Cuối cùng một tháng đã nhanh chóng trôi qua, lúc này đây Khởi Tu cả người đã chìm vào trong Tịnh Hồn Viêm, để mặc cho nó đốt cháy toàn thân còn hắn thì cứ cách một đoạn lại đem Nguyên Hồn Đan ra nuốt vào.
Hiện tại đã phục dụng hết ba bình Nguyên Hồn Đan, số lượng còn lại chỉ còn năm bình về phía Hồn U Đan chỉ mới dùng hết một còn một bình hiện chỉ mới dùng một nửa, số lượng còn lại tận bảy bình.
Trong một tháng này Khởi Tu phải nói là khổ không thể tả, từ lúc đầu chỉ mới có một cánh tay còn hiện tại là cả người hắn, Linh Hồn thì luôn trong trạng thái bị thiêu đốt phải nói là hành xác đến cực điểm.
Lại qua thêm một tuần sau đó, Khởi Tu ý niệm vừa động đã phát hiện Linh Hồn mình đang thăng tiến chậm lại, hắn nhanh chóng hiểu ra đã sắp đến cực hạn của ngọn Tịnh Hồn Viêm này rồi, hay nói đúng hơn là một phần nhỏ.
Đúng vậy ngọn Tịnh Hồn Viêm thật sự hiện đang nằm ở trên đỉnh Bất Vưu Sơn, còn theo lời quản sự đã nói những ngọn Tịnh Hồn Viêm nhỏ dưới đây chỉ là một phần nhỏ của nó bắn ra mà thôi.
Nhìn số lượng đan dược còn lại ước chừng cũng đã đủ để thi triển cho chuyện kia, Khởi Tu không nói nhiều đã nhanh chóng vận chuyển ý niệm điều động Loạn Quỷ Phệ Thiên, hắn muốn làm ra một quyết định đầy hổ báo, chính là dùng Cổ Pháp cắn nuốt lực lượng của Tịnh Hồn Viêm này để ngưng tụ đầu lâu.
Khi vừa phát hiện lực lượng của ngọn lửa này, hắn đã nghĩ đến nếu Loạn Quỷ Phệ Thiên cắn nuốt được linh khí, lực lượng máu huyết của kẻ khác vậy cái lực lượng chết tiệt của ngọn lửa này không lẽ lại không cắn được, nhưng hắn cũng biết một chuyện là thực lực bản thân hiện tại sẽ không dễ dàng gì xử lý được chuyện này.
Vì vậy Khởi Tu đã cố gắng chịu đựng đau đớn nhiều hơn tránh phục dụng quá nhiều đan dược, hắn muốn để dành số đan dược này để chuẩn bị khô máu với lần luyện hóa lực lượng Tịnh Hồn Viêm của mình.
Dưới Cổ Bích Diện Khởi Tu đã cười đầy khoái chí, ý niệm vừa động 99 đầu lâu hư ảnh đã xuất hiện đồng thời bọn chúng đều há to miệng, từng đầu lâu điên cuồng tuôn ra cắn xé lấy lực lượng của Tịnh Hồn Viêm, mặc cho ngọn lửa đang thiêu đốt lấu bọn chúng, vì được ngưng tụ một phần nhờ hồn lực của Khởi Tu nên bọn nó vẫn bị Tịnh Hồn Viêm tác động.
OONG!!!
Trong chớp mắt, một cơn đau vượt xa tất cả những gì Khởi Tu từng trải qua ập tới:
"Aaaaaaaaaaaa!!!!"
Tiếng gào thét thê lương vang vọng khắp Bất Vưu Sơn, lần này hắn đã không nhịn được rồi sự đau đớn này quá kinh khủng, vừa bị ngọn lửa thiêu đốt Linh Hồn vừa phải chịu đau đớn dùng lực lượng Linh Hồn tạo ra thêm những đầu lâu vừa bị thiêu rụi kia.
Khởi Tu phải nói là điên cuồng đến cực điểm, Linh Hồn bị Tịnh Hồn Viêm đốt cháy, đầu lâu liên tục bị thiêu rụi xong lại nhờ lực lượng của hắn mà lại được triệu hồi ra cũng gián tiếp khiến Linh Hồn hắn thêm trọng kích đầy đau đớn.
Chưa dừng lại lực lượng của Tịnh Hồn Viêm đang bị Cổ Pháp điên cuồng hút lấy rồi luyện hóa thành đầu lâu, việc ngưng tụ đầu lâu lại tiếp tục khiến Linh Hồn hắn đau nhói, cả ba đều ảnh hưởng đến hắn, nhưng nhờ Linh Hồn vừa được thăng tiến xong hắn vẫn gồng mình chống lại được chỉ có điều là sớm hay muộn mà thôi.
Mỗi một đầu lâu vừa cắn nuốt được một tia lực lượng của Dị Hỏa thì lập tức bị thiêu cháy đến mức tan biến, nhưng trong chớp mắt lại được Cổ Pháp hồi sinh lại tiếp tục lao đến mà điên cuồng cắn nuốt.
Khởi Tu quỳ rạp xuống giữa biển lửa, hai tay ôm đầu đầy đau khổ, từng mạch máu trên cổ đã nổi đầy gân xanh như muốn nổ tung ra, máu tươi thì không ngừng chảy ra từ khóe miệng, lỗ mũi, hai tai, thậm chí cả hai mắt.
Nhưng dù vậy 99 đầu lâu vẫn không hề dừng lại, chúng giống như bị Khởi Tu lây nhiễm sự điên cuồng, dù bị đốt nứt vỡ đến mức tan biến nhưng bọn nó vẫn kịp há miệng cắn xé từng tia lực lượng của Tịnh Hồn Viêm.
Mỗi lần cắn xuống lại có một tia hỏa diễm màu lam bị cưỡng ép kéo vào thức hải rồi bị Loạn Quỷ Phệ Thiên cưỡng ép luyện hóa, để tạo ra thêm những đầu lâu mới, nhưng có một điều đặc biệt những đầu lâu này khi được tạo ra lại mang một màu xanh lam như ngọn lửa kia vậy.
Và nét mặt của bọn chúng cũng không khác gì lão nhân đã buông bỏ tất cả kia, đặc biệt nhất chính là nó không bị ngọn lửa từ Tịnh Hồn Viêm thiêu đốt, thấy thế Khởi Tu vui mừng như điên hắn đã thật sự thành công rồi.
Khởi Tu nghiến răng đến mức gần như muốn cắn nát hàm răng:
"Nuốt cho ta, tiếp tục nuốt!!"
"Nếu ngay cả cái ngọn lửa yếu ớt này mà cũng không nuốt nổi thì còn xứng với hai chữ Phệ Thiên sao!!!!!"
ẦM!!!
Theo tiếng gầm gần như phát điên ấy, tất cả đầu lâu đồng thời phát ra tiếng gào thét chói tai, tiếp tục lao vào cắn xé ngọn lửa màu lam, như một đàn lệ quỷ đang cưỡng ép cắn nuốt cả thiên địa vậy, dần dần những đầu lâu hư ảnh mới đã tiếp cận tham chiến.
Số lượng đầu lâu hư ảnh cũng bắt đầu được tăng lên nhanh chóng 103..118...136..160, Khởi Tu thấy vậy hắn muốn nhanh hơn nữa, tốc độ này còn quá chậm với cả hắn sợ chuyện mình làm ra sẽ kinh động những tượng đá kia rồi dẫn đến biến cố gì đó thì bỏ mẹ.
Lóe một cái Khởi Tu đem hết đan dược Hồn U Đan bày ra trước mặt, không chần chờ gì thêm hắn đã đem Cực Lạc Đan nuốt vào bụng, rồi đem từng bình ngọc mở ra trút vào miệng theo sau mỗi bình có tận mười viên, dược lực mỗi viên đều là mạnh mẽ vô cùng nhưng hắn không quan tâm.
Hắn muốn Cổ Bích Diện và Giếng Ngọc hấp thụ lực lượng từ đan dược giúp luyện hóa nhanh chóng để có thêm lựa lượng truyền cho Cổ Pháp ngưng tụ đầu lâu, hắn không muốn chỉ dùng lực lượng của một mình Tịnh Hồn Viêm ngưng tụ vì tốc độ quá chậm, hắn muốn tạo ra số lượng đầu lâu thật nhiều để nhanh chóng thôn phệ đi ngọn lửa này.
Không làm Khởi Tu thất vọng, Hồn U Đan cùng Cực Lạc Đan kết hợp phát huy ra công hiệu đầy mạnh mẽ giúp Linh Hồn hắn tăng mạnh thêm rất nhiều, giúp đỡ Khởi Tu thêm phần nào chống chịu lại ba lực lượng đang liên tục tổn thương Linh Hồn mình.
