Khởi Tu thu lại hết đầu lâu hư ảnh rồi cùng Bạch Ngưu từ từ đi tới trước ba căn nhà, tiếng khóc, tiếng cầu xin tiếng nức nở tuyệt vọng vẫn không ngừng truyền ra từ bên trong.
Khởi Tu đứng trước cửa căn nhà đầu tiên một lúc lâu, không nói gì chỉ đơn giản giơ Hắc Thiết Đao lên.
KENG!!
Ổ khóa bằng sắt được khóa lại do bọn thổ phỉ phát hiện Khởi Tu nên đành ra nghênh chiến, bây giờ bị chém đứt, cánh cửa mở ra nhưng bên trong không có ai chạy ra cả, nhìn vào hắn chỉ thấy mấy nữ nhân đang co rúm trong góc tường giống như vừa gặp phải thứ gì đáng sợ nhất thế gian vậy.
Toàn thân bọn họ run rẩy, trên người không còn lấy một mảnh vải che thân, có người ôm lấy đầu có, có người nằm trên nền nhà đôi mắt vô hồn miệng thì đang không ngừng lẩm bẩm điều gì đó.
Khi một số người nhìn thấy Khởi Tu đứng ở cửa, ánh mắt của bọn họ lập tức hiện lên đầy vẻ hoảng sợ, còn Khởi Tu cũng chỉ nhìn bọn họ sơ qua sau đó quay người đi sang những căn nhà tiếp theo.
Hắn không biết an ủi người khác khi dính vào thảm cảnh này ra sao, cũng không biết nên an ủi họ thế nào, người thì đã chết chuyện cũng đã xảy ra rồi có nói gì cũng không sống lại được nữa.
XOẸT!
Ổ khóa căn nhà thứ hai rơi xuống.
XOẸT!
Ổ khóa căn nhà thứ ba cũng bị chém đứt, cả ba căn đều chung một tình trạng, đều chỉ có hoảng sợ tràn ngập khắp phòng mà thôi.
Làm xong tất cả Khởi Tu mới từ từ mở miệng nói:
"Muốn sống thì ổn định trạng thái rồi mặc hết đồ xong đi ra ngoài, ai không có đồ cứ ở yên trong đó"
Nói xong, hắn cũng không để ý nữa mà đi tới căn nhà cuối cùng, nơi đang nhốt tất cả trẻ con của làng, tiếng khóc ở đây còn lớn hơn đa số chỉ là những đứa trẻ năm sáu tuổi, lớn nhất cũng không quá mười tuổi.
Khi cửa vừa mở, mấy chục đứa trẻ lập tức lao ra ngoài, có đứa vừa chạy vừa khóc có đứa gọi cha cũng có đứa gọi mẹ, nhưng chẳng ai trả lời chúng cả bởi những người chúng gọi, phần lớn đã trở thành thi thể lạnh lẽo nằm khắp đường làng và trôi nổi trên mặt sông rồi.
Không biết qua bao lâu, đã bắt đầu có những nữ nhân trong ba căn nhà lần lượt bước ra, nhưng chỉ có một số người mà thôi, nhưng khi vừa ra thứ bọn họ nhìn thấy chỉ là xác chết khắp nơi, nhìn thấy máu, nhìn thấy cả làng đang cháy, rồi nhìn thấy những mảnh thi thể của đám thổ phỉ vừa rồi còn hung hăng hành hạ bọn họ nay đã biến thành từng đống thịt vụn.
Một số người lập tức nôn mửa, một số khác lại ngồi bệt xuống đất ánh mắt trống rỗng, một nữ nhân trung niên lảo đảo bước đi, nàng nhìn thấy thi thể một người đàn ông nằm dưới gốc cây, đó là chồng nàng người từng cùng nàng thành thân hơn hai mươi năm, người từng cùng nàng khai khẩn mảnh ruộng bên sông.
Người từng hứa sẽ nhìn con trai cưới vợ, nhưng hiện tại đầu của phu quân nàng nằm một nơi thân thể nằm một nẻo, nữ nhân trung niên ngơ ngác nhìn một lúc sau đó chậm rãi quỳ xuống.
