Khởi Tu cùng Khai Mặc nhìn nhau một cái cúng cùng cũng đưa chân bước vào Mê Tâm Lâu, vừa qua khỏi cửa một mình hương dịu nhẹ đã sọc vào trong mũi hai người, vừa hít phải nhanh chóng Khởi Tu và Khai Mặc đã trở nên đờ đẫn.
Nhưng Khởi Tu đã vận dụng ý thức cho một đầu lâu xuất hiện trong bụng mình cắn lấy nội tạng dùng đau đớn cưỡng ép tỉnh táo, vừa lấy lại ý thức Khởi Tu đã trừng lớn mắt nhìn, vì trong này sa hoa đến cực điểm, lâu son gát tía từng cầu thang lan can đều dát vàng vào.
Đã nhìn qua rất nhiều cung điện từ phim ảnh đến truyện tranh nhưng lần đầu tiên hắn phải khâm phục trước cảnh tượng này, nhìn sơ qua lập tức quay người vỗ vài cái vào mặt Khai Mặc để gọi tỉnh tên này, kẻ này ý thức đã mơ màng đến mức chảy cả nước dãi rồi.
Khai Mặc bị vỗ vài cái cũng đã lấy lại tỉnh táo, nhìn thấy khung cảnh bên trong Mê Tâm Lâu cũng không khỏi há hốc mồm kinh ngạc, Khởi Tu không nói nhiều đã đi đến một quầy trong lâu, để tìm người của Mê Tâm Lâu hỏi chuyện.
Trong lúc đi hắn nhìn thấy rất nhiều người đang ngả ngớn cười nói vừa uống rượu vừa ôm lấy mỹ nhân trong lâu, những nữ nhân này ăn mặc lại vô cùng thoáng mát gần như chỉ còn nội y liên tục uống éo thân thể để chiều lòng khách nhân.
Thậm chí đã có những người không chịu được mà ôm lấy những nữ nhân đó vào một căn phòng kín để hành sự, Khởi Tu cũng chỉ liếc mắt nhìn qua mà thôi hắn cũng chẳng quan tâm đến những việc này.
Vừa đến quầy lâu đã thấy một thiếu nữ nhỏ nhắn, nhìn qua chỉ khoảng mười lăm mười sáu tuổi, nhưng trong đôi mắt kia Khởi Tu chỉ thấy một sự ngây thơ và vui vẻ của một bé gái ở tuổi nàng, như thể những cảnh tượng diêm dúa kia không xâm phạm được lấy nàng vậy.
Trái phải nàng hắn thấy hai dòng chữ vàng trên hai tấm gỗ đen được treo lên.
"Xướng ca vô tình
Kỹ nữ vô nghĩa
Chỉ nhận tiền
Không nhận người"
"Mê Tâm Lâu bán một đêm tiêu dao
Không bán một đời chung thủy
Đã bước vào nơi này
Xin để tình cảm ngoài cửa"
Lẩm nhẩm hai dòng chữ này Khởi Tu không khỏi than nhẹ, sau đó hắn cũng tiến gần đến quầy.
Khởi Tu cùng Khai Mặc bước đến trước quầy, thiếu nữ nhỏ nhắn vừa nhìn thấy hai người liền nở một nụ cười ngọt ngào, hai lúm đồng tiền khẽ hiện lên trên gương mặt khả ái.
"Hoan nghênh hai vị công tử đến Mê Tâm Lâu, không biết hai vị muốn dùng loại ngọc tửu nào?"
