Vĩnh Hằng Chi Lộ

Chương 25: Kim Đế Ý Chỉ



Vừa đột phá thất bại vừa bị cướp mất trâu, Khởi Tu bây giờ phải nói là trắng tay cũng không quá, hắn ý niệm chui vào thức hải muốn đòi lại công đạo với Giếng Ngọc, cái thứ này luôn làm ra những chuyện khiến hắn phải đau đầu không thôi.



Vừa vào đến nơi hắn bỗng sững sờ trước cảnh tượng trước mắt, Giếng Ngọc vốn luôn yên tĩnh mọi khi, lúc này đây lại phát ra từng đợt quang mang ngọc bích chói mắt, vô số phù văn cổ xưa hắn chưa từng thấy đang không ngừng lưu chuyển quanh miệng giếng, đan xen thành từng tầng xiềng xích ánh sáng.



Cảm giác như bên dưới đáy giếng đang có thứ gì đó muốn thoát ra nhưng lại bị Giếng Ngọc giam cầm lại vậy, trong lúc chết lặng nhìn cảnh tượng trước mắt, Khởi Tu nghe sâu bên trong đáy giếng dường như vang lên một tiếng động rất khẽ, tựa như có thứ gì đó vừa cựa mình.



Nhưng ngay lúc Khởi Tu muốn nhìn, muốn nghe kỹ hơn thì tất cả phù văn đồng loạt tan biến, quang mang biến mất xiềng xích cũng biến mất, Giếng Ngọc lại trở về bộ dáng như cũ, tiếp tục lẳng lặng lơ lửng giữa thức hải như chưa từng có chuyện gì xảy ra.



Định thần sau cảnh tượng vừa rồi, Khởi Tu biết cách làm việc của Giếng Ngọc nên cũng chẳng muốn truy hỏi việc đó, bây giờ thứ hắn quan tâm là vì sao lại ngăn cản hắn đột phá Luyện Khí Kỳ.



Khởi Tu đang định cất lời trách cứ thì Giếng Ngọc như đã biết từ trước, nó chỉ hiện một màn hình trước mặt hắn.



"Phàm Luyện Thân Tiên Cầu Thần"



Khởi Tu nghe xong vẫn không hiểu chuyện gì, thì lại một lần nữa một luồng năng lượng quen thuộc ập tới hắn, đánh văng Khởi Tu ra khỏi thức hải, Khởi Tu mở mắt tỉnh lại không khỏi lầm bầm chửi vài câu cho bõ tức.



Hắn suy nghĩ một lúc lâu cũng đành thở dài đưa ra quyết định, đã được Giếng Ngọc nói đến như vậy nếu còn cố đấm ăn xôi thì không khéo lại bị nó làm ra thêm trò gì nữa thì lại khóc không thành tiếng mất.



Lần này Khởi Tu tiếp tục vận chuyển Luyện Khí Quyết, linh khí thiên địa theo kinh mạch tràn vào cơ thể nhưng hắn không còn điều động hội tụ về đan điền nữa, toàn bộ linh khí đều được hắn dồn cho Cổ Bích Diện cùng Giếng Ngọc hấp thu sạch sẽ.



Nhưng đều đáng mừng còn vớt vát lại được là nhờ Luyện Khí Quyết nên tốc độ hấp thu linh lực xung quanh để gia tăng cảnh giới Bì Nhân Cảnh đã nhanh hơn trước rất nhiều lần, nếu theo tình hình hiện tại có thêm linh dược thậm chí là tiên dược cao cấp, khả năng hắn đột phá đến Thể Huyết Cảnh đã không còn xa.



Ở cách xa trạch viện Chu phủ nơi Khởi Tu ở, sâu tận bên trong Kim Ngọc Đế Quốc, giữa trung tâm Kinh Thành, nơi quốc vận hội tụ mạnh mẽ nhất của toàn bộ Kim Ngọc Đế Quốc, một quần thể cung điện khổng lồ sừng sững vươn cao giữa trời đất.



