Ba người vừa chào hỏi đôi câu, ánh mắt lại một lần nữa đồng loạt rơi xuống người Khởi Tu đang nằm bên dưới nền.
Nữ tử áo tím khẽ phất tay, một luồng khí tức ôn hòa lướt qua người Khởi Tu, cảm giác giam cầm biến mất giúp hắn lấy lại quyền kiểm soát thân thể, Khởi Tu lập tức bật người ngồi dậy, hắn không vội lên tiếng mà trước tiên âm thầm đánh giá tình hình xung quanh.
Sau những chuyện vừa xảy ra, hắn hiểu rất rõ một điều, với thực lực hiện tại của mình, muốn chạy khỏi nơi này chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày.
Nếu đã không chạy được, vậy chi bằng tìm một cái bắp đùi đủ lớn để ôm, nghĩ tới đây, ánh mắt Khởi Tu lập tức rơi lên người Chu Văn.
Theo những gì vừa nghe được, đây chính là phụ thân của sư phụ Chu Thuận, không chút do dự, Khởi Tu lập tức chạy tới đứng sát bên cạnh Chu Văn, bộ dáng ngoan ngoãn như một tiểu bối vừa tìm được chỗ dựa.
Thấy vậy Chu Văn không nhịn được bật cười ha hả:
"Hahaha! Tiểu tử ngươi đúng là lanh lợi"
Mặc Uyên ngồi bên cạnh chỉ khẽ hừ lạnh, bộ dáng khinh thường chẳng buồn nhìn tới, lúc này Khởi Tu mới có thời gian quan sát kỹ hai người còn lại.
Mặc Uyên nhìn qua cực kỳ bình thường, nếu ném lão vào giữa dòng người ngoài phố, sợ rằng chẳng ai nghĩ đây là một lão quái vật sống qua vô số triều đại, là thầy của những Tiên Đế tiền nhiệm.
Nhưng khi ánh mắt hắn chuyển sang nữ tử áo tím, trái tim Khởi Tu bất giác run lên, đẹp đẹp đến mức khiến người khác phải thất thần, hai đời làm người, đây là lần đầu tiên hắn gặp một nữ tử khiến mình rung động chỉ bằng dung mạo.
Khởi Tu vội vàng dời mắt đi, trong lòng âm thầm tự nhắc bản thân:
"Nguy hiểm, Mẹ dạy là nữ nhân càng đẹp càng nguy hiểm"
Ánh mắt Khởi Tu đảo một vòng, rất nhanh đã khôi phục bộ dáng vô hại thường ngày,sau đó hắn kéo kéo ống tay áo của Chu Văn, ngẩng đầu hỏi:
"Gia gia...đây là nơi nào vậy?"
Nghe thấy câu nói của Khởi Tu, hai người kia dùng ánh mắt như xem kịch mà nhìn về phía Chu Văn và Khởi Tu.
Chu Văn giật giật mí mắt nhưng vẫn xoa cằm cười nói:
"Nơi này là trang viên dưỡng lão của bọn lão phu mà thôi"
Nói xong Chu Văn chỉ chỉ về phía Mặc Uyên, Khởi Tu nghe vậy cũng âm thầm rùng mình, hẳn là nơi dưỡng lão thôi, mà những lão ở đây vung tay một cái khéo có thể lật trời luôn không chừng.
Chu Văn nhìn Khởi Tu đánh giá một chút rồi lại hỏi:
"Tiểu tử thúi, lão phu với ngươi có quen nhau hay sao mà gọi Gia Gia"
Khởi Tu nghe thế vẫn cười tươi mà nói:
"Tiểu tử xem sư phụ Chu Thuận như cha mình vậy, nhờ ông ấy chỉ dạy tận tâm mới giúp tiểu tử sống đến được bây giờ"
"Đã xem sư phụ như cha thì gọi ngài một tiếng Gia Gia cũng là phải đạo rồi"
Chu Văn nghe vậy liền suy nghĩ gì đó xong cười gằn nhìn Khởi Tu:
"Hừ tên nghịch tử đó dám cãi lời ta, bỏ qua ý chỉ của Bệ Hạ mà rời đi, ngươi là đệ tử của nó ta có nên bắt ngươi ra trút giận không đây"
Khởi Tu nghe xong tái cả mặt, vì biểu hiện và khí thế khi nói ra lời nói đó của Chu Văn không phải là giả, đây thật sự là sư phụ hố to mình rồi, hắn âm thầm hỏi thăm sư phụ vài tiếng.
Nhưng rất nhanh Chu Văn lại thay đổi 180° chuyển qua cười ha hả:
"Haha, xem tiểu tử ngươi kìa, ta chỉ mới doạ một tí đã sợ thế rồi, không biết tên nghịch tử kia đã dạy ngươi thế nào mà dám đem ngươi ném đến đây cho lão phu"
Khởi Tu khổ không thôi, mấy đại lão xung quanh liên tục tỏa ra khí tức nguy hiểm mặc dù không ai cố ý làm vậy, đây là khí tức của cường giả chỉ cần đứng im không làm gì vẫn khiến người khác e sợ không thôi.
Biết là mình vừa bị doạ Khởi Tu thở ra một hơi nặng nề, sau đó hắn lại liếc nhìn Mặc Uyên rồi nhanh chóng dời mắt đi, lão già này quá nguy hiểm có đánh chết hắn cũng không muốn đến gần thêm lần nào nữa.
Mặc Uyên nhìn bộ dáng cảnh giác của Khởi Tu thì cười âm trầm:
"Tiểu tử ngươi rất sợ lão phu sao"
Khởi Tu lập tức lắc đầu như trống bỏi, một bộ mặt thành kính không thôi cất lời
"Không sợ, nhìn tiểu tử như vậy nhưng thật ra tiểu tử rất kính già yêu trẻ đấy"
Chu Văn cùng nữ tử áo tím đều bật cười, ngay cả Mặc Uyên cũng khẽ nhếch mép xem thường.
Mặc Uyên ngồi ở ghế đá, ánh mắt nhìn Khởi Tu:
"Cũng may cho tiểu tử ngươi là đệ tử của Tiểu Thuận, với cả qua việc sưu hồn ta cũng xem được việc ngươi cứu vớt đám dân làng đó, cũng coi như là người có lòng trắc ẩn"
"Nếu không có hai việc đó giờ ngươi và tên kia đã là hai cổ thi thể từ lâu rồi, tiểu tử ngươi mau nói xem, Tiểu Thuận của bọn ta những năm này sống thế nào rồi"
Đến những câu cuối cùng trong mắt Mặc Uyên cũng hơi hơi hiện ra một chút nhớ mong, năm đó Chu Thuận vừa sinh ra đã có tư chất siêu phàm, căn cốt lại cực kỳ mạnh mẽ, toàn bộ nhà họ Chu và các lão bất tử cũng như vị Bệ Hạ kia cũng mừng rỡ không thôi.
Kim Ngọc Đế Quốc lại sản sinh ra một vị tuyệt thế thiên kiêu rồi, nếu để bọn họ dạy dỗ hết mình, không quá trăm năm sẽ có được thành tựu vô khả hạn lượng, nhưng năm đó Bệ Hạ và các lão bất tử cũng như Chu gia đã đưa ra một quyết định sai lầm.
Chu Thuận đã rời đi khi chưa tiếp xúc tu luyện, Mẫu thân của Chu Thuận cũng vì thế mà động nộ quyết định quay về nhà mẹ đẻ của mình bỏ lại Chu Văn một mình xử lý mớ hỗn độn này, lúc đầu bọn hắn muốn bắt lại Chu Thuận nhưng hắn đã dùng thệ ngôn nếu hắn còn ở lại Kinh Thành sẽ thân tử đạo tiêu.