Nói xong, nàng lấy ra một quyển ngọc sách, nhẹ nhàng mở ra giới thiệu:
"Phong Hương Tửu, hương vị dịu nhẹ, thích hợp lần đầu đến đây"
"Hồng Trần Tửu, cay nồng nhưng dư vị kéo dài"
"Thiên Tiên Túy, loại ngọc tửu nổi tiếng nhất Mê Tâm Lâu"
"Còn đây là Nguyệt Tâm Tửu, do chính bà chủ đặt tên"
Khởi Tu càng nghe càng thấy đau đầu, hắn ho khan hai tiếng:
"Khụ..khụ, không biết giá từng loại thế nào"
Thiếu nữ vẫn giữ nguyên nụ cười:
"Phong Hương Tửu 30 Hạ Phẩm Linh Thạch"
"Hồng Trần Tửu 100 Hạ Phẩm Linh Thạch"
"Thiên Tiên Túy 500 Hạ Phẩm Linh Thạch"
"Nguyệt Tâm Tửu 5 Vạn Trung Phẩm Linh Thạch"
Khóe miệng Khởi Tu khẽ giật khi nghe giá bình cuối cùng, sau đó thoải mái khoát tay nói:
"Cho hai bình Phong Hương Tửu"
Hắn quay sang Khai Mặc ánh mắt cực kỳ thâm thúy:
"Tiết kiệm một chút"
Khai Mặc lập tức gật đầu như gà mổ thóc, sau đó Khởi Tu gọi thêm vài món ăn đặc sắc của Mê Tâm Lâu để làm mồi nhắm.
Chỉ một lát sau thiếu nữ mỉm cười:
"Tổng cộng của quý khách là 800 Hạ Phẩm Linh Thạch"
Khởi Tu đứng hình cúi đầu nhìn túi trữ vật của mình, khóe mắt giật liên hồi thầm nghĩ:
"Con mẹ nó chỉ vài món ăn với hai bình rượu mà đã 800"
Trong đầu hắn bỗng hiện lên một ý nghĩ:
"Nếu còn gọi thêm mỹ nhân tiếp rượu nữa thì túi tiền của mình liệu có còn nguyên vẹn để bước ra ngoài không"
"Không được phải nhanh chóng làm xong việc rồi rời đi thôi, nơi đây quá nguy hiểm cho Túi Tiền của mình, mình vừa cảm nhận thấy sự run rẩy của nó" *Nghèooooo :)))))*
Nghĩ đến đây, hắn lập tức bỏ luôn ý định ấy tiền phải dùng đúng chỗ, sau đó Khởi Tu cùng Khai Mặc tìm đến một chiếc bàn ở góc đại sảnh ngồi xuống, nơi này tuy không quá nổi bật nhưng lại có thể quan sát gần như toàn bộ Mê Tâm Lâu.
Một lát sau một nữ bồi bàn chậm rãi bưng rượu và thức ăn đi tới, Khởi Tu nhìn qua thấy nàng chừng hơn ba mươi tuổi, mang theo nét đẹp của một nữ phụ nhân đang độ hồi xuân, từng cử chỉ đều thành thục, dịu dàng mà không mất đi lễ nghĩa.
Sau khi bày biện đầy đủ, nàng khẽ hành lễ rồi lui xuống, Khởi Tu cùng Khai Mặc cũng không khách khí hai người nhanh chóng bắt đầu thưởng thức món ăn, ngọc tửu vừa vào miệng một dòng linh khí mát lạnh lập tức lan khắp toàn thân.
Khởi Tu khẽ gật đầu:
"Không tệ không tệ"
Trong lúc ăn uống, ánh mắt hắn vẫn không ngừng quan sát toàn bộ đại sảnh, trên sân khấu các nữ tử liên tục thay nhau biểu diễn, người đánh đàn, người múa kiếm, người thổi tiêu, người ca hát mỗi người đều có một loại tài nghệ riêng.
Tiếng đàn, tiếng sáo, tiếng cười nói hòa quyện vào nhau, khiến cả Mê Tâm Lâu giống như một tiên cảnh giữa nhân gian.
Khởi Tu âm thầm cảm thán:
"Không hổ là nơi nổi danh khắp Kinh Thành, nếu chỉ dựa vào mỹ nhân thì tuyệt đối không thể duy trì lâu như vậy, tất cả đều là nhờ khả năng kinh doanh tài tình kia"
Hắn không hề nóng vội, lần này đến đây trước là quan sát sau mới tính đến chuyện làm ăn, phải xem giá trị thật sự của Mê Tâm Lâu liệu có đúng như hắn nghĩ không, sau gần nửa canh giờ hai người cuối cùng cũng ăn uống xong xuôi, nữ bồi bàn lúc trước lại tiến đến thu dọn.