Đó chính là Kim Ngọc Cung, cung điện to lớn đầy uy nghiêm, được đúc từ Kim Tinh Huyền Thiết và Ngọc Linh Thạch ngàn năm, trên bề mặt khắc kín vô số trận văn cổ xưa.



Mỗi khi màn đêm buông xuống, những trận văn ấy lại tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, khiến cả Kim Ngọc Cung trông như một tòa tiên cung lơ lửng giữa nhân gian, đừng tưởng những trận pháp đó chỉ để làm cảnh, tất cả đều là sát trận và hộ quốc đại trận, mỗi một tòa sát trận đều đủ sức khiến cường giả Độ Kiếp phải kiêng dè.



Trên bầu trời phía trên cung điện, từng dòng quốc vận màu vàng kim chậm rãi xoay quanh, khí vận bay lượn ngập trời.



Chỉ riêng uy áp vô hình phát ra từ nơi đó cũng đủ khiến tu sĩ tầm thường không dám ngẩng đầu nhìn thẳng, vô số cung điện lớn nhỏ của các phi tần nối tiếp nhau trải dài hàng chục dặm, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh mặt trời tạo thành từng tầng hào quang rực rỡ.



Nơi đây không chỉ là hoàng cung, mà còn là trái tim của cả đế quốc, chỉ cần Kim Ngọc Cung còn tồn tại, Quốc vận bất diệt Đế quốc trường tồn.



Lúc này đây bên trong Kim Ngọc Điện uy nghiêm, nơi Kim Đế thường thiết triều xử lý quốc sự, bầu không khí đang vô cùng trang trọng, có vài chục thân ảnh phía dưới Kim Ngọc Điện.



Ngồi trên long ỷ cao nhất đại điện là một nam nhân trung niên vận long bào màu vàng sẫm, dung mạo của hắn không thể nói là anh tuấn tuyệt thế, nhưng từng đường nét trên gương mặt đều như được trời đất tỉ mỉ điêu khắc, mang theo khí chất uy nghiêm không giận tự uy.



Đôi mắt sâu thẳm như chứa cả tinh hà vô tận, chỉ cần liếc nhìn một cái cũng khiến người khác có cảm giác mọi bí mật trong lòng đều bị nhìn thấu, mái tóc đen dài được buộc gọn sau lưng, xen lẫn vài sợi tóc bạc nhàn nhạt.



Trên người hắn không tỏa ra bất kỳ khí tức kinh thiên động địa nào, nhưng lại khiến người khác cảm thấy như đang đối mặt với cả một quốc gia.



Mỗi lời nói đều giống như thiên ý, mỗi cử động đều khiến quốc vận dao động, sau lưng hắn dường như có một đầu Kim Long khổng lồ vô hình đang ngủ say, long uy bao phủ thiên địa trấn áp bát phương.



Đó không phải uy áp của tu vi, mà là uy nghiêm của một vị Đế Vương đã thống trị Kim Ngọc Đế Quốc qua vô số năm tháng, người ngồi ở đó không chỉ đại diện cho bản thân mình, mà còn đại diện cho hàng vạn dặm giang sơn, ức vạn sinh linh và quốc vận của cả Kim Ngọc Đế Quốc.



Lúc này đây vị Đế Vương im lặng rất lâu cuối cùng cũng cất giọng:

"Trẫm đã chờ rất lâu rồi, dù Quy Lão đã xác nhận nhưng Trẫm vẫn muốn thử thách tên tiểu tử kia thêm, vận mệnh cả một Đế Quốc không phải chỉ qua vài lời nói đã đem đi đánh cược"



"Chuyện này Trẫm giao cho Chu ái khanh toàn quyền giải quyết, nếu không còn gì thì tất cả lui đi"



Đám người phía dưới Kim Ngọc Điện cũng như Chu Văn đều hành lễ một tiếng rồi đồng loạt lui ra, còn vị Kim Đế kia cũng đã nhắm lại mắt tiếp tục im lặng quan sát mọi chuyện.



Quay về Chu phủ, Chu Văn đã nhanh chóng đến xem xét Khởi Tu, vừa bước vào đã thấy hắn đang ngồi tu luyện, Khởi Tu cũng mở mắt ra nhìn vì phát hiện có người đến, nhưng vừa thấy đó là Chu Văn hắn liền vui mừng lao đến.



