Ăn uống xong xuôi Khởi Tu xách lấy Hùng Quân Sơn Vương đã ngất đi vì tức giận sau sự vô sỉ vừa rồi của hắn, để tiếp tục đến Kinh Thành.
Xem xét lại bản đồ do sư phụ Chu Thuận đưa, Khởi Tu phát hiện mình đã cách Kinh Thành rất gần rồi, đưa cho Bạch Ngưu một cọng Linh Mễ chủ tớ hai người nhanh chóng di chuyển thật nhanh đến Kinh Thành.
Dù đã cách rất gần nhưng Khởi Tu phải mất tận thêm hai ngày đi đường không nghỉ nữa mới tới nơi, khi gần đến nơi Khởi Tu bất giác dừng bước.
Phía xa xa trước mắt hắn, một tòa thành khổng lồ đang sừng sững tọa lạc giữa thiên địa, tường thành cao đến vài chục trượng, kéo dài như một con cự long nằm ngang mặt đất, không nhìn thấy điểm cuối.
Từng khối thanh thạch đen xếp chồng lên nhau, trải qua vô số năm mưa gió vẫn tản ra khí tức uy nghiêm nặng nề, trên tường thành từng đội binh sĩ mặc giáp sắt đi tuần không ngừng.
Cổng thành rộng lớn đủ cho hàng chục cỗ xe ngựa cùng lúc tiến vào, dòng người tấp nập vô cùng, có thương nhân vận cẩm bào cưỡi bảo mã, có tiêu sư mang đao hộ tống hàng hóa, có thư sinh lưng đeo sách bước đi giữa dòng người.
Có cả những võ giả khí tức cường hãn mang theo binh khí kỳ dị, tiếng người nói chuyện, tiếng xe ngựa lăn bánh, tiếng rao hàng từ xa vọng tới hòa thành một biển âm thanh náo nhiệt.
Khởi Tu đứng lặng hồi lâu, nơi hắn từng sống chỉ là một thành trì nhỏ bé nằm ở vùng biên hoang vu, so với nơi trước mắt chẳng khác nào ánh đom đóm so với vầng trăng sáng.
Hít vào một hơi thật sâu rồi thở ra, Khởi Tu ánh mắt sáng ngời ra lệnh cho Bạch Ngưu tiếng đến cổng thành, khi gần đến cổng thành hắn thấy một tấm bảng đề bốn chữ Kim Ngọc Đế Quốc được treo trên cổng thành, đến sau nên hắn cũng đành phải xếp hàng chờ đợi như bao người.
Có kha khá người len lén quan sát hắn, vì tình hình hiện tại của Khởi Tu khó nói vô cùng, thân trên ở trần mặt đeo Cổ Bích Diện, phân dưới mặc một cái quần rách lủng vài chỗ, nhìn Khởi Tu tơi tả vô cùng nhưng trái ngược lại thì Bạch Ngưu lại thánh khiết không thôi.
Một số người vừa thấy nó cũng vô thức sinh ra cảm giác yêu thích, và một cái khiến người khác chú ý nhiều hơn là một đại hán to lớn bị trói theo sau, không ai khác là Hùng Quân Sơn Vương xấu số.
Mặc kệ mọi ánh nhìn dò xét xung quanh Khởi Tu vẫn một mặt thoải mái chẳng quan tâm sự đời, thật ra là đang nhớ lại những gì sư phụ Chu Thuận đã từng dặn dò.
Đợi một lúc khá lâu cuối cùng cũng tới lượt của Khởi Tu, nhanh chóng có bốn vị binh sĩ người mặc giáp trụ tiếng đến kiểm tra, yêu cầu thông tin về hắn, lý do đến và cởi mặt nạ xuống cũng như lai lịch của kẻ bị hắn trói đem theo.
Khởi Tu không giải thích nhiều, tiếng đến lục lọi cái túi da chứa Linh Dược của mình, từ trong đó lấy ra một cái lệnh bài và một bức thư nhỏ, đây chính là hai vật mà sư phụ Chu Thuận đưa cho hắn trước khi rời đi.
