Tôi đang định trả lời anh.
"Kiều Phỉ, cuộc thi lần này cậu chuẩn bị đến đâu rồi?"
Nhóm bạn của Kiều Phỉ đang đứng túm tụm nói chuyện ở cửa lớp.
"Cũng bình thường thôi à~"
Kiều Phỉ nói vậy nhưng sự đắc ý trong nụ cười trên mặt thì không giấu nổi.
"Kiều Phỉ cậu chắc chắn sẽ giành giải mà, thực lực của cậu mạnh như vậy, lại có nam thần gánh phía sau nữa."
Kiều Phỉ tinh nghịch lè lưỡi: "Cảm ơn nhé."
"Tớ nhớ hồi cậu tuyển thẳng vào trường là thủ khoa chuyên ngành đúng không?"
"Thật sao? Kiều Phỉ cậu đỉnh quá đi mất."
"Cậu với nam thần là song cường kết hợp, giải thưởng này chắc chắn thuộc về hai người rồi!"
Lại có ai đó lý nhí nói một câu.
"Cái đó..."
"Thủ khoa chuyên ngành hình như là Lâm Tuế Tuế mà."
Nhưng những người còn lại đang cười nói rôm rả, chẳng ai để tâm đến lời của cô bạn đó.
Tôi lặng lẽ bước qua cạnh họ nhớ lại.
"Anh không tham gia."
Trong bóng tối, khuôn mặt mịn màng ấm áp của Giang Ngạn áp sát vào mặt tôi, cằm khẽ nâng lên từng nhịp, bờ môi nóng bỏng c.ắ.n nhẹ vào môi tôi.
"Lâm Tuế Tuế, anh không có hứng thú với cuộc thi này."
"Anh không tham gia."
…
Sau khi ăn xong bữa trưa, tôi đi đến phòng thí nghiệm.
Giờ nghỉ trưa, hành lang bên ngoài phòng thí nghiệm của chúng tôi vắng tanh vắng ngắt.
Lúc này ở góc cầu thang, giọng nói của Kiều Phỉ dù đã cố tình hạ thấp xuống nhưng vẫn vang lên vô cùng rõ ràng.
"Đàn anh, có thể nhường thành quả này của các anh cho em nộp lên được không?"
"Năn nỉ anh đó~ Em không thể thua con khốn Lâm Tuế Tuế kia được."
"Giang Ngạn á? Giang Ngạn không có tham gia."
"Đấy là tin vịt em tung ra để làm nhiễu loạn quân tâm thôi, chứ Giang Ngạn còn chẳng thèm nói chuyện với em câu nào."
"Đàn anh, giúp em đi mà, giúp em đi nha, còn hai tiếng nữa là phải nộp rồi, bản kế hoạch em viết xong hết rồi nhưng phần thí nghiệm thực sự khó làm quá!"
Kiều Phỉ đứng ở góc cầu thang, giậm chân làm nũng.
Không biết đầu dây bên kia nói gì.
"Cảm ơn đàn anh nhé!"
"Đàn anh là tốt nhất luôn!" Kiều Phỉ không giấu nổi sự vui sướng reo lên.
Tôi đứng sau bức tường, đợi cô ta gọi điện thoại xong xuôi mới bước ra.
Giây tiếp theo, cô ta lấm la lấm lét đứng trước cửa phòng thí nghiệm của chúng tôi, lén lút đẩy cửa bước vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi lặng lẽ bám theo cô ta đến trước cửa.
Kiều Phỉ rướn người trước bàn thí nghiệm, làm hỏng thiết bị điều khiển của chúng tôi, rồi lại sửa đổi dữ liệu thí nghiệm trên máy tính của chúng tôi.
Mạch điện là thứ sai một li đi một dặm, sắp đến giờ nộp bản kế hoạch và ảnh chụp mô hình thực tế rồi, cô ta biết chúng tôi sẽ không có thời gian để sửa lại.
Nhật Nguyệt
Tôi rút điện thoại ra, bật chức năng quay video.
Lặng lẽ ghi lại toàn bộ cảnh tượng này, rồi âm thầm rời đi.
Buổi chiều, tôi hoàn thành lần chạy thử thiết bị cuối cùng.
Cuối cùng cũng có thời gian ngồi xuống uống ngụm nước, lướt điện thoại một lát. Điện thoại vừa cầm vào tay đã thấy nóng rực một cách bất ngờ.
Hóa ra là WeChat đã bị oanh tạc bởi tin nhắn của Tô Hàm từ nửa tiếng trước.
[Lâm Tuế Tuế, cậu mau lên xem confessions đi— (gào thét)]
[Người đăng bài đính chính rồi!]
[Là do góc chụp thôi! Do góc chụp đấy!]
Đính chính?
Tôi bấm vào đường link Tô Hàm gửi qua.
Bài đăng mới nhất trên confessions.
[Xin lỗi mọi người nhé, bức ảnh đó là do tôi cố tình chụp góc khuất để câu tương tác và định hướng dư luận thôi, thực ra là chụp lệch góc, sự thật nằm ở bức ảnh này nè.]
Đối phương đăng kèm một bức ảnh mới.
Cùng một môi trường, cùng những nhân vật đó, lần này chụp từ góc chính diện. Khoảng cách giữa Giang Ngạn và Kiều Phỉ ít nhất phải cách nhau từ ba mét trở lên.
Chẳng qua là Giang Ngạn giơ tay lấy đôi đũa ở quầy thức ăn, Kiều Phỉ vừa vặn lọt vào góc máy đó.
Nên mới bị hiểu lầm thành Giang Ngạn đang ôm eo Kiều Phỉ.
"Lạy luôn, người ta đang chèo thuyền nhiệt tình thế mà, lần sau người đăng bài làm ơn tìm hiểu kỹ rồi hãy đăng nhé."
"Thế tóm lại hai người này có quan hệ gì không?"
"Lầu trên ơi, người đăng bài đã bảo là chụp lệch góc rồi còn gì, chẳng có mối quan hệ quái gì hết."
"Thế nam thần đã yêu ai chưa để tôi còn đi tán nào!"
"Người trong cuộc tiết lộ: Vẫn độc thân nhé~ Lại còn là độc thân từ lúc lọt lòng, mạnh dạn lên các chị em ơi."
"Tuyên ngôn tranh cử của tôi là: Nếu cậu ấy là bạn trai tôi, tôi sẽ phát người yêu cho tất cả các chị em ở đây cùng hưởng ké."
Tôi xem xong confessions trường, ở trong phòng thí nghiệm, tôi đặt cốc nước xuống, thấp thỏm mở hộp thoại tin nhắn với Giang Ngạn ra gõ chữ.
[Ngày mai anh có đến xem em bảo vệ đề cương không?]
Một Lâm Tuế Tuế đang tỏa sáng lấp lánh, muốn được người trong lòng mình nhìn thấy.
Nhưng viện nghiên cứu của Giang Ngạn sáng mai lại có tiết học.
Một phút sau, anh gửi tin nhắn trả lời tôi.
[Tối nay gặp ở chỗ cũ.]
Trái tim tôi bỗng chốc run lên một nhịp.
Có phải giống như những gì tôi đang nghĩ không?
Muốn nam thần đến xem mình thi đấu, mình còn phải... bán rẻ sắc đẹp sao?