Tiên hạ thủ vi cường, Việt không chần chờ thêm một giây phút nào nhanh chóng điều động 20 đầu lâu hư ảnh lao vọt tới Xích Văn Báo đang bị trọng thương mà vây khốn.
Xích Văn Báo cũng gần như sức cùng lực kiệt rồi Việt muốn dùng Cổ Pháp để quấy nhiễu nó để mình có thể tập trung đánh với Hắc Giáp Lang.
Còn về phía Hắc Giáp Lang nó tuy khá hơn Xích Văn Báo rất nhiều những nhìn kỹ sẽ thấy từng mảnh giáp đen trên người nó đã rạn nứt không ít, từ trong đó máu huyết đang chảy ra liên tục.
Xích Văn Báo vừa bị vây khốn Việt liền triển khai thế công ngay lập tức, hắn cho 10 đầu lâu lao đến tấn công để làm loạn tầm nhìn của đầu yêu lang, còn 6 đầu còn lại hắn cho chúng lao vọt đến xác của Địa Hùng cho bọn nó cắn nuốt lấy máu thịt để giúp hắn bổ sung cũng như khôi phục lại sức lực tiếp tục chiến đấu.
Đầu yêu lang vừa thấy những đầu lâu quỷ dị lao về phía mình liền tung vuốt vồ lấy hủy diệt chúng, Hắc Thiết Đao theo sau đó hiện ra vung vẩy tung ra từng đòn chém hiểm hóc đến cực điểm, Việt liên tục chém đến những chỗ đã bị thương trên người yêu lang.
Hắc Giáp Lang vừa tấn công những đầu lâu tiếp cận mình vừa phân tâm chú ý đến Việt, tuy đã cẩn thận hết mức nhưng vẫn bị 2 đầu tiếp cận từ phía sau tập kích, bọn nó lao đến phần hạ bộ nơi giáp ít nhất để cắn xé.
Đầu yêu lang cảm giác được nguy hiểm phía sau rất lớn, nơi đó tuy không phải điểm yếu để lấy mạng nó nhưng nếu bị đánh trúng thì sẽ đau đớn vô cùng và khiến sức lực của nó yếu đi rất nhiều.
Nhanh chóng xoay người móng vuốt quẹt ngang ra không khí ù ù như muốn nổ tung, 2 đầu lâu vừa tiếp cận chưa kịp tấn công thì đã bị đánh nát, nhân cơ hội đó Việt liền vung phát chém toàn lực về phía lưng Hắc Giáp Lang.
XOẸT!!..KENG!
PHẬP..!!!!
Một đòn này Việt dùng gần như toàn bộ sức lực trong người, lưỡi đao vừa trảm xuống lưng Hắc Giáp Lang liền bị giáp trên thân nó cản lại, nhưng không được lâu vì giáp của nó cũng đã nát lắm rồi, thế đao vẫn tiếp tục lấy thế nghiền ép mà xuống cắm sâu vào lưng nó.
"GRÀO!!!!!!!"
Hắc Giáp Lang gầm lớn một tiếng cái đuôi to lớn của nó bất ngờ vụt thẳng tới, Việt phản ứng rất nhanh, hắn nhanh chóng dùng lực rút đao ra để ngang ngực thủ thế.
ẦM!!!!
Thân thể bị cái đuôi to lớn quật bay một đoạn, hai chân hắn trượt dài trên mặt đất tạo thành hai vệt dài lõm xuống, nhanh chóng cắm đao xuống giữ lại thân thể đang trượt Việt liền tạo ra thế công mới ngay lập tức.
Hắn lấy đà chạy lao nhanh tới đầu yêu lang, ý thức trong đầu ra hiệu cho 4 đầu lâu bạo nổ tạo ra hắc vụ che bớt đi tầm nhìn của Hắc Giáp Lang, tuy bạo nổ nhưng những đầu lâu hư ảnh đều không gây ra thương tích gì vì nó chỉ là hư ảnh được tạo thành chỉ có thể tấn công cắn xé là được thôi.