Khởi Tu nhấp một ngụm ngọc tửu, vẻ mặt như vô tình hỏi:
"Cho tại hạ hỏi Mê Tâm Lâu các vị có thu mua đan dược hay không"
Động tác thu dọn của nữ phụ nhân khựng lại, nàng ngẩng đầu nhìn Khởi Tu sao đó nở nụ cười đáp:
"Có thưa Công Tử, đan dược giúp dưỡng đẹp hồi phục sức lực cũng như tu luyện đều có, nhưng còn phải xem phẩm chất của đan dược rồi mới thu mua"
Khởi Tu mỉm cười lật tay, một viên đan dược màu hồng nhạt lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay:
"Cực Lạc Đan sau khi phục dụng có thể tăng tốc độ hấp thu linh khí lên gấp năm lần, nếu dùng trước các loại đan dược tu luyện khác sẽ đạt hiệu quả tối đa"
Sau đó Khởi Tu nhanh chóng nêu ra công dụng cùng tác dụng phụ của Cực Lạc Đan, nữ phụ nhân nghe đến đâu nhíu mày đến đó, sau đó ánh mắt lập tức thay đổi làm việc nhiều năm tại Mê Tâm Lâu, nàng đương nhiên hiểu loại đan dược này mang ý nghĩa gì.
Nếu thật sự có hiệu quả như lời người trước mặt nói thì giá trị của nó tuyệt đối không thấp, nàng hít sâu một hơi:
"Công tử xin chờ một lát, việc này đã vượt quá quyền quyết định của thiếp thân, nếu công tử thật sự muốn bán loại đan dược này, thiếp cần phải bẩm báo lên quản sự"
Khởi Tu mỉm cười gật đầu:
"Được, chúng ta đợi"
Nói xong nàng cẩn thận cầm lấy viên Cực Lạc Đan, bước nhanh vào sâu bên trong Mê Tâm Lâu, ước chừng một chén trà sau, nữ phụ nhân quay trở lại nàng hơi cúi người nói với Khởi Tu:
"Quản Sự cho gọi hai vị Công tử vào phòng riêng để nói rõ hơn, mong hai vị đi theo nô gia"
Khởi Tu cùng Khai Mặc nhìn nhau không nói thêm điều gì lập tức đứng dậy đi theo, xuyên qua vài hành lang cuối cùng ba người dừng trước một căn phòng riêng biệt nữ phụ nhân tiếng đến gõ cửa.
Cốc!
Cốc!
Cốc!
Từ phía trong phòng một giọng nói dịu nhẹ êm tai vô cùng phát ra:
"Vào đi"
Nữ phụ nhân đẩy cửa, một căn phòng rộng rãi lập tức hiện ra trước mắt Khởi Tu, trong phòng chỉ bày trí vài món đồ đơn giản một bộ bàn ghế làm từ da của yêu thú cao cấp, một lư hương đang tỏa ra từng làn khói trắng.
Bốn phía treo vài bức tranh thủy mặc, tuy đơn giản nhưng lại mang theo cảm giác xa hoa khó nói thành lời, ở phía đối diện một nữ tử mặc váy dài màu vàng nhạt đang lẳng lặng ngồi thưởng trà.
Trên gương mặt nàng phủ một tấm mạng che mỏng dù không nhìn rõ dung nhan nhưng chỉ riêng khí chất ung dung ấy cũng đủ khiến người khác biết nàng tuyệt đối không phải người bình thường.
Nữ phụ nhân cung kính hành lễ:
"Quản sự hai vị công tử đã đến"
Nữ tử khẽ gật đầu:
"Ngươi lui xuống đi"
Nữ phụ nhân nghe thấy liền cuối người hành lễ:
"Vâng"
Đợi nữ phụ nhân rời khỏi phòng, nữ tử mới nhìn về phía Khởi Tu cùng Khai Mặc:
"Nô gia là quản sự phụ trách việc thu mua của Mê Tâm Lâu, nghe nói hai vị mang đến một loại đan dược khá thú vị"
Khởi Tu mỉm cười.
