Sáng hôm sau một người một trâu lại tiếp tục lên đường, Khởi Tu sau khi xem xét bản đồ một lúc thì phát hiện lộ tiến mình đi cũng kế dòng sông nên hắn quyết định đi theo mé sông mà tiếp tục di chuyển.
Cho Bạch Ngưu một cọng Linh Mễ rồi hắn cứ thế mà nằm ườn trên người nó mặc cho nó di chuyển, Khởi Tu đã suy nghĩ rất lâu trước hết hắn chưa phải là tu sĩ thật sự chưa thể luyện đan được, nên đành nghiên nhiều về phía chế được hơn.
Quyết định xong hắn lấy ra Bách Luyện Đan Dược bắt đầu xem xét, nhưng quái dị ở chỗ là hắn chỉ xem được một trang, cuốn sách truyền thừa này ít nhất vài trăm trang mà hắn chỉ mở được đúng một trang đầu.
Khởi Tu cắn răng bậm môi cố lật thêm vài trang nữa nhưng mất cả buổi vẫn không thấy ăn thua, thấy dùng vũ lực đã không thành hắn liền suy nghĩ đến một thứ, đưa tay xuống giỏ lấy Hắc Thiết Đao lên, hắn đưa một ngón tay lên lưỡi đao miết mạnh vài đường mới thấy máu chảy.
Nhanh chóng đưa ngón tay dính máu dí vào cuốn truyền thừa rồi bôi nghệch ngoạc lên hết mặt ngoài cuốn sách, làm xong hắn im lặng nhìn, nhìn muốn nứt cả mắt vẫn không thấy gì hiện tượng lạ gì xảy ra hết, vậy là nhỏ máu nhận truyền thừa không thành công rồi.
Hết cách Khởi Tu chỉ biết thở dài:
"Rồi rồi, một trang thì một trang vậy ngươi chắc là anh em họ của cái Giếng Ngọc kia phải không"
Khởi Tu bỉu môi chê một câu sau đó mở ra lại trang đầu của cuốn sách để đọc thử, đập vào mắt hắn là một trang giấy vàng đã ngã màu theo năm tháng, trên đó có hai viên thuốc một viên màu vàng và một viên màu hồng.
Viên Màu Vàng:
•CỰC HẠN ĐỈNH CẤP - [Đan/Dược]
•Tác Dụng: Khai phá toàn bộ tiềm năng còn ẩn giấu trong cơ thể, ép căn cơ, linh lực, nhạy bén, cảm nhận và thần hồn cũng như nhục thân và sức mạnh đạt đến cực hạn tuyệt đối của cảnh giới hiện tại.
:Bù đắp những thiếu sót do tu luyện trước đây, đưa người dùng tiến vào trạng thái "Cực Hạn Đỉnh Cấp" trong vòng nửa canh giờ
•Hậu Quả: Khiến cơ mất hết sức lực trong một tháng, cơ bắp, xương cốt cùng ngũ tạng lục phủ sẽ xuất hiện vô số vết rạn nứt, thân thể gần như tiến vào trạng thái tan vỡ hoàn toàn.
•Thành Phần:
-Kiếp Đạo Hoa
Một đóa hoa sống sót sau khi trải qua lôi kiếp do tu sĩ độ kiếp khi đột phá cảnh giới.
-Thiên Tủy Quả
Một cây nhỏ được hấp thụ tinh hoa mặt trời liên tục suốt ngàn năm.
-Nguyên Thạch Dịch
Một giọt nguyên dịch được trích xuất từ linh mạch nguyên thạch cực phẩm một vạn năm.
-Bạo Linh Sâm
Một loại Linh Sâm cực kỳ hiếm gặp, phục dụng trước khi chết, sau khi chết thân thể sẽ tự động bạo nổ tạo ra một vụ nổ cực kỳ mạnh mẽ.
-Cực Thạch Tâm
Một loại đá nhỏ được kết tinh từ những ngôi mộ lâu năm của tu sĩ có tu vi Hoá Thần trở lên, khi dùng chỉ cần nghiền nát là được.
Những nguyên liệu được nêu phía trên khiến đầu óc Khởi Tu mụ mị cả đi, đây là cái gì với cái gì thế này còn mộ tu sĩ Hoá Thần nữa, luyện một viên đan mà đã muốn lấy mạng người luyện rồi.
