Khởi Tu nhìn nữ quản sự trước mặt, cuối cùng cũng thở ra một hơi:
"Được, vậy cứ theo giá 5000 Trung Phẩm Linh Thạch một viên"
Nữ quản sự cũng gật đầu cười tươi:
"Mê Tâm Lâu từ trước đến nay luôn giữ chữ tín, nếu Công Tử đã đồng ý vậy xin ký vào đây"
Nàng nhẹ nhàng vỗ tay, rất nhanh một thị nữ bước vào, hai tay nâng theo một cuộn da yêu thú màu vàng nhạt cùng một cây bút được chế tạo từ lông của linh cầm.
Nữ quản sự chậm rãi mở cuộn da ra:
"Từ hôm nay trở đi, Mê Tâm Lâu sẽ là bên thu mua độc quyền Cực Lạc Đan trong phạm vi Kim Ngọc Đế Quốc"
"Công Tử phụ trách cung cấp đan dược Mê Tâm Lâu sẽ phụ trách tiêu thụ, hai bên tự nguyện hợp tác, không can thiệp chuyện riêng của đối phương"
"Nếu một bên vi phạm khế ước sẽ mặc cho bên còn lại tùy ý xử trí"
Khởi Tu liếc sơ nội dung một lượt rồi không do dự cầm lấy bút ký xuống, tên hắn rất nhanh đã được lưu lại trên khế ước, Khai Mặc cũng ký xuống với thân phận luyện đan sư chế tạo Cực Lạc Đan.
Đợi hai người ký xong, nữ quản sự cũng nhỏ một giọt máu lên khế ước.
ONG....
Một luồng hào quang nhàn nhạt lóe lên, khế ước lập tức hóa thành ba đạo lưu quang, mỗi người giữ một phần, từ đầu đến cuối không một ai hỏi thân phận đối phương, không ai hỏi lai lịch cũng hỏi xuất thân.
Một bên chỉ là quản sự phụ trách thu mua của Mê Tâm Lâu, một bên chỉ là khách nhân đến bán đan dược, ngoài cuộc giao dịch này ra, mọi chuyện khác đều không liên quan.
Đây cũng là quy củ của Mê Tâm Lâu, Khởi Tu đứng dậy chắp tay:
"Vậy tại hạ xin cáo từ trước"
Nữ quản sự cũng đứng lên đáp lễ:
"Mê Tâm Lâu xin chờ tin vui từ Công Tử"
Rời khỏi căn phòng Khởi Tu cùng Khai Mặc nhanh chóng bước ra khỏi Mê Tâm Lâu, đi được một đoạn khá xa, Khai Mặc vẫn còn cảm giác như đang nằm mơ.
Hắn nhìn bản hợp đồng trong tay, cười ngây ngô:
"Công...Công Tử một viên tận 5000 Trung Phẩm Linh Thạch!!!"
"Đây...đây thật sự là ta luyện ra sao"
Khởi Tu nhếch miệng đầy tự tin nói:
"Nhìn bộ dạng ngươi kìa, một loại đan dược mới chỉ vừa bắt đầu mà đã vui thành như vậy, theo ta về sau sẽ còn nhiều thứ khiến ngươi kinh ngạc hơn, nếu tâm lý yếu thì chẳng phải sẽ vui đến ngất luôn sao?"
Khai Mặc gãi đầu cười ngượng:
"Ta chỉ cảm thấy trước đây chưa từng dám nghĩ sẽ có ngày hôm nay"
Khởi Tu vỗ nhẹ vai hắn:
"Đừng nghĩ nhiều, việc trước mắt là nhanh chóng luyện thêm Cực Lạc Đan cùng một ít đan dược tu luyện khác"
"Còn ta cũng phải mau chóng đột phá cảnh giới thôi, chỉ còn một năm nữa khảo hạch Học Viện Kim Ngọc sẽ bắt đầu, ta không muốn tới đó mà thực lực vẫn còn yếu ớt không đánh nổi một thiên kiêu nào, điều này sẽ làm mất mặt Chu Gia lắm"
Khởi Tu nói xong hai người cũng cùng nhau tăng nhanh bước chân, hướng về trạch viện của Khai Mặc mà trở về.
Cùng lúc ấy ở tầng cao nhất của Mê Tâm Lâu toạ lạc một căn phòng, phía bên trong khắp nơi đều chìm trong bóng tối, không có lấy một ngọn đèn thắp sáng, chỉ có từng làn khói trắng mờ ảo chậm rãi lượn quanh, giữa màn khói một thân ảnh yêu kiều lười biếng tựa lên trường kỷ.