Bọn họ cũng hết cách đành để Chu Thuận một thân phàm nhân đi đến nơi biên ải xa xôi, bọn hắn muốn cử người đi theo nhưng Vọng Tiên vẫn chăm chú quan sát tình hình khắp nơi.
Nếu có người có tu vi dao động mà trên người không có cấm chế xuất hiện, trận pháp sẽ cảm nhận và thông báo để cho bọn hắn ra tay, chỉ khi còn ở Kim Ngọc Đế Quốc thì Quốc Vận mới che chở bọn họ khỏi cấm chế của Vọng Tiên mà thôi.
Chu Thuận lại là người thường một thân phàm nhân không khác mấy, nghĩ lại mọi chuyện Mặc Uyên ảo não không thôi.
Chu Văn cũng đi đến bên ghế đá ngồi xuống nhìn Khởi Tu:
"Tiểu tử, nói cho lão phu nghe một chút ngươi là người nơi nào, xuất thân ra sao làm sao lại gặp được Tiểu Thuận?"
Nghe vậy trong lòng Khởi Tu lập tức căng lên, quả nhiên vẫn tới, có vài bí mật hắn tuyệt đối không thể nói, cho dù người trước mặt là phụ thân của sư phụ hắn cũng không được.
Khởi Tu trầm mặc một lát rồi chậm rãi kể lại câu chuyện đã chuẩn bị từ lâu, hắn nói mình vốn chỉ là một đứa trẻ sống ở một thôn làng nhỏ gần chân núi.
Lại một lần nữa hắn đem chuyện đã kể cho Chu Thuận kể lại cho ba người, nhưng hắn kể lần này cẩn thận hơn vì đây là ba người co cảnh giới rất cao, nếu để bọn họ tìm ra một cái gì đó không hợp trong lời kể sẽ toang mất.
Nghe qua xuất thân của Khởi Tu ba người cũng tạm cho qua, sau đó Chu Văn lại tiếp tục nhắc đến Chu Thuận:
"Vậy Tiểu Thuận thế nào rồi?"
Nghe nhắc tới sư phụ, Khởi Tu lập tức trở nên nghiêm túc hơn, hắn kể lại chuyện năm năm qua từ lần đầu gặp Chu Thuận, cho tới những ngày tháng sống tại thành nhỏ biên quan, chuyện bái sư, những lần bị bắt luyện võ đến mệt người.
Những trận đòn vì lười biếng luyện tập, cũng có những lúc Chu Thuận âm thầm giúp đỡ hắn, Khởi Tu kể rất nhiều ngay cả chính hắn cũng không nhận ra, trong giọng nói của mình và ánh mắt đã nhiều thêm vài phần kính trọng và thân thiết.
Chu Văn lặng lẽ nghe không ngắt lời lấy một lần nào, chỉ là ánh mắt già nua kia dần trở nên phức tạp hơn, pha thêm chút ưu sầu.
Một hồi lâu sau ông khẽ thở dài.
"Vẫn là tính cách của nó, miệng thì cứng nhưng trong lòng lại mềm"
Mặc Uyên cũng không khác mấy, nhưng rất nhanh lại nhìn Khởi Tu nói:
"Tiểu Thuận đã vì ngươi làm rất nhiều, bọn ta cũng sẽ không truy cứu về thân thế ngươi quá nhiều, dù ngươi kể rất tốt nhưng muốn qua mặt ta còn rất non"
"Còn về cái mặt nạ ngươi đeo nó cũng chẳng phải vật phàm đâu nhỉ, những bí mật của ngươi bọn ta không hứng thú, nhưng nếu ngươi làm gì có hạI đến Kim Ngọc Đế Quốc thì dù là đệ tử của Tiểu Thuận ta cũng sẽ một tay diệt ngươi"
Những lời nói ra của Mặc Uyên đầy lạnh nhạt, giống như lời hắn nói, không có tầng thân phận là đệ tử của Chu Thuận thì Khởi Tu đã chết từ lâu rồi.