"Đúng vậy"
Không dài dòng hắn trực tiếp đặt bình ngọc lên bàn đây chính là Cực Lạc Đa, nữ quản sự mở nắp bình ngọc một mùi dược hương nhàn nhạt lập tức lan tỏa khắp căn phòng, đôi mắt nàng khẽ sáng lên.
Chỉ cần nhìn phẩm chất và mùi hương của viên đan đã đủ biết luyện đan sư chế tạo nó không hề tầm thường.
Nàng cầm một viên lên quan sát rất lâu rồi mới chậm rãi hỏi:
"Không biết hai vị có thể cho nô gia biết công dụng của loại đan dược này được hay không"
Khởi Tu bình tĩnh đáp:
"Cực Lạc Đan Tam Giai Trung Phẩm, sau khi phục dụng tốc độ hấp thu linh khí tu luyện tăng lên năm lần, trước dùng Cực Lạc Đan sau đó dùng thêm đan dược tăng tu vi khác sẽ đạt hiệu quả tốt nhất, nên nhớ là phải dùng Cực Lạc Đan trước tiên"
"Còn tác về dụng phụ khí huyết của người dùng sẽ sôi trào, dương khí đại thịnh nếu không phát tiết ra ngoài thì sẽ vô cùng khó chịu"
Nữ quản sự im lặng một lát sau mới nhẹ nhàng đặt viên đan xuống:
"Chỉ nghe nói thì rất khó tin xin hai vị chờ một lát"
Nàng khẽ vỗ tay một bóng người mặc hắc y lập tức xuất hiện trong góc phòng như chưa từng tồn tại.
Nữ quản sự đưa bình ngọc cho hắn.
"Mang đến phòng thử nghiệm dùng pháp trận gia tốc thời gian tự mình xác minh dược hiệu"
"Tuân lệnh"
Bóng người phát ra tiếng nam nhân trầm đục nhận lệnh rồi đưa hai tay nhận lấy bình ngọc chứa Cực Lạc Đan rồi nhanh biến mất, cả căn phòng lại trở nên yên tĩnh, Khởi Tu không hề sốt ruột hắn chỉ bình thản nâng chén trà trước mặt lên nhấp một ngụm.
Khai Mặc ngồi bên cạnh thì trái tim đã đập lên thình thịch đây là đan dược đầu tiên hắn nghiên cứu ra, đã vậy còn được Khởi Tu đánh giá cao không nói nhiều mà đem đi kinh doanh rồi, điều này khiến hắn vừa mừng vừa lo không biết vụ làm ăn này sẽ thành công hay không.
Thời gian chậm rãi trôi qua trong căn phòng, ngoài tiếng nước trà nhỏ xuống chén thì không còn bất kỳ âm thanh nào khác, Khai Mặc ngồi một bên hai tay vô thức nắm chặt vạt áo trong lòng thấp thỏm không thôi.
Ngược lại Khởi Tu lại bình tĩnh đến lạ, hắn chậm rãi thưởng thức từng ngụm linh trà được đặt trên bàn, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua cách bài trí trong phòng như thể chỉ đang đi tham quan.
