.
"Xin lỗi nhé, đã làm phiền anh rồi."
Anh liếc nhìn tôi một cái rồi quay lưng đi thẳng, bóng lưng chẳng chút lưu tình.
Tôi nhìn theo một lát, lòng dâng lên nỗi buồn tủi, khịt khịt mũi rồi ôm chiếc thùng, cứ thế dầm mưa đi về.
Mới đi được vài bước giữa màn mưa xối xả, tôi bỗng nghe thấy tiếng động phía sau—
"Mẹ kiếp!"
Anh khẽ c.h.ử.i thề một tiếng.
Rồi sải bước lao tới, túm c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi kéo mạnh về phía trước. Thân hình tôi bị kéo lao mạnh về trước, bước chân loạng choạng không ngừng bám theo quán tính của anh.
Cho đến khi anh kéo tôi vào một phòng học không có người.
Một tiếng "cạch" vang lên, cửa bị khóa trái từ bên trong.
Anh đặt chiếc thùng trong tay tôi xuống sàn, mạnh bạo ép tôi vào tường rồi cúi đầu hôn xuống.
Tất cả mọi chuyện diễn ra nhanh như một tia chớp.
Vị nam thần thanh lịch ngày thường, khi mất kiểm soát hôn người ta lại điên cuồng và vồ vập đến thế.
Hoàn toàn như hai người khác hẳn so với vẻ kìm nén, tỉnh táo thường ngày của anh.
Tiếng mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, đập vào mặt đất rào rào, gió lạnh thổi qua lạnh buốt.
Nhưng nhiệt độ trong phòng học lại không ngừng tăng lên.
Anh ép tôi sát vào tường, đầu cúi thật thấp, hai tay nâng lấy khuôn mặt tôi ép tôi phải ngẩng lên. Với sự nôn nóng bị đè nén đến cực hạn, đầu lưỡi anh hung mãnh thâm nhập vào trong, như muốn nuốt chửng tôi vào bụng.
Bờ môi và đầu lưỡi mềm mại, nóng bỏng của anh, cùng với hương thơm thanh khiết vương hơi mưa thu trên người anh, khiến tim tôi run rẩy từng hồi.
Tôi bị ép phải ngẩng đầu đáp lại, gần như đứng không vững, liền được anh một tay ôm ngang eo nhấc bổng lên, đặt ngồi lên bàn học.
Anh bao bọc tôi trong vòng tay, tiếp tục áp đảo bằng nụ hôn mãnh liệt.
Đầu óc tôi choáng váng không tìm được phương hướng, chỉ cảm thấy mình như đang lênh đênh giữa làn nước lũ cuồn cuộn cuồng nhiệt, phải bấu c.h.ặ.t lấy cổ áo anh thì mới miễn cưỡng giữ được thăng bằng.
Rất lâu sau, anh mới buông tôi ra, đôi môi mềm mại ướt át khẽ mím lại, thở dốc từng hơi lớn.
Sợi chỉ bạc đứt đoạn giữa hai chúng tôi, đôi mắt đen thâm sâu của anh, nơi đuôi mắt loang một vệt đỏ vì mất kiểm soát, xuyên qua cặp kính lạnh lùng thẳng thừng ép nhìn tôi.
"Lâm Tuế Tuế."
"Em tưởng anh không biết sao?"
"Em đến tìm tanhôi, chẳng phải là vì số tiền thưởng 30.000 tệ kia sao?"
Anh cười lạnh, giọng nói khàn đặc và nóng bỏng trong bóng tối: "Nói cái gì mà thích anh, chẳng qua là muốn làm anh mủi lòng mà thôi."
Đầu óc tôi mờ mịt, hoàn toàn không biết anh đang nói gì, cũng không biết nên trả lời ra sao.
"Em không có..."
Giang Ngạn nheo nheo mắt, áp sát vào tôi.
"Thích người ta thì phải có thái độ của người đi thích chứ."
Đầu óc tôi đến giờ vẫn chưa tỉnh táo hẳn, đờ đẫn ngẩng lên nhìn anh, có chút hoang mang: "Anh muốn thế nào?"
Anh nhìn tôi, ánh mắt rực cháy.
"Tháo kính của anh xuống." Anh nói.