"Gia Gia cuối cùng cũng đến rồi, làm ta đợi người rất lâu rồi"



Chu Văn thấy tên này gọi Gia Gia không khác gì là cháu mình thật, Chu Văn cũng chỉ biết ngán ngẫm không quan tâm mặc kệ hắn muốn gọi thế nào thì gọi, lúc này đây khi đến gần ông mới chạm vào người Khởi Tu xem xét kỹ lại một lần phát hiện hắn vẫn chưa đạt đến Luyện Khí thì cũng hơi nhíu mày hỏi.



"Tiểu tử ngươi chưa phục dụng Thăng Linh Đan sao, cảnh giới vẫn còn lẹt đẹt ở Bì Nhân Cảnh thế này"



Khởi Tu cười cười gãi đầu vẫn quyết định nói tránh nói bớt vài chỗ:

"Thật ra ta đã phục dụng rồi, nhưng công pháp ta tu luyện có hơi khác nên cảnh giới vẫn còn kẹt ở Bì Nhân Cảnh"



Chu Văn thấy vậy cũng hơi bất ngờ:

"Nói xem công pháp của tên tiểu tử ngươi là gì mà kì dị vậy"



Khởi Tu cũng thành thật trả lời:

"Ta tu luyện một môn công pháp luyện thể, tu luyện bình thường hơi chút khó khăn, phải nhờ đến lực lượng ngoại vật mới tu luyện nhanh hơn"



"Năng lượng từ Thăng Linh Đan ta đều dồn hết cho nó rồi nên cảnh giới mới không thăng tiến được chút nào "



Chu Văn cũng gật đầu xem như đã hiểu, Khởi Tu nhân lúc có Chu Văn ở đây muốn hỏi về việc Bạch Ngưu biến mất và muốn ông ta giúp mình tu luyện Bất Diệt Chi Thể, mẹ nó một vị cường giả mạnh khủng bố thế này sẽ giúp Bất Diệt Chi Thể của hắn thăng tiến đến thế nào đây.



"Gia Gia lúc ta bị bắt đến đây có một con trâu trắng bên người, nó là vật cưỡi của ta nhưng hiện tại không biết nó đã bị bắt đi đâu rồi"



Chu Văn nghe vậy cũng đành bất đắc dĩ đáp:

"Nó bị tiểu nha đầu Lưu Tuyết bắt đi rồi, ngươi đừng mơ mà thấy được nó nữa"



"Quên nó đi để hôm nào ta tìm cho ngươi con trâu khác, ở chỗ người quen của ta có vài con trâu to đen hôi, cưỡi nó xem có oách hơn không"



Nói rồi Chu Văn cười ha hả đầy khoái ý với dự tính của mình, còn Khởi Tu ở một bên chỉ biết khóc không ra nước mắt, tiểu Bạch Ngưu của hắn bị một nữ cường đạo bắt đi rồi, sống chết không rõ hắn chỉ biết âm thầm cầu nguyện cho nó vậy.



"Gia Gia ta còn có chuyện"



Chu Văn khoát tay ý nói có rắm mau thả, Khởi Tu thấy vậy liền đem dự định trong đầu nói ra với ông.



"Công pháp Luyện Thể của ta tiến triển có hơi lâu, do không tìm được lực lượng mạnh mẽ giúp nó hấp thụ"



"Mà hiện tại Gia Gia uy dũng bát phương có ở đây, Gia Gia thần uy cái thế một đạp đã đá bay kẻ xấu, với thực lực đó không chừng chỉ một búng tay đã giúp công pháp của ta đạt đến viên mãn luôn không chừng"



Chu Văn nghe vậy đầu tiên hơi sững người, sau đó đôi mắt già nua lập tức sáng lên như vừa nghe được chuyện vui nhất trong năm,khóe miệng ông không tự chủ được mà nhếch lên vài phần, bộ dáng rõ ràng đang rất đắc ý, nhưng ngoài mặt vẫn cố làm ra vẻ bình tĩnh.



