Tiếp tục đi dạo quanh phố, đi qua vài chỗ tửu lâu khác hắn cũng nghe loáng thoáng chuyện về mình, Khởi Tu cũng đã không quan tâm đến rồi, thứ hắn mong muốn bây giờ là những vật phẩm giúp mình tu luyện nhanh hơn.
Đi qua rất nhiều gian hàng nhưng vẫn không có thứ mình mong muốn, đúng lúc này thấy thấy xa xa phía trước có rất đông người đang tụ tập, loáng thoáng có tiếng mắng chửi vang lên.
"Mẹ kiếp tên tiểu tử nhà ngươi! Ta đã nói nơi này cấm ngươi lê thân đến mà"
"Nói nhiều làm gì, cứ ném hắn ra chỗ khác là được"
Khởi Tu cũng nhanh chóng chạy đến hóng chuyện, chen lấn một lúc hắn mới nhìn thấy rõ được hiện trường bên trong, lúc này đây đang có bốn tên đại hán đang liên tục đấm đá một kẻ ăn mặc nhìn qua cực kỳ lôi thôi.
Kẻ này đang co cụm lại ôm lấy một túi vải, còn bốn tên đại hán kia đã bắt đầu nhấc hắn lên chuẩn bị ném đi, sau khi tìm hiểu và hỏi những người xung quanh Khởi Tu mới biết tên bị kia đánh là do đang chiếm chỗ của bốn tên đại hán.
Chuyện này xảy ra rất thường xuyên, bốn tên đại hán đã nhiều lần đánh đuổi tên này nhưng cũng không ra tay quá nặng, dù sao đây là Kinh Thành nếu ra tay giết người khả năng cao sĩ bị gông cổ mất,
Mọi chuyện rất nhanh được giải quyết, kẻ chiếm chỗ đã bị bốn tên đại hán đem đi ném ở một hẻm nhỏ rồi nhanh chóng quay lại quầy hàng của mình, thấy mọi chuyện đã hết Khởi Tu sau đó cũng chậm rãi quay người tiếp tục tìm kiếm thứ đang cần.
Nhưng ngay khi nhìn thấy gã ăn mày kia bị ném vào hẻm nhỏ, trong thức hải vốn yên tĩnh bỗng bắt đầu phát hiện dị tượng, Khởi Tu vừa cảm nhận được đã giật thót mình.
"Cái quỷ gì?"
TING
【Nhiệm Vụ Đặc Biệt Được Kích Hoạt】
【Mở Khóa Hệ Thống Thế Lực】
Khởi Tu vừa nghe thấy thế đã không biết nên nói gì, hắn còn chưa kịp phản ứng thì.
TING
【Chủ Thể Quá Yếu】
【Khuyến Nghị Thành Lập Thế Lực Riêng】
【Nhiệm Vụ Đầu Tiên】
【Thu Nhận Thành Viên: 0/1】
【Mục Tiêu Đề Cử: Đã Được Xác Định】
【Hoàn Thành Nhiệm Vụ Sẽ Nhận Được Một Phần Thưởng Ngẫu Nhiên】
Khởi Tu đứng chết lặng giữa đường:
"....."
Một lúc lâu sau hắn chỉ mắng một câu trong lòng:
"Ta Kháo!!!"
Khởi Tu thiếu chút nữa chửi thành tiếng, hệ thống thế lực, lại còn thu nhận thành viên, ta còn chưa nuôi nổi chính mình đây này, trong đầu hắn lập tức hiện lên đủ loại hình ảnh.
Thế lực, thế lực cái rắm một mình hắn hiện tại còn đang ăn bám ở Chu phủ đây, cảnh giới thì mới có là Thể Huyết Cảnh, tiền là Chu Văn cho, nhà cũng là Chu Văn cho, đan dược tài nguyên cũng càng là Chu Văn cấp.