Nhưng Khởi Tu cũng biết một chuyện nếu có đủ nguyên liệu trên hắn muốn luyện đan hay điều chế dược đều được cả, công dụng vẫn như cũ chỉ có điều là điều chế dược nó mất thời gian hơn rất nhiều thôi.
Nhưng vừa đọc sơ lược về viên đầu tiên hắn thấy nó rất tốt, thật sự về sau nếu có nguyên liệu hắn chắc chắn tạo ra vài viên dành cho những lúc cửu tử nhất sinh sẽ phục dụng, nhưng khi lướt đến viên thứ hai đã khiến hắn á khẩu không biết nói gì.
Viên Màu Hồng:
•DÂM TIỆN BẤT NĂNG DI - [Đan/Dược]
•Tác Dụng: Sau khi dùng sẽ khiến khí huyết sôi trào mạnh mẽ, tâm thần hoàn toàn mất đi kiểm soát, không thể chú ý hay suy nghĩ được thứ gì khác ngoài đâm đâm và đâm , dục niệm trong lòng bị phóng đại đến cực điểm chỉ chừa phần con xoá đi phần người.
:khiến người trúng phải chỉ biết điên cuồng giao hoan để thỏa mãn cảm giác dục vọng cùng cực trong người, thời gian kéo dài tận sáu canh giờ.
•Hậu Quả: Tinh lực sẽ bị hao hụt rất nhiều, khiến cho việc tu luyện trở nên chậm đi, điều quan trọng nhất là Tiểu Huynh Đệ sẽ bị liệt trong vòng một tháng.
•Thành Phần:
-Hợp Hoan Hoa
Một loại linh hoa chỉ nở dưới ánh trăng tròn, tỏa ra hương thơm khiến sinh linh dễ động tâm.
-Mị Tâm Đằng
Dây leo sinh trưởng trong khu rừng đầy âm khí, có thể khuếch đại cảm xúc và dục niệm của con người lên cực điểm.
-Phấn Linh Quả
Quả màu đỏ như máu, trên quả những đường vân trắng hồng dịu nhẹ, bên trong chứa tinh hoa âm dương thuần túy.
-Hồ Hương Thảo
Linh thảo có bề ngoài như đuôi của yêu hồ, cứ cách một trăm năm sẽ mọc lên thêm một đuôi mới nên được gọi là Hồ Hương Thảo, đạt đến trưởng thành Linh thảo sẽ có tận chín đuôi, thân nó luôn tỏa ra khí tức mê hoặc rất mạnh.
-Dục Hỏa Liên
Một loài sen sinh ra từ linh liên hấp thu địa hỏa trăm năm mà thành, những hạt của nó mang theo màu hồng nhạt, người ngửi phải sẽ khiến đầu óc mơ hồ đầy mụ mị.
Vừa xem xong viên thứ hai Khởi Tu hai mắt trợn trừng, sau đó là cười hề hề đầy gian trá không biết trong đầu hắn đang nghĩ những gì, xem đi xem lại Dâm Tiện Bất Năng Di khiến hắn hài lòng không thôi, Khởi Tu cười hề hề một lúc lâu mới miễn cưỡng thu lại biểu cảm trên mặt.
Hắn vuốt vuốt cằm, ánh mắt đầy vẻ suy tư:
"Đan dược này...không tệ, ý ta là nó sẽ được dùng trong những tình huống đặc biệt.....đúng vậy Rất Đặc Biệt :)) "
Bạch Ngưu bên dưới đang chậm rãi di chuyển trên miệng vẫn đang gặm Linh Mễ, nghe thấy giọng cười kỳ quái của hắn thì vô thức hơi hơi rùng mình, nó không hiểu chuyện gì nhưng trực giác mách bảo rằng tên chủ nhân mới nhận này vừa nghĩ ra chuyện gì đó không đứng đắn cho lắm.
Khởi Tu hoàn toàn không để ý hắn cẩn thận ghi nhớ toàn bộ nội dung trên trang giấy, một viên đan để đẩy bản thân tới cực hạn một viên đan chuyên dùng để hại người à không giúp người, một chính một nghĩa, một bên liều mạng, một bên tích đức.