Khi hắc vụ vừa che đi tầm nhìn các đầu lâu còn lại vẫn liên tục đeo bám gây khó dễ, Việt lao đến gần liền nhắm ngay phần mình vừa trảm xuống lúc nãy, gồng hết sức vào tay cầm đao hắn đưa tay ra sau tạo thành thế ném.
Trong lúc đầu yêu lang chưa biết chuyện gì thì Viết dậm chân nhảy vọt lên cao rồi oằn mình ra sau lấy đà rồi nhanh chóng ném thẳng đao vào lưng Hắc Giáp Lang.
PHẬP!!!
Trọng đao to lớn cắm phập vào lưng rồi xuyên thủng bụng dưới tạo ra một lỗ thịt cực kỳ đáng sợ, máu chảy ra không ngừng Hắc Giáp Lang gầm lớn vì đau đớn do đòn tấn công của Việt gây ra.
Đầu yêu lang lao vọt ra khỏi hắc vụ trên người vẫn cắm theo trọng đao, máu cứ chảy ồ ạt ra tạo thành từng vệt dài trên đất, bây giờ đây nó cảm giác cả người đã yếu lắm rồi nó muốn kết thúc nhanh trận chiến để đi chữa thương.
Bất chấp thương thế đang mang trên người Hắc Giáp Lang tung hết sức lao vọt đến phía Việt, dưới mặt nạ mắt của hắn co rút lại vì tốc độ của đầu yêu lang vừa thi triển nhanh quá mức tưởng tượng của hắn.
XOẸT!...ẦM!!!
Một cơn đau nhói cực độ từ sau lưng truyền đến chưa kịp định thần thì thân thể hắn bị chấn bay về phía trước cả người lăn lộn chục vòng trên mặt đất chật vật đến vô cùng.
Dù đã chuẩn bị trước tinh thần lần ra tay này sẽ nguy hiểm vô cùng nhưng hắn cũng không ngờ nhịp độ trận chiến lại biến hóa lớn như vậy, vừa giây trước hắn chiếm thế tấn công đả thương Hắc Giáp Lang liên tục nhưng chớp mắt một cái hắn đã chật vật nằm bẹp trên mặt đất rồi.
Cơn đau nhói trên lưng vẫn liên tục truyền đến, mặt hắn cũng đã tái nhợt đi đôi chút vì mệt và mất máu, nhờ năng lượng đến từ 6 đầu lâu đang cắn xé huyết thịt luyện hóa truyền vào thân thể hắn mới giúp hắn duy trì đến tận bây giờ.
Nếu không sau đòn trảm xuống lưng Hắc Giáp Lang thì đã mất sức chiến đấu tiếp rồi, chật vật đứng dậy hắn đão mắt xung quanh tìm kiếm vì đầu yêu lang kia lại tiếp tục vận dụng đến tốc độ khủng bố kia rồi.
Không chần chừ hắn liền gọi lại 16 đầu lâu hư ảnh tiến nhập xuống lòng đất ngay dưới chân mình để ẩn nấp chờ thời, Việt dứt khoát thu hồi 6 đầu lâu đang thôn phệ Địa Hùng, quyết định thắng bại ở đòn cuối cùng để kết thúc trận chiến này.
Không để hắn chờ đợi lâu lại một lần nữa cảm giác tử vong tiếp cận thân thể, hắn nhanh chóng điều động Cổ Pháp hộ thể, 16 đầu lâu lao thẳng lén xoay quanh người hắn.
XOẸT..!!!
Một tiếng cào lạnh lẽo phát ra từ sau lưng, Việt quay lại không biết từ lúc nào trong tay đã vận gần như toàn bộ lực lượng trong người tung ra một đấm, Hắc Giáp Lang đã vồ trúng mục tiêu nhưng lại bị nhưng đầu lâu quỷ dị kia cản trở, ngay lúc nó muốn rút vuốt để lùi lại thì phát hiện chi trước của mình đã bị giữ chặt.
"Đoạn Sơn Quyền!!!!"
ẦM!!!