Đưa lệnh bài cũng như lá thư cho bốn binh sĩ xem xét, vừa nhìn thấy lệnh bài thì bốn cặp mắt của bốn người muốn lòi cả ra, không dám vọng động một trong bốn người run run quay lưng nhanh chóng chạy vào trong thành, nhìn thấy cảnh này Khởi Tu hơi nhíu mày không biết có chuyện gì vừa xảy ra.
Khi Khởi Tu còn đang hoang mang thì vụt một cái hắn đã bị một người bất ngờ xuất hiện tóm lấy rồi dịch chuyển đi, mang theo cả Bạch Ngưu và Hùng Quân Sơn Vương, Khởi Tu chỉ thấy thân thể mình bị đông cứng không thể di chuyển được chỉ có ý thức là vẫn còn tỉnh táo.
BỊCH!!!!
Thân thể Khởi Tu bị vứt xuống một nền sân, nhưng chưa kịp để hắn ý thức được chuyện gì vừa xảy ra thì một bàn tay đã chộp lấy đầu hắn, kẻ kia đang muốn thực hiện ý đồ gì đấy thì bỗng nhiên Cổ Bích Diện lóe lên đẩy bật ngược tay kẻ kia ra.
Thấy vậy mắt kẻ đó hơi co rụt lại, dứt khoát vứt Khởi Tu qua một bên, tay kẻ đó lại chụp đến một thân ảnh khác, chính là Hùng Quân Sơn Vương rất nhanh một tiếng hét thảm thiết vang lên khiến lòng Khởi Tu lạnh đi, tiếng hét thảm thiết kia là của Hùng Quân Sơn Vương.
BỊCH!!!
Tiếng thân thể bị vứt xuống nền lại vang lên, Hùng Quân Sơn Vương giờ đây chỉ là một cái xác vô hồn, còn kẻ kia lúc này đang tiêu hóa ký ức của hắn, đúng vậy kẻ thần bí đã ra tay sưu hồn hai người bọn hắn, nhưng vì Khởi Tu có Cổ Bích Diện che chắn nên mới thoát một kiếp.
"Khặc..khặc khặc..đúng là một tiểu quái vật mà"
Tiếng cười đầy âm tà vang lên từ kẻ bí ẩn, cười được một lúc hắn quay ngoắt lại phía Khởi Tu, một tay đã dân lên ngọn lửa tím đen đầy ma mị không nói không rằng chưởng thẳng vào người Khởi Tu, một cảm giác nóng rát cháy da bùng nổ bên trong ý thức.
Hiện tại Khởi Tu không cử động được chỉ còn ý thức là tỉnh táo nên cơn đau do ngọn lửa kia đốt lên thân thể hắn cảm nhận không xót một chút nào, nhưng rất nhanh kẻ thần bí lại đánh ra một luồng khí xanh lục nhàn nhạt khiến ngọn lửa bị dập tắt, kẻ đó đến chạm vào người Khởi Tu xem xét.
"Hahaaa!!! HẢO HẢO HẢO..Thật sự mạnh hơn rồi"
Khởi Tu giật thót tim, bây giờ trong đầu hắn đang hỗn loạn vô cùng, không biết phải đối phó tình hình hiện tại thế nào vì kẻ thần bí kia mang đến một cảm giác áp bách và nguy hiểm vô cùng khiến hắn căng thẳng không thôi, hắn muốn câu thông với Giếng Ngọc tìm kiếm sự giúp đỡ thì bỗng.
RĂNG--RẮC!!!!!
Tiếng đổ vỡ vang lên, không gian kế kẻ thần bí vỡ ra, một giọng nói ầm vang hữu lực gằn lên.
"Lão Khọm Già Nhà Ngươi, Định Làm Gì Đệ Tử Của Tiểu Thuận Nhà Taaa!!"
Sau lời nói đó là một cái chân đã xuyên qua chỗ nứt vỡ không gian mà đạp tới người kẻ thần bí.
ẦM!
Kẻ thần bí ăn trọn một đạp mà văng ra một đoạn, kinh khủng hơn là nửa người của kẻ đó đã nát vụn khi tiếp nhận một đạp kia, nhưng rất nhanh chỉ trong vài hơi thở nửa người kẻ kia lại hồi phục là như chưa từng bị gì cả.
