Rất nhanh Khởi Tu đã đến được gần chân núi, trên đường lao xuống hắn cũng nhanh lấy lại nhẫn trữ vật của mình để mặc lấy quần áo, bằng không cả người trần truồng xuống núi thì quá mất mặt rồi.
Xuống đến nơi Khởi Tu đã trông thấy Khai Mặc đừng chờ sẵn từ lúc nào ở đó, không muốn nói nhiều hắn chỉ đơn giản giải thích mọi chuyện đã xong, cả hai cần phải nhanh chóng quay về lại Chu phủ gấp, Khai Mặc cũng biết ý không hỏi gì chỉ nhanh chóng đi theo sau.
Sau đó hai người lại tiến đến vị trí trận truyền tống lúc trước rồi bước vào, nhanh chóng một cột sáng lại xuất hiện nuốt chửng lấy cả hai đưa bọn họ quay lại tầng hầm cũ của Mê Tâm Lâu.
Khi vừa xuất hiện thì hai người đã bị bốn tên canh cổng tiến đến giữ lại muốn kiểm tra, nhưng rất nhanh một giọng truyền âm đã truyền vào đầu của bốn người bọn hắn.
"Không cần xem xét, cứ để hai vị Công Tử rời đi"
Bốn tên nghe vậy cũng nhanh chóng lui lại vị trí cũ như chưa có chuyện gì xảy ra, theo sau đó từng tiếng bước chân lộp cộp đi đến, khi tiếng bước chân dừng lại thì trước mặt hai người bọn họ chính là vị quản sự của Mê Tâm Lâu kia.
Nàng ta chỉ cười mỉm một tiếng rồi đưa tay ra ý mời hai người bọn họ:
"Hai vị Công Tử có thể đi rồi, theo quy củ của Mê Tâm Lâu, Vưu Sơn Lệnh chỉ có hiệu lực một lần, vậy nên lệnh bài này sẽ được Mê Tâm Lâu giữ lại"
Khởi Tu nghe vậy cũng khách khí chấp tay chào lại vị quản sự, sau đấy cùng Khai Mặc bước khỏi Mê Tâm Lâu, hai người rời đi không quay về Chu phủ ngay mà trực tiếp tiến đến trạch viện của Khai Mặc.
Sau khi bước vào bên trong, Khởi Tu nhanh chóng nói với Khai Mặc vài chuyện
"Ngươi hiện tại cứ nghỉ ngơi trước đi, ta quay về phủ có chút việc, khi xong việc ta sẽ quay lại rồi cùng đi mua nguyên liệu luyện đan"
Khai Mặc nghe thế cũng chắp tay hành lễ:
"Vâng Công Tử!"
Khởi Tu lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một vật khá quen thuộc, chính là cái trận pháp gia tốc Khai Mặc từng mua:
"Trận pháp ta giao lại cho ngươi, cứ đặt nó ở trạch viện giúp được ngươi phần nào tốc độ luyện đan, còn ta hiện tại đã không cần dùng đến nó rồi"
"Trong thời gian này ngươi cứ ở đây luyện đan, chờ lệnh của ta còn về tài nguyên luyện đan sau này sẽ không thiếu phần!
Khai Mặc gật đầu như gà mổ thóc đáp:
"Ta hiểu rồi, Công Tử cứ yên tâm"
Khởi Tu khẽ gật đầu, không ở lại thêm phút nào nữa mà đã nhanh chóng quay người rời khỏi trạch viện, chỉ một lúc sau hắn đã trở lại Chu phủ, bước qua đại môn vào bên trong, hắn đã nhanh chóng tìm đến Chu Kiệt muốn nhờ ông dẫn đến cho Chu Văn.
Chu Kiệt không nhiều lời, lập tức dẫn Khởi Tu đi thẳng đến thư phòng của Chu Văn, bên trong thư phòng Chu Văn đang xem công văn, nghe tiếng gõ cửa liền lên tiếng.
CỐC!
CỐC!
Chu Văn cất đi công văn rồi cất giọng:
"Vào đi"
Chu Kiệt mở cửa nghe vậy liền nhanh chóng mở cửa ra:
"Gia Chủ, Tiểu Công Tử đã trở về có việc cần tìm người"
Chu Văn lúc này mới phát hiện Khởi Tu đang đứng sau lưng Chu Kiệt:
"Ha ha, Tiểu tử ngươi cuối cùng cũng chịu trở lại ta tưởng ngươi đã không quậy lại được rồi chứ"
Khởi Tu giật mí mắt một cái cũng cung kính đáp:
"Gia Gia yên tâm, với bản lĩnh của ta sao có thể xảy ra chuyện gì được"
Khởi Tu vỗ ngực đầy tự tin nói với Chu Văn, ông nghe vậy cũng không nói gì mà chuyển sang chủ đề chính:
"Được rồi chuyến đi Bất Vưu Sơn lần này thế nào, có chuyện gì khó khăn không?"