…
Tôi cũng không biết hôm đó mình bị anh hôn bao lâu nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thời gian trôi qua khá nhanh, tiếng chuông báo tan học bên ngoài đã vang lên hết lần này đến lần khác.
Lúc đi ra, cơn mưa ngoài trời đã tạnh.
Chân tôi bủn rủn, môi thì sưng vều lên.
Để không cho Tô Hàm nhìn ra điều bất thường, tôi cố ý vòng qua siêu thị mua một chiếc khẩu trang.
"Trời đất ơi Lâm Tuế Tuế, cậu bị làm sao thế kia?"
Tô Hàm hét lên.
"Không, không sao." Tôi có chút tật giật mình, bịt c.h.ặ.t khẩu trang quay sang hướng khác: "Hơi bị cảm lạnh chút thôi."
"Cậu mệt đến mức này cơ à, lúc sáng ra ngoài trông vẫn khỏe mạnh mà."
Cô ấy định tiến lại sờ trán tôi, tôi khéo léo né tránh.
"Không sao đâu, tớ uống gói t.h.u.ố.c cảm là được."
"Được rồi."
Tô Hàm nằm bò ra giường, ôm điện thoại lẩm bẩm.
"Tối nay nam thần không đến phòng thí nghiệm, chẳng lẽ đi hẹn hò với Kiều Phỉ rồi sao?"
"Hóa ra nam thần cũng biết làm cái trò vì tình yêu mà bỏ bê học hành cơ đấy."
Tôi không dám mở miệng, cầm lấy quần áo thay giặt rồi vào phòng tắm tắm rửa.
Lúc mở điện thoại để kết nối với ứng dụng nước nóng.
Tin nhắn của Giang Ngạn trên WeChat nhảy ra.
[Vị ngọt.]
Ký ức của tôi lại bị kéo về khoảnh khắc ấy.
Nhật Nguyệt
Cơn mưa thu thanh lãnh kéo dài, phòng học tối tăm, hơi thở mập mờ và nóng bỏng.
Ngón tay trỏ ấm áp của anh miết lên môi tôi, ấn nhẹ với lực vừa phải.
"Nó có vị ngọt."
Hôm sau chúng tôi có môn học chung, toàn bộ học viên cao học năm nhất đều học cùng nhau.
Tôi và Tô Hàm đến sớm, chọn ngay hàng ghế sau ngồi từ trước.
Giảng đường đại học cơ bản là trống ba hàng đầu, nhưng tiết này của chúng tôi đông người, lúc Giang Ngạn và các bạn của anh giẫm vào tiếng chuông vào lớp bước tới thì chỉ còn lại vị trí ở hàng đầu tiên.
Khoảnh khắc Giang Ngạn bước vào cửa, ánh mắt anh khẽ quét ra phía sau, tôi vội vàng đẩy máy tính ra, cúi đầu né tránh tầm mắt của anh.
Hành động này bị Tô Hàm nhìn ra điểm bất thường: "Lâm Tuế Tuế, cậu trốn cái gì thế?"
Tôi lắc đầu, buồn bực nói: "Không có gì."
Kiều Phỉ đến còn muộn hơn, tay xách bữa sáng, vừa vào cửa đã đi thẳng về phía bên cạnh Giang Ngạn.
Chiếc cặp sách của Giang Ngạn đang đặt trên chiếc ghế bên cạnh.
"Giang Ngạn." Kiều Phỉ mỉm cười ngọt ngào, "Nhường chỗ một chút được không?"
Giang Ngạn ngẩng đầu lên từ màn hình máy tính, bình thản liếc nhìn cô ta một cái rồi lại cúi mắt xuống.
Những ngón tay thon dài thản nhiên gõ bàn phím, coi cô ta như không khí.
Kiều Phỉ muối mặt, nụ cười trên mặt cứng đờ, đành bẽ bàng xách bữa sáng đi xuống ngồi ở hàng ghế phía sau.
Sau khi tan học, tôi cố ý ngồi lại vị trí của mình nán lại, đợi cho đến khi người trong phòng học đi hết sạch, tôi mới đeo cặp sách đứng dậy bước ra ngoài.
[Buổi trưa thầy hướng dẫn họp nhóm, anh đi trước đây.]
Giang Ngạn gửi tin nhắn đến trên WeChat.
Mặt tôi khẽ nóng bừng lên.
Mắc gì phải báo cáo với tôi chứ...