Kẻ thần bí cười tà nói:
"Hừ, chẳng phải chỉ muốn xem xét một chút thôi sao"
Lúc này đây không gian nứt vỡ cuối cùng cũng khép lại, theo sự khép lại đó là một thân hình sừng sững bước ra, một ông lão nhưng thân thể lực lưỡng không thôi, cả người mặc giáp hoàng kim nhìn khí thế vô cùng, đôi mắt cũng đặc một màu hoàng kim cao quý đang liếc kẻ thần bí.
"Xem xét? Lão Khọm ngươi xem xét tiểu bối bằng cách sưu hồn à, lại bắt đầu ngứa đòn rồi phải không??"
Từ lúc Khởi Tu lấy lệnh bài ra, Chu lão gia tử đã cảm ứng được khí tức của lệnh bài và nội dung trên bức thư rồi, nên trực tiếp xé không gian chạy tới, nhưng kẻ thần bí kia đã nhanh hơn một bước bắt lấy Khởi Tu đi trước ông.
Không sai ông lão đi ra khỏi vết nứt không gian chính là Chu lão gia tử Chu Văn-Trấn Quốc Đại Tướng Quân, và cũng chính là phụ thân của Chu Thuận.
Sau khi biết được nội dung bức thư thì ông ta cũng khá hứng thú với Khởi Tu, Chu Thuận một kẻ dám cãi lời cha mình từ bỏ con đường tiên lộ mà cứng đầu ôm khư khư cái thành nhỏ ở biên ải kia, cớ sao lại đem Khởi Tu gửi đến đây nhờ ông giúp hắn đạp bước lên tiên lộ.
Đang suy nghĩ thì kẻ thần bí kia bỗng nhiên lại nghiêm túc nói với Chu Văn:
"Hừ, sưu hồn thì sao bất quá lại dùng một viên Hoàn Hồn Đan cho tiểu tử này phục dụng, không chừng còn giúp hắn cường hóa mạnh thần hồn hơn không chừng"
"Sau khi ta sưu hồn tên thổ phỉ kia thì phát hiện tên đệ tử của con ông không đơn giản đâu, ta vừa kiểm nghiệm qua thật sự là khủng bố"
Chu Văn nghe thấy vậy liền hơi nhíu mày, để một lão quái vật như kẻ thần bí nói là khủng bố thì chắc chắn tên tiểu tử này có cái gì đó hơn người rồi.
"Ngươi cứ đến đây kiểm tra thân thể tiểu tử này đi"
Chu Văn nghe vậy cũng từ từ đi đến, một tay đặt lên ngực Khởi Tu cảm nhận, nhưng đặc biệt là dù hai kẻ này mạnh thế nào thì cũng vô phương phát hiện Giếng Ngọc và Trùng Ngọc cũng như những công pháp của Khởi Tu.
"Thân thể rất tốt, đã đạt Cốt Tủy Cảnh tầng I rồi"
Kẻ thần bí nghe vậy liền âm trầm nói ra:
"Lúc nãy thân thể hắn chỉ mới nằm ở Thể Huyết Cảnh tầng X"
Chu Văn hơi giật mình nhưng nhanh chóng bỏ qua:
"Không chừng đã đạt cực hạn từ trước sắp đột phá, sau khi bị ngươi công kích không chừng ăn may mà đột phá thì sao"
Chu Văn không tin tưởng được, vì trong bức thư Chu Thuận chỉ nói Khởi Tu là một thiên tài học nhanh hiểu nhanh chứ không hề nhắc việc Khởi Tu có năng lực luyện thể, kẻ thần bí như muốn chứng minh lời mình nói, hắn lại bắn ra một ngọn lửa tím thiêu đốt Khởi Tu.
Chưa qua được nửa nén nhang thì kẻ thần bí lại đem luồng xanh lục nhàn nhạt bay vào người Khởi Tu giúp hắn chữa thương, hắn hất cằm cho Chu Văn ý biểu để ông ta xem xét, nhanh chóng Chu Văn lại đặt một tay lên ngực Khởi Tu, nhưng lần này là một vẻ mặt không tin.
"Mẹ Kiếp đã đến Cốt Tủy Cảnh tầng V rồi, cái này...cái này..."
Chu Văn như sợ mình bị cảm nhận sai nhanh chóng kiểm tra lại thêm vài lần mới biết đó là sự thật, càng lúc ông càng thấy ưng tiểu tử này hơn rồi, như nghĩ đến gì đó Chu Văn nhanh chóng lấy ra một lá phù vàng kim muốn kích hoạt thì kẻ thần bí đã hô dừng lại.
"Theo những gì ký ức ta lấy được thì lối tu luyện của tiểu tử này là phải ăn đánh nhưng lực lượng đánh vào không được quá sức chịu đựng của thân thể hắn"
Đang không biết lấy gì có công kích thấp yếu để thử thì lại có một giọng nữ yểu điệu cất lên:
"Hai vị một là Trấn Quốc Đại Tướng Quân một là Thầy của Tiên Đế, vậy mà ở đây bắt nạt một tiểu tử chưa cả đạt đến luyện khí, nói ra không biết mọi người ở trong thành sẽ nghĩ gì đây"
Một giọng nói mềm mại như làn gió xuân bất chợt vang lên, âm thanh không lớn nhưng lại khiến cả không gian đang căng thẳng bỗng nhiên dịu xuống vài phần, từ cuối hành lang, một nữ tử chậm rãi bước tới.
Đó là một vẻ đẹp rất khó dùng ngôn từ để diễn tả, dung nhan nàng tựa như được thiên địa tỉ mỉ điêu khắc qua vô số năm tháng, làn da trắng ngần như tuyết đầu mùa, dưới ánh nắng lại phản chiếu một tầng ánh sáng nhàn nhạt như ngọc thạch thượng hạng.
Đôi mày thanh tú cong nhẹ như hoạ, đôi mắt phượng dài hẹp mang theo một loại mê hoặc trời sinh, sâu thẳm như mặt hồ đêm không thấy đáy, chỉ cần vô tình liếc nhìn cũng khiến lòng người rung động.
Chiếc mũi cao thanh thoát, đôi môi đỏ tự nhiên như cánh hoa đào vừa hé nở, khóe môi luôn mang theo một nụ cười nhàn nhạt như có như không, vừa cao quý lại vừa mang theo vài phần ma mị khiến người khác khó lòng rời mắt.
Mái tóc đen dài như thác nước buông xuống tận eo, từng sợi tóc mềm mại khẽ lay động theo gió, mang theo hương thơm thanh nhã nhàn nhạt, màng mặc một bộ trường bào màu tím đen ôm lấy thân thể hoàn mỹ.
Dáng người cao ráo thon thả, vòng eo mềm mại không đủ một nắm tay, đường cong cơ thể muốn lòi có lòi muốn lõm có lõm, mỗi bước chân đều mang theo một loại phong vận thành thục khó diễn tả.
Không hề có bất kỳ hành động cố ý nào, nhưng chỉ cần nàng đứng ở đó thôi cũng đã trở thành trung tâm của mọi ánh nhìn, giống như một đóa yêu hoa nở rộ trong màn đêm.
Nguy hiểm, Thần bí, lại khiến người khác không nhịn được muốn tiến lại gần, điều kỳ lạ nhất là khí chất của nàng, rõ ràng dung nhan tuyệt mỹ khiến người ta mê đắm, thế nhưng sâu trong đôi mắt ấy lại ẩn chứa sự bình tĩnh đã trải qua vô tận năm tháng.
Tựa như đã chứng kiến thiên địa đổi thay, nhìn quen sinh tử, nhìn quen hưng vong của vô số triều đại, ngay lúc này nữ tử tuyệt mỹ kia đã đi tới trước mặt hai người.
Nàng khoanh tay trước ngực, đôi mắt đẹp khẽ liếc nhìn Chu Văn:
"Chu lão đầu."
Giọng nói bình thản như đang gọi một người quen cũ, Chu Văn nghe vậy chỉ trợn mắt:
"Hừ"
"Tiểu nha đầu ngươi vẫn không biết lớn nhỏ như ngày nào"
Nữ tử bật cười nhàn nhạt, sau đó nàng chậm rãi quay đầu nhìn về phía lão nhân thần bí, vẻ tùy ý trong ánh mắt lập tức biến mất, thay vào đó là sự kính trọng hiếm thấy.
Nàng hơi cúi người hành lễ:
"Vãn bối tham kiến Cổ Minh Huyền Thương-Mặc Uyên tiền bối"
Giọng nói mang theo vài phần thành kính, không hề giả tạo bởi vì trong thiên hạ hiện nay, có lẽ rất ít người biết vị lão nhân âm trầm trước mắt này, chính là người đã dạy dỗ Tiên Đế năm xưa một trong những tồn tại cổ xưa nhất còn sống trên thế gian.
Nghe thấy danh xưng đó ngay cả Chu Văn cũng nhịn không được bĩu môi:
"Tiểu nha đầu, lão già này có gì đáng để ngươi cung kính như thế"
Nữ tử liếc ông một cái:
"Chu lão đầu, Ông và Mặc Uyên tiền bối không cùng một bối phận"
Chu Văn:
"..."
Mặc Uyên ngồi bên cạnh vuốt râu cười lớn:
"Khặc khặc khặc...vẫn là nha đầu ngươi biết nói chuyện hơn tên võ phu họ Chu nào đó"
Trước khi kết thúc chương này em thông báo các Bác một tí 🥲
Chuyện là lúc trước em chỉ muốn viết truyện góp vui thôi, nhưng về sau em cũng tập tành với ý định viết xa hơn, em dựng sẵn hết mạch truyện rồi, phần mạch truyện ở hạ giới đã xong.
Hiện tại em viết tới chương này, và cũng song song dựng mạch truyện ở tiên giới cho Khởi Tu, nhưng có lẽ do lần đầu viết nên em hơi bung lụa tí, lúc dựng mạch truyện ở hạ giới em muốn nó đánh nhau mạnh hết sức cho Khởi Tu var càng nhiều càng tốt.
Lúc đó mới vào tập tành viết em tưởng vậy là ngầu 🤧🙏
Nên cốt truyện em làm về sau cứ theo đó mà đi lệch, nếu hiện tại em cứ cố viết theo tiếp thì truyện này sẽ chết non mất, vì có nhiều cái mạnh mẽ khai thác về sau bị em đem ra tế ở phần hạ giới rồi :))))
Ví dụ lớn nhất là BẤT CỐ THẦN em nói thật, em tạo ra nhân vật này mà còn thấy nó lỗi vãi ò, trước em có đăng nhóm hỏi xem có bác nào có ý kiến fix lại không nhưng không ai nói gì hết, em thấy vậy nên chắc không sao đâu, đem vào thôi.
Thế là nó liên quan vào cốt truyện mạch chính luôn, giờ nếu viết theo thế thì chắc chắn hỏng mất, em định ngưng lại một thời gian để học hỏi các người viết truyện lâu rồi dựng lại phần mới ở hạ giới, lấy điểm khởi đầu mới là ở chương này mà thay đổi.
Hoặc có khi em chơi bán máu luôn, cứ tiếp tục viết nhưng vừa viết vừa nghĩ ra tuyến đường mới ở cốt truyện hạ giới, bỏ luôn cái khung truyện đã dựng sẵn từ trước, vì hạ giới liên quan rất lớn với tiên giới về sau nên muốn sửa rất khó, em không đủ khả năng làm thế 😭
Nên nếu hôm sau em ra truyện tiếp là em đã chấp nhận bán máu vừa viết vừa nghĩ nếu thất bại em cũng dừng viết truyện một thời gian để cải thiện lại văn phong với kiến thức mới để chuẩn bị cho bộ truyện mới này.
CHÚC CÁC BÁC ĐỌC TỚI ĐÂY CÓ NGÀY CUỐI TUẦN VUI VẺ NHA!!!!!
Em Mời Các Bác Một Ly 🍻🍻🍻🍻🍻🍻🍻🍻🍻🍻🍻🍻🍻🍻
À mà còn đây Bất Cố Thần được em đưa vào sớm ở phần hạ giới các Bác cứ đọc là hiểu.
Trích từ Nhóm Fb qua:
Profile Của BẤT CỐ THẦN, nhờ các Bác đánh giá hộ
Nói thật sau khi tìm hiểu đọc một số chuyện về thần trùng thì e đã tạo ra thứ này, mé cứ thấy nó quá đáng thật, Các Bác có thể cho e một số gợi ý để dìm đi con hàng này không hay cứ để nguyên thế này ạ 🤧🤧🤧
🍻🍻🍻🍻🍻🍻🍻🍻🍻🍻🍻🍻🍻🍻
Thần Trùng Thời Thần
BẤT CỐ THẦN
Một trong 48 vị hung thần thượng cổ thời thần, tượng trưng cho sát nghiệp hiện thân cho cái chết chóc.
Sát Nghiệp nặng đến mức tạo ra thực chất hóa thành khí đen bao quanh người hắn không bao giờ tan đi che đi cả thân thể không ai nhìn thấy được.
Khi BẤT CỐ THẦN hiện thế Sát Nghiệp sẽ kéo thành mây che đi Thiên Địa, Sát Nghiệp hóa thành mây mù lượng lờ, từ trong đó từng vị Lính Trùng xuất hiện, Quỷ Bách Trùng cưỡi Mã Nhân Diện trên tay cầm đao tung hoành thiên địa
Lính Trùng mặc trường bào, đầu đội nón lá đính tua dua đỏ tay cầm lấy Tán Xích Trùng gặt hái tính mạng của những kẻ chống đối thần, Bọn hắn bất tử bất diệt miễn BẤT CỐ THẦN còn thì bọn chúng là bất bại.
Muốn giết chết bọn hắn, cách duy nhất chính là diệt đi BẤT CỐ THẦN.
Nhưng có một điều quan trọng BẤT CỐ THẦN chỉ là Quỷ Thân, đúng vậy tất cả chỉ là Quỷ Thân, nếu nói chỉ có thể ngắn gọn bốn câu.
"Phân Thân Vô Vàn Thời Đại
Từ Sông Tuế Nguyệt Ức Vạn Hư Vô
Sát Nghiệp Như Biển Chẳng Khô
Lính Trùng Hiện Thế Vì Ngài Khởi Chinh"
BẤT CỐ THẦN hắn xuất hiện ở mọi nơi một thế giới, một thời đại, quá khứ, tương lai, nơi nào có sự sống có chiến tranh có chém giết sinh ra sát nghiệp sẽ có sự hiện diện của hắn.
Hắn có thể mạnh mẽ khủng bố bất bại không chết.
Hắn có thể yếu ớt đến mức Phàm Nhân cũng có thể diệt .
Đến mỗi thế giới, tùy theo sức mạnh chịu đựng được ở thế giới đó, phân thân BẤT CỐ THẦN sẽ tự chọn mình mạnh như nào để có thể phù hợp với quy luật của thế giới.
Khi đã điều chỉnh như thế thì hắn chỉ mãi mãi ở cảnh giới đó không thể giảm đi hay tăng lên, thứ đáng sợ nhất chính là dù diệt đi bao nhiêu quỷ thân, dù có đại năng mạnh nhất mọi thời đại xuyên đến quá khứ tương lai diệt đi tất cả quỷ thân, hay thậm chí cả bản thể đi nữa dù đã bị diệt không còn thứ gì.
Nhưng một khi tranh đấu chém giết xảy ra thì chỉ cần có một ít Sát Nghiệp hiện ra BẤT CỐ THẦN sẽ trùng sinh trở lại, đó là sự khủng bố nhất của hắn.
Nhưng hắn cũng có giới hạn, chỉ khi ở Thời Thần của mình hắn mới có thể chân chính xuất hiện, còn muốn gọi ra Chân Thân thì không khéo phải diệt đi không biết bao nhiêu sinh linh mới đủ để hắn hiện thế.
Thời Thần cũng có thời gian nhất định của nó BẤT CỐ THẦN không thể xuất hiện quá lâu, nhưng dù thế hắn vẫn đáng sợ vô cùng.