Nàng ta không khóc nữa, cũng không còn gào thét chỉ đưa hai tay nhặt đầu phu quân mình lên rồi vuốt nhẹ gương mặt đầy máu của người phu quân mình, bàn tay run rẩy đôi môi run rẩy không kém, cuối cùng nàng lại nhặt lên một mảnh sành sắc nhọn dưới đất.
Ánh mắt dần dần mất đi thần thái, người chết rồi, chồng nàng chết rồi, ba nàng chắc cũng đã thập tử vô sinh, nhà cửa cũng cháy rồi bản thân còn bị đám súc sinh kia làm nhục.
Sống tiếp còn ý nghĩa gì nữa, nghĩ đến đây mảnh sành trong tay từ từ đưa lên cổ, nhưng ngay lúc ấy một bàn tay nhỏ bé kéo lấy góc áo nàng.
"Mẹ..."
Tiếng gọi non nớt mang đầy vẻ hoảng sợ vang lên như đánh thức người trong mộng, nữ nhân trung niên cứng người, nàng chậm rãi quay đầu lại nhìn, là con gái của mình tiểu nha đầu chỉ mới sáu tuổi, khuôn mặt đầy bụi đất.
Đôi mắt đứa nhỏ sưng đỏ vì khóc quá lâu, hai cái tay nhỏ đang nắm chặt lấy vạt áo nàng, nhìn thấy ánh mắt đó nàng cũng bừng tỉnh, nàng còn con gái, đúng vậy con gái của nàng vẫn còn nếu nàng chết đi rồi nó sẽ trở thành một đứa trẻ mồ côi, cuộc sống sau này sẽ thế nào.
Mảnh sành trong tay nữ nhân lập tức rơi xuống, nàng run run ôm lấy đứa bé, cuối cùng bật khóc thành tiếng, tiếng khóc đau đớn đến xé lòng.
Không xa đó cũng có một thiếu phụ trẻ tuổi ngồi cạnh thi thể của cha mình, bên cạnh là thi thể anh trai, còn xa hơn một chút là thi thể vị hôn phu, ba người nam nhân quan trọng nhất đời nàng đều đã chết.
Trong một ngày toàn bộ đều chết, nàng nhìn ngôi làng đang cháy, nhìn từng cột khói bốc lên, ánh mắt dần trở nên mê mang, từ hôm nay trở đi nàng biết phải sống thế nào đây, trong thế giới này một nữ nhân đơn độc muốn sống sót vốn đã rất khó rồi huống chi hiện tại mọi thứ đều mất sạch.
Khắp làng những cảnh tượng tương tự liên tục diễn ra, có người muốn tự vẫn có người ngồi thất thần, có người ôm thi thể người thân không chịu buông tay, cũng có người khóc đến ngất đi.
Đám trẻ con càng thảm hơn, chúng không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ biết ngồi bên thi thể của cha mẹ mình mà không ngừng lắc gọi họ, nhưng bọn họ chỉ im lặng không còn trả lời nữa.
Không khí tuyệt vọng bao trùm toàn bộ ngôi làng, mgay cả Bạch Ngưu cũng cảm thấy khó chịu, nó không hiểu cảm xúc của con người, nhưng nhìn những người đang khóc trong lòng nó cũng cảm thấy không thoải mái.
Khởi Tu ngồi trên lưng nó lặng lẽ nhìn tất cả, ánh mắt hắn không có bao nhiêu dao động, nhưng trong đầu lại đang suy nghĩ liên tục, ngôi làng này đã bị phá hủy, cho dù giết hết đám thổ phỉ thì người chết cũng không sống lại được.
Nhưng Khởi Tu nhìn những căn nhà bị đốt cháy kia, nhìn những đứa trẻ đang ôm thi thể cha mẹ mà khóc đến khànn giọng, đúng lúc ấy một ý nghĩ xuất hiện trong đầu hắn, người chết không thể sống lại nhưng người sống vẫn phải sống tiếp.