Một đấm kinh thiên động địa đập thẳng vào ức của Hắc Giáp Lang, nó rú thảm một tiếng rồi bay ngược ra sau liên tục giãy giụa đau đớn vô cùng.
"Húuuuuu!!Khục khục!!!"
Miệng nó trào máu liên tục tròng mắt đã nổi đầy gân đỏ, nó phát hiện trong ngực mình có gì đó như vừa vỡ nát ra khiến nó đau đớn vô cùng, đến mức không còn sức để chiến đấu, không kịp để nó định thần phía dưới bụng lại phát ra cơn đau nhói bất chợt.
Việt từ lúc nào đã tiếp cận rồi nhanh chóng rút ra trọng đao dính máu đỏ thẫm, không để Hắc Giáp Lang có thêm cơ hội phản ứng hắn quyết liệt trảm xuống một đao.
XOẸT!!
Hắc Giáp Lang tròng mắt mở to, thanh hắc đao đã vô tình xoẹt qua cổ nó máu tươi phún ra ào ạt, Việt không dừng lại một đao nữa đâm thẳng vào chỗ vết thương ngay cổ kia đoạt lấy những tia sinh mệnh cuối cùng của Hắc Giáp Lang.
Thở ra từng ngụm trộc khí, nhưng chưa được nghỉ ngơi hắn lúc này dồn sự chú ý của mình qua Xích Văn Báo, không nhìn thì thôi vừa nhìn hắn đã choáng váng.
20 đầu lâu hư ảnh dù bị đánh phá vỡ rất nhiều nhưng nhờ Việt vẫn còn đó bọn chúng lại được phục sinh, rất nhanh chúng nó tất cả đã bu kín lấy đầu yêu báo ra sức mà cắn xé thôn phệ nó, khi Việt nhìn đến thì lúc này hắn chỉ thấy Xích Văn Báo đang yếu ớt liêu xiêu từ từ ngã xuống.
Thân thể nó lòi ra từng khúc xương trắng quanh bụng, nội tạng thì không biết từ lúc nào đã bị cắn nuốt sạch sẽ giờ đây nhìn nó thảm thương vô cùng, nó như bị tra tấn sống không bằng chết vậy.
Nói đúng hơn là nó đang bị ăn sống, từng cơn đau da thịt bị cắn xé nó cảm nhận được tất cả một cái chết hết sức đau đớn, qua một lúc cuối cùng nó cũng đã ngừng thở nhưng những đầu lâu kia vẫn tiếp tục ăn lấy ăn để.
Việt buông xuống đao trong tay cả người ngồi xuống tựa lưng vào một gốc cây mà thở phào, hắn ngước nhìn trước mắt mình cây cối đổ gãy mặt đất bị xới tung lên từng chỗ, chiến trường giờ đây chỉ là một đống hỗn độn.
Nhìn từng đầu lâu hư ảnh đang ra sức thôn phệ ba đầu yêu thú một cách ngon lành, Việt nhắm mắt lại tịnh dưỡng, từng dòng lực lượng được đầu lâu luyện hóa truyền về thân thể khiến hắn thoải mái vô cùng.
Tịnh dưỡng một canh giờ sau Việt tiến vào thức hải, một màn hình quen thuộc hiện lên.
•Chủ Thể : Việt
•Tuổi : 17
•Cảnh Giới : Bì Nhân Cảnh Tầng II 87 / 3000
Công Pháp :
-Loạn Quỷ Phệ Thiên [Cổ Pháp Ngụy Thuật]
•Pháp Bảo : Cổ Bích Diện
•??????....
•??????....
•??????....
•??????....
Việt thở ra một hơi:
"Cuối cùng cũng thăng lên Tầng 2 của Bì Nhân Cảnh rồi"
Cùng lúc đó trong đôi mắt đầy kinh hỉ của hắn, một cái gáo ngọc đang từ từ hiện ra cạnh giếng, cái gáo ngọc hắn tìm kiếm và mong chờ bấy lâu nay cuối cùng cũng đã xuất hiện.