Khởi Tu gật đầu liên tục:
"Đúng là truyền thừa cổ đại, khẩu vị rất phong phú"
Ngay lúc đó trang giấy đầu tiên của cuốn Bách Luyện Đan Dược đột nhiên lóe lên một tia sáng yếu ớt, Khởi Tu giật mình hắn còn chưa kịp phản ứng thì những dòng chữ trên trang đầu bắt đầu nhạt dần.
Sau đó từng hàng chữ mới chậm rãi hiện ra, đó không còn là đan phương mà là những dòng chữ như kiểu di thư.
"Đan Đạo, Luyện Dược chân chính không nằm ở chính nó mà nằm ở người luyện đan."
Khởi Tu chớp mắt:
"Ý gì?"
Rất nhanh dưới câu chữ ấy lại xuất hiện thêm vài dòng nhỏ hơn.
"Người có thể dùng cỏ dại cứu người"
"Cũng có thể dùng tiên đan hại người"
"Thiện ác không nằm ở đan dược"
"Mà nằm ở lòng người"
Khởi Tu đọc xong liền im lặng, sau một lúc suy ngẫm hắn nghiêm túc gật gật đầu:
"Nói rất đúng nếu sau này có người muốn hại ta, thì ta sẽ nhét thẳng Dâm Tiện Bất Năng Di vào mồm kẻ đó"
Nói xong hắn tự cảm thấy bản thân đã lĩnh ngộ được tinh túy của những câu nói trên cuốn sách, hắn nằm dài trên lưng Bạch Ngưu một tay gối đầu một tay cầm cuốn truyền thừa, ánh mắt nhìn về nơi xa chính là vị trí của Kinh Thành.
Nơi đó có lẽ sẽ đông đúc hơn, có nhiều tu sĩ hơn,có nhiều cơ duyên hơn và quan trọng nhất nơi đó có lẽ sẽ có nhiều thứ đáng để hắn vơ vét hơn, nghĩ đến đây khóe miệng Khởi Tu dần dần nhếch lên.
Gió sông thổi nhè nhẹ, trên mặt nước phản chiếu hai thân ảnh một người một trâu đang di chuyển, đã đi được rất lâu Khởi Tu lại bắt đầu có cảm giác đói rồi, hắn quyết định đi thêm một đoạn xem xem có chỗ nào bằng phẳng để nghĩ chân không.
Nhưng vừa đi được một đoạn đôi mắt dưới Cổ Bích Diện đã co rụt lại, vì hắn nhìn phía trước dưới dòng sông đang chảy nhè nhẹ kia là bốn năm xác chết đang nổi lênh đênh.
Nhìn kỹ lại thì phát hiện những cái xác này trôi từ phía trước mà tới, trên thi thể có rất nhiều đường máu kéo dài khắp thân, vừa nhìn vào những vết máu đó thì Khởi Tu đã biết những người kia là bị ai đó chém chết.
Thấy thế hắn bỏ qua những xác chết đó ra lệnh cho Bạch Ngưu di chuyển nhanh về phía trước, trong lúc di chuyển về phía trước hắn lại phát hiện thêm rất nhiều những cái xác khác cũng đang trôi nổi theo dòng nước nhìn những tình trạng của xác thì hắn phát hiện vẫn còn rất mới, và tất cả đều bị chém chết.
Không quá lâu đã đến nơi cần đến, trước mắt Khởi Tu một ngôi làng không lớn được xây dọc theo bờ sông, xung quanh có ruộng lúa bao quanh, lúc này đây cả làng đang chìm trong ngọn lửa, tiếng la hét tuyệt vọng tiếng cười khoái trá đang liên tục vang lên, trong đó tiếng la hét chỉ có tiếng trẻ em và phụ nữ.
Vì sao chỉ còn phụ nữ và trẻ em, vì tất cả đàn ông đã bị giết, hắn nhìn thấy rất nhiều thi thể rải rác khắp nơi trong làng, trên sông cũng có thêm vài chục cái xác đang trôi nổi, còn về tiếng khóc trẻ em đương nhiên là do sợ hãi mà phát ra.
