Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã lại một tháng nữa đi qua, trong khoảng thời gian này, Khởi Tu gần như không bước chân khỏi trạch viện nửa bước, ngoại trừ ăn, ngủ và tu luyện cũng như trò chuyện cùng Chu Kiệt thì không còn việc gì khác
Ngay cả Chu Kiệt đôi lúc nhìn thấy cũng phải lắc đầu cảm thán, tên tiểu tử này đúng là một quái thai, bình thường thiên tài cỡ tuổi hắn dù có tu luyện cũng phải dành thời gian đi đây đi đó ăn chơi hưởng lạc, còn hắn thì ngược lại, giống như muốn cắm rễ luôn trong viện này vậy.
Mà thành quả cũng cực kỳ rõ rệt, trong phòng lúc này Khởi Tu đã chậm rãi mở mắt, một luồng khí huyết mạnh mẽ dao động quanh người rồi từ từ thu liễm.
Khóe miệng hắn nhếch lên:
"Cuối cùng cũng đột phá"
• Chủ Thể: Việt
• Tuổi: 17
• Cảnh Giới: Thể Huyết Cảnh Tầng III
Tiến Độ: 613/1000
• Công Pháp: Loạn Quỷ Phệ Thiên • [Cổ Pháp Ngụy Thuật]
Số Lượng: 69
• Thể Pháp: Bất Diệt Chi Thể 1★
[Vô Hạn Thăng Tiến]
Ngang Ngũ Tạng Cảnh Tầng X
Tiến Độ: 1000/1000
Yêu cầu cảnh giới bản thân đạt ngang cảnh giới luyện thể mới mở khóa tiến độ tiếp theo
• Bộ Pháp: Tiêu Dao Du Thiên Bộ • [????? Chưa Tu Luyện]
• Pháp Bảo: Cổ Bích Diện Cấp Bậc • [?????]
【Lượt Múc Gáo Ngọc Hiện Có: 9 Lượt】
Xem xét xong bảng trạng thái Khởi Tu lại nhìn xuống số tài nguyên còn lại, bảy cây Linh Dược Cao Giai Thượng phẩm, tám loại Thiên Giai Thượng phẩm.
Nhìn xong hắn không khỏi thở dài:
"Lại sắp nghèo rồi"
Nếu để đám tu sĩ bên ngoài nghe thấy câu này chắc chắn sẽ đập đầu chết tại chỗ, nhưng Khởi Tu thật sự cảm thấy mình sắp nghèo rồi, bởi hắn biết rõ từ Thể Huyết Cảnh lên Ngũ Tạng Cảnh còn là một khoảng cách rất xa, mà càng về sau tài nguyên tiêu hao càng khủng bố.
Hắn cũng không hiểu vì sao hắn tu luyện lại tiêu tốn nhiều tài nguyên đến vậy, với kiến thức được Chu Kiệt nhồi nhét hắn biết được số tài nguyên này ngay cả ti sĩ Hoá Thần còn có tác dụng lớn, vậy mà thế quái nào hắn lại tu luyện chậm rãi như thế.
Thêm việc dạo này ngồi tu luyện quá đà rồi cũng có cảm giác hơi chán, nghĩ tới đây hắn bắt đầu cảm thấy ngứa ngáy tay chân, một tháng suốt một tháng chỉ nhìn thấy mỗi mấy bức tường.
Khởi Tu cảm giác bản thân sắp mọc nấm rồi:
"Không được ta phải ra ngoài"
Rất nhanh tin tức truyền đến tai Chu Văn, đây là Khởi Tu nhờ Chu Kiệt thông báo hộ, bên trong thư phòng Chu Văn nghe Chu Kiệt báo cáo xong liền nhíu mày.
"Muốn ra ngoài sao?"
Nếu là người khác thì không sao, nhưng hiện tại Khởi Tu đang cực kỳ nổi tiệngi, không đúng phải nói là nổi tiếng một cách kỳ quái, bản thân Khởi Tu còn không biết chuyện gì xảy ra, nhưng cái tên đệ tử Chu Thuận đã sớm truyền khắp Kinh Thành.
Chỉ cần Khởi Tu vừa xuất hiện, đám lão bất tử kia chắc chắn sẽ lập tức chú ý, nghĩ tới đây Chu Văn đau đầu không thôi.
Một lát sau ông mới hỏi:
"Tiểu tử đó muốn ra ngoài làm chuyện gì"
Chu Kiệt thành thật đáp:
"Tiểu công tử nói muốn đi dạo Kinh Thành, thuận tiện tìm tài nguyên thích hợp để mua, với cả muốn đem một ít linh dược ngài cho để đổi lấy vài thứ hữu dụng"
Chu Văn nghe xong lập tức trầm tư, rất nhanh hai mắt ông sáng lên rồi mắng một câu:
"Mẹ nó ta đúng là hồ đồ mà"
Ai quy định đệ tử Chu Thuận phải mang mặt nạ, ai quy định đệ tử Chu Thuận phải mặc quần áo mang khí chất quyền quý, nếu bỏ mặt nạ ra rồi cho Khởi Tu mặc đồ hạ nhân vào, với cảnh giới hiện tại của Khởi Tu, đừng nói đám lão già kia cho dù là ông, có đánh chết ông cũng không tin đây là đệ tử Chu Thuận.
Nghĩ tới đây Chu Văn lập tức cười lớn:
"Hảo quá hảo"
Nửa canh giờ sau Khởi Tu được Chu Kiệt dẫn đi sửa soạn theo lời của Chu Văn, lúc đầu hắn không biết sao lại làm thế nhưng Chu Văn đã có ý thì hắn cũng đành làm theo vậy, khi bước ra khỏi phòng ngay cả Chu Văn cũng hơi ngây người, bởi vì ông cuối cùng cũng nhìn thấy khuôn mặt thật của Khởi Tu.
Sau vài giây khóe miệng Chu Văn giật giật, trong lòng chỉ có một suy nghĩ:
"Tiểu Thuận à on tìm đệ tử kiểu gì thế này"
Nhưng rất nhanh ông liền bình tĩnh lại, không sao trên đời này không có thứ gì một viên Phục Nhan Đan không giải quyết được, nếu một viên không đủ vậy thì là hai viên.
Mọi việc nhanh chóng được sắp xếp xong Khởi Tu hiện tại mang thân phận mới, chính là một tên họ hàng xa của Chu Kiệt, tên gọi là Chu Nhất.
Đi cùng một nhóm hạ nhân Chu phủ ra ngoài mua sắm vật tư, trước khi đi Chu Văn còn ném cho hắn một chiếc nhẫn trữ vật và chỉ hắn cách dùng, Khởi Tu vừa nhận được nhẫn nghe theo lời Chu Văn ý niệm truyền lực lượng vào nhẫn xem xét.
Lập tức hít sâu một hơi, một vạn Linh Thạch Hạ Phẩm và hai nghìn Linh Thạch Trung Phẩm, Khởi Tu thiếu chút nữa đã ôm lấy Chu Văn mà khóc, đã có được kiến thức nhờ Chu Kiệt dạy nên hắn biết giá trị của số tiền sản mình đang cầm này.
Chu Văn thấy bộ dạng đó của Khởi Tu thì cực kỳ hưởng thụ, ho khan vài tiếng:
"Cầm lấy mà tiêu, đừng làm mất mặt người Chu Gia"
Khởi Tu liên tục gật đầu, sau đó còn tiện thể hỏi thêm chuyện tiền vàng, hắn vẫn nhớ đến số tài sản đã cướp của Hùng Quân Sơn Vương, nghe Chu Văn liền giải thích,nghe xong hắn mới hiểu, phàm nhân dùng vàng bạc, tu sĩ dùng linh thạch hai hệ thống hoàn toàn khác nhau.
Rất nhanh, đoàn người rời khỏi Chu phủ, lần đầu tiên sau hơn một tháng Khởi Tu bước chân ra ngoài, ánh nắng bên ngoài chiếu lên mặt, gió nhẹ thổi qua cảm giác này lại khiến hắn nhớ đến những ngày lanh thang cùng Bạch Ngưu, nhìn dòng người tấp nập trước mắt.