Không mất quá nhiều thời gian Việt liền suy đoán ra, khi thăng tiến một cảnh giới thì gáo ngọc sẽ xuất hiện đây là suy nghĩ hắn cho là đúng nhất, tiến đến gần những dòng chữ trước kia lại hiện lên.
“Trong có ba ngàn nước
Một gáo một thần thông
Vớt sao trời đào vàng
Quỷ Thần Vọng Nguyệt Tỉnh”
Việt thở ồ ồ vì kích động, lần trước chỉ vớt một gáo thì đã nhận được một Cổ Pháp Loạn Quỷ Phệ Thiên cực kỳ khủng bố mạnh mẽ vô cùng, lần này không biết sẽ nhận được thần vật gì.
Đưa bàn tay đang run rẩy vì kích động cầm lấy gáo ngọc, một cảm giác mát lạnh lan tỏa khắp lòng bàn tay hắn, Việt cảm nhận được luồng khí lạnh đó hắn như muốn lên tiên:
"A~~~~~ Cái cảm giác chết tiệt này thật sảng khoái quá đi màaaa"
Việt nhìn chằm chằm vào cái gáo ngọc, đã có những giọt nước mắt bắt đầu chảy xuống từ khóe miệng hắn rồi.
Việt nhẹ nhàng thủ thỉ:
"Gáo Ngọc ơi là Gáo Ngọc, ngươi biết ta thầm thương trộm nhớ ngươi bao lâu rồi không"
Việt vui mừng quá đỗi đã rất lâu rồi hắn mới có cảm giác vui đến mức như này, hắn kích động đưa gáo ngọc lên vút ve từng chút rồi từ từ đưa lên miệng muốn liếm lấy.
*Moá nó sao đoạn này mình viết dị quá vậy, mấy Bác đọc tới đây đừng chửi e bienthai nha :)))*
Nhưng vụt một cái gáo ngọc thoát khỏi tay hắn trước khi cái lưỡi đen tối kia vấy bẩn lấy mình, nó bay lên rồi gõ cóc một cái vào đầu hắn.
Việt đau đớn ôm chặt lấy đầu nhưng miệng lại cười toe toét:
"Hì hì, Gáo Ngọc cũng có linh tính sao~~"
Gáo Ngọc có ý thức khiến hắn cực độ vui mừng, Việt xoa đầu cười cười bước đến nhẹ nhàng giải thích:
"Chuyện lúc nãy là do ta quá kích động khi lâu rồi mới gặp ngươi, xin ngươi thông cảm cho hành vi quá khích của ta, mà cho ta được sử dụng uy quyền của ngươi một lần nữa"
Gáo Ngọc như nghe hiểu Việt nói gì, nó chần chừ một lúc rồi cũng từ từ hạ xuống tay hắn, Việt nhẹ nhàng nâng lấy như sợ mình làm tổng thương cho nó vậy.
Cầm lấy Gáo Ngọc trong tay hắn tiến đến miệng giếng nhìn xuống dòng nước đen kịch bên trong, nhìn gáo ngọc trong tay một cách lưu luyến vì hắn biết sau khi vớt một lần thì Gáo Ngọc sẽ biến mất.
Trước khi vớt Việt nhẹ giọng bày tỏ tâm tình nói:
"Rất nhanh thôi chúng ta sẽ gặp lại, ta sẽ cố gia tăng cảnh giới thật nhanh để hai sớm gặp mặt"
Gáo Ngọc trong tay loé sáng một cái như nói đã biết rồi ngươi vớt nhanh một cái để ta còn đi vì ở với ngươi thật đánh sợ.
Việt thấy Gáo Ngọc lóe sáng một cái tưởng là nó vui vẻ đồng ý thì lấy làm vui mừng mà nhanh chóng đưa nó xuống dòng nước đen kịch đang cuộn trào phía dưới vớt lấy một gáo.
Một quả cầu ánh sáng được vớt lên lơ lửng trên miệng giếng, Gáo Ngọc trong tay hắn cùng lúc biến mất với quả cầu sáng vừa bay lên, Việt đưa tay chạm vào quả cầu sáng kia thì một luồng thông tin lao thẳng vào đầu hắn.