Ông ho khan một tiếng, vuốt vuốt chòm râu bạc:

"Khụ... tiểu tử ngươi cũng có chút ánh mắt đấy"



Miệng nói khiêm tốn nhưng sống lưng lại vô thức thẳng hơn vài phần, bộ dáng như sợ người khác không biết mình đang vui vẻ, phải biết rằng cả đời Chu Văn và Mặc Uyên đấu võ mồm không biết bao nhiêu lần, thắng thua ngang nhau, hôm nay đột nhiên nghe được một câu khen mình hơn đối phương từ miệng Khởi Tu, trong lòng lập tức sảng khoái không thôi.



Nếu Mặc Uyên có mặt ở đây, khéo Chu Văn còn lặp lại câu nói của Khởi Tu thêm vài lần nữa cho lão nghe rõ, nghĩ đến cảnh Mặc Uyên đen mặt, tâm tình Chu Văn càng lúc càng tốt, ngay cả ánh mắt nhìn Khởi Tu cũng thuận mắt hơn hẳn.



Trong lòng ông thầm nghĩ:

"Tiểu tử này tuy mặt dày một chút, vô sỉ một chút, nhưng ít nhất vẫn biết ai mới là người lợi hại hơn"



Nghĩ vậy, Chu Văn không nhịn được mà bật cười ha hả, tiếng cười vang vọng khắp cả trạch viện:

"Hảo hảo hảo, xem như tiểu tử ngươi có mắt nhìn, ta sẽ đặc cách một lần ra tay giúp đỡ tiểu tử ngươi, nói xem muốn lão phu giúp thế nào"



Khởi Tu nghe Chu Văn đồng ý thì trong lòng vui vẻ không thôi, liền một lần nữa đem cách thức tu luyện của mình từng kể cho Hùng Quân Sơn Vương nói lại chỉ qua Chu Văn.



Thậm chí hắn còn cố ý trong lúc nói vô ý nhắc đến việc nếu có tiên đan diệu dược giúp luyện thể thì tốc độ tu luyện sẽ nhanh hơn rất nhiều lần.



Chuyện này thì làm sao qua mặt được lão già thành tinh như Chu Văn nhưng mấy thứ đó đối với ông hiện tại cũng chả quan trọng, lại nhớ đến lời Kim Đế nữa nên ông cũng quyết định lấy ra cho Khởi Tu rất nhiều đồ ngon.



Lộp độp lộp độp từng món Trung Giai, Cao Giai, Thiên Giai, Hạ phẩm Trung phẩm Thượng phẩm đều có, khi tất cả bày ra trước mắt mình Khởi Tu đã chảy một vũng nước miếng rồi.



Đan dược linh thảo Trung Giai tận ba mươi món Hạ phẩm đến Thượng phẩm đều có, còn Cao Giai cũng không ít tận mười sáu thứ phẩm cấp cũng không khác, còn Thiên Giai chỉ có tám món nhưng tám món này đều là Thượng phẩm khiến Khởi Tu thèm còn hơn đám vật còn lại, tiếc là không có món nào đạt đến Cực phẩm.





• Đan Dược: Thiên Mạch Thông Linh Đan

• Phẩm Giai: Thiên Giai Thượng Phẩm

• Công Dụng: Đả thông toàn bộ kinh mạch bế tắc, tăng tốc độ hấp thu linh khí thiên địa, mở rộng đan điền và linh hải giúp đột phá cảnh giới từ Trúc Cơ đến Kim Đan dễ dàng hơn.





• Đan Dược: Cửu Chuyển Kim Thân Đan

• Phẩm Giai: Thiên Giai Thượng Phẩm

• Công Dụng: Tẩy luyện toàn bộ huyết nhục và kinh mạch, tăng mạnh sức chịu đựng của cơ thể hỗ trợ tu luyện công pháp luyện thể, sau khi hấp thu hoàn toàn có thể hình thành một tầng Kim Thân hộ thể.