Nàng mặc một bộ hắc y rộng thùng thình, cổ áo hờ hững buông lỏng xuống để lộ một góc nhỏ, loáng thoáng nhìn thấy cặp bồng đảo đầy quy mô và trắng trẻo lộ ra, mái tóc dài đen nhánh rối nhẹ sau lưng chảy qua phần eo nhỏ nhắn của nàng.
Nhìn nàng chẳng hề có một chút chỉnh tề nào cả, ngược lại lại mang theo một vẻ đẹp phóng túng khiến người khác khó lòng rời mắt, đặc biệt là một đôi chân ngọc trắng như tuyết cực kỳ dài đang tùy ý bắt chéo lấy nhau, một tay nàng cầm chiếc tẩu ngọc màu đen, từng làn khói trắng nhàn nhạt không ngừng bay ra.
Tay còn lại cầm một bầu linh tửu, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm, đôi mắt tím sâu thẳm như tinh không lẳng lặng nhìn về phía trước khoảng không, giữa không trung một màn khói trắng đã ngưng tụ từ lâu, bên trong ấy đang hiện lên hình ảnh Khởi Tu cùng Khai Mặc đang rời khỏi Mê Tâm Lâu.
Nàng chăm chú nhìn hồi lâu khóe môi khẽ cong lên một nụ cười quyến rũ, một giọng nói mềm mại như tiên âm chậm rãi vang lên:
"Tiểu Lang Quân ngươi thật bí ẩn..."
"Người ta nhìn lâu như vậy, ấy vậy mà vẫn không nhìn ra được chút gì"
Thanh âm ấy mềm như nước xuân, ngọt như mật đường vậy, mỗi một chữ đều khiến lòng người vô thức rung động.
Nàng bỏ xuống bình linh tửu một tay chống cằm, ánh mắt tím nhàn nhạt cong thành hình trăng khuyết:
"Đã lâu rồi không có chuyện gì thú vị để xem, không biết vị Tiểu Lang Quân đang nổi tiếng dạo gần đây cùng với môn kiếm kỹ mạnh mẽ này có gì thú vị hay không"
"Đã vậy, Người ta đành phải ủy khuất đi theo Tiểu Lang Quân một đoạn thời gian vậy"
"Biết đâu...lại nhìn thấy được điều gì thú vị thì sao"
Từ khi Khởi Tu cùng Khai Mặc bước vào Mê Tâm Lâu nàng đã phát hiện hết rồi, nhưng cũng chỉ tò mò với tâm thế xem chuyện vui mà thôi, cũng chẳng có ý điều tra gì cả.
Còn một chuyện không ai biết được là ngoài Kim Đế dùng Quốc Vận nhìn xuyên trận pháp của Lưu Tuyết để xem cuộc khảo nghiệm thì một người khác cũng đã nhìn thấy được tất cả quá trình, chính là nàng bà chủ của Mê Tâm Lâu.
Nàng dũi thẳng eo nhỏ của mình chiếc chân ngọc khẽ lắc một cái:
"Nhưng người ta thân thể có chút lười biến không muốn đi đâu a"
Nói xong nàng đưa chiếc tẩu lên bờ môi tô son đen đầy yêu dị của mình mà hít nhẹ một hơi rồi chậm rãi phà ra.
PHÙ.....
Làn khói trắng từ bờ môi nàng bay ra rồi hóa thành một sợi chỉ mỏng, lặng lẽ chui vào màn khói trước mặt, còn bên ngoài Mê Tâm Lâu Khởi Tu vẫn vừa đi vừa bàn bạc với Khai Mặc về kế hoạch luyện chế thêm Cực Lạc Đan.
Hoàn toàn không hề phát hiện từ lúc nào đã có một làn khói trắng vô hình kéo dài như sợi chỉ nhẹ nhàng lướt qua Khai Mặc, khi làn khói vừa lướt qua thì đôi mắt của Khai Mặc bỗng nhiên chuyển thành màu tím ma mị.
Một tia sáng tím lóe lên nơi đáy mắt, chỉ tồn tại đúng một cái chớp mắt rồi lập tức biến mất, ngay cả Khai Mặc cũng không hề nhận ra cơ thể mình vừa phát sinh dị biến.