•Công Pháp : Bất Diệt Chi Thể
•Loại : Công Pháp Luyện Thể
•Cấp Bậc : Vô Hạn Thăng Tiến
•Giới Thiệu : Một môn công pháp luyện thể cực kỳ quỷ dị và vô cùng biến thái, người tu luyện cần không ngừng hấp thụ thương tổn từ ngoại lực ngoại vật để rèn luyện thân thể.
: Thương thế càng nặng, hiệu quả luyện thể càng mạnh, từ quyền cước của phàm nhân cho đến thần thông của đại năng, sức mạnh từ thiên địa và các pháp bảo thần khí, tất cả lực lượng đánh lên thân thể đều có thể trở thành chất dinh dưỡng để rèn đúc nhục thân.
•Công Dụng :
: Tăng mạnh sức chịu đựng cùng khả năng phòng ngự của thân thể lên một tầng mới.
: Trong lúc chiến đấu thân thể sẽ dần thích nghi với lực lượng của đối phương, đòn công kích càng về sau hiệu quả càng suy giảm.
: Hấp thu lực lượng từ thương tổn chuyển hóa thành khí huyết cùng linh lực nuôi dưỡng cơ thể.
: Tự động rèn luyện xương cốt, huyết nhục, kinh mạch, đan điền cùng ngũ tạng lục phủ.
: Khả năng hồi phục vượt xa người thường, thân thể càng trọng thương tốc độ hồi phục càng trở nên khủng bố, nhưng thần hồn bị oanh tạc hay bị một kích khủng bố miểu sát thì vẫn phải chết.
: Sau khi tu luyện tới cảnh giới cao cấp nhục thân có thể tay không xé không gian, ngạnh kháng pháp bảo thần khí, kháng được cả công kích đạo lôi từ thiên đạo vẫn không si nhê, thậm chí còn có thể tái sinh huyết nhục, nếu thân thể chưa bị hủy diệt hoàn toàn thì sinh cơ vẫn còn tồn tại.
•Khuyết Điểm :
: Quá trình tu luyện cực kỳ đau đớn, người tu luyện thường xuyên phải chịu thương tổn cùng tra tấn thân thể, nếu vượt quá giới hạn chịu đựng rất dễ chết trong lúc luyện thể.
: Càng về sau nhu cầu hấp thu thương tổn càng khủng bố, lực lượng bình thường gần như không còn tác dụng.
Sau khi đọc hết tất cả Việt kích động không thôi, hắn hiểu phát triển vô hạn là gì, nghĩa là nó không có cảnh giới miễn còn tìm được lực lượng mạnh hơn cấp bậc hiện tại thì hắn hoàn toàn có thể tiếp tục thăng cấp.
Càng đọc đi đọc lại hắn càng thấy công pháp luyện thể này quá bá đạo, còn về khuyết điểm hắn chỉ khẽ cười, đã là tu tiên thì mấy cái đó nhất định phải chấp nhận, muốn làm cường giả thì phải chịu được thứ người khác không chịu được.
Việt đứng dậy nhìn lại màn hình đã được làm mới lại
•Chủ Thể : Việt
•Tuổi : 17
•Cảnh Giới : Bì Nhân Cảnh Tầng II 87 / 1000
-Công Pháp :
Loạn Quỷ Phệ Thiên•[Cổ Pháp Ngụy Thuật]
-Thể Pháp :
Bất Diệt Chi Thể•[Vô Hạn Thăng Tiến]
•Pháp Bảo : Cổ Bích Diện•[?????]
•??????....
•??????....
•??????....
•??????....
Việt nhìn một lúc trong lòng đã khác khao thăng tiến hơn bao giờ hết, khi biết được tăng một cảnh giới Gáo Ngọc sẽ xuất hiện thì hắn vô cùng mong chờ, còn cả những thần vật khủng bố khi được vớt lên nữa những điều đó gộp lại đã khiến điên cuồng muốn mạnh lên rồi.