• Đan Dược: Long Huyết Đoán Cốt Đan

• Phẩm Giai: Thiên Giai Thượng Phẩm

• Công Dụng: Luyện hóa đan dược sẽ nhận được một tia Long huyết, tăng cường độ cứng của xương cốt lên gấp nhiều lần, giúp người luyện thể đột phá bình cảnh nhục thân, có xác suất rất rất nhỏ thức tỉnh một phần Long Uy trong cơ thể.



Những Linh Dược còn lại cũng khủng bố không kém, đã nhịn không được hắn chọn ra những Đan dược và Linh dược Trung Giai trước bắt đầu công việc tăng cảnh giới Bất Diệt Chi Thể của mình.



Chu Văn nhìn lấy Khởi Tu đang nhòi Đan dược với Linh Dược vào họng như ăn cơm uống nước thì cũng hơi giật mình, mẹ thật tên tiểu tử này phục dụng lượng lớn tài nguyên như thế trong khi cảnh giới vẫn còn yếu mà vẫn không bạo thể, Chu Văn vừa kinh ngạc vừa vui mừng, chứng tỏ tiểu tử thuộc thể loại nặng ký rồi.



Không chần chừ lâu, Chu Văn theo lời Khởi Tu kể lại cách thức tu luyện mà bắt đầu công kích, khác với Hùng Quân Sơn Vương nếu tốc độ Hùng Quân Sơn Vương đánh vào Khởi Tu chậm chạp như nước nhỏ giọt thì tốc độ Chu Văn đánh vào người Khởi Tu như thác đổ vậy.



Liên miên bất tuyệt, công kích của Chu Văn mắt thường thấy chỉ còn là tàn ảnh, dù là Luyện Hư thậm chí là Hợp Thể cũng chỉ biết lắc đầu chào thua thôi, mà Khởi Tu thì khỏi phải nói, lúc trước còn vừa sướng vừa khổ vì cảnh giới Bất Diệt Chi Thể tăng lên, trong lúc nhận lấy đau đớn từ Hùng Quân Sơn Vương.



Còn bây giờ chỉ có khổ thôi, lực lượng liên tục triền vào người không ngừng giây phút nào, Khởi Tu trợn mắt cắn răng đến mức đã có vài cái nứt vỡ , hai tay bóp chặt lấy đùi thì bây giờ những ngón tay đã xuyên thủng vào da thịt rồi.



Thân thể Khởi Tu bị đánh như một miếng thịt băm vậy, Chu Văn thấy hình như mình vừa phủi bụi hơi quá tay đã khiến Khởi Tu chết mất rồi, nhanh chóng dừng lại xem xét thì phát hiện hắn vẫn còn thở lúc này ông mới thở phào, nhưng càng kinh ngạc hơn là cảnh giới luyện thể của tiểu tử này đã đạt đến Gân Mạch Cảnh Tầng III rồi.



Đang bất ngờ thì thấy Khởi Tu cố run rẩy đưa một nắm Linh Dược Cao Giai lên miệng, nhưng toàn thân đã đau đến không di chuyển nổi một cánh tay, thấy vậy Chu Văn cầm lấy nhét vào miệng giúp hắn.



VÙ!!...VÙ!!! VÙ!!!



Từng dòng linh lực ầm ầm tỏa ra nhưng nhanh chóng bị Cổ Bích Diện và Giếng Ngọc cùng Cổ Pháp hấp thu lấy điên cuồng luyện hóa lấy rồi truyền vào Bất Diệt Chi Thể, chỉ qua vài hơi thở trước ánh mắt muốn lòi ra cửa Chu Văn, thân thể nát gần như một bãi thịt băm của Khởi Tu đã hoàn toàn lành lạnh không có lấy một vết thương nào.



Nhưng dù vậy Khởi Tu đã ngất đi, thân thể mạnh thì đã sao điều đó không liên quan đến ý chí của hắn, sức chịu đựng đã quá giới hạn nên đã ngất đi từ lúc nào, còn Chu Văn ngồi một bên nhìn chằm chằm lấy hắn, trong mắt ông lúc này đã sáng lên một tia thưởng thức.



"Tiểu tử này...quả thật là quái vật"