Còn tiếng hét tuyệt vọng của phụ nữ, đó là tiếng hét tuyệt vọng tiếng hét đau đớn, tiếng hét của sự nhục nhã do bị lăng nhục, tiếng cười khoái trá vang lên đầy khoái ý hòa trộn vào khiến âm thanh Khởi Tu nghe được chỉ là một mảnh hỗn loạn.
Bạch Ngưu cũng đã dừng lại từ lâu nó không muốn tiến thêm nữa, không biết vì sao không khí phía trước khiến nó trở khó chịu vô cùng, còn về Khởi Tu lúc này hắn cảm nhận được Loạn Quỷ Phệ Thiên đang điên cuồng vui sướng cắn nuốt những sự tuyệt vọng những oán khí máu huyết nơi này.
Khởi Tu không đợi được thêm vì hắn biết chuyện gì đang xảy ra, ngôi làng này đã bị xâm chiếm và những kẻ đã xâm chiếm kia đang bắt đầu hưởng thành quả của mình.
Không nói nhiều Khởi Tu ra lệnh cho Bạch Ngưu lao thẳng vào trong làng, lấy ra cho nó thêm ba cọng Linh Mễ để giúp nó thêm động lực vì qua mối gắn kết từ Hệ Thống hắn phát hiện Bạch Ngưu rất kiêng kỵ không khí trước mặt nó không muốn vào đó tí nào.
Trong làng lúc này là một đám cỡ ba mươi người, bọn chúng đang tụ tập vây quanh bốn căn nhà, trong đó một căn bọn chúng dùng để nhốt đám trẻ nhỏ còn ba căn còn lại bọn hắn dùng để nhốt phụ nữ để cho bọn chúng giải tỏa sau khi chém giết.
Bên trong rất nhiều tiếng thét tiếng khóc đến khàn giọng của nữ nhân, còn bên ngoài bọn chúng đang vui vẻ nói những lời dung tục bình phẩm về những nữ nhân bên trong khi đã thỏa mãn xong.
Bỗng một tên trong ba mươi kẻ đứng bật dậy, cả đám thấy tên kia có biểu hiện lạ thì nhanh chóng theo ánh mắt tên kia mà nhìn đến, rất nhanh tất cả bọn chúng hô hào lẫn nhau cầm đao kiếm đứng dậy, bên trong ba căn nhà cũng lao ra vài tên, thậm chí còn có kẻ không cả mặc quần.
Trước mắt đám người là một con Trâu Trắng to lớn đang di chuyển đến gần, trên lưng trâu bọn hắn thấy một kẻ đeo mặt nạ ngọc bích, cả người ở trần chỉ mặc một cái quần đầy rách rưới, tay kẻ đó đang cầm một thanh hắc đao to lớn gác trên vai.
Nhưng thứ đáng sợ nhất là xung quanh người kẻ đó, đang có rất nhiều đầu lâu vây quanh, bọn nó gào rú khóc cười đủ loại nhìn đáng sợ vô cùng, ba mươi tên vừa nãy còn nói cười bây giờ toàn thân đã lạnh lẽo đến đáng sợ.
Một tên can đảm cất tiếng hét:
"Ngươi là kẻ nào...đừng giả thần giả quỷ, mau cút bằng không chết!"
Khởi Tu nhìn ba mươi kẻ trước mắt mình, ăn mặc đủ loại hình thù còn có kẻ khoát da động vật, vừa nhìn thấy thế hắn đã nghĩ đến hai từ "Thổ Phỉ" xong hắn lại đưa mắt nhìn tới mấy căn nhà trước mặt, tiếng khóc tiếng thét hoảng sợ vẫn còn đó.
Không nói nhiều hắn gồng lực ở cánh tay đang cầm Hắc Thiết Đao rồi phang thẳng tới đám người, qua Cổ Bích Diện thì hắn phát hiện những kẻ phía trước chỉ là người bình thường.
PHẬP!!
PHẬP!!
ĐÙNG!!!
Hắc Thiết Đao xuyên qua thân thể của hai tên rồi cuối cùng đập thẳng vào người một tên cuối cùng ghim chặt hắn xuống mặt đất, máu tươi bắn tung tóe, những kẻ kia chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra thì 69 đầu lâu hư ảnh đã lao tới.