Bây giờ Giếng Ngọc lại muốn hắn đi lập thế lực, lập bằng không khí à nhưng rất nhanh.
TING!
【Từ Chối Không Có Hiệu Lực】
【Nhiệm Vụ Bắt Buộc】
Khởi Tu khóe miệng hắn giật giật liên tục, người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu, vừa chấp nhận đồng ý thì trong người Giếng Ngọc đã tuôn ra một luồng sáng hướng về phía xa chỉ mình hắn thấy được.
Nhìn theo thì hắn hơi nhíu mày vì luồng sáng này dẫn vào hẻm nhỏ mà tên lôi thôi vừa bị ném đến, cuối cùng chỉ đành nghiến răng quay đầu nhìn về phía hẻm nhỏ.
"Được ngươi giỏi, ngươi là đại gia mgươi nói gì cũng đúng"
Một lát sau Khởi Tu đã chậm rãi đi vào trong hẻm, ánh sáng nơi này khá tối mùi ẩm mốc thoang thoảng trong không khí, gã bị ném vào lúc trước đang co người nằm sát góc tường.
Quần áo rách nát, đầu tóc bù xù.trên mặt toàn bụi đất nhìn thế nào cũng giống một tên ăn mày chính hiệu, nhưng luồng sáng từ Giếng Ngọc phát ra đang nối lấy người kẻ này.
Khởi Tu đứng nhìn một lúc sau đó xoay người rời đi, hắn cũng không biết phải bắt đầu từ đâu, nhìn kẻ kia quá tàn tạ hắn quyết định đi mua chút gì đó, hắn vừa nhớ đến Trần Lão nhớ đến lần đầu của mình cũng không khác kẻ này là mấy, ít nhất cũng phải cho người ta ăn cái gì đã.
Không lâu sau Khởi Tu quay trở lại, trên tay cầm theo sáu cái bánh bao nhân thịt vừa mới hấp xong, hơi nóng vẫn còn đang bốc lên nghi ngút, mùi thịt thơm phức lập tức lan khắp hẻm nhỏ lấn át cả mùi ẩm mốc, gã ăn mày vẫn nằm nguyên vị trí cũ, giống như hoàn toàn không nhìn thấy Khởi Tu.
Khởi Tu ngồi xổm xuống, nhưng vừa nghĩ đến gì đó liền triệu hoán Cổ Bích Diện ra đeo lên mặt, xong xuôi Khởi Tu mới đưa bánh bao tới.
"Ăn không?"
Kẻ này dưới đất vẫn không có phản ứng, Khởi Tu hơi nhíu mày:
"Đây là miễn phí cứ ăn thoải mái"
Vẫn không phản ứng, Khởi Tu thở dài đặt bánh bao xuống bên cạnh, sau đó cũng không nói thêm gì, cứ vậy ngồi ngồi cạnh đối phương.
Một khắc, hai khắc, ba khắc cuối cùng mùi thịt từ bánh bao dường như đã chiến thắng tất cả, gã ăn mày khẽ động đậy đầu tóc rối bù đang chậm rãi ngẩng lên.
Lộ ra một đôi mắt cực kỳ mờ mịt, ánh mắt ấy nhìn bánh bao trước, sau đó mới nhìn Khởi Tu hai bên cứ thế nhìn nhau, một lúc lâu sau kẻ lôi thôi mới chậm rãi cầm lấy bánh bao.
Há miệng cắn một ngụm thật lớn, ăn cực nhanh giống như đã rất lâu rồi chưa được ăn thứ gì ngon như vậy, Khởi Tu chỉ ngồi bên cạnh lẳng lặng nhìn, càng nhìn càng cảm thấy kỳ quái tên này tuy nhìn cực kỳ chật vật.
Nhưng đôi tay lại rất sạch, đặc biệt là đầu ngón tay không hề giống người lang thang lâu năm, trong lòng hắn vừa xuất hiện suy nghĩ này thì kẻ lôi thôi bỗng mở miệng.