Nữ quản sự cũng không mở miệng đôi bên cứ như vậy lặng lẽ chờ đợi, ước chừng qua hết một chén trà, không gian trong phòng khẽ dao động tên hắc y nhân ban nãy lại xuất hiện, cung kính quỳ một gối xuống:
"Bẩm quản sự kết quả đã có"
Nữ quản sự khẽ đặt chén trà xuống:
"Nói"
Hắc y nhân chắp tay:
"Thuộc hạ đã tự mình thử nghiệm công hiệu hoàn toàn đúng như lời vị công tử này nói, sau khi phục dụng Cực Lạc Đan, tốc độ hấp thu linh khí tăng lên gần năm lần"
"Nếu tiếp tục dùng đan dược tăng tu vi khác thì dược hiệu được khuếch đại vô cùng rõ rệt, nhưng chỉ giới hạn từ Kim Đan Trung Kỳ trở xuống Kim Đan viên mãn khả năng sẽ yếu đi vài phần"
Nghe đến đây, ánh mắt nữ quản sự hơi sáng lên hắc y nhân tiếp tục:
"Tác dụng phụ cũng đã được xác minh khí huyết sôi trào toàn thân nóng rực dương khí đại thịnh, thuộc hạ phải dùng hai lần thanh tâm quyết mới ổn định khí huyết"
"Không phát hiện bất kỳ tổn hại nào đến kinh mạch, không ảnh hưởng căn cơ cũng không lưu lại di chứng, nếu dùng song tu để giải tỏa tác dụng phụ của đan thì sẽ có cảm giác mệt mỏi trong một khoảng thời gian ngắn"
Nghe xong nữ quản sự nhẹ nhàng gật đầu:
"Được, ngươi lui xuống đi"
"Tuân lệnh"
Bóng đen lóe lên hắc y nhân đã biến mất khỏi căn phòng, lúc này nữ quản sự mới lần nữa nhìn về phía Khởi Tu, jhóe môi dưới lớp mạng che khẽ cong lên:
"Công tử, quả thật mang đến cho Mê Tâm Lâu một niềm vui bất ngờ"
Khởi Tu chỉ cười nhạt:
"Quản sự quá khen"
Nữ quản sự khẽ gật đầu:
"Nếu vậy Mê Tâm Lâu đồng ý thu mua loại đan dược này"
Nói đến đây, nàng hơi ngừng lại:
"Một viên 1000 Trung Phẩm Linh Thạch"
Vừa nghe xong ánh mắt Khai Mặc lập tức sáng bừng, 1000 Trung Phẩm Linh Thạch đây đã là con số mà trước kia hắn nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, hắn theo bản năng muốn mở miệng đồng ý nhưng Khởi Tu lại nhẹ nhàng giơ tay ngăn hắn.
Nụ cười trên mặt vẫn không hề thay đổi:
"Quản sự mức giá này e rằng hơi thấp...."
Nữ quản sự cũng không bất ngờ nàng mỉm cười hỏi lại:
"Vậy theo Công tử nên là bao nhiêu mới không gọi là thấp"
Khởi Tu đặt bình Cực Lạc Đan lên bàn, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn:
"Cực Lạc Đan đan dược Tam Giai Trung Phẩm, tăng tốc độ tu luyện gần gấp năm lần, loại đan dược như vậy dù bán cho những cửa tiệm lớn, cũng sẽ có vô số người tranh nhau mua"
Nữ quản sự vẫn chỉ lẳng lặng lắng nghe còn Khởi Tu vẫn tiếp tục nói:
"Quan trọng hơn thứ Mê Tâm Lâu mua không chỉ là một viên đan, mà là một nguồn khách nhân, Cực Lạc Đan phát huy dược lực xong người dùng sẽ có nhu cầu giải quyết tác dụng phụ, mà toàn bộ Kinh Thành nơi thích hợp nhất cũng chỉ có Mê Tâm Lâu"
"Mê Tâm Lâu bán được đan, thu được khách mua đan, khách hàng mua xong phục dụng rồi lại tiếp tục tiêu phí giải quyết tác dụng phụ, một viên Cực Lạc Đan có thể mang lại lợi nhuận vượt xa giá trị của chính nó"
Khởi Tu chậm rãi giơ năm ngón tay lên:
"Cho nên ít nhất 5000 Trung Phẩm Linh Thạch, còn nếu hợp tác lâu dài chúng ta vẫn có thể tiếp tục thương lượng"
Cả căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh, nữ quản sự cúi đầu như đang suy nghĩ ước chừng mười hai nhịp hô hấp sau, nàng ngẩng đầu khẽ cười một tiếng đầy duyên dáng:
"Được cái giá 5000 này nô gia đồng ý"
Khởi Tu đang cười bỗng cứng đờ, trong lòng hắn đột nhiên vang lên một tiếng:
"Ta kháo nữ nhân này rõ là đang gài ta, lần này ra giá thấp quá rồi"
Hắn nhìn sự bình thản thoải mái của nữ quản sự, khóe mắt không khỏi giật nhẹ chỉ bằng tốc độ đồng ý vừa rồi, hắn đã biết trong cuộc giao dịch đầu tiên với Mê Tâm Lâu mình đã thua một nước rồi.