Khởi Tu cũng không giấu giếm Chu Văn, cứ thế bắt đầu kể lại toàn bộ hành trình, hắn kể từ lúc tiến vào Bất Vưu Sơn, lợi dụng Tịnh Hồn Viêm để không ngừng rèn luyện thần hồn, từng bước chịu đựng sự thiêu đốt của ngọn lửa, cho đến khi thần hồn đạt tới cực hạn.
Sau đó lại kể mình quan sát quy luật của Bất Vưu Sơn, phát hiện những người đang thanh tu gần như không để ý đến ngoại vật, vì thế mới nghĩ ra biện pháp đánh lạc hướng bọn họ, thuận lợi lấy đi nhẫn trữ vật.
Riêng chuyện Loạn Quỷ Phệ Thiên cắn nuốt Tịnh Hồn Viêm cùng việc ngưng tụ ba trăm ba mươi ba đầu lâu, Khởi Tu lại hoàn toàn lược bỏ, không muốn nhắc đến.
Nghe xong toàn bộ quá trình, ngay cả Chu Văn cũng không khỏi bật cười:
"Tiểu tử ngươi đầu óc đúng là đủ xấu"
Khởi Tu cười ngại đáp:
Gia Gia, đây cũng là bất đắc dĩ mà, nếu đã vào Bất Vưu Sơn một chuyến sao có thể tay không trở về"
Nói xong, hắn vung tay bảy chiếc nhẫn trữ vật đồng thời xuất hiện trên mặt bàn:
"Đây là toàn bộ thu hoạch của ta trong chuyến đi lần này thưa Gia Gia"
Chu Văn hơi nhướng mày nhìn lấy bảy cái nhẫn trước mặt:
"Nhiều vậy sao?"
Chu Văn khẽ động ý niệm lướt qua một vòng, ngay cả vẻ mặt bình tĩnh của ông cũng xuất hiện chút kinh ngạc:
"Bảy chiếc, một chiếc thuộc về tu sĩ Hóa Thần bốn chiếc thuộc về Nguyên Anh, cuối cùng là hai chiếc của Kim Đan"
Chu Kiệt đứng bên cạnh nghe mà hít sâu một hơi, ông nhìn Khởi Tu như nhìn một tên quái vật vậy, đi Bất Vưu Sơn một chuyến lại thuận tay "nhặt" được cả tài sản của một vị Hóa Thần cùng bốn Nguyên Anh và hai Kim Đan, nếu đám người kia biết được e rằng sẽ tức đến hộc máu mất.
Chu Văn sau đó cũng phất cho bảy nhẫn trữ vật bay về lại phía Khởi Tu:
"Nếu tiểu tử ngươi hết việc rồi thì lui ra, đừng ở đây phá ta làm việc"
Thu hồi bảy chiếc nhẫn trữ vật lại, Khởi Tu hít sâu một hơi rồi nhìn về phía Chu Văn cất giọng đầy thành khẩn:
"Gia Gia thật ra hôm nay ta trở về còn có một chuyện quan trọng hơn cần người giúp"
Chu Văn khẽ nhíu mày nhìn hắn:
"Nói"
Khởi Tu sau đó nghiêm túc đáp:
"Ta chuẩn bị đột phá Luyện Khí Kỳ, không biết sẽ xảy ra chuyện gì, cũng chính vì vậy nên muốn nhờ Gia Gia thay ta hộ pháp một lần"
Lời hắn vừa dứt khóe miệng Chu Văn khẽ giật liên hồi, ngay cả Chu Kiệt đứng bên cạnh cũng sững sờ, đột phá Luyện Khí Kỳ, chỉ là một cảnh giới nhỏ đầu tiên trên tiên lộ thôi mà, ấy vậy tên tiểu tử này lại muốn một trong những cường giả đứng trên đỉnh Kim Ngọc Đế Quốc giúp mình hộ pháp.
Nếu chuyện này truyền ra ngoài, e rằng sẽ bị người ta cười đến đau bụng, Chu Văn nhìn chằm chằm Khởi Tu một lúc lâu rồi mới chậm rãi lên tiếng:
"Tiểu tử ngươi đây là thật ý muốn lão phu giúp ngươi hộ pháp đột phá Luyện Khí??"
Khởi Tu vẻ mặt đầy kiên định gật đầu:
"Đúng vậy thưa Gia Gia, ta thật sự không biết phải nói thế nào nhưng lần này đột phá không sợ nhất biến chỉ sợ vạn biến, ta cảm giác sẽ có gì đó không tốt xảy ra"
Chu Văn bật cười lắc đầu bất đắc dĩ:
"Chỉ là đột phá Luyện Khí Kỳ ngươi còn sợ bị thiên đạo đánh chết sao"
Khởi Tu lắc đầu:
"Không phải, chỉ là ta có cảm giác sẽ có gì đó không rõ lúc đột phá xảy ra"
Nghe đến vậy ánh mắt Chu Văn lập tức híp lại, nếu là người khác nói lời này, ông chắc chắn sẽ xem như trò cười, nhưng đối diện là Khởi Tu, tên tiểu tử này từ lúc xuất hiện đến nay, chuyện nào cũng vượt ngoài dự liệu của ông có rất nhiều, đến cả môn kiếm kỹ kia nữa.
Đến việc từ Bất Vưu Sơn bình yên trở về, còn tiện tay mang theo tài sản của một vị Hóa Thần cùng sáu cường giả khác nhưng tu vi hắn lúc đó còn chưa đạt đến Luyện Khí thì đã không tưởng rồi.
Chu Văn trầm mặc một lát cuối cùng khẽ gật đầu:
"Được ta sẽ tự mình hộ pháp cho ngươi, nếu thật sự xảy ra chuyện gì cứ yên tâm ta sẽ giúp ngươi giải quyết"
"Ta cũng muốn tận mắt xem thử, rốt cuộc tiểu tử ngươi đột phá Luyện Khí còn có thể tạo ra chuyện kinh người đến mức nào"
Khởi Tu lập tức đứng dậy, cười hề hề kéo lấy tay áo Chu Văn:
"Hehe, Gia Gia cứ yên tâm"
Nói rồi hắn kéo lấy Chu Văn về trạch viện của mình, vào đến nơi Khởi Tu đã chuẩn bị đầy đủ tinh thần mọi thứ, Khởi Tu chọn ngồi ở giữa sân trạch viện ý niệm trong đầu bắt đầu vậy chuyển.
【TING!!!!!】
【Chủ Thể có xác nhận đột phá Luyện Khí Kỳ không?】
【Có: Ngay lập tức sẽ tiến vào trạng thái đột phá cho Chủ Thẻ】
【Không: Điều kiện sẽ được giữ lại khi Chủ Thể cần dùng sẽ được kích hoạt】
Khởi tu không do dự liền chọn【Có】khi ý niệm vừa chọn xong thì không chỉ tầm nhìn của hắn mà ngay cả linh hồn cũng bỗng nhiên tối sầm lại, ý thức cũng dần dần mờ hồ rồi ngất liệm đi.
Đúng lúc đấy từ trong người Khởi Tu, một cái Giếng Ngọc đầy thần bí bay ra, lơ lửng trên đầu hắn mặc dù Giếng Ngọc rất bắt mắt nhưng trong ánh nhìn của Chu Văn, Giếng Ngọc không hề tồn tại.
Hay đúng hơn là Giếng Ngọc không muốn cho bất kỳ ai thấy được nó ngoài Khởi Tu cả, bay lơ lửng được một lúc thì Giếng Ngọc bắt đầu phát sinh dị tượng, từng giòng nước đen kịch bên trong miệng giếng dần dần tạo thành gợn sóng.
Bỗng nhiên một giọt nước được Giếng Ngọc bắn ra, giọt nước đen đó bay thẳng vào người Khởi Tu rồi bắt đầu ăn mòn lấy thân thể hắn, còn về Chu Văn lúc này ông đã há hốc cả miệng.
Vì Khởi Tu lúc này tu luyện đột phá cái rắm gì, ông nhìn thấy thân thể hắn đang dần bị tan biến đi, thậm chí ngay cả linh hồn của Khởi Tu cũng vậy, chưa kịp định thần lại thì Chu Văn đã thấy thân thể Khởi Tu tàn tạ chỉ còn mỗi cái đầu đang bay lơ lửng.