Nhớ lại lời Trương Tấn kể, Hùng Quân Sơn Vương chiếm cứ nơi này nhiều năm, thủ hạ hơn trăm người chuyên cướp bóc các thôn làng xung quanh, loại thế lực này không thể không có tài sản, không thể không có lương thực, ánh mắt Khởi Tu dần sáng lên.
Lúc này Khởi Tu nhảy từ lưng Bạch Ngưu xuống, tiếng động khiến mọi người vô thức nhìn về phía hắn, nhìn thiếu niên đeo mặt nạ ngọc bích, trong mắt bọn họ vẫn tràn đầy sợ hãi.
Khởi Tu nhìn mọi người sau đó mở miệng nói:
"Người chết cứ để cho họ yên nghỉ, còn người nào bị thương thì cứ xem xét chữa trị"
Nghe vậy mọi người đều ngẩn ra, một phụ nhân khàn giọng hỏi:
"Nhưng...chúng ta hiện tại đã không còn gì cả.."
Khởi Tu nhìn nàng rồi lại nhìn toàn bộ dân làng còn xót lại xung quanh sau đó chỉ tay về phía Tây:
"Hùng Quân Sơn Vương bọn chúng còn"
Toàn bộ dân làng còn đang sững sờ thì Khởi Tu tiếp tục nói:
"Cứ đợi đó ta giúp các ngươi đi đòi nợ về"
Nói xong hắn xoay người vác Hắc Thiết Đao lên vai, một người một trâu nhanh chóng hướng về phía Tây mà đi, chỉ để lại những người phụ nữ vẫn còn đang ngơ ngác.
Thật ra hắn cũng chả tốt lành gì, nói vậy cũng chỉ để trấn an bọn người này ý định thật sự là hắn muốn thử xem xét cái tên Hùng Quân Sơn Vương này mạnh yếu như nào, nếu trong khả năng hắn chắc chắn phải diệt đi.
Sắp đến Kinh Thành rồi, trên người chẳng có một đồng xu cắt bạc nào, muốn mua gì thì tiền lấy đâu ra, đúng là một đồng tiền cũng làm khó anh hùng mà, hắn chỉ muốn một ít, phần còn lại để cho mấy người này vậy.
Mặt trời dần ngả về phía Tây, một người một trâu chậm rãi tiến vào khu vực chân núi, Khởi Tu ngồi trên lưng Bạch Ngưu, tay cầm bản đồ đối chiếu một lúc rồi cất đi, không sai chính là nơi này.
Núi Hùng Quân Sơn Vương
Hùng Quân Sơn Vương sau khi chiếm núi xưng vương hắn đã tự đặt tên mình cho cả một ngọn núi, ngọn núi tuy không quá cao nhưng địa thế hiểm trở vô cùng, hai bên đều là vách đá dựng đứng.
Muốn lên núi chỉ có duy nhất một con đường trước mặt, loại địa hình này đối với thổ phỉ mà nói chính là thiên nhiên ban tặng, Khởi Tu đưa mắt quan sát, rất nhanh hắn phát hiện vài bóng người đang ẩn nấp trên sườn núi để canh gác.
Xem ra đám này cũng không hoàn toàn là một đám ô hợp, đúng lúc ấy một tên đứng trên vọng gác đột nhiên hô lớn:
"Có người xông lên núi!!!"
Tiếng chuông cảnh giới nhanh chóng vang lên.
LENG KENG!
LENG KENG!!
LENG KENG!!!
Khắp sơn trại lập tức trở nên hỗn loạn, rất nhiều tên cầm đao kiếm lao ra ngoài, Khởi Tu thấy vậy chỉ nhếch mép.
Khởi Tu vỗ vỗ đầu Bạch Ngưu:
"Ngươi đứng đây đi, một lát nữa ta kêu rồi hãy lên"
Bạch Ngưu chớp chớp mắt nó tuy không hiểu lắm, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng lại, Khởi Tu thì nhảy xuống khỏi Bạch Ngưu cho nó một cọng Linh Mễ rồi một tay vác theo Hắc Thiết Đao, từng bước đi về phía trước.
Trên cổng trại, một đại hán đầu trọc cầm rìu chỉ xuống dưới gào lên:
"Chính là hắn, là kẻ này đang có ý định xông lên trại của chúng ta!"
Ngay lập tức, hơn năm mươi tên thổ phỉ đồng loạt lao xuống, tiếng gào thét vang vọng cả sườn núi.
"Giết hắn!"
"Băm hắn thành thịt vụn cho a cẩu nhà ta ăn!"
"Đúng là kẻ không biết tự lượng sức mình mà, còn không xem nơi này là do ai quản sao"
Khởi Tu nhìn đám người đang lao tới, ánh mắt không có bất kỳ dao động nào, tay trái nhẹ nhàng nâng lên, sau lưng hắn 69 đầu lâu hư ảnh đồng thời xuất hiện, tiếng khóc tiếng cười tiếng gào thét, đáng sợ vô cùng.
Tất cả hòa vào nhau tạo thành âm thanh khiến người ta sởn gai ốc, một vài tên thổ phỉ chạy phía trước lập tức tái mặt, nhưng mọi thứ đã quá muộn.
Khởi Tu lạnh nhạt chỉ tay khẽ nói:
"ĐI"
ẦM!
Nhanh chóng tất cả đầu lâu đồng thời lao vụt lên, bọn nó giống như bầy sói đói xông vào đàn cừu vậy, tiếng hét thảm lại một lần nữa vang lên giống khi ở làng vậy.
"AAAAAA!"
"Thứ quỷ gì vậy!"
"Cứu mạng!"
Một tên vừa quay đầu bỏ chạy thì bất thình lình một cái đầu lâu hư ảnh xuất hiện đã cắn nát cổ chân hắn, máu tươi bắn tung tóe.
Một tên khác bị ba đầu lâu cùng lúc kéo ngã, tiếng xương gãy vang lên liên tiếp khắp sườn núi trở thành địa ngục, còn Khởi Tu vẫn tiếp tục đi lên, đúng lúc đó mũi tên từ trên núi bắn xuống liên tục, nhưng những đầu lâu đã lao ra cắn nát tất cả.
Sau đó lại có từng tảng đá lăn từ sườn núi, nhưng một lần nữa những đầu lâu đã vọt lên đâm thẳng vào nghiền nát tất cả, Khởi Tu chỉ chậm rãi bước lên từng bậc đá của đường lên cổng trại, nơi hắn đi qua chỉ còn lại thi thể đang bị xâu xé ăn thịt mà thôi.
Bên trong đại sảnh, một tên lâu la hốt hoảng chạy té lên té xuống đang lao vào:
"Đại Vương!"
"Không xong....có người đánh tới trại ta rồi thưa Đại Vương, bên ta đã chết hơn trăm huynh đệ rồi!!!!!!"
Hùng Quân Sơn Vương đang uống rượu bỗng ngẩng đầu:
"Bao nhiêu người?"
Tên lâu la run rẩy trả lời:
"Một...một người, còn có...còn có một con trâu trắng nữa ạ"
Rắc!
Chiếc chén rượu trong tay Hùng Quân Sơn Vương vỡ nát, mắt hắn trợn trừng đứng bật dậy, toàn thân bộc phát khí huyết cuồng cuộn kinh người, khí tức của hắn vượt xa người bình thường, thậm chí còn hơn cả một số võ giả nữa.
Mặt đất dưới chân nơi hắn đứng thậm chí còn xuất hiện vết nứt:
"Giết hơn trăm huynh đệ của ta, còn dám đánh tới tận cửa"
"Gan đúng là không nhỏ mà"
Hắn nhanh chóng cầm lấy cây đại chùy bên cạnh chỗ ngồi mà bước ra ngoài, lúc này Khởi Tu đã sớm đi tới giữa sơn trại, xung quanh chất đầy xác chết đang bị những đầu lâu cắn xé ăn thịt, mùi máu tanh nồng nặc vô cùng.
Những đầu lâu lơ lửng sau lưng Khởi Tu bọn chúng đang điên cuồng nuốt lấy máu thịt từ thân xác những kẻ vừa bị giết, bọn chúng như những con quỷ ngạ quỷ vừa bò ra khỏi địa ngục vậy.
Đúng lúc ấy một thanh đoản đao đã lao vụt với tốc độ khủng bố về phía Khởi Tu, nhanh chóng có hơn 10 đầu lâu hư ảnh lao đến chặn.
ẦM!!!!!
Hơn 10 đầu lâu nát vụn, còn đoản đao kia cũng đã mất đà rơi xuống đất, đầu Khởi Tu hơi nhói lên một cái khi số lượng đầu lâu vừa bị diệt đi khá nhiều.
Ngay lúc này một bóng người cao lớn từ phía trước bước tới, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung nhẹ, Khởi Tu ngẩng đầu nhìn, ánh mắt dừng trên người đối phương, thân thể kẻ kia cao hơn hai mét, khí huyết cực mạnh hai cánh tay đầy sẹo, hắn cảm giác sát khí tỏa quanh kẻ kia rất mạnh mẽ, chứng tỏ người này đã từng giết rất nhiều người.
Đúng lúc này Cổ Bích Diện được Khởi Tu điều động.
•Nhân Tộc: Hùng Quân Sơn Vương
•Tu Vi: Nhất Trọng Thiên viên mãn - tương đương Luyện Khí viên mãn
Khởi Tu vừa nhìn thấy thế trong lòng ngực tim hắn đã bắt đầu đập lên thình thịch, Luyện Khí kỳ là gì chẳng phải là cảnh giới đầu tiên khi bước vào con đường tu tiên sao, nếu hắn giết được kẻ này liệu có tìm được cách để giúp mình tu luyện không, nhưng Nhất Trọng Thiên lại là gì nữa hắn vẫn không biết thực lực giữa hai bên chênh lệnh nhau bao nhiêu.
Nhưng không cho Khởi Tu suy nghĩ quá nhiều, Hùng Quân Sơn Vương đã bắt đầu hành động, Khởi Tu quan sát hắn làm sao hắn không quan sát lại.
Hùng Quân Sơn Vương quan sát Khởi Tu một lúc sau, hắn đột nhiên cười lớn:
"Chính ngươi giết thuộc hạ của ta"
Khởi Tu vẫn im lặng không trả lời, hắn đang tìm phương án để đánh nhau với kẻ này, Hùng Quân Sơn Vương thấy hỏi mà kẻ trước mắt như xem thường mình không thèm trả lời, điều này khiến hắn tức đến bật cười.
Khí huyết toàn thân bắt đầu sôi trào:
"Tiểu tử ta sẽ nghiền nát từng khúc xương của ngươi."
Khởi Tu vừa nghe vậy chỉ chậm rãi giơ Hắc Thiết Đao lên, sau lưng 69 đầu lâu đồng thời mở miệng, từng tiếng gào khóc vang vọng tỏa ra khí thế tà ác vô cùng.
Hùng Quân Sơn Vương nhíu mày nhìn từng cái đầu lâu bay quanh kẻ đeo mặt nạ bí ẩn kia, hắn phát hiện mình không thể nhìn thấu tu vi đối phương, nhưng thấy đối phương chỉ quan sát mà không trực tiếp giết mình.
Hắn đoán kẻ trước mặt một là mạnh đến mức không để mình vào trong mắt, hai là tu vi kẻ này yếu hơn mình nhưng không biết dùng thứ gì đã che đi được tu vi.
Hùng Quân Sơn Vương quyết định thăm dò, đại chùy trên tay bắt đầu được nâng lên, thân chùy dài hai mét, đầu chùy có từng gai nhọn đến lạnh người.
ẦM!
Mặt đất dưới chân nổ tung thân ảnh cao lớn của hắn đã lao tới, nhanh đến mức kéo thành tàn ảnh, Khởi Tu thấy vậy cũng đồng thời lao lên.
KENG!!!
Hai thanh vũ khí va chạm đến toé lửa, âm thanh kim loại vang vọng đến chói tai, một cỗ lực lượng kinh khủng truyền tới Khởi Tu chỉ cảm thấy hai cánh tay tê rần, cả người bị đánh lùi hơn mười bước.
Ngược lại Hùng Quân Sơn Vương chỉ lùi hai bước:
"Ha ha ha, chỉ có vậy thôi sao?"
Tiếng cười hung dữ vang lên, hắn đã phát hiện tên mặt nạ kia tu vi yếu hơn mình, thấy vậy đại chùy lại được hắn vung lên một lần nữa lao đến nhưng lần này hắn đã tự tin hơn khi biết tu vi thật sự của kẻ trước mặt.
Thế chùy vừa đến Khởi Tu đã gồng mình chém ra một đao cứng đối cứng để ngăn chặn.
KENG!
KENG!
Từng tiếng va chạm liên tục vang lên, chỉ sau vài lần giao thủ Khởi Tu đã nhận ra tên này mạnh hơn mình rất nhiều, Ít nhất mạnh hơn tất cả yêu thú hắn từng gặp cộng lại, đây là đối thủ chân chính đầu tiên kể từ khi hắn bước lên con đường tu luyện.
ẦM!
Một chùy nện xuống Khởi Tu bị đánh bay, thân thể đập nát một bức tường gỗ phía sau, máu tươi tràn khỏi khóe miệng, Khởi Tu bật dậy đưa một tay lau đi máu ở miệng,
Hùng Quân Sơn Vương thấy đối phương còn đứng dậy được, trong mắt cũng hiện lên một tia kinh ngạc nhưng rất nhanh, tia kinh ngạc ấy biến thành dữ tợn.
Hắn cười lạnh nhìn lấy Khởi Tu:
"Tiếp theo để ta cho ngươi mở mang kiến thức."
Hắn nắm chặt đại, khí huyết toàn thân bỗng nhiên cuộn trào, những đường gân xanh nổi lên khắp cơ thể, ngay sau đó một cỗ lực lượng bá đạo bộc phát.
"BÔN SƠN TRẤN NHẠC!!!"
Đám thổ phỉ còn sống phía xa lập tức kích động:
"Đại Vương dùng tuyệt kỹ rồi!"
"Tên kia chết chắc!"
"Ha ha ha!"
Trong tiếng hò reo Hùng Quân Sơn Vương nhảy người lên cao một chùy như trấn sơn đập thẳng xuống đầu Khởi Tu, vừa thấy chùy đến Khởi Tu cười gằn trong đầu đã nghĩ ra một chuyện.
Quyết liệt động ý niệm cho Bất Diệt Chi Thể hoạt động hết công suất, hắn cũng không chịu nhượng bộ dùng hết sức lực trong người vung ra một đao.
Khởi Tu cũng gầm lên một tiếng khí huyết cảnh người như muốn nổ tung:
"PHÁ SƠN"
ẦM!!!
Song phương va chạm ngay lập tức tạo ra một vụ nổ kinh thiên động địa, trong lớp bụi đất nổ tung thân thể Khởi Tu bị đập mạnh bắn vụt ra khỏi vụ nổ, lòng ngực bị lõm xuống không biết gãy mất bao nhiêu cái xương, còn Hắc Thiết Đao trong tay hắn đã nứt vỡ gần như một nửa rồi.
•••••••••••••••••
Giải thích Cho các Bác dễ hiểu là Thể Tu tui sẽ đạt là Nhất Trọng Thiên = Luyện Khí Kỳ đến Cửu Trọng Thiên = Độ Kiếp Kỳ mỗi tầng cũng sẽ là sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và Viên Mãn, còn gọi Phàm Nhân Cảnh Giới đúng là hơi quá hạ thấp nó nhưng.
Bì Nhân Cảnh = Luyện Khí sơ kỳ
Thể Huyết Cảnh = Luyện Khí viên mãn
Cốt Tủy Cảnh = Trúc Cơ sơ kỳ
Gân Mạch Cảnh = Trúc Cơ viên mãn
Ngũ Tạng Cảnh =Kim Đan sơ kỳ
Đạt đến đến Ngũ Tạng Cảnh thì đấm nhau với Kim Đan sơ kỳ vẫn vô tư, đó là người bình thường còn Khởi Tu thì đừng lấy đó là tiêu chuẩn, Hiện tại hắn ở Bì Nhân Cảnh nhưng sinh tử thật sự đồng quy vu tận với Cốt Tủy Cảnh là điều bình thường.