Vĩnh Hằng Chi Lộ

Chương 44: Khảo Hạch Cận Kề - Nhiệm Vụ Giếng Ngọc



Theo chân Chu Kiệt đến nơi, không biết từ lúc nào Chu Văn đã ngồi đợi sẵn ở trong phòng, dẫn Khởi Tu đến Chu Kiệt cũng nhanh chóng cáo lui để lại không gian cho gian cho hai người.



Chu Văn nhìn chằm chằm Khởi Tu một lúc lâu mới cất giọng hỏi:

"Tên tiểu tử ngươi quả thật khiến cho Lão Phu bất ngờ mà"



Khởi Tu ngơ ngác hỏi lại:

"Gia Gia nói vậy không lẽ chuyện đột phá của ta xảy ra chuyện gì rồi sao?"



Chu Văn nghe vậy miệng hơi nhếch lên nở một nụ cười đầy ý vị nói:

"Một tên tiểu tử phàm nhân đột phá Luyện Khí Kỳ lại dẫn xuất dị tượng mà đến cả ba vị Độ Kiếp cũng không xen vào được thì có xem là chuyện lớn không đây"



Khởi Tu nghe tới cuối cả người đã cứng đờ lại, trong lòng thầm bạo một câu:

"Mẹ kiếp chuyện lớn như vậy mà ta lại không nhớ gì, chả nhẽ cái Giếng Ngọc kia lại giở trò quỷ nữa rồi"



Từ lúc quen biết cái Giếng kia đến giờ, miễn có chuyện gì xảy ra ảnh hưởng đến hắn thì y như rằng Khởi Tu sẽ nghi ngờ Giếng Ngọc đầu tiên, lần này cũng khác nhau là mấy.



Khởi Tu tháo xuống Cổ Bích Diện mắt nhìn thẳng vào Chu Văn mà thành thật đáp:

"Gia Gia chuyện lần này từ đầu đến cuối ta thật sự không nhớ gì, chỉ là trước khi đột phá trong lòng có một chút dự cảm gì đó không yên nên mới mạo muội nhờ người hộ pháp mà thôi"



Chu Văn nhìn chăm chú lấy Khởi Tu từng cử chỉ đến ánh mắt và giọng điệu của hắn khi nói chuyện, sau một lúc ông cũng thở nhẹ trong lòng một tiếng, tên nhóc này xem ra cũng hiểu chuyện, tháo xuống cái mặt nạ che giấu khí tức lộ ra trạng thái của một tên tu sĩ Luyện Khí nhỏ nhoi để đối diện với ông.



Nên biết một chí cường giả đã đạt đến tu vi cực hạn như ông thì dao động nói thật hay nói dối của một tiểu tử Luyện Khí há có thể qua mặt được ông, sau khi nghe xong toàn bộ Chu Văn cũng gật gù nói.



"Giới tu tiên ngàn vạn chuyện lạ không gì không thể xảy ra, nhưng chuyện này quả thật rất lớn, vì thứ tìm đến ngươi lúc đó theo cảm nhận của ta nó đã vượt qua những tồn tại đỉnh cao ở những mảnh đại lục này rồi"



"Chuyện này sẽ có người chú ý ta cũng không ngăn được, việc trước mắt là tên tiểu tử ngươi chuẩn bị cho kì khảo hạch sắp tới đi, thời gian chỉ còn hai tháng thôi"



"Phần còn lại nếu thật sự ngươi không có dụng ý gì sai lầm ta đảm bảo sẽ giúp ngươi bình an trước khi tiểu tử ngươi trưởng thành hoàn toàn"



Nói xong Chu Văn cũng xua xua tay như muốn đuổi tà vậy, Khởi Tu thấy vậy cũng đành chào một tiếng rồi rời khỏi phòng, vừa đi khỏi phòng Khởi Tu liên tục suy nghĩ về những lời Chu Văn đã nói.



Tuy Giếng Ngọc và những bí mật lớn trên người hắn chưa bị phát hiện, nhưng những thứ hắn làm ra cũng đã khiến người khác chú ý rồi, hắn không muốn vì thế mà rước họa vào thân một cách oan uổng.



Điển hình là lão Mặc Uyên kia, Khởi Tu luôn có cảm giác nếu mình gây ra chuyện gì có hại cho Kim Ngọc Đế Quốc dù chỉ là nhỏ nhất thì người đầu tiên đến lấy mạng hắn chính là lão rồi.