Dù bị ăn mòn hết người nhưng cái đầu đeo Cổ Bích Diện của Khởi Tu vẫn lẳng lặng lơ lửng không bị tổn hại một tí gì cả, Chu Văn đã hoàn hồn lại nhanh chóng lao đến động dụng lực lượng cứu chữa lấy Khởi Tu lúc này chỉ còn mỗi cái đầu đeo mặt nạ.
Nhưng vừa đến chưa kịp chữa trị cho Khỏi Tu thì đã có một sức mạnh hất văng ông ra, hai mắt Chu Văn co rụt lại không nghĩ nhiều nhanh chóng ý niệm cho Mặc Uyên cùng Lưu Tuyết đến nhanh chóng.
Vừa qua một hơi thở đã có thêm hai thân ảnh xuất hiện, Chu Văn không muốn giải thích nhiều liền cất giọng:
"Nha đầu Lưu Tuyết mau chóng bố trí trận pháp che giấu mạnh toàn bộ trạch viện này!!!"
Lưu Tuyết vừa đến tuy không hiểu gì nhưng vẫn làm theo, nhanh chóng một cái kết giới đã bao phủ lấy trạch viện của Khởi Tu, che đi hết tất cả những chuyện đang xảy ra bên trong.
Còn Mặc Uyên lúc này đã chằm chằm nhìn cái đầu đang lơ lửng giữa không trung:
"Ta kháo lão già ngươi với tên cháu hờ tu luyện kiểu gì mà hắn còn mỗi cái đầu thế này"
Chu Văn cũng ngán ngẫm lắc đầu:
"Chuyện này không phải do ta, tiểu tử này muốn đột phá Luyện Khí, muốn ta hộ pháp cho nó, không ngờ thật sự có chuyện xảy ra"
Mặc Uyên nghe xong cũng không nói gì, đưa một tay về phía Khởi Tu, một luồng năng lượng xanh nhạt lao đến hòng giúp hắn, nhưng trong ánh mắt đầy kinh nghi của Mặc Uyên nguồn năng lượng của ông ta bị bật ngược trở lại.
Mặc kệ mọi chuyện xảy ra bên dưới, Giếng Ngọc bên trên lúc này cũng đã làm ra một loạt hành động, trong miệng giếng lại bắn ra thêm hai giọt nước, một giọt bắn vào không gian trước mặt, một giọt còn lại nhập vào đầu Khởi Tu.
Rất nhanh khi giọt nước đen kịch kia chui vào đầu thì Linh Hồn Khởi Tu đã hoàn toàn hồi phục, nhưng vẫn bất tỉnh nhân sự không biết đang xảy ra chuyện gì, cùng lúc với Linh Hồn Khởi Tu hồi phục, thì nơi giọt nước bị bắn vào không gian cũng bắt đầu dị động.
Dưới ánh mắt đầy kiêng kỵ của Mặc Uyên, Lưu Tuyết cùng với Chu Văn, một cánh cửa đá âm trầm lạnh lẽo bao quanh bởi khí đen cuồng cuộn đang dần hiện ra, không ai bảo ai cả ba gần như vô thức lùi nửa bước, ba người cảm giác cái cửa đá kia rất bất phàm nên chưa định ra tay.
Khi dị biến hoàn toàn hiện ra cánh cửa đã đứng song song với Linh Hồn Khởi Tu, chưa dừng lại từ phía cánh cửa đã vang lên một tiếng ken két đầy nặng nề.
ẦM...
Một luồng khí tức cổ lão đến mức không thể hình dung chậm rãi tràn ra từ khe cửa, trong khoảnh khắc ấy nhiệt độ trong cả trạch viện giảm xuống đến cực điểm, ánh sáng xung quanh như bị nuốt sạch, ngay cả linh khí trong thiên địa cũng trở nên tĩnh lặng.
Giống như chúng nó đang sợ hãi trước sự xuất hiện của một tồn tại nào đó, đôi mắt Mặc Uyên co lại còn Chu Văn cũng vô thức nhíu mày, Lưu Tuyết càng cảm thấy toàn thân nổi đầy gai ốc, đây là lần đầu tiên nàng có được loại cảm giác này.
Bọn họ không cảm nhận được uy áp, mà chỉ cảm nhận được một cảm giác lạnh lẽo vô cùng mà thôi, nhưng chính vì không cảm nhận được bất cứ khí tức gì, mới khiến ba người càng kiêng kỵ hơn.
Bởi trước mặt bọn họ giống như không phải một sinh linh, mà là một thứ còn vượt lên trên cả khái niệm của giới tu tiên hiện tại mà bọn họ biết vậy.