Nữ tử áo tím lúc này bỗng cười một cái, nụ cười như trăm hoa đua nở:
"Mặc Uyên tiền bối không cần phải lo, trước khi đến đây ta đã nhờ Quy Lão nhìn tiểu tử này rồi, Quy Lão nói người này xem không thấu"
"Nhưng làm sao Quy Lão chịu thua, Quy Lão đã chuyển qua xem phía trước của các người dân ở Đế Quốc phát hiện bọn họ ở phía trước sinh sống càng tốt hơn khi tên tiểu tử này đến"
Mặc Uyên nghe vậy cuối cùng cũng hài lòng gật đầu:
"Nếu lão rùa già kia đã nói vậy thì ta cũng không ý kiến gì, nhưng vẫn phải cẩn thận ta sẽ luôn giám sát tên tiểu tử này, nếu có bất thường...Hừ!!"
Nói rồi Mặc Uyên đã đứng dậy muốn đi khỏi nơi này, lúc này nữ tử cũng đi đến bên Khởi Tu, nàng ta cũng giới thiệu về mình:
"Ta tên Lưu Tuyết, hiện là Viện Trưởng học viện Kim Ngọc, ngươi gọi ta một tiếng Lưu viện trưởng là được, sau này không chừng hai ta sẽ gặp mặt nhiều hơn"
"Ngươi là đệ tử duy nhất của Tiểu Thuận, chút lễ gặp mặt này không đáng là gì, mau chóng mạnh hơn đi cảnh giới hiện tại của ngươi quá yếu rồi"
Nói rồi Lưu Tuyết lấy là một cuốn công pháp từ chiếc nhẫn trên tay đưa cho Khởi Tu, như nghĩ đến gì đó Lưu Tuyết lại cho hắn thêm một bình ngọc nhỏ.
"Đây là Thăng Linh Đan dành cho phàm nhân, chỉ cần phục dụng rồi theo khẩu quyết của công pháp ta đưa một đêm đủ để ngươi bước vào Luyện Khí Kỳ"
Khởi tu đưa hai tay đón lấy hai món đồ, trong lòng tim đập mạnh không thôi, nhận lấy hai vật đưa tới, Lưu Tuyết đã cùng với Mặc Uyên đã phá vỡ không gian rời đi, cả viện chỉ còn Chu Văn và hắn.
Chu Văn cũng không nói nhiều chỉ xách lấy cổ Khởi Tu rồi phá vỡ không gian tiếng vào, hắn chỉ thấy lóe một cái mình đã đến một phủ đệ bề thế nguy ngoa, bên trong tiếng người cất lên rất nhiều, nhưng không đi vào từ cửa chính.
Chu Văn đem Khởi Tu dịch chuyển đến một căn trạch viện bên trong phủ, nơi này không có ai nhưng lại sạch sẽ dị thường.
Chu Văn thả Khởi Tu ra rồi nói:
"Thân phận ngươi hiện tại chưa nên tiếc lộ cho nhiều người biết, đây là trạch viện dành cho khách quý, tiểu tử ngươi cứ tạm ở đây"
"nơi này không có lệnh của ta cũng rất ít người dám đến gần, cứ thoải mái tu luyện đi cần gì thì truyền âm cho lão phu"
Nói rồi Chu Văn vứt đến cho Khởi Tu một miếng ngọc bích điêu khắc một chữ Chu to lớn, làm xong mọi việc Chu Văn đi ra khỏi trạch viện thông báo cho quản gia căn dặn không được ai đến gần trạch viện, không có lệnh của hắn không ai được phép tiếp cận trạch viện.
Khởi Tu đứng ngơ ngác rất lâu, những chuyện vừa xảy ra khiến hắn không suy nghĩ kịp, từ lúc đến thành rồi bị bắt hành hạ một lúc, sao đó là được cho công pháp và đan dược tu luyện rồi được dẫn đến sống ở trạch viện sa hoa, mọi việc cứ liên tục ồ ạt đến khiến hắn bất ngờ không thôi.
