Vĩnh Hằng Chi Lộ

Chương 27: Tụ Linh Tài - Góp Vốn Nhân Đôi



Sau khi xử lý sạch sẽ toàn bộ thức ăn trên bàn, Khởi Tu mới thỏa mãn vuốt vuốt bụng mình, từ lúc rời khỏi Thạch Thành đến hiện tại, hắn chưa từng có một bữa ăn nào đàng hoàng như vậy, lúc trước khi còn lang thang không phải ăn linh dược thay cơm thì cũng là ăn bờ ở bụi.



Vươn người đứng dậy Khởi Tu không khỏi cảm thán.

"Có gia thế đúng là sướng thật mà"



Khởi Tu cảm thán một câu, sau đó hắn ôm lấy đống quần áo mới quản gia đưa tới, trực tiếp đi về phía phòng tắm bên trong trạch viện.



Không lâu sau tiếng nước chảy róc rách vang lên, Khởi Tu cả người đã ngâm trong bồn nước nóng, làn hơi trắng nhàn nhạt bốc lên khắp căn phòng.



"Aaaaa..."



Một tiếng rên thoải mái phát ra, Khởi Tu ngửa đầu tựa vào thành bồn toàn thân thả lỏng không thôi, những cơn đau do Chu Văn đánh lúc trước dường như cũng dịu đi không ít.



Hai đời làm người, đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được cái gì gọi là hưởng thụ, không cần lo bị đánh, không cần lo bị giết, cũng không cần kéo theo một con trâu chạy khắp nơi.



Nghĩ tới đây, Khởi Tu bỗng khựng lại:

"Bạch Ngưu"



Khóe miệng hắn hơi giật giật, con trâu của hắn giờ vẫn đang nằm trong tay nữ cường đạo kia, sống chết còn chưa rõ.



"Haizz khổ thân ngươi rồi"



Khởi Tu thành tâm mặc niệm cho Bạch Ngưu vài giây, sau đó liền quăng chuyện đó ra sau đầu, dù sao hiện tại hắn cũng chẳng có đủ năng lực để cứu nổi nó, có lo cũng vô dụng.



Một lúc sau, tắm rửa xong xuôi Khởi Tu thay lên người bộ trường bào mới, mái tóc đen được buộc gọn phía sau, nhìn trong gương đồng ngay cả bản thân hắn cũng hơi bất ngờ.



Không thể không nói, sau khi luyện thể lâu như vậy cũng có được chút thành quả rồi, cơ thể và khí chất hiện tại của hắn đã thay đổi rất nhiều, thân hình cao lớn cân đối, da thịt hai tay săn chắc không ít.



Nếu không có cái mặt nạ luôn luôn đeo lên mặt thì cũng có thể xem như là một thiếu niên tuấn tú.



Đáng tiếc nếu tháo Cổ Bích Diện ra thì hình tượng sẽ sụp đổ hết mất, nhìn ngắm chán chê Khởi Tu hài lòng gật đầu quay đi.



Đêm dần buông xuống, sau khi nghỉ ngơi thêm một lúc Khởi Tu ngồi xếp bằng trên giường, ý thức đã tiến vào bên trong thức hải.



Khung cảnh quen thuộc hiện ra, Giếng Ngọc vẫn lơ lửng giữa không trung Trùng Ngọc vẫn nằm yên bất động, giống như hai vị đại gia đang thuê nhà trong thức hải hắn vậy.



Khởi Tu nhìn Giếng Ngọc một hồi lâu, cái thứ này luôn làm chuyện thần bí, luôn làm theo ý thích của nó, nó chưa từng xem xét ý kiến của Khởi Tu, tuy hắn biết vậy nhưng thôi thì kẻ biết thời mới là trang tuấn kiệt.



"Chờ đấy, đợi khi ta mạnh lên xem ta có tiểu vào trong cái giếng nhà ngươi không"



Nhưng mắng thì cũng chỉ dám mắng lầm bầm nhỏ tiếng, chứ hắn sợ lớn tiếng lại bị nó tống ra ngoài nữa, lần nào đụng tới thứ này cũng chẳng có chuyện tốt, cuối cùng hắn đành ngồi xuống mở bảng thông tin của mình để xem xét.



• Chủ Thể: Việt

• Tuổi: 17

• Cảnh Giới: Bì Nhân Cảnh Tầng IV

Tiến Độ: 437/1000



• Công Pháp:

Loạn Quỷ Phệ Thiên • [Cổ Pháp Ngụy Thuật]

Số Lượng: 69



• Thể Pháp:

Bất Diệt Chi Thể 1★

[Vô Hạn Thăng Tiến]

Ngang Ngũ Tạng Cảnh Tầng X

Tiến Độ: 1000/1000

*Yêu cầu cảnh giới bản thân đạt ngang cảnh giới luyện thể mới mở khóa tiến độ tiếp theo*



• Bộ Pháp: Tiêu Dao Du Thiên Bộ • [ ????? Chưa Tu Luyện ]



• Pháp Bảo: Cổ Bích Diện Cấp Bậc • [?????]

• ??????....

• ??????....

• ??????....

• ??????....



Nhìn dòng chữ kia Khởi Tu đau đầu không thôi:

"Ngũ Tạng Cảnh Tầng X con mẹ nó...."



"Ta hiện tại mới Bì Nhân tầng IV bao giờ mới đuổi kịp đây"



Khởi Tu bắt đầu tính toán cho lần đột phá Ngũ Tạng Cảnh lần này, may mắn là Chu Văn cho hắn không ít tài nguyên, nếu sử dụng hợp lý có lẽ trong thời gian ngắn cảnh giới sẽ tăng lên được rất nhiều.



Hơn nữa, không lâu sau hắn sẽ tiến vào Học Viện Kim Ngọc, đó mới là nơi kiếm tài nguyên thật sự, nghĩ tới đây tinh thần Khởi Tu cũng phấn chấn hơn vài phần.



Ngay lúc hắn đang nghiêm túc vạch ra lộ tiến cho tương lai thì bỗng nhiên Giếng Ngọc phía xa rung nhẹ, một tiếng vang khẽ xuất hiện.



Khởi Tu lập tức cảnh giác:

"Lại muốn làm gì nữa đây??"



Chưa đợi hắn kịp phản ứng thì một đạo ngọc quang từ Giếng Ngọc bắn ra.



XOẸT!!



Trực tiếp nhập vào bảng thông tin của Khởi Tu, toàn bộ màn hình bắt đầu biến đổi, từng dòng chữ mới hiện lên kế bên phần giới thiệu về hắn.



TING!



[Chúc Mừng Chủ Thể Đã Nhận Được Một Phần Thưởng Ngẫu Nhiên]



[ TỤ LINH TÀI ]

Chủ Thể Đặc Biệt Chú Ý!!!!!: Phần thưởng này chỉ được sử dụng duy nhất một lần, sau khi sử dụng sẽ vĩnh viễn biến mất và không bao giờ xuất hiện trở lại.



Hướng Dẫn: Khi Chủ Thể tích lũy càng nhiều lượt múc Gáo Ngọc, phần thưởng nhận được từ Tụ Linh Tài sẽ càng cao, chú ý sau khi sử dụng thì toàn bộ lượt múc Gáo Ngọc tích được sẽ bị tiêu hao sạch sẽ.



Khởi Tu ngây người ngơ ngác, hắn đọc lại thêm vài lần nữa, rồi nhìn xuống số lượt múc hiện tại của mình.



0



Khởi Tu ngơ ngẩn lẩm bẩm:

"Mẹ thật cái này là nó đào từ đâu trong ký ức của mình vậy"



Nhưng chuyện đã rồi, hắn giờ có muốn truy hỏi cũng đâu có quyền được biết, cái tính cách vô lý của Giếng Ngọc hắn đã quá quen, giờ mà lỡ mồm nói nặng nhẹ gì nó, không khéo lại bị đá ra ngoài mất.



Khởi Tu đọc đi đọc lại phần thưởng ngẫu nhiên:

"Nói cách khác, nếu ta tích được mười lượt hay thậm chí là một trăm lượt, thì sẽ nhận được bảo vật cực kỳ khủng?"



Khởi Tu bắt đầu suy nghĩ, càng nghĩ hô hấp càng dồn dập, ánh mắt cũng dần sáng lên đầu vẻ kinh hỉ, mặc dù không biết phần thưởng lớn mà mình sẽ có được là gì.