Khai Mặc vừa đi vừa vỗ ngực đầy tự tin nói với Khởi Tu:
"Công Tử yên tâm về đến nơi ta sẽ lập tức bắt tay vào luyện đan ngay"
Khởi Tu gật đầu:
"Được có chí tiến thủ là tốt, nhưng cũng nhớ thăng tu vi nhanh chóng đi"
Trên đường trở về, Khởi Tu cùng Khai Mặc không tiếp tục ghé qua bất cứ nơi nào khác, hai người một trước một sau nhanh chóng quay về trạch viện.
Về đến cửa trạch viện Khởi Tu không vào mà chỉ đứng ở ngoài, hắn nhìn Khai Mặc nói:
"Trong thời gian tới ngươi cứ tập trung luyện đan, linh dược của Chu gia chắc cũng sắp được đưa tới rồi"
"Đừng tiếc nguyên liệu cứ mạnh dạn luyện thành công thì tốt thất bại cũng không sao, điều ta cần là ngươi tích lũy kinh nghiệm thật tốt để sau này ta còn yên tâm giao cho những đan phương tinh diệu mới mẻ hơn"
Khai Mặc hai mắt sáng lên nghiêm túc ôm quyền đáp:
"Vâng thưa Công Tử!!"
Khởi Tu khẽ gật đầu sau đó xoay người bước đi, trên đường về Khởi Tu vừa đi vừa tung hứng bình ngọc chứa Cực Lạc Đan trong tay, khóe miệng khẽ nhếch lên:
"Lần này đúng là kiếm được một nguồn tài nguyên lâu dài rồi, Mê Tâm Lâu phụ trách tiêu thụ Khai Mặc phụ trách luyện đan cung cấp"
"Còn ta khặc khặc chỉ cần nằm yên tu luyện vậy"
Khởi Tu biết, trong thế giới này tiền tài cuối cùng cũng chỉ là vật ngoài thân, chỉ có thực lực mới là căn bản nếu không đủ mạnh dù có nhiều linh thạch đến đâu cũng chỉ làm béo miệng kẻ khác.
Nghĩ đến đây ánh mắt Khởi Tu dần trở nên nghiêm túc:
"Chỉ còn chưa đầy một năm khảo hạch Học Viện Kim Ngọc mở ra, ta nhất định phải bước vào đó không chỉ để tu luyện, mà còn để nhìn xem thiên kiêu của cả Kim Ngọc Đế Quốc rốt cuộc mạnh đến mức nào"
Bất tri bất giác Chu phủ đã hiện ra trước mắt, những hộ vệ đứng ngoài cổng vừa nhìn thấy Khởi Tu cũng đã quen mà không nói gì, Khởi Tu đi qua mỉm cười gật đầu chào một cái rồi nhanh chóng tiến vào trong.
Trở về trạch viện của mình Khởi Tu khẽ duỗi người, hít sâu một hơi:
"Cuối cùng cũng được yên tĩnh"
Hắn tiến đến giữa sân viện ngồi xếp bằng xuống, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra từng món, lúc này trước mặt hắn là từng bình đan dược được lấy ra xếp thành một hàng ngay ngắn.
Ngoài Cực Lạc Đan còn có không ít đan dược tăng tu vi lấy từ Khai Mặc, Khởi Tu cầm lấy bình Cực Lạc Đan chậm rãi mở nắp bình ngọc, một mùi dược hương quen thuộc lập tức lan khắp trạch viện.
Khởi Tu hít sâu một hơi không chút do dự, đưa viên Cực Lạc Đan bỏ vào trong miệng, theo viên đan trôi xuống bụng một vòng linh lực nóng rực lập tức bộc phát trong cơ thể hắn, nhanh chóng nuốt thêm một viên đan tăng tốc độ tu luyện khác.
Khởi Tu cũng chậm rãi nhắm hai mắt lại, chính thức tiến vào lần bế quan lâu dài, lần bế quan hắn không định dừng lại cho đến khi đan dược được phục dụng hết.
Thời gian bắt đầu trôi qua, khi từng bình từng bình đan dược trống rỗng đi thực lực của Khởi Tu theo đó cũng được tăng lên không ngừng, không những chỉ Khởi Tu bên này Khai Mặc cũng điên cuồng luyện đan luyện đến quên cả ngày giờ, hai kẻ một chủ một tớ đã bắt đầu tiến vào giai đoạn điên cuồng rồi.
Thời gian trôi qua đã được ba tháng, lúc này bên trong trạch viện Chu phủ Khởi Tu cả người đã đỏ như một thanh sắt nung vậy, từng giọt mồ hôi đã ướt đẫm cả chỗ ngồi, từ chân đến thân qua tay rồi lại lên đầu, từng nơi đều bắt đầu nổi cộm lên những đường gân mạch và mạch máu.
Nếu có ai ở đây chịu khó lắng nghe thì sẽ phát hiện quanh người Khởi Tu từng tiếng thình thịch vang lên trầm thấp như tiếng trống cổ, mỗi một nhịp đều khiến linh khí trong sân viện rung động nhè nhẹ.
Thứ phát ra âm thanh đó không đâu khác chính là từng đường gân mạch cũng như mạch máu đang nổi trên người Khởi Tu, linh khí trong sân lúc này bị hút thành vòng xoáy cuồn cuộn mà chui vào người hắn, rất nhanh tất cả gân mạch và mạch đang nổi lên co rụt mạnh lại khiến Khởi Tu đau đến muốn ngất đi.
Sau khi co lại gần mạch, mạch máu đều cô động đến cực điểm, Khởi Tu hai mắt đã muốn trắng dã đi vì đau rồi, bên trong thức hải những dòng linh khí cuối cùng đã được Giếng Ngọc cùng Loạn Quỷ Phệ Thiên luyện hóa xong chuyển vào người hắn.
BỤP!!!...
Một tiếng nổ nhỏ trong da thịt của Khởi Tu vang lên, cuối cùng dị biến đã kết thúc gân mạch cùng với mạch máu cả người hắn đã trở lại bình thường, Khởi Tu run rẩy đứng dậy cả người đau nhức không thôi.
Nhắm mắt cảm nhận toàn bộ cơ thể, Khởi Tu nhận ra toàn bộ gân mạch và mạch máu trên người đã trở nên cứng cáp và to hơn bình thường nhiều rồi, hắn cảm nhận được mình bây giờ đã mạnh hơn trước rất nhiều rồi, thành quả bỏ ra cuối cùng cũng nhận được cái kết xứng đáng rồi.
• Chủ Thể: Việt
• Tuổi: 17
• Cảnh Giới: Gân Mạch Cảnh Tầng II
Tiến Độ: 67/1000
• Công Pháp:
-Loạn Quỷ Phệ Thiên • [Cổ Pháp Ngụy Thuật]
Số Lượng Đầu Lâu: 69
-Cổ Ngạn Kiếm Kỹ • [Cổ Pháp Ngụy Thuật]
• Thể Pháp:
-Bất Diệt Chi Thể 1★
[Vô Hạn Thăng Tiến]
Ngang Ngũ Tạng Cảnh Tầng X
Tiến Độ: 1000/1000
*Yêu cầu cảnh giới bản thân đạt ngang cảnh giới luyện thể mới mở khóa tiến độ tiếp theo*
• Bộ Pháp: Tiêu Dao Du Thiên Bộ • [ ????? Chưa Tu Luyện ]
• Pháp Bảo: Cổ Bích Diện Cấp Bậc • [?????]
【Lượt Múc Gáo Ngọc +14】
【Hiện Có: 25 Lượt】
Nhìn qua lượt múc Gáo Ngọc hắn cũng thầm mừng vượt chín tiểu cảnh giới được 9 lượt và đạt một cảnh giới mới được thêm 5 lượt tổng đã được 25 lượt rồi, thu hoạch lần này khiến Khởi Tu rất hài lòng, khoảng cách 100 lượt cũng không còn xa lắm.
Khởi Tu quyết định chuẩn bị rời khỏi Chu phủ để tìm đến Khai Mặc, hắn muốn lấy thêm nhiều đan dược hơn vì lần đột phá này hắn phát hiện đan dược tiêu tốn còn nhiều hơn lần đột phát Cốt Tủy Cảnh nhiều.
Khởi Tu tiến vào phòng muốn tắm rửa sạch sẽ rồi mới xuất phát, do quá chú tâm tu luyện hắn đã không tắm ba tháng rồi thậm chí bỏ bữa cũng không ít mỗi khi đói chỉ tiện tay nuốt một viên Ích Cốc Đan do hắn xin Chu Văn lấy được
Khát thì cũng uống một ít nước rồi, sau đó lại tiếp tục vùi đầu vào bế quan, phải nói lần này Khởi Tu đã bỏ ăn, bỏ ngủ, bỏ cả thời gian nghỉ ngơi, đó là những thứ hắn hay làm thường xuyên nhưng vì khảo hạch mà phải cắn răng bỏ đi đủ hiểu quyết tâm lớn đến mức nào.