Gác hết lại suy nghĩ nhìn tới hai vật trên tay, trong lòng là tràn ngập vui mừng, Cổ Bích Diện hiện lên một màn ảnh.
•Luyện Khí Quyết: Công Pháp Luyện Khí
•Công Dụng: Tụ khí tẩy tủy, giúp người tu luyện cảm ứng, hấp thu và tích tụ linh khí đất trời vào đan điền, khai mở kinh mạch đả thông các kinh mạch bế tắc, mở rộng dung tích chứa linh lực của cơ thể.
•Thăng Linh Đan: Đan Dược Bổ Trợ
•Cấp Bậc: Sơ Giai Thượng Phẩm
•Công Dụng: Tăng tốc tu luyện, dược lực bùng nổ mạnh mẽ, cung cấp lượng linh khí khổng lồ trong thời gian ngắn để luyện hóa, hỗ trợ đột phá tạo ra xung lực mạnh mẽ giúp người tu luyện phá vỡ xiềng xích, vượt qua các bình cảnh nhỏ một cách dễ dàng. phù hợp người dưới Trúc Cơ Kỳ.
Nhìn thấy công dụng hai vật mang đến Khởi Tu đã nhoẻn miệng cười tươi, không nói nhiều nhanh chóng chạy đến một nơi trống trải trong trạch viện, hăn muốn nhanh chóng đạt đến luyện khí kỳ rồi.
Đem Luyện Khí Quyết học thuộc, lúc này hắn mới biết được cách tu luyện thế nào, sau đó đem Thăng Linh Đan trong bình ngọc nuốt vào bụng, ngồi yên lặng bắt đầu vận chuyển Luyện Khí Quyết xung kích vào Luyện Khí Kỳ.
Thăng Linh Đan Sơ Giai - Thượng Phẩm dù là người bình thường không có tư chất cao cũng dễ dàng đột phá Luyện Khí Kỳ, lúc này đây dược lực chảy khắp người Khởi Tu một xiềng xích gì đó như sắp được phá vỡ, hắn sắp chân chính bước chân vào tiên lộ rồi.
Như một quy tắc của thế giới được thiết lập từ lâu, khi tu sĩ đã đạt đến cực hạn đầy đủ điều kiện sẽ đột phá cảnh giới, đó là việc hiển nhiên không ai thay đổi được, dù muốn ép cảnh giới nhưng đến một lúc nào đó vẫn sẽ không chịu được mà đột phá.
Nhưng đúng lúc này, Giếng Ngọc im lặng bấy lâu, khi Khởi Tu bị Mặc Uyên bắt khi sắp bị sưu hồn nó vẫn không có dấu hiệu phản ứng, nhưng lúc này đây khi Khởi Tu sắp đạt đến luyện khí thì nó lại quấy phá.
Giếng Ngọc trong thức hải từ từ bay lên, nhìn xuống lực lượng trong cơ thể Khởi Tu muốn đột phá, nó đã cao cao tại thượng chấn xuống.
ẦM!!!!!
Thức hải nổ lớn một tiếng tất cả lực lượng từ Thăng Linh Đan đang giúp Khởi Tu đột phá cảnh giới bị chấn vỡ tất cả bị Giếng Ngọc hấp thu tất cả, sau đó nó im lìm trở lại nơi cũ tiếp tục lơ lửng, chỉ để lại một dòng chữ trên màn hình quen thuộc.
"Đột Phá Phàm Nhân
Khảm Lâu Gia Thân
Đạp Bức Tiên Lộ
Chứng Nhận Vĩnh Hằng"
Khởi Tu một mặt mộng bức không thôi, hắn không hiểu chuyện gì, vì sau lại đột phá thất bại rồi, còn cái giếng kia lại bắt đầu giở trò rồi cái gì mà Đột phá phàm nhân, Khởi Tu liên tục vò đầu bứt tai.
"Ta Xxxx nhà ngươi, vì sau lúc trước ngươi không thông báo cho taa!!!!"
"Ta Xxx cả con trâu của ta cũng đi đâu mất rồi"