Nhưng thứ được Giếng Ngọc lấy ra, từ trước đến giờ chưa từng là đồ tầm thường, nghĩ tới đây khóe miệng hắn dần nhếch lên:

"Một lần duy nhất, all in tất tay để đổi lấy phần thưởng khủng bố"



"Hình như cũng không tệ nha"



Khởi Tu vừa nghĩ vừa cười đến ngây dại, bây giờ hắn đã có thêm một lý do để nhanh chóng tăng cảnh giới rồi, Khởi Tu đặt mục tiêu nhỏ là một trăm lượt múc Gáo Ngọc thôi, dù không nhiều lắm nhưng hắn vẫn tạm chấp nhận được.



Một phần Khởi Tu đưa ra quyết định tích lại là vì có nhiều thứ vượt quá cảnh giới của hắn được lấy ra từ Giếng Ngọc, nếu vớt thêm lại ra thứ gì như vậy thì hắn cũng đành bó tay chịu thua thôi, Tiêu Dao Du Thiên Bộ vẫn còn nằm im đấy mà chưa được hắn tu luyện đây.



Quyết định mọi chuyện xong xuôi đâu đó thì cũng đã khuya, Khởi Tu nhanh chóng đánh một giấc để sáng hôm sau bắt đầu tiến vào trạng thái điên cuồng tăng tu vi rồi.



Sau đêm hôm đó, Khởi Tu chính thức bước vào trạng thái bế quan tu luyện, mỗi ngày của hắn đều vô cùng đơn giản, Ăn, Tu luyện, Ngủ, rồi lại ăn, rồi lại tiếp tục tu luyện.



Chu phủ rộng lớn vô cùng, nhưng từ đầu đến cuối hắn chưa từng bước chân ra khỏi trạch viện nửa bước, nếu có người ngoài nhìn thấy chắc chắn sẽ cảm thấy tên này bị điên.



Tu sĩ bình thường bế quan thì không nói, các đại lão cảnh giới cao bế quan lâu dài cũng không sao, đây một tên chưa bước được cả vào Luyện Khí Kỳ nếu là người bình thường thì đã ra ngoài tìm cơ duyên, tranh đoạt tài nguyên, kết giao bằng hữu.



Còn Khởi Tu thì ngược lại, hắn hiện tại chỉ muốn trốn trong nhà tu luyện, nếu để người ngoài biết được không chừng đã đem hắn đi tế luôn rồi, hai ngày sau trong sân viện, Khởi Tu ngồi xếp bằng dưới gốc cây.



Từng tia linh khí hội tụ quanh người hắn, sao đó một làn nhẹ lan ra từ người hắn, lớp da toàn thân hơi rung động nhưng ngay sau đó lại nhanh chóng ổn định lại bình thường.



Khởi Tu mở mắt khóe miệng nhếch lên:

"Bì Nhân Cảnh tầng VI"



Tốc độ này đã là cực nhanh rồi, nếu để người ngoài biết được, sợ rằng sẽ tức đến hộc máu tên này sử dụng toàn Linh Dược Cao Giai mà cảnh giới cứ tăng lẹt đẹt ở Bì Nhân Cảnh thôi.



Nhưng Khởi Tu vẫn thấy chưa hài lòng cho lắm:

"Chậm quá, tiến độ này vẫn còn quá chậm"



Nếu là trước đây, một lần tăng một tầng cảnh giới hắn còn vui vẻ vài ngày, nhưng sau lần được Chu Văn tẩm quất tăng cảnh giới thì hắn thấy tốc độ hiện tại vẫn quá chậm.



Nhìn lại Bất Diệt Chi Thể đã đạt đến Ngũ Tạng Cảnh tầng X, hắn chỉ cảm thấy khoảng cách giữa hai bên lớn đến đáng sợ, Khởi Tu tiếp tục lấy một cây Linh Dược Cao Giai ra nhét vào miệng, bỏ qua những suy nghĩ đó mà tiếp tục tu luyện.



Hai ngày sau mhí tức trên người Khởi Tu tăng vọt chính thức đạt đến Bì Nhân Cảnh tầng VII, đã thành công đột phá, cùng lúc đó trong thức hải Giếng Ngọc khẽ rung lên.



TING!

【Lượt Múc Gáo Ngọc +1】

【Hiện Có: 3 Lượt】



Khởi Tu nhìn thấy liền vui vẻ không thôi:

"Ba lượt rồi"



Tuy còn cách mục tiêu một trăm lượt rất xa, nhưng ít nhất cũng đang tiến bộ, nhìn dòng chữ Tụ Linh Tài bên cạnh, khóe miệng hắn không nhịn được nhếch lên, giống như một con bạc nhìn thấy tiền vốn vậy.



"Tích, ta phải tiếp tục tích, đợi đến một ngày nào đó ta phải chơi một vố thật lớn mới được"



Nghĩ tới cảnh mở ra một kiện chí bảo nghịch thiên, Khởi Tu cười hớn hở không thôi, những ngày tiếp theo ngoại trừ tu luyện ra Khởi Tu cũng bắt đầu nói chuyện nhiều hơn với vị quản gia của Chu phủ rồi.



Dù sao cả ngày ở một mình tu luyện cũng quá nhàm chán đi, mà lão quản gia lại là người sống ở Kinh Thành lâu năm lại ở trong một gia tộc lớn, nên hiểu biết cực kỳ rộng rãi, mỗi lần quản gia mang cơm tới, Khởi Tu đều kéo lão ngồi lại hỏi đông hỏi tây, cũng biết được tên của lão là Chu Kiệt.



Hôm nay cũng không ngoại lệ, trong sân viện Khởi Tu vừa gặm đồ ăn vừa hỏi Chu Kiệt:

"Chu Gia Gia, trong Kinh Thành có những thế lực nào lợi hại vậy"



Chu Kiệt cười hiền hòa giải thích:

"Nếu nói thế lực lợi hại, đương nhiên là Hoàng tộc rồi"



"Kim Đế bệ hạ ngồi trấn thủ Kim Ngọc Điện không ai dám bất kính"



Khởi Tu gật gật đầu, cái này hắn đương nhiên biết rõ, vị Kim Đế kia chính là người đứng đầu cả Đế Quốc mà:

"Vậy còn sau Hoàng tộc?"



Chu Kiệt vuốt râu suy nghĩ:

"Nếu tính quyền thế, Chu gia và Lưu gia gần như ngang nhau"



Khởi Tu lập tức dựng tai lên nghe, Chu Kiệt tiếp tục nói:

"Chu gia là Trấn Quốc Đại Tướng Quân, chưởng khống quân đội, uy danh hiển hách"



"Còn Lưu gia nắm giữ vị trí Tể Tướng, quản lý chính sự khắp thiên hạ, nếu nói ảnh hưởng thì không hề thua kém Chu gia ta là mấy"



Khởi Tu lập tức nhớ tới nữ nhân cường đạo cướp trâu kia, Lưu Tuyết viện trưởng Học Viện Kim Ngọc:

"Khó trách một nhà toàn quái vật"



Hắn âm thầm cảm thán, sau đó lại tò mò hỏi:

"Vậy ngoài Chu gia và Lưu gia thì sao?"



Quản gia cười đáp:

"Ngoài hai nhà đó, còn phải kể đến tam đại gia tộc nổi danh nhất Kinh Thành hiện tại"



"Phù gia"

"Đông gia"

"Khai gia"



Khởi Tu lập tức nhớ kỹ ba cái tên này:

"Ba nhà này mạnh lắm sao?"



Quản gia gật đầu:

"Mỗi nhà đều truyền thừa vô số năm, trong tộc cường giả như mây thiên tài xuất hiện tầng tầng lớp lớp, rất nhiều đệ tử trẻ tuổi có căn cốt và thiên tư tốt đều đang học tập tại Học Viện Kim Ngọc cả"



Khởi Tu thở dài:

"Haizz..."



Quản gia thấy vậy liền hỏi:

"Tiểu công tử có chuyện phiền lòng sao?"



Khởi Tu thành thật gật đầu:

"Ta chỉ cảm khái một chút thôi, nếu để sư phụ Chu Thuận ta thật sự tu luyện không biết Kinh Thành hiện giờ sẽ thế nào, và ta cũng sẽ ra sao đây"



Lão quản gia nghe xong cũng chỉ biết cười cười cho qua thôi, chuyện hắn nói ra đã biết bao nhiêu người ở Kinh Thành nghĩ đến rồi, sau khi trò chuyện chán chê Chu Kiệt cũng xin phép rời đi làm chuyện của mình, Khởi Tu cũng chào lão một cái rồi tiếp tục tiến vào tu luyện.



Nhưng bên ngoài đã không yên ổn như trạch viện của hắn, mấy lão bất tử cuối cùng cũng bắt đầu ngồi vào bàn cờ rồi, bọn họ đã cho những thuộc hạ thân tín của mình âm thầm truyện tin chuyện về Khởi Tu ra khắp nơi.



Đặc biệt nhấn mạnh liên tục việc Khởi Tu là đệ tử của Chu Thuận cho toàn bộ Kinh Thành biết, sự việc nhanh chóng lan rộng khắp thành, mọi ngõ ngách dù là nhỏ nhất cũng đã nhận được tin tức.



Thêm việc Chu phủ cũng không lên tiếng bác bỏ thì mọi chuyện càng được chứng minh hơn, thậm chí người ở Chu phủ còn không biết chuyện này nữa mà, nhưng Chu Văn đã không muốn nói bọn họ cũng biết ý mà không hỏi đến.



Lời đồn càng lan rộng càng biến tấu, nào là đệ tử được Chu Thuận lựa chọn có thiên phú rất khủng bố, tu vi mạnh mẽ không thể dò xét, trong cùng cấp bất bại, trên một đại cảnh giới tiêu tốn bảy phần lực, câu chuyện càng lúc càng bùng nổ.



Mà những chuyện đó xảy ra càng khiến những lão bất tử hài lòng hơn, vừa khuấy động để những thiên kiêu trẻ tuổi sắp tham gia khảo hạch sẽ bùng nổ hơn, cũng như xem có thiên kiêu hậu bối nào trong nhà mình háo thắng đi thử nước không.



Bọn họ đang tạo cho Khởi Tu một áp lực thậm chí nếu có thể sẽ lấy hậu bối trong nhà mình để làm thành quân cờ mà liên tiếp thử thách hắn, bọn hắn muốn thấy tên tiểu tử này sẽ xử lý chuyện này ra sao.



Bên trong Kim Ngọc Điện, Kim Đế đứng trước cửa sổ quét mắt nhìn khắp Kinh Thành, sau lưng ông là Chu Văn cùng Mặc Uyên đang khoanh tay đứng đó.



Một lát sau Kim Đế mới chậm rãi mở miệng:

"Đám lão già kia bắt đầu rồi"



Chu Văn cười nhạt đáp:

"Bọn họ muốn thử tên tiểu tử đó có bao nhiêu cân lượng đây mà"



Kim Đế trầm ngâm nhìn mọi chuyện:

"Nói đúng hơn bọn họ đang tìm lý do, nếu chỉ dựa vào thân phận đệ tử của Chu Thuận thì vẫn chưa đủ"



Chu Văn không phản bác, bởi vì đó là sự thật tài nguyên một quốc gia, không phải thứ ai muốn lấy là lấy, muốn được những lão già này thành tâm bồi dưỡng, thì Khởi Tu phải chứng minh giá trị của mình lớn thế nào.



Kim Đế ánh mắt lóe lên:

"Chu ái khanh cứ để tiểu tử đó thể hiện hết sức đi, quậy đụt trời cũng không sao"



"Trẫm tự sẽ chống lưng cho hắn, nếu giá trị của hắn thật sự xứng đáng, dù đám ngoài kia dám vọng động thì Trẫm cũng không ngại thu thêm vài mạng đâu"



"Chu ái khanh cũng yên tâm, Trẫm và những lão già kia đều hiểu, dù thanh đao này mạnh mẽ vượt khỏi tầm tay thì chúng ta cũng sẽ không phá hủy nó"



"Ngược lại chúng ta sẽ hỗ trợ hết mình cho nó tất cả, chứ không phải vượt quá tầm tay liền đem đi hủy"



Chu Văn cùng Mặc Uyên nghe xong cũng chỉ biết nhìn nhau một cái rồi âm thầm đưa ra quyết định, lúc này đây toàn bộ Kinh Thành phong vân đang liên tục nổi lên, nhân vật được chú ý đến nhất chính là Khởi Tu, hắn đã nằm giữa bàn cờ thế cục này rồi.



Còn Khởi Tu hiện tại vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra, vẫn tiếp tục điên cuồng tu luyện, Chu Kiệt biết chuyện nhưng vẫn im lặng không kể cho hắn biết, đây cũng chính là lệnh từ Chu Văn nói cho ông.