Giọng nói hắn tuy có chút hơi khàn khàn, nhưng vẫn cực kỳ nhã nhặn:
"Vị huynh đệ..."
"Ngươi mua đan dược không?"
Khởi Tu đang suy nghĩ lập tức giật mình:
"Hả"
Kẻ lôi thôi lại cắn thêm một miếng bánh bao.
Sau đó kéo túi vải đang ôm trong ngực ra:
"Ta bán đan dược, nếu vị huynh đệ cần ta sẽ bán rẻ cho ngươi một ít"
Oanh!
Trong đầu Khởi Tu như có tiếng sét nổ vang, đan dược,hắn hôm nay ra ngoài làm gì, chẳng phải tìm thức giúp tu luyện nhanh hơn sa, hắn vừa mới nghĩ tới việc cần mua đan dược giúp tu luyện, Giếng Ngọc lập tức ép hắn tới tìm người này.
Bây giờ người này mở miệng câu đầu tiên lại là bán đan dược, Khởi Tu chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, hắn không khỏi hít một ngụm khí lạnh.
"Ta kháo Giếng Ngọc ngươi còn có loại thủ đoạn này sao?"
Trong thức hải Giếng Ngọc vẫn lơ lửng im lặng như thể chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng lần đầu tiên Khởi Tu cảm thấy thứ thần bí này đáng sợ hơn hắn tưởng rất nhiều.
Mà lúc này kẻ kia đã chậm rãi mở túi vải trong lòng ra, từng bình ngọc nhỏ xuất hiện bên trong, tổng cộng mười hai bình mỗi bình đều được chế tạo cực kỳ đơn sơ, nhìn qua chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Thấy ánh mắt nghi hoặc của Khởi Tu kẻ kia nhanh chóng giải thích:
"Đan dược không thể để trực tiếp bên ngoài, bình ngọc này có thể khóa lại dược lực, tránh dược hiệu thất thoát, nếu không cứ để bên ngoài không qua bao lâu liền thành phế đan"
Khởi Tu gật đầu, kẻ lôi thôi nhanh chóng mở từng bình ngọc, ngay lập tức một cỗ dược hương nhàn nhạt lan ra Khởi Tu nhìn vào bên trong, quả nhiên đều là đan dược thật.
Hơn nữa phẩm chất còn không thấp, mười hai bình đan dược sau khi được kẻ này giới thiệu thì Khởi Tu cũng biết chỉ có một số những bình ngọc trong mười hai bình này là đan dược giúp tu luyện, còn lại là những loại giải độc trị thương mà thôi.
Đáng chú ý nhất chính là bốn bình đan dược đạt đến Tam Giai Thượng Phẩm, cho dù Khởi Tu không hiểu nhiều về luyện đan cũng biết đống đồ này tuyệt đối không rẻ.
Ánh mắt hắn dần sáng lên, sau một lúc suy nghĩ Khởi Tu quyết định chơi lớn một phen nếu kẻ này là luyện đan sư thì hắn muốn đầu tư lớn, nếu thật sự đống đan dược này là do kẻ kia luyện thì ít nhất kẻ này cũng là Luyện Đan Sư Tam Giai Hậu kỳ.
Khởi Tu đột nhiên phất tay:
"Vị huynh đệ, ngươi có bao nhiêu ta lấy bấy nhiêu"
Nghe câu nói đó hai mắt kẻ lôi thôi lập tức mở to, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng không cách nào che giấu, suốt năm nay hắn mang đống đan dược này đi bán khắp nơi, nhưng bởi vì danh tiếng của bản thân quá tệ nên không ai dám mua.
Cũng không phải không có, những người từng quen biết trước đây cũng giúp đỡ mua một hai lần nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó, vì thân phận hắn có hơi nhạy cảm nên những người quen cũ cũng chỉ giúp đến đó xem như đã hết lòng.
Nhưng với những số tài sản ít ỏi đó chẳng giúp hắn chống đỡ được bao lâu, đến hôm nay hắn đã không còn đủ tiền để ăn no nữa rồi, đan sư ở đâu không có ai lại đi mua của một tên như hắn, đi mua ở Đan Phường có phải tốt hơn không.
Bây giờ cuối cùng cũng gặp được một người chịu bỏ tiền mua hết tất cả đan dược của hắn, hắn lập tức đem toàn bộ mười hai bình ngọc giao cho Khởi Tu, sau khi kiểm tra xong Khởi Tu đau lòng móc linh thạch ra thanh toán.
Tổng cộng 1100 Linh Thạch Trung Phẩm, khoảnh khắc giao tiền tim hắn như đang nhỏ máu, đây gần như là hơn phân nửa tài sản hiện tại của hắn, nhưng nghĩ tới hiệu quả tu luyện hắn vẫn cắn răng chịu đựng.
Dù sao trước sau gì tên này cũng là người của mình, coi như là bỏ tiền đầu tư cho người mình đi, sau khi hoàn thành giao dịch Khởi Tu không vội đi mà ngồi xuống bên cạnh.
Ánh mắt tò mò nhìn lấy đối phương:
"Ta có chuyện không hiểu, trong tay ngươi có nhiều đan dược như vậy vì sao lại sống thành bộ dạng này?"
Kẻ lôi thôi nghe vậy thì trầm mặc, một lúc lâu sau hắn mới cười tự giễu:
"Nói ra cũng chẳng có gì phải giấu, người ở quanh đây ai cũng biết về ta cả"
Hắn cúi đầu nhìn đôi bàn tay vẫn đang cầm bánh bao và linh thạch của mình, rồi chậm rãi kể lại:
"Ta tên Khai Mặc xuất thân từ Khai Gia"
Nghe tới đây Khởi Tu hơi bất ngờ, là Khai Gia chẳng phải là người của ba đại Gia tộc mạnh mẽ ở Kinh Thành này sao, vì sao lại tàn tạ thế này.
Khai Mặc tiếp tục nói:
"Nhà ta vốn là một chi thứ nhỏ, không có gì nổi bật, nhưng phụ thân ta nhiều năm cống hiến làm việc cho gia tộc cực kỳ tận tâm, nên cũng được tín nhiệm"
"Một năm trước gia tộc giao cho nhà ta áp tải một lô hàng tới một quận thành khác, nhiệm vụ rất quan trọng, nhưng cũng rất béo bở, nếu thành công chi thứ nhà ta sẽ được cân nhắc xem trọng hơn"
Nói tới đây, ánh mắt hắn dần lạnh xuống:
"Bởi vì bên trong có rất nhiều linh dược cùng tài nguyên quý giá, đủ để một gia tộc nhỏ phất lên chỉ sau một đêm"
Khởi Tu đã đoán được phần nào, quả nhiên Khai Mặc cười khổ:
"Cha ta nổi lòng tham cả nhà ta đều nổi lòng tham, bọn họ mang toàn bộ hàng hóa bỏ trốn, biến mất không một dấu vết"
Khởi Tu hơi nhíu mày:
"Nếu vậy ngươi vì sao còn ở đây"
Khai Mặc lắc đầu:
"Ta cũng chỉ là con của một vị thiếp thất mà thôi, thiên phú và năng lực của ta cũng có hạn, lại chỉ cắm đầu luyện chế ra những loại đan dược kì lạ, khiến cảnh giới bị tuột lại phía sao các con trưởng rất nhiều nên có đi hay ở lại bọn họ cũng không quan tâm"
"Ngày hôm ấy ta đang bế quan luyện đan khi xuất quan mới phát hiện mọi người đã chạy hết, hàng hóa mất người cũng mất, ta thì thành kẻ gánh tội"
"Gia tộc điều tra rất lâu cũng không tìm được tung tích bọn họ, dù biết ta không tham gia, nhưng cũng không thể bỏ qua"
Hắn cười lớn, tiếng cười đầy chua chát.
"Nhà ta bị xóa tên khỏi gia phả, ta bị tước bỏ thân phận đệ tử Khai Gia toàn bộ tài sản bị thu hồi, trục xuất khỏi tộc"
Khởi Tu nghe xong cũng âm thầm gật đầu, nếu là hắn ở vị trí Khai Gia có lẽ còn giết đi Khai Mặc chứ nào trục xuất, không giết đã xem như nhân từ rồi.
Khai Mặc nhìn đống bình ngọc đã bán hết, ánh mắt hiện lên vẻ nhẹ nhõm:
"Đan dược này đều là ta tự luyện, những năm này ta dựa vào nó mà sống, nhưng danh tiếng quá thối"
"Không ai dám mua, nếu không phải hôm nay gặp được vị huynh đệ như ngươi, ta thật sự sắp chết đói rồi"
Khởi Tu nhìn hắn thật lâu còn trong lòng thì đang điên cuồng suy nghĩ, một luyện đan sư có thể luyện được Tam Giai Đan Dược, lại còn bị đuổi khỏi gia tộc hiện tại chẳng khác gì tên ăn mày, mà Giếng Ngọc lại chỉ đích danh bắt hắn thu phục kẻ này, càng nghĩ Khởi Tu càng cảm thấy chuyện này không đơn giản.
Ánh mắt hắn dần trở nên cổ quái:
"Giếng Ngọc ngươi đây là có dụng ý gì đây"
Khởi Tu xong cũng không tiếp tục truy hỏi nữa, chuyện của Khai Mặc nói trắng ra cũng chỉ là bị liên lụy mà thôi, đáng thương thì có đáng thương, nhưng trên đời này đáng thương không đồng nghĩa với vô tội, ít nhất Khai Gia không giết hắn đã xem như nể tình nhiều năm cống hiến của chi thứ kia rồi.
Suy nghĩ một chút, Khởi Tu đột nhiên nhớ tới cuốn Bách Luyện Đan Dược của mình, hắn ho nhẹ một tiếng:
"Đúng rồi, ngươi có biết chỗ nào bán dược liệu luyện đan dược không"
Khai Mặc hơi ngẩn người:
"Dược liệu luyện đan?"
Khởi Tu gật đầu:
"Đúng vậy chính là dược liệu luyện đan, ta muốn mua một ít ngươi biết ở đâu bán giá cả vừa phải không"
Khai Mặc nhìn hắn từ trên xuống dưới một lượt, lúc trước hắn chỉ lo bán đan dược nên chưa để ý, bây giờ mới phát hiện thiếu niên trước mặt này có chút kỳ quái.
Quần áo rất bình thường, thậm chí còn giống hạ nhân của một gia tộc nào đó, nhưng trên mặt lại đeo một chiếc mặt nạ cổ xưa đầy thần bí khí chất càng nhìn càng khó đoán, nhất là lúc nói chuyện, hoàn toàn không giống người bình thường.
Dù hắn là Luyện Đan Sư Tam Giai Hậu kỳ tuy dồn tất cả tâm tư cho việc luyện đan thì tu vi cũng đạt đến Trúc Cơ Viên Mãn đâu phải yếu ớt gì, nhưng vẫn không nhìn ra sâu cạn của Khởi Tu.
Khai Mặc nhịn không được hỏi:
"Huynh đệ mua dược liệu làm gì"
Khởi Tu cũng chẳng giấu nói thẳng ra:
"Ta muốn chế dược, không biết ngươi có nguồn nào bán dược liệu giá rẻ không"
Khai Mặc chớp mắt nghi ngờ:
"Chế dược?"
