Vĩnh Hằng Chi Lộ

Chương 9: Thiên Địa Rộng Lớn - Kịch Chiến



Ánh mặt trời đỏ rực nơi chân trời chậm rãi nhô lên từ phía đông, từng tia nắng của ngày đã xuyên qua mây sớm phủ xuống vùng núi rừng mênh mông vô tận.



Gió sớm thổi qua làm cỏ dại trên đồng bằng không ngừng lay động phát ra từng trận âm thanh xào xạc kéo dài, giữa con đường đất vàng cô quạnh lúc này một thân ảnh hắc y đang chậm rãi bước đi.



Phía sau lưng đeo trường đao màu đen nặng nề còn trên mặt là chiếc cổ diện ngọc lục kì bí, hai vòng xoáy tím đen nơi hốc mắt không ngừng chuyển động cực kỳ yêu dị, người này tự nhiên chính là Khởi Tu sau khi rời khỏi Hắc Nham Thành.



Tính đến hiện tại hắn đã rời khỏi nơi đó hơn hai tháng thời gian, đoạn đường hai tháng này khiến hắn chân chính hiểu được thế giới ngoài kia rộng lớn đến mức nào.



Trước kia đứng trên tường thành nhìn về phương xa hắn chỉ cảm tháya núi rất cao rừng rất lớn nhưng hiện tại khi thật sự bước đi giữa thiên địa vô tận này hắn mới hiểu cái gọi là rộng lớn kia hoàn toàn vượt xa tưởng tượng của bản thân.



Suốt hai tháng trời hắn gần như chưa từng nhìn thấy một tòa thành trì hay thôn làng nào cả, ngoại trừ núi rừng thì vẫn là núi rừng, ngoại trừ đồng bằng thì vẫn chỉ là đồng bằng.



Khoảng thời gian này Khởi Tu cũng gặp không ít nguy hiểm, có vài lần vô tình bước vào lãnh địa yêu thú suýt chút nữa bị đuổi giết đến mất mạng, mai mắn hắn phản ứng cực nhanh hơn nữa thân thể trải qua Bì Nhân Cảnh rèn luyện nhiều năm nên mới miễn cưỡng thoát được.



Điều đó cũng khiến hắn dần hiểu ra vì sao Chu Thuận luôn nhắc đi nhắc lại rằng bên ngoài Hắc Nham Thành cực kỳ nguy hiểm, nơi này không có người quen biết ngươi càng không có ai sẽ vì ngươi mà ra tay cứu giúp, muốn sống sót chỉ có thể dựa vào chính mình.



Lúc này Khởi Tu vừa đi vừa đưa tay lấy từ trong túi hành lý ra một cái bánh bao từ trong giấy dầu đã nướng tối hôm qua lúc này hơi khô cứng rồi, hé một góc mặt nạ ra rồi đưa cái bánh bao lên miệng cắn một miếng lớn, mùi vị quen thuộc vừa lan trong miệng hắn liền bất giác bật cười.





Số bánh bao Trần Lão chuẩn bị lúc rời đi sớm đã ăn gần hết chỉ còn lại vài cái cuối cùng mà thôi, tuy đã nguội lạnh từ lâu nhưng hắn vẫn không nỡ ăn quá nhanh, bởi mỗi lần nhìn thấy chúng hắn đều sẽ nhớ tới quán bánh bao nhỏ nơi góc phố kia.



Nhớ tới ông lão ngày ngày ngồi quạt than hấp bánh dưới ánh chiều tà, nhớ tới đám binh sĩ suốt ngày lôi hắn ra trêu chọc cười đùa, chỉ là hiện tại tất cả đều đã ở phía sau lưng rất xa rồi.



Khởi Tu ngẩng đầu nhìn thiên địa phía trước rồi chậm rãi thở ra một hơi dài, ánh mắt dưới chiếc cổ diện dần trở nên bình tĩnh hơn rất nhiều, đoạn đường hai tháng này tuy không quá dài nhưng lại khiến hắn thay đổi không ít.



Ít nhất bây giờ hắn đã quen với việc ngủ giữa rừng sâu, quen với việc cả người đầy máu sau những trận chém giết cùng yêu thú, thậm chí còn dần quen cả mùi máu tanh nồng quanh quẩn bên người mình, loại cảm giác này nếu là trước kia chắc chắn hắn sẽ cực kỳ khó chịu nhưng hiện tại lại dần trở thành chuyện quá mức bình thường.



Ngay lúc đó bước chân Khởi Tu bỗng chậm lại, hắn khẽ nghiêng đầu nhìn về phía xa xa nơi sâu trong khu rừng bên trái con đường, ánh mắt dưới mặt nạ hoiw nheo lại, vừa rồi trong khoảnh khắc hắn mơ hồ nghe được âm thanh thú gầm cực kỳ trầm thấp từ phía đó truyền tới.



Hơn nữa mặt đất còn xuất hiện rung động rất nhỏ nếu không phải thính giác của hắn hiện tại đã mạnh hơn người bình thường rất nhiều thì e rằng cũng khó mà phát hiện được.



Khởi Tu đứng yên tại chỗ vài hơi thở rồi chậm rãi bước về phía khu rừng, động tác cực kỳ cẩn thận gần như không phát ra chút âm thanh nào, hai tháng hành tẩu đủ để hắn hiểu nơi hoang dã này đôi khi chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể dẫn tới nguy hiểm chết người.



Hắn cúi thấp thân thể xuyên qua từng bụi cỏ rậm rạp rồi chậm rãi tiến sâu vào bên trong, tiếng thú gầm lúc này cũng càng lúc càng rõ ràng hơn.



Không bao lâu sau Khởi Tu cuối cùng cũng dừng bước phía sau một gốc cổ thụ cực lớn, ánh mắt hắn xuyên qua khe lá nhìn về khoảng đất trống phía trước ngay lập tức đồng tử liền co rút lại vài phần.



Chỉ thấy nơi đó lúc này đang có ba đầu yêu thú khổng lồ điên cuồng chém giết lẫn nhau, một đầu là Hắc Giáp Lang toàn thân phủ đầy lân giáp đen sì, thân hình cao hơn người trưởng thành gần gấp đôi, móng vuốt mỗi lần vung xuống đều để lại từng vết cào sâu hoắm trên mặt đất.



Còn đầu kia lại là một con Xích Văn Báo toàn thân đỏ sẫm với từng đường vằn đỏ như máu chạy khắp cơ thể tốc độ cực kỳ kinh người, thân ảnh vừa lao đi đã hóa thành tàn ảnh mờ ảo cực khó nhìn rõ.



Về phần đầu yêu thú cuối cùng lại là một con Địa Hùng khổng lồ toàn thân phủ đầy lông nâu sẫm, chiều cao ít nhất hơn một trượng, mỗi lần gầm lên đều khiến lá cây xung quanh rung chuyển dữ dội.



Rõ ràng cả ba đang tranh đoạt lãnh địa hoặc thứ gì đó cực kỳ quan trọng nên mới liều mạng chém giết tới mức này, Khởi Tu nhìn cảnh tượng trước mắt mà tim đập càng lúc càng nhanh.



Đây là lần đầu tiên hắn tận mắt chứng kiến yêu thú chân chính chém giết lẫn nhau, khí tức hung lệ từ ba đầu quái vật kia lan khắp khu rừng khiến người bình thường chỉ sợ đứng còn không vững.



Nhưng rất nhanh ánh mắt hắn lại dần trở nên sáng rực, ngư ông đắc lợi ý nghĩ này gần như xuất hiện ngay lập tức trong đầu hắn, hắn phát hiện ba đầu yêu thú này cũng không quá mạnh, nếu để hắn chiến một với một vẫn có khả năng thắng nhưng ba với một thì hơi khê.



Hai tháng qua Khởi Tu đã hiểu rõ yêu thú đáng sợ đến mức nào, bình thường gặp một đầu hắn còn phải cẩn thận chém giết chứ đừng nói cùng lúc ba đầu như hiện tại, nhưng nếu đợi chúng đánh tới lưỡng bại câu thương thì lại là chuyện khác.



Nghĩ tới đó hắn lập ra một kế hoạch tác chiến trong đầu rồi chậm rãi lùi về phía sau ẩn mình giữa bụi cỏ rậm rạp, ánh mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm chiến trường phía trước không rời.



ẦM!!!



Một tiếng nổ lớn vang lên, đầu Địa Hùng lúc này bị Hắc Giáp Lang cùng Xích Văn Báo đồng thời công kích khiến thân thể khổng lồ liên tục lùi về phía sau, trên ngực xuất hiện vài vết thương sâu hoắm máu tươi không ngừng chảy xuống mặt đất.



Nó lập tức nổi điên gầm lớn rồi vung mạnh cự trảo đập xuống.



ẦM!!!



Mặt đất rung chuyển dữ dội, cây cối xung quanh trực tiếp bị chấn gãy hàng loạt, Hắc Giáp Lang phản ứng cực nhanh lập tức né sang bên cạnh nhưng Xích Văn Báo lại chậm hơn một nhịp bị cự trảo quét trúng thân thể trực tiếp bay ngược ra xa đập mạnh lên thân cây.



Khởi Tu thấy cảnh đó ánh mắt lập tức sáng lên.



Cơ hội tới rồi!!!



Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Xích Văn Báo bị đánh bay đập mạnh vào thân cây, ánh mắt dưới lớp Cổ Bích Diện của Khởi Tu lập tức co rút lại.



Nhịp tim cũng theo đó tăng nhanh hơn vài phần, hắn biết rõ ba đầu yêu thú trước mắt hiện tại đều đã tới cực hạn, đây chính là thời cơ tốt nhất để ra tay cướp lấy thành quả cuối cùng.



Nhưng Khởi Tu vẫn không lập tức lao ra, hắn chỉ chậm rãi hạ thấp thân thể hơn nữa rồi nấp giữa bụi cỏ rậm rạp, hơi thở gần như hoàn toàn biến mất, ánh mắt từ đầu đến cuối đều khóa chặt chiến trường phía trước không rời dù chỉ một chút.



Bởi hắn hiểu rất rõ muốn làm ngư ông đắc lợi thì điều quan trọng nhất không phải dũng mãnh mà là kiên nhẫn, hơn nữa những đầu yêu thú này khi gần tử vong bọn nó thường bộc phát một đòn đáy hòm cuối cùng uy lực cực kỳ lớn.



ẦM!!!



Địa Hùng sau khi đánh bay Xích Văn Báo khiến nó mất đi khả năng chiến đấu thì dường như cũng đã tiêu hao quá lớn, thân hình khổng lồ của nó bắt đầu lảo đảo không vững, từng hơi thở nặng nề giống như tiếng kéo bễ vang vọng khắp khu rừng.



Máu tươi từ vô số vết thương không ngừng chảy xuống mặt đất tạo thành từng mảng đỏ thẫm nhìn vô cùng dữ tợn, nhưng dù đã bị thương nặng khí tức hung lệ trên người nó vẫn cực kỳ đáng sợ, mỗi lần gầm lên đều khiến lá cây xung quanh rung chuyển dữ dội.



Về phần Hắc Giáp Lang lúc này lại không tiếp tục tùy tiện xông lên nữa, nó đứng cách Địa Hùng khoảng hơn mười mét, đôi mắt xanh thẫm lạnh lẽo không ngừng quan sát đối phương, móng vuốt sắc bén chậm rãi cào xuống mặt đất tạo nên từng vết lõm sâu ngoáy khiến người ta thấy mà phát lạnh.



Rõ ràng đầu lang thú này đang chờ, chờ thiết giáp hùng lộ ra sơ hở trí mạng để tung ra đòn hạ gục nó.



Không khí cả khu rừng lúc này dường như cũng trở nên cực kỳ áp lực ngay cả gió cungx ngừng thổi, một lát sau Địa Hùng cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, nó đột nhiên gầm lớn rồi chủ động lao thẳng tới phía Hắc Giáp Lang.



ẦM! ẦM! ẦM!!!



Thân hình quá khổng lồ nên mỗi bước chạy đều khiến mặt đất rung chuyển dữ dội, cây cối hai bên liên tục bị va gãy, mà Hắc Giáp Lang hiển nhiên đã chờ khoảnh khắc này từ lâu.



Ngay lúc thiết giáp hùng lao tới trước mặt, nó lập tức hóa thành một đạo hắc ảnh lướt ngang sang bên cạnh với tốc độ cực kỳ kinh người rồi hung hăng vồ tới phần bụng đầy máu của đối phương.



PHẬP!!!



Móng vuốt sắc bén trực tiếp xé toạc một mảng lớn huyết nhục, máu tươi nóng hổi phun mạnh ra ngoài Địa Hùng đau đớn gầm lên thảm thiết rồi điên cuồng xoay người đập mạnh cự trảo xuống đất.



ẦM!!!



Mặt đất nổ tung đá vụn cùng bụi đất bắn lên khắp nơi, Hắc Giáp Lang mặc dù né được phần lớn lực lượng nhưng vẫn bị chấn lui ra phía sau hơn ba mét.



Bốn chân cày mạnh xuống mặt đất tạo thành từng vết rãnh dài, lớp hắc giáp trên thân nó lúc này cũng đã xuất hiện không ít vết nứt, máu tươi chậm rãi theo khe giáp nhỏ xuống đất.



Nhưng điều khiến Việt chú ý nhất lại không phải đầu lang thú kia mà là Địa Hùng sau cú va chạm vừa rồi khí tức trên người nó rõ ràng đã suy yếu đi rất nhiều, hơi thở nặng nề như tiếng kéo bễ vang vọng khắp khu rừng.



Phần bụng bị xé rách gần như đã lộ ra cả nội tạng bên trong, máu tươi đỏ thẫm không ngừng chảy xuống dưới chân tạo thành từng vũng lớn nhìn vô cùng dữ tợn.



Thậm chí ngay cả thân hình khổng lồ của nó lúc này cũng bắt đầu lảo đảo, rõ ràng nó đã thật sự tới cực hạn rồi không còn chống cự được bao lâu nữa.



Ẩn mình giữa bụi cỏ cách đó không xa, ánh mắt dưới lớp Cổ Bích Diện của Việt dần trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết, hắn biết nếu còn tiếp tục chờ, kẻ thắng cuối cùng chắc chắn sẽ là Hắc Giáp Lang.



Mà khi đó với trạng thái hiện tại của hắn muốn đối đầu chính diện cùng đầu yêu thú kia gần như là chuyện không thể cho nên hắn phải ra tay ngay lúc này.



Một hơi thở dài chậm rãi được Việt phun ra, từng cơ bắp toàn thân bắt đầu căng cứng bàn tay phải cũng từ từ nắm chặt chuôi đao phía sau lưng, cùng lúc đó một cỗ hắc khí âm lãnh cũng bắt đầu từ trên người hắn lan ra ngoài.



“Loạn Quỷ Phệ Thiên!!!”



Giọng nói khàn khàn âm trầm chậm rãi vang lên dưới lớp mặt nạ.



Khặc khặc Khặc !!!



Ngay khoảnh khắc tiếp theo từng đầu lâu hư ảnh đột nhiên xuất hiện quanh thân Khởi Tu, những khuôn mặt méo mó dữ tợn đủ loại biểu cảm không ngừng phát ra tiếng quỷ khóc bén nhọn khiến không khí xung quanh lập tức trở nên lạnh lẽo dị thường.



Lá cây khắp khu rừng rung lên xào xạc ngay cả ánh mặt trời xuyên qua tán cây dường như cũng trở nên âm u hơn vài phần, mà đúng lúc đó.



ĐÙNG!!!



Khởi Tu đột nhiên đạp mạnh xuống mặt đất toàn thân trực tiếp lao vọt khỏi bụi cỏ như một đạo hắc ảnh xé gió bắn thẳng về phía chiến trường.



Tốc độ cực nhanh chỉ vài hơi thở đã vượt qua hơn mười mét khoảng cách, đôi mắt đỏ ngầu khổng lồ của Địa Hùng trong nháy mắt khóa chặt lên thân ảnh hắc y đang lao tới với tốc độ kinh người kia rồi phát ra một tiếng gầm rung trời đầy phẫn nộ.



Âm thanh khủng bố trực tiếp hóa thành từng vòng sóng âm quét ngang khu rừng khiến vô số lá cây bị chấn rơi lả tả, nó hiển nhiên không ngờ giữa lúc bản thân cùng Hắc Giáp Lang liều mạng chém giết lại có người âm thầm ẩn nấp chờ cơ hội đánh lén.



Nhưng Việt căn bản không hề dừng lại ánh mắt dưới lớp mặt nạ lúc này lạnh lẽo tới cực điểm, khoảng cách giữa hắn và đầu cự thú đang bị kéo gần với tốc độ cực nhanh.