Giằng co liên tục gần một canh giờ, nhờ có Giếng Ngọc cùng Cổ Bích Diện nuốt lấy lượng lớn dược lực từ Hồn U Đan nên Khởi Tu mới không bị bạo thể, nhưng hắn vẫn phải vật vã ngưng tụ đầu lâu và hồi sinh bọn chúng, vừa chống lại cơn đau do bị đốt Linh Hồn gây ra.
Cuối cùng trước sự cường thế lấy bốn bắt nạt một thì Khởi Tu đã dần cắn nuốt thành công ngọn Tịnh Hồn Viêm này, trong lúc đó hắn cũng quan sát dị động xung quanh thì mới phát hiện những tượng đá kia vẫn nằm im lìm không có bất kỳ phát sinh nào cả.
Thấy thế hắn liền cắn răng đem ra một nửa số bình Nguyên Hồn Đan tiếp tục phục dụng hắn đây là muốn ra đòn quyết định rồi, số lượng đầu lâu cũng đã đạt đến 287 đầu, lần này hắn cần thêm 46 đầu lâu nữa là đã hoàn thành điều kiện đột phá Luyện Khí Kỳ rồi.
Nghĩ tới đó hơi thở của Khởi Tu đã dồn dập không ít rồi, chịu bao nhiêu đau khổ cuối cùng cũng sắp bước vào tiên lộ rồi, càng nghĩ Khởi Tu càng kích thích không thôi, nếu không phải còn đang cắn răng chịu đau, thì nước mắt từ miệng hắn đã chảy ra không ngăn được rồi.
Ý niệm cho Loạn Quỷ Phệ Thiên luyện hóa số lượng lớn linh lực vừa hấp thu được từ Nguyên Hồn Đan, hắn bắt đầu công cuộc sản xuất hàng loạt tiếp rồi.
Một khung cảnh thê lương diễn ra sâu bên trong núi không một ai chứng kiến được, có bốn kẻ từ thế lực tà ác đang vùi dập một ngọn lửa mang đến sự giải thoát và tĩnh tâm và tăng cường đột phá cho người khác, nó là cơ duyên giúp đỡ mọi người nhưng lúc này đây chỉ biết bất lực mặc cho bọn chúng ức hiếp.
Một người, một mặt nạ, một quyển sách và một cái giếng, bọn chúng vừa chơi thuốc vừa gọi xương cốt người khác lên để chiến đấu, quả thật là thất đức vô cùng, hiển nhiên trước sự cường thế của bốn kẻ tà ác, ngọn lửa mong manh yếu đuối một thân một mình đã bị bọn chúng nuốt trọn, cảnh tượng diễn ra thảm khóc vô cùng.
Sau một trận cưỡng bức à không là một trận kịch chiến luyện hóa Tịnh Hồn Viêm đến nhất tử cửu sinh thì Khởi Tu đã thành công hút hết lực lượng còn lại của nó, và nhờ số lực lượng đó cái đầu lâu thứ 333 cuối cùng cũng xuất hiện, đúng lúc đó một âm thanh vang lên bên tai hắn.
【TING!!!】
【Chủ Thể đã đạt đủ điều kiện để đột phá giai đoạn tiếp theo là Luyện Khí Kỳ】
【Số Lượng Đầu Lâu: 333/333】
【Khi đột phá Luyện Khí Kỳ tầng tiếp theo của Loạn Quỷ Phệ Thiên sẽ được mở ra cho Chủ Thể】
【TING!!!!!】
【Chủ Thể có xác nhận đột phá Luyện Khí Kỳ không?】
【Có: Ngay lập tức sẽ tiến vào trạng thái đột phá cho Chủ Thẻ】
【Không: Điều kiện sẽ được giữ lại khi Chủ Thể cần dùng sẽ được kích hoạt】
Khởi Tu không cần nghĩ nhiều liền chọn không vì nơi này quá nguy hiểm, hắn không biết trong lúc đột phá mình có gây ra dị tượng gì ảnh hưởng đến xung quanh không, nên hắn quyết định quan về Chu phủ nhờ Chu Văn giúp đỡ khi đột phá cảm giác sẽ an toàn hơn.
Không chần chừ ở lại đây quá lâu hắn đã quay người lao vọt lại xuống núi, lần này trở xuống tốc độ phải nói là nhanh gấp năm lần khi lên, Khởi Tu không muốn ở lại đây thêm một chút nào, khi hắn đi khuất khỏi chỗ thì từ bên trong rừng cây gầm chỗ vừa nãy hắn đang luyện hóa Tịnh Hồn Viêm.
Không biết từ lúc nào Khai Mặc đã đứng lù lù ở phía rừng cây, lúc này đây toàn bộ mắt của Khai Mặc đã chuyển thành tím rồi không còn mờ nhạt che giấu như trước nữa:
"Tiểu Lang Quân thật không khiến Người ta thất vọng a"
"Đến cả loại Dị Hỏa này cũng bị Tiểu Lang Quân thu thập, thật khiến Người ta kinh ngạc mà, mặc dù chỉ là một phần nhỏ nhưng dù là Độ Kiếp cảnh bình thường cũng nào dám gan luyện hóa như vậy"
Nói xong thân ảnh Khai Mặc cũng dần dần tan biến mất, còn về phía Khởi Tu đang điên cuồng phóng xuống núi thì bỗng nhiên đứng khựng lại, hắn nhớ đến sáu vị hữu duyên kia, nếu bỏ qua thật sự là không nỡ.
Nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng Khởi Tu cũng nở một nụ cười ranh mãnh:
"Ta công chuyện đang rất gấp chỉ có thể ủy khuất các vị một lần vậy"
Nói xong Khởi Tu lao vào một đường khác, rất nhanh đã đến gần một khu đất trống nơi đây có nhiều phiến đá nằm rải rác như những miếng ván vậy, lúc này hắn muốn thử kiểm chứng trước suy nghĩ vừa nảy khi nãy.
Khởi Tu lấy ra vài binh Cực Lạc Đan còn lại ném ra, ý niệm cho những đầu lâu cắn nuốt lấy số đan dược đó nhanh chóng hấp thu dược lực chỉ chừa lại phần tác dụng phụ, và đúng như hắn nghĩ chuyện này thật sự đã thành công, những đầu lâu chứa tác dụng phụ của Cực Lạc Đan đều chuyển thành màu hồng.
Không chần chừ lâu Khởi Tu đã lột sạch quần áo cởi cả Cổ Bích Diện cho vào nhẫn trữ vật rồi tiện tay ném qua một bên bụi cây gần đó, sau đó hắn nhanh chóng tiến đến một tảng đá ngồi xuống tạo dáng đang ngồi thiền.
Còn bên trong ý thức đã cho những đầu lâu mang theo tác dụng phụ của Cực Lạc Đan bay đến chỗ của sáu vị hữu duyên kia, rất nhanh những đầu lâu đã gần tiếp cận đến sáu người nọ, Khởi Tu ý niệm cho một cái bay lên trước rồi lai thẳng đến một vị kia bạo nổ, đầu lâu bạo nổ tác dụng phụ của Cực Lạc Đan đã bay ra phủ kín lấy người kia.
Chuyện tương tự cũng xảy ra ở năm người còn lại, rất nhanh những người bị dính phải đã bất người đứng dậy quét mắt nhìn quanh, bọn họ phát hiện có thứ bay đến rồi phát nổ cạnh họ, từ trong luồng khói bạo nổ đó, có mấy phần đã chui vào mũi rồi bắt đầu ảnh hưởng đến cả người.
Tuy vậy rất nhanh cảm giác đó liền bị lực lượng của Bất Vưu Sơn dần dần đồng hóa đi, chưa kịp để bọn họ hiểu gì thì lại một đầu lâu nữa bay đến nổ tung, cái luồng khí hồng chết tiệt kia lại xuất hiện, tuy không gây thương tổn nhưng lại phá đi sự thanh tu của bọn hắn.
Ngay lúc đó những kẻ này đã phát hiện ra phía xa xa lại có thêm một đầu lâu bay đến, chưa kịp để bọn nó tiếp cận những người này đã liên tục ra tay phá hủy đi, chỉ là bọn họ vừa đập bể một đầu lại xa xa có một đầu tiếp tục bay đến.
Cứ thế mọi chuyện cứ lặp đi lặp lại, đầu lâu xuất hiện từ xa rồi bị bọn họ lao đến đánh nát, thậm chí có vài người còn bị úp sọt nữa, một đầu bay tới còn một đầu khác từ lòng đất bay lên, làm họ không kịp trở tay, càng như vậy bọn họ càng muốn truy đuổi đến cùng thứ phá đi sự thanh tu của bọn họ.