Hắn chỉ cảm thấy tâm tình thư thái vô cùng, nhưng hắn sẽ không biết chuyến đi này của mình bất ổn đến thế nào, Khởi Tu hít một hơi thật sâu, sau đó cùng với đám hạ nhân của Chu phủ cất bước đi ra ngoài.
Khởi Tu theo đoàn hạ nhân của Chu phủ đi suốt một đường lớn ở Kinh Thành, càng đi hắn càng phải công nhận, nơi này hoàn toàn không cùng đẳng cấp với Thạch Thành, đường phố rộng lớn đến mức có thể cho một chục cỗ xe ngựa đi song song cũng có thể được.
Hai bên đường cửa hàng san sát nối dài không thấy điểm cuối, tiếng rao bán hàng, tiếng xe ngựa chạy lọc cọc, tiếng người nói chuyện cười nói qua lại, tất cả hòa vào nhau tạo thành một loại náo nhiệt mà trước kia Khởi Tu chưa từng trải nghiệm qua.
Khởi Tu không khỏi thầm cảm thán:
"Không hổ là Kinh Thành"
Hắn vừa đi vừa nhìn đông ngó tây, ánh mắt liên tục đảo qua những cửa hàng xa hoa hai bên đường, đúng lúc nàhy bên cạnh đường xuất hiện một tửu lâu cực kỳ náo nhiệt.
Tiếng người huyên náo vang vọng tận bên ngoài, điều kỳ lạ là gần như tất cả mọi người bên trong đều đang tranh luận về cùng một chuyện gì đó.
Khởi Tu tò mò, hắn chậm rãi tiến lại gần rồi tiếng vào trong quán chọn một bàn khuất trong góc quán ngồi xuống.
Vừa ngồi xuống đã nghe thấy một đại hán râu quai nón đập mạnh bàn:
"Ta nói cho các ngươi biết! Tin tức này tuyệt đối là thật, bên Chu phủ đã ngầm thừa nhận rồi!!"
Người bên cạnh lập tức phản bác:
"Ngươi thì biết cái rắm!"
"Ta nghe nói vị đệ tử kia của Chu Thuận mới xuất hiện chưa tới ba ngày đã đánh trọng thương một vị Kim Đan Kỳ oanh động cả Kinh Thành!"
Khởi Tu đang uống trà miễn phí bên cạnh nghe xong suýt nữa sặc chết:
"Phụt...Cái gì cơ???"
Nhưng chẳng ai để ý tới hắn, đám người lúc này đang bận đỏ mặt tía tai tranh luận càng nói càng hăng.
Một tên thanh niên mặc cẩm y hạ giọng thần bí:
"Các ngươi biết ít quá rồi, ta có biểu ca con bà họ hàng bên nội của thúc thúc bên ngoại ta làm việc trong phủ một vị đại nhân"
"Hắn tận mắt nghe được, đệ tử kia không phải đánh trọng thương"
"Mà là một quyền!, một quyền đánh bay Kim Đan!" :)))))
Xung quanh lập tức hít khí lạnh:
"Một quyền?"
"Không thể nào!"
"Kim Đan Kỳ đấy"
Thanh niên kia lập tức cười khẩy:
"Không tin thì thôi, nghe nói hôm đó vị Kim Đan kia còn chưa kịp phản ứng"
"ẦM!"
"Vị Kim Đan đó ăn ngay một quyền liền bị đánh xuyên ba bức tường"
"Cả người nằm thẳng cẳng như gà chết vậy"
Khởi Tu nghe vậy điên cuồng gào rống trong lòng:
"Cái Lời Mẹ Nói!! Ta cần đem biểu ca ngươi đi test gấp"
Khóe miệng hắn co giật, mẹ nó chính bản thân hắn còn không biết mình lợi hại như vậy nữa mà, lúc này.
Một lão giả ngồi gần đó vuốt râu cười nhạt:
"Các ngươi vẫn đánh giá thấp người này rồi"
"Đệ tử được Chu Thuận lựa chọn há có thể đơn giản, ta nghe nói tên kia tuổi còn trẻ, nhưng đã đạt tới cảnh giới cực kỳ khủng bố"
"Một thân chiến lực đủ sức trấn áp thế hệ trẻ Kinh Thành rồi"
Một người kinh ngạc:
"Thật hay giả vậy?"
Lão giả thần bí đáp:
"Diễm phúc cho ta lần đó đã từng chứng kiến một lần, thấy hắn vượt cấp giết địch như ăn cơm uống nước"
"Cùng cấp vô địch, cảnh giới thâm sâu che giấu cực kỳ thần bí đến cả Đại Tu Sĩ Luyện Khí Viên Mãn như ta còn nhìn không thấu nữa mà!!"
"Hắn vượt một đại cảnh giới chỉ cần dùng bảy phần lực, cao hơn hai đại cảnh giới cũng có thể toàn thân rút lui"
Khởi Tu nghe tới đây, hai mắt đã bắt đầu đờ đẫn:
"Ta kháo...con mẹ nó bảy phần lực là từ đâu ra vậy"
Đám người xung quanh lại càng kích động hơn, liên tục cảm thán Khởi Tu không thôi:
"Không hổ là đệ tử Chu Thuận mà, thiên tư đúng là yêu nghiệt vô song"
"Lần tuyển sinh Học Viện Kim Ngọc tới chắc chắn sẽ đại sát tứ phương, đám thiên kiêu của tam đại gia tộc lần này gặp đối thủ rồi!"
Một đại hán đứng bật dậy:
"Ta cược vị đệ tử thần bí kia của Chu Thuận chắc chắn đứng đầu kỳ tuyển sinh"
Một người khác lập tức phản bác:
"Không thể nào, Thái tử điện hạ hiện tại đã là Kim Đan Viên Mãn, đại công tử Lưu gia cũng là Kim Đan Viên Mãn"
"Muốn thắng bọn họ đâu phải là chuyện dễ"
Người đầu tiên cười lạnh:
"Hừ!..đó là các ngươi chưa hiểu đệ tử Chu Thuận đáng sợ thế nào, nghe nói ngay cả Kim Đế bệ hạ cũng cực kỳ xem trọng hắn"
"Chỉ cần xuất thế ắt sẽ kinh thiên động địa"
Trong tửu lâu, tiếng tranh luận càng lúc càng lớn, mỗi người một câu mỗi người thêm thắt một ít, chỉ trong thời gian ngắn Khởi Tu từ một thiếu niên Thể Huyết Cảnh.
Đã biến thành tuyệt thế yêu nghiệt có thể một đấm hạ Kim Đan Kỳ, chiến lực hùng mạnh, thiên tư thì laik là tuyệt đối vô song.
Khởi Tu ngồi bên cạnh nghe tới mức mặt đen như đáy nồi, một lúc lâu sau hắn mới lặng lẽ đứng dậy, sau đó nhanh chóng quay người rời khỏi tửu lâu.
Vừa đi vừa lẩm bẩm:
"Là kẻ nào...."
"Là kẻ nào đã hại lão tử, mẹ nó đây là áp lực dư luận, đúng vậy chính xác là muốn dùng áp lực dư luận hại ta"
"Ta cực độ nghi ngờ chuyện này chắc chắn có bàn tay của lão Mặc Uyên nhúng vào, nhưng ta không có bằng chứng để chứng minh, ta abcxyz nhà lão!!!!"
Khởi Tu như kẻ mất hồn tiếp tục lang thang về phía trước, đầu hắn bây giờ đang hỗn loạn không thôi, chỉ mới đến đây chưa được bao lâu mà cả Kinh Thành đã biết đến hắn.
Thà hắn làm ra chuyện gì kinh thiên động địa rồi được bọn họ biết được bàn tán cũng không sao, đây rõ ràng hắn chỉ ngồi không tu luyện rồi ăn với ngủ, chẳng cả lết người ra khỏi trạch viện ấy vậy mà danh tiếng đã vang vọng khắp Kinh Thành rồi.