Mười mét…



Tám mét…



Năm mét…



Ngay lúc chỉ còn cách chưa tới ba mét, Địa Hùng đột nhiên giơ cao cự trảo đầy máu rồi hung hăng đập thẳng xuống phía Việt.



ẦM!!!



Không khí như bị ép nổ tung, cuồng phong dữ dội lập tức gào thét quét ngang bốn phía cự trảo khổng lồ còn chưa hoàn toàn hạ xuống đã khiến mặt đất bên dưới nứt vỡ thành từng đường lớn, nhưng đúng khoảnh khắc đó ánh mắt Việt chợt lóe lên hàn quang.



ẦM!!!



Bàn chân đột nhiên phát lực toàn thân hắn nghiêng mạnh sang bên cạnh rồi trực tiếp trượt ngang khỏi phạm vi công kích trong gang tấc.



VÙ!!!



Cự trảo khổng lồ gần như lướt sát qua vai hắn.



ĐÙNG!!!



Mặt đất phía sau lập tức nổ tung tạo thành một cái hố lớn sâu gần nửa mét, đất đá cùng bụi mù bắn tung khắp nơi, mà Việt lúc này đã thuận thế áp sát tới phần bụng đầy máu của Địa Hùng.



“Phong Vân Loạn Trảm”



Giọng nói âm trầm chậm rãi vang lên dưới lớp mặt nạ.



Khặc khặc!!



Những đầu lâu hư ảnh quanh thânm hắn lập tức phát ra tiếng quỷ khóc bén nhọn rồi đồng thời lao thẳng tới đầu thiết giáp hùng.



Chúng không ngừng xoay quanh cắn gặm lấy máu huyết trên người đối phương, từng luồng hắc khí âm lãnh liên tục va chạm vào thần trí đầu cự thú khiến nó vốn đã trọng thương càng trở nên cuồng loạn hơn hẳn.



Địa Hùng lập tức đau đớn gầm lớn, thân hình khổng lồ điên cuồng lắc mạnh như muốn hất văng toàn bộ đám đầu lâu quỷ dị đang bám quanh đầu mình ra ngoài, cự trảo nặng nề liên tục đập loạn về bốn phía.



ẦM! ẦM! ẦM!!!



Mặt đất không ngừng nổ tung đá vụn cùng bụi đất bắn tung khắp nơi, từng thân cây cổ thụ xung quanh trực tiếp bị lực lượng cuồng bạo kia đánh gãy thành hai đoạn rồi ầm ầm đổ xuống.



Nhưng đúng khoảnh khắc đầu cự thú rơi vào trạng thái hỗn loạn nhất, ánh mắt dưới lớp mặt nạ của Việt chợt lóe lên hàn quang lạnh lẽo.



“Phong Vân Loạn Trảm!!!”



ẦM!!!



Bàn chân hắn đạp mạnh xuống mặt đất toàn thân lập tức hóa thành một đạo hắc ảnh lao thẳng tới, Hắc Thiết Đao trong tay gần như kéo ra từng đạo tàn ảnh màu đem giữa không trung.



VÙ! VÙ! VÙ! VÙ!!!



Từng tiếng xé gió nặng nề liên tiếp vang lên, ngay sau đó.



PHẬP!!! PHẬP!!! PHẬP!!!



Máu tươi nóng hổi lập tức phun mạnh ra ngoài, thanh Hắc Thiết Đao giống như cuồng phong bạo vũ liên tục chém lên phần bụng cùng hai chân trước của Địa Hùng, mỗi một đao hạ xuống đều kéo theo một mảng lớn huyết nhục bị xé rách.



Tiếng gầm đau đớn thảm thiết lập tức vang vọng khắp khu rừng, Địa Hùng điên cuồng lùi lại nhưng tốc độ của Việt lúc này lại càng lúc càng nhanh hơn, hắn gần như không cho đối phương bất kỳ cơ hội phản kích nào.



VÙ!!!



Thân hình hắn đột nhiên xoay mạnh sang bên trái né khỏi một cự trảo đang quét tới rồi thuận thế chém ngược lên trên.



PHẬP!!!



Một đường máu dài lập tức xuất hiện trên phần ngực đầu cự thú máu tươi bắn tung tóe.



“GÀOOOOOO!!!”



Địa Hùng hoàn toàn phát cuồng nó đột nhiên ngẩng mạnh đầu rồi há miệng gầm lên đầy điên loạn, thân hình khổng lồ bất chấp tất cả trực tiếp lao thẳng về phía Việt như muốn dùng trọng lượng cơ thể nghiền nát hắn.



ĐÙNG!! ĐÙNG!!! ĐÙNG!!!!



Mỗi bước chân hạ xuống đều khiến mặt đất rung chuyển dữ dội, cây cối hai bên liên tiếp bị húc gãy mà Việt lúc này lại không hề lùi, ánh mắt dưới lớp mặt nạ vẫn bình tĩnh tới cực điểm.



Hắn biết đầu Địa Hùng này đã thật sự tới cực hạn rồi, một kích tiếp theo chính là kết thúc, nghĩ tới đó máu huyết trong cơ thể hắn lập tức bắt đầu vận chuyển điên cuồng.



Từng tia khí lưu nóng rực không ngừng dọc theo kinh mạch chảy khắp toàn thân khiến cơ bắp hai tay hắn căng phồng lên thấy rõ, Việt chậm rãi hạ thấp trọng tâm, hai tay đồng thời siết chặt chuôi Hắc Thiết Đao, ngay khoảnh khắc Địa Hùng lao tới trước mặt, đồng tử dưới lớp mặt nạ của Việt chợt co rút lại.



ẦM!!!



Bàn chân hắn đạp mạnh lấy thế, toàn thân trực tiếp lao vọt lên không trung, từng cơ bắp trên hai cánh tay đồng thời phồng lên rõ rệt, khí lực trong cơ thể điên cuồng dồn hết về tay cầm Hắc Thiết Đao khiến đao màu đen khẽ rung lên phát ra từng tiếng lạch cạch trầm thấp.



“Phá Sơn..!”



Giọng nói khàn khàn lạnh lẽo chậm rãi vang lên, ngay khoảnh khắc thân hình khổng lồ của Địa Hùng lao tới bên dưới, Việt hung hăng bổ đao xuống.



XOẸT!!!



Một đạo hắc quang lập tức xé rách không khí, thanh Hắc Thiết Đao mang theo lực lượng kinh khủng từ trên cao chém thẳng xuống phần cổ đầy thương tích của đầu cự thú.



PHẬP!!!



Tiếng huyết nhục bị xé rách vang lên cực kỳ chói tai, máu tươi nóng hổi trực tiếp phun mạnh lên tận mấy mét, lưỡi đao gần như chém sâu quá nửa vào phần cổ Địa Hùng khiến toàn bộ thân hình khổng lồ của nó đột nhiên cứng đờ tại chỗ.



Đôi mắt đỏ ngầu mở lớn tiếng gầm đang phát ra cũng bị chặn cứng giữa cổ họng, một lát sau.



RẮC!!!



Âm thanh xương cổ vỡ nát đột nhiên vang lên.



ẦM!!!!!



Đầu Địa Hùng lệch mạnh sang một bên rồi cả cơ thể khổng lồ như ngọn núi nhỏ trực tiếp đổ sập xuống mặt đất khiến bụi mù cuồn cuộn bốc lên khắp khu rừng, mặt đất xung quanh thậm chí còn bị chấn nứt ra từng đường lớn.



Nhưng cũng ngay lúc Địa Hùng ngã xuống, đầu Hắc Giáp Lang và Xích Văn Báo từ lúc nào đã đến sau lưng Việt, hắn xoay người lại nhìn.



Huyết Giáp Lang tuy bị thương nhưng thương thế trên người cũng không quá nặng còn Xích Văn Báo thì đã trọng thương cực nặng khí tức suy yếu rõ rệt, Việt nhìn thấy thế liền vận chuyển Loạn Quỷ Phệ Thiên lên, từng cái đầu lâu hư ảnh vờn quanh hắn.



Từng đầu từng đầu xuất hiện tổng cộng ba mươi sáu đầu lâu hư ảnh hiện lên quanh hắn, một tay cầm Hắc Thiết Đao một tay chấp chưởng Loạn Quỷ Phệ Thiên, Việt nhanh chóng suy tính ra phương án chiến đấu....