Khởi Tu gật đầu:
"Đúng vậy, trong tay ta sẵn có vài đan phương thú vị, muốn thử chế ra vài loại xem sao"
Lần này tới lượt Khai Mặc kinh ngạc, nếu là luyện đan thì còn bình thường, nhưng chế dược thì lại khác, đây là một con đường cổ xưa hơn luyện đan rất nhiều.
Độ khó không thấp nhưng rất ít người học, bởi vì phần lớn tu sĩ đều thích luyện đan hơn, chỉ cần có tài năng và chịu học hỏi qua vài năm sẽ dễ dàng thành một vị luyện đan sư, đan dược luyện ra so với chế dược còn nhanh hơn mà thành phẩm lại còn rất nhiều.
Chế dược thì công đoạn rườm rà, bào chế cân lượng phải bằng tay, nào có dùng ý niệm như luyện đan.
Khai Mặc tò mò hỏi:
"Huynh đệ từng học qua chế dược sao"
Khởi Tu suy nghĩ một chút rồi đáp:
"Chỉ biết được sơ sơ"
Nếu tính cả mấy nghìn bộ truyện tu tiên kiếp trước, vậy đúng là biết sơ sơ thật, Khai Mặc không nhịn được bật cười cho rằng Khởi Tu đang đùa mình cái gì mà biết sơ sơ chứ.
Nhưng rất nhanh nụ cười trên mặt hắn biến mất, bởi vì tiếp theo đó Khởi Tu bắt đầu trơ trẽn dùng đến những ký ức ở đời trước có được từ đọc những bộ truyện tu tiên, hắn thao thao bất tuyệt.
Từ dược tính tương sinh tương khắc cho đến việc dùng dị hỏa điều hòa linh tính, rồi lại nói tới việc lấy yêu huyết làm môi giới kích phát dược lực, thậm chí còn nói tới rất nhiều phương pháp luyện dược mà Khai Mặc chưa từng nghe qua.
Ban đầu Khai Mặc chỉ nghe với tâm lý tò mò, nhưng càng nghe ánh mắt hắn càng sáng, càng nghe hơi thở càng dồn dập, vì những thứ Khởi Tu nói ra hắn thấy rất lạ, điều chế dược phẩm đến luyện đan đều có, tuy không biết mấy phần là thật nhưng nghe Khởi Tu tỉ mỉ kể cũng khiến hắn động tâm không thôi.
Cho đến cuối cùng hắn đã lết gần sát với Khởi Tu rồi, lúc này đây trong ánh nhìn của Khai Mặc, Khởi Tu như nhìn một kho báu hình người vậy, mà Khởi Tu lúc này đang cực kỳ hưởng thụ ánh mắt đó.
Những kiến thức này đều là hắn bịa à không, là hắn tổng hợp và đúc kết từ hàng đống tiểu thuyết tu tiên đời trước, đem loè một tên như Khai Mặc thì là chuyện bình thường, còn Khai Mặc thì nghe đến ngây người.
Cuối cùng Khởi Tu quyết định tung ra đòn kết liễu, hắn thần bí hạ thấp giọng:
"Ta biết hai loại này rất thú vị, đảm bảo huynh đệ ngươi chưa từng biết đến"
Khai Mặc lập tức ngồi thẳng người như học sinh chờ thầy giảng dạy, Khởi Tu chậm rãi nói:
"Một loại tên là Bạo Lô Đan"
Khai Mặc ngẩn người, đây là đan dược gì nghe tên rất lạ hắn chưa từng tiếp xúc đến bao giờ, còn Khởi Tu chỉ cười tủm tỉm:
"Sau khi bỏ vào đan lô ngươi chỉ cần kiểm soát được dược liệu và khiến nó phát nổ mạnh yếu tùy theo số dược liệu đã cho"
"Khi ngươi hoàn toàn nắm bắt được quỹ tích và nắm giữ cũng như khống chế thời gian phát nổ của nó, ngươi chỉ cần tạo ra hàng loạt đan lô như vậy sao đó lại dùng linh lực kích hoạt"
"ẦM"
"Có thể trực tiếp biến đan lô thành pháp bảo tự bạo, uy lực thì không cần phải nghĩ, ngươi là Luyện Đan Sư cũng biết nổ lò bình thường đã có sức công phá thế nào rồi chứ"
Khai Mặc há hốc mồm, con mẹ nó đan lô còn có cách dùng như vậy sao, trước đây hắn chỉ nghĩ đan lô chỉ dùng để luyện đan, sao đến miệng tên này lại thành vũ khí rồi, nhưng càng nghĩ hắn càng cảm thấy.hình như có lý.