69 đầu lâu hư ảnh há miệng đen ngòm ra lao thẳng tới đám người sau đó là bắt đầu cắn lấy, xâu xé từ miếng thịt trên người bọn chúng gân thịt đỏ tươi bị rút ra từng cọng, xương trên người bị những đầu lâu cắn gãy ra, lục phủ ngũ tạng bị moi tràn cả ra đất.
Trong sự đau đớn chỉ biết tuyệt vọng hết:
"AAAA!!! MA QUỶ, MA QUỶ ĂN THỊT NGƯỜI"
"KHÔNG!!!! THA CHO TA ĐỪNG ĂN THỊT TA"
"ÁAAAAA! CHÂN CỦA TA MẤT RỒI"
"KH....KHỤC!!! CỨ..CỨU..."
Có những kẻ đã nhanh chóng đưa đao phản kháng, nhưng đao chém vào đầu lâu chỉ nghe "Keng!!" một tiếng thì đao đã gãy đôi rồi, sau đó là cổ họng tên vừa chém đã rách một mảng thịt to máu trào ra như suối vậy.
Bạch Ngưu trừng trừng đôi mắt ngây thơ nhìn cảnh tượng trước mặt, từng người từng người đang bị ăn sống, nó nhìn những người đó giãy giụa đau đớn, có kẻ bị hai đầu lâu kéo đến rách toạc ra làm hai nội tạng bay tứ tung.
Nhìn thấy địa ngục trần gian trước mắt Bạch Ngưu chỉ biết cụp mắt cuối xuống nhai Linh Mễ không muốn nhìn tiếp, rất nhanh trước mặt Khởi Tu chỉ còn lại hai người, nhưng bọn họ cũng đã sợ đến mức co rúm lại rồi.
Khởi Tu lạnh nhạt cất giọng:
"Lũ thú vật các ngươi vì sao lại tàn sát ngôi làng này"
Một tên trong đó ngước nhìn lên thấy ánh mắt đáng sợ của Khởi Tu qua Cổ Bích Diện thì nhanh chóng bò tới lạy lục:
"Th..thaa cho tiểu nhân, mong Đại Nhân tha cho tiểu nhân một con đường sống...ta sẽ nói hết..mong Đại Nhân tha cho ta"
XOẸT!!!
Một cánh tay của tên đang lạy lục rớt ra, Khởi Tu một mặt không cảm xúc đã chém rụng một bên tay của tên đó.
"AAAAAAAAA!!!!!!!"
Khởi Tu lại cất giọng:
"Nói nhanh, nếu cứ la tiếp thứ ta chém tiếp theo là đầu của ngươi đấy!!!"
Tên đó đưa một tay còn lại lên cắn mạnh để lấy lại chút tỉnh táo, rồi mới bắt đầu khai báo:
"Th..thưa Đại Nhân..ta là Trương Tấn đám người ngài giết cùng với ta là đàn em dưới trướng Hùng Quân Sơn Vương"
"Sơn... Sơn Vương bảo bọn ta xuống đây chèn ép ngôi làng này để bắt đi trẻ em...Sơn Vương nói...nói để làng này mỗi năm phải dâng nộp lên mười đứa trẻ.."
"Nếu không chịu quy phục....có thể diệt hết rồi bắt trẻ em và phụ nữ về trại..."
Khởi Tu nghe xong trong mắt lại càng lạnh hơn gấp mấy lần, hắn lạnh giọng hỏi tiếp:
"Hùng Quân Sơn Vương ngươi nói đang ở nơi nào, cảnh giới của hắn ra sao"
Trương Tấn run rẩy chỉ tay về một phía:
"Khụ...khụ Sơn Vương cách chỗ này 40 dặm về phía Tây"
"Còn cảnh giới thì ta thật sự không biết, ta nói hết rồi Đại Nhân mong ngài th...."
XOẸT!!!!
Đầu Trương Tấn rơi bịch xuống đất với đôi mắt trợn trừng đầy sợ hãi, quay người lại Khởi Tu chém xuống một đao vào kẻ còn lại, vì lúc trước sợ lấy lời khai bọn chúng không hợp tác nên để lại hai tên, nếu không khai gì thì hắn sẽ tra tấn một tên để đe doạ kẻ còn lại.
Làm xong mọi việc Khởi Tu cùng Bạch Ngưu từ từ đi đến phía những căn nhà có tiếng khóc của phụ nữ đang phát ra.......