Đúng lúc ấy từ bên trong bóng tối vô tận của cánh cửa, năm đầu ngón tay tái nhợt chậm rãi thò ra, những ngón tay dài đến mức dị thường, làn da trên tay trắng bệch không có lấy một tia huyết sắc, trên bề mặt dạ phủ kín từng đạo hoa văn đen như mực, giống như vô số xiềng xích đang quấn quanh cánh tay.
Nó không nhanh cũng không chậm từ từ vươn ra bàn tay khủng bố về phía Khởi Tu, bàn tay chỉ lặng lẽ vươn ra nhưng mỗi khi tiến thêm một tấc không gian xung quanh lại xuất hiện từng vết nứt đen kịt, giống như thiên địa cũng không thể gánh nổi sự tồn tại của cánh tay ấy vậy.
Ngay khi toàn bộ cánh tay bước ra khỏi cánh cửa, nó không hề do dự cũng không hông hề quan tâm đến Chu Văn, Mặc Uyên và Lưu Tuyết, mục tiêu duy nhất của nó chính là Linh Hồn của Khởi Tu.
VÙ!!!!!
Trong nháy mắt, cánh tay ấy vượt qua khoảng cách giữa hai bên, năm ngón tay khép lại như móng vuốt của tử thần, trực tiếp chộp lấy Linh Hồn Khởi Tu rồi kéo mạnh về phía cánh cửa đá.
Nhưng không để ý định của bàn tay kia đạt thành Giếng Ngọc đã loé lên một cái, Linh Hồn Khởi Tu đã được giữ lại, nhưng đã có nửa người chìm vào trong cửa đá rồi.
Sau đó là sự giằng co liên tục của hai bên, à không đúng hơn là cánh tay đang ra sức kéo lấy Linh Hồn Khởi Tu về, còn Giếng Ngọc chỉ lặng lẽ lơ lửng nhẹ nhàng như không có chuyện gì xảy ra mà thôi.
Nửa Linh Hồn Khởi Tu bị hai kẻ này kéo qua lại thì cũng khổ không thôi, nhưng có một chuyện kỳ lạ đã xảy ra, nữa linh hồn bên kia cổng của Khởi Tu đang dần bị một lực lượng u minh thần bí xâm nhập.
Không biết đã qua bao lâu, lúc này Giếng Ngọc như ước chừng đã đủ rồi thì nó phát ra một luồng sáng trên thành giếng lại hiện lên từng đoạn văn cổ, sau đấy Giếng Ngọc loé sáng một cái cả cánh tay lẫn cái cửa đá trong nháy mắt đã tan biến như chưa từng xuất hiện.
Mọi chuyện chưa dừng lại khi Giếng Ngọc lại một lần nữa bắn một giọt nước vào người Khởi Tu, từ trong thức hải Khởi Tu lúc này, Loạn Quỷ Phệ Thiên - Cổ Pháp Ngụy Thuật, Cổ Ngạn Kiếm Kỹ - Cổ Pháp Ngụy Thuật, Bất Diệt Chi Thể - Vô Hạn Thăng Tiến.
Ba vật trong thức hải bỗng bị Giếng Ngọc lấy ra rồi lần lượt hút lấy, khi ba thứ kia bị Giếng Ngọc nuốt vào, bọn chúng đều hoá thành một đoàn sáng được Giếng Ngọc giữ lấy, còn về Linh Hồn Khởi Tu lúc này đã bị hai luồng lực lượng đen trắng chảy khắp Linh Hồn hành hạ.
Giếng Ngọc dần dần bay lên rồi kèo lấy Khởi Tu đến gần, xong nhét lấy đoàn sáng vào thân thể hắn, đúng lúc đấy thân thể chỉ còn mỗi cái đầu cùng Linh Hồn bắt đầu được hồi phục nhanh chóng, từ xương cốt rồi lại đến máu thịt cuối cùng chính là một cổ thân thể trần truồng hoàn chỉnh hiện ra.
Ngay lúc hồi phục lại toàn bộ cơ thể thì cả người hắn bắt đầu điên cuồng đau đớn không thôi, đau là thế nhưng Khởi Tu không thể mở mắt tỉnh dậy được, cả người hắn phát sáng thành một hình tròn như quả trứng vậy.
Giếng Ngọc cũng nhanh chóng bay vào theo vào trong đoàn sáng, tất cả mọi việc vừa xảy ra đều bình thản biến mất nhanh chóng, ba người Chu Văn, Mặc Uyên cùng Lưu Tuyết cũng ngẩn người với chuyện vừa rồi không thôi.