Những đan lô đại trà vốn không đáng tiền, nếu thật sự biến thành thủ đoạn giết địch, vậy chẳng phải kiếm lời lớn sao, hắn cũng là một tên kì quái trong con đường luyện đan thích tìm tòi và mò mẫm những thứ khác người, nên những thứ Khởi Tu nói ra càng khiến hắn nghe như si như say.
Nhìn thấy vẻ mặt kia Khởi Tu biết cá đã cắn câu, lập tức tung tiếp con bài thứ hai:
"Dâm Tiên Bất Năng Di Đan"
PHỤT!!
Khai Mặc vừa nghe đến đã lập tức phun một:
"Huynh đệ ngươi nói cái gì cơ?"
Khởi Tu một mặt nghiêm túc vô cùng giải thích:
"Đây là một loại kỳ đan chuyên dùng để khảo nghiệm đạo tâm" :))
"Cho dù là tiên nhân trúng phải cũng trầm luân, người tu luyện chỉ cần phục dụng liền có thể ma luyện ý chí giúp tâm cảnh cứng cáp hơn rất nhiều" *má láo vô cùng* :))
Khai Mặc nghe từ dược liệu đến cách điều chế thích hợp cho cả luyện đan và chế dược thì hai mắt sáng rực không thôi, bỏ qua mấy cái công dụng tà đạo kia thì đây quả là một loại kì đan mà hắn biết được từ khi bước vào con đường Luyện Đan Sư này.
Khai Mặc phát hiện Khởi Tu rất hợp với mình, giống như một tri kỷ mà hắn đã chờ từ lâu vậy, kiến thức phá cách đan dược mới mẻ mọi thứ đều khiến một kẻ luôn muốn sáng tạo như hắn cực kỳ ưu thích.
Sau đó ai người càng nói càng hăng, một người thì điên cuồng bịa, một người thì điên cuồng tin, Khai Mặc càng nghe càng kích động, chỉ hận không thể lập tức lấy giấy bút ghi chép toàn bộ.
Lần đầu tiên sau nhiều năm bị đuổi khỏi Khai Gia, hắn cảm thấy có người hiểu được mình, hiểu được sự thú vị của luyện đan, hiểu được những ý tưởng kỳ quái mà người khác luôn cho là điên rồ.
Mà Khởi Tu cũng phát hiện, tên Khai Mặc này tuy nhìn lôi thôi, nhưng nói tới luyện đan liền như biến thành người khác vậy, thậm chí còn bắt đầu cùng hắn thảo luận xem nên làm thế nào để tăng uy lực tự bạo của đan lô.
Một người dám nói, một kẻ dám nghe hai kẻ ngồi trong con hẻm nhỏ bẩn thỉu trò chuyện , tuổi tác chênh lệch không ít nhưng lại bất tri bất giác nói chuyện rất hợp.
Cho đến cuối cùng Khai Mặc nhìn Khởi Tu, ánh mắt mang theo một loại cảm giác kỳ lạ, mà Khởi Tu khi nhìn vẻ mặt ấy trong lòng lập tức vang lên cảnh báo.
Khởi Tu lùi lại nói:
"Mẹ nó huynh đệ, ánh mắt này của ngươi không đúng đắn"