Rất nhanh cả sáu người đều sắp đến gần nhau, chỉ là cảnh tượng lần này hơi khác, những đầu lâu kia không bay về phía họ mà lại bay về hướng khác, thấy thế những người này cũng rượt theo, khi đến nơi cả sáu cũng gặp được nhau nhưng bọn họ không chú ý lấy đối phương mà toàn bộ ánh mắt đều hướng về phía trước.
Trên tảng đá đang có một người không mặc gì, ngồi xếp bằng hai tay đặt lên gối, còn xung quanh người này đang có tới gần trăm đầu lâu lao đến rồi phát nổ, nhưng diệu thay bọn hắn phát hiện dù bị những luồng khí hồng kia bao vây, thậm chí người đó còn hít vào rất nhiều.
Nhưng người kia vẫn ngồi yên đó như một bức tượng, hơi thở vẫn đều đặn không chút rối loạn, đúng lúc này đôi mắt người đó mở ra, khi chứng kiến được đôi mắt này sáu người không khỏi giật mình.
Trong đôi mắt ấy chỉ có sự bình yên lắng đọng qua năm tháng như không để ngoại vậy ảnh hưởng vào trong, đôi mắt ấy như đã gọt bỏ hồng trần hiểu thấu nhân sinh vậy, điều này khiến sau người không khỏi hâm mộ không thôi.
Bỗng trong đó có một người bước ra cất tiếng:
"Không biết vị đạo hữu vì sao lại không bị những thứ kia quấy rối làm cắt đi việc tu luyện?"
Khởi Tu chỉ khẽ nhìn lấy kẻ đó rồi cất giọng nhàn nhạt đáp:
"Trên người không vướng bụi trần há lại bị thứ không sạch sẽ phá đi thanh tu"
Nói rồi Khởi Tu lại tiếp tục nhắm mắt lại, để mặc cho những đầu lâu kia tiếp tục lao đến phát nổ, sáu người nghe vậy cũng bất giác nhìn chằm chằm lấy Khởi Tu rồi lại nhìn lấy người của mình.
Rất nhanh bọn họ đã hiểu vấn đề là gì rồi, vị cao nhân kia nói không vướng bụi trần chính là những vật đang mang trên người đây, không suy nghĩ nhiều bọn họ đã tháo xuống toàn bộ y phục kể cả nhẫn trữ vật cũng vậy, đem bọn chúng vứt qua một bên.
Sau đó cả sáu người cũng ngồi xuống nhắm mắt lại thử tiến vào trạng thái tu luyện, Khởi Tu thấy vậy nhếch mép cười đầy khoái trá, cũng không vội lụm đồ mà cho vài đầu lâu luyện hóa Cực Lạc Đan nhưng vẫn để nguyên dược lực và tác dụng phụ bay đến bọn họ rồi nổ tung.
Vì đan dược cần một khoảng thời gian hấp thụ rồi mới phát ra tác dụng phụ, khi đó hắn đã cao chạy xa bay rồi nên không lo, sáu người lúc này cũng cảm nhận được dị biến lần trước, cảm giác đó lại đến những đầu lâu lao đến nổ tung rồi bay ra từng luồng khí hồng.
Chỉ là lần này bọn họ hít vào chỉ có một cảm giác dịu nhẹ thậm chí còn tăng thêm tốc độ tu luyện nữa, thấy vậy bọn họ mừng rỡ không thôi tiếp tục nhắm mắt tu luyện tiếp, còn bên này Khởi Tu cũng đã ra tay rồi, hắn cho 6 đầu lâu hư ảnh chui vào đất tiến đến chỗ những cái nhẫn trữ vật kia.
Thần không biết quỷ không hay mà nuốt lấy rồi nhanh chóng biến mất kể cả nhẫn của hắn cũng vậy, còn về Khởi Tu chỉ vươn người đứng dậy rồi đi đến gần chỗ sáu người họ.
Nhẹ nhàng nói cho bọn họ một câu:
"Các ngươi lĩnh ngộ rất tốt, nhưng ta phải đi trước một bước thôi, nơi này không còn yên bình nữa"
Nói rồi Khởi Tu trần truồng vác theo cặp mông trắng muốt quay lại con đường xuống núi, còn sáu người kia nghe vậy cũng có chút dị động, đây là bọn hắn đã mạo phạm chỗ thanh tu của người ta, người ta không chỉ không trách mà còn chỉ điểm cho bọn hắn, quả là một vị đạo hữu có tấm lòng bao dung mà.