Biết vậy nhưng hắn cũng bất lực không thôi, cái Giếng Ngọc kia luôn làm theo ý của nó mà không quan tâm đến hắn, quyết định lần này quay về trạch viện Khởi Tu muốn vào Động Thiên để nói chuyện với Giếng Ngọc.



Hắn biết cái thứ này rất có tính khí nhưng vì mạng sống hắn buộc phải đạo lý một phen, về đến trạch viện Khởi Tu một lần nữa tiến vào Động Thiên, vào đến nơi không nói không rằng hai chân hắn đã quỳ xuống về phía Giếng:

"HẢO ĐẠI CAAAA!!!!"



"Ta nam tử hán đại trượng phu, trước chỉ quỳ Cha Mẹ và Ân Sư, sau không quỳ trời đất quỷ thần, nhưng hôm nay tiểu đệ nguyện hạ mình mong Đại Ca tiết chế lại sức mạnh khủng bố của mình"



"Ta biết Đại Ca rất bá, rất soái, rất là mạnh mẽ nhưng tiểu đệ thì không được như thế, tiểu đệ cầu Đại Ca ẩn đi sự bố đời của mình một thời gian"



"Đợi khi tiểu đệ mạnh chắc chắn sẽ đái vào, à không ý đệ là chắc chắn sẽ đem Đại Ca đi đại náo chư thiên vạn giới tung hoành bát hoang"



Nói đến đó Khởi Tu đã rặn đến đỏ cả mặt mới rơi ra được hai giọt nước mắt chứa đầy tình cảm của mình, về phía Giếng Ngọc trên cao như nghe hiểu lấy lời Khởi Tu nói, từ nãy đến giờ tên ối dồi ôi này cứ gào thét như điên khiến nó cũng hơi đau đầu rồi.



Quyết không để tên này làm ô nhiễm bầu không khí thêm Giếng Ngọc đã xoay một vòng rồi loé sáng một cái.



【TING!!】

【Chúc mừng Chủ Thể đã nhận được nhiệm vụ mới】



【Thiếu Niên Tiếng Vang Lớn】

-Yêu Cầu Chủ Thể trong lần Khảo Hạch của Học Viện Kim Ngọc gây ra chấn kinh cho toàn bộ người của Kim Ngọc Đế Quốc.



-Không ngăn cấm bất kỳ thủ đoạn nào của Chủ Thể cướp của, phóng hỏa, giết người, mọi chuyện ô uế, bẩn thỉu hạ lưu đều có thể thực hiện, phải cho toàn bộ Kim Ngọc Đế Quốc biết đến và hâm mộ, sợ hãi, thán phục hoặc tôn kính thì được xem là hoàn thành nhiệm vụ.



-CHỈ CẦU DANH TIẾNG, KHÔNG CẦU MẶT MŨI, mong Chủ Thể hãy phát huy hết sức mình!!!



【PHẦN THƯỞNG NHIỆM VỤ】

•Giếng Ngọc: Quang minh lỗi lạc / Khí vũ hiên ngang / Phong hoa tuyệt đại / Ôn nhuận như ngọc / Ngọc thụ lâm phong / Phong tư tuyệt thế / Chính khí lẫm nhiên / Tâm hoài thiên hạ!!!!

-Do nghe thấy lời khẩn cầu tha thiết của Chủ Thể nên quyết định sẽ tiết chế lại một phần Sức Mạnh Rất Rất Rất Nhỏ của mình.



•Nhận Được 1 Lượt Múc Gáo Ngọc Mà Không Bị Mất Tụ Linh Tài



•Nhận Thêm Một Phần Thưởng Ngẫu Nhiên Đầy Thần Bị



Khởi Tu đọc xong không nhịn được chửi một câu:

"Ta "Đê Sê Mờ" nhà ngươi phần giới thiệu tự khen chính mình rồi tiết chế sực mạnh còn dài hơn cả phần thưởng, mà ta xxxx!!!! phần thưởng thì rõ là keo kiệt đã vậy còn không thực tế"



Chưa kịp ngưng mồm thì Giếng Ngọc đã từ phía trên cao cao tại thượng lao thẳng xuống đập vào đầu Khởi Tu, hắn hét thảm một tiếng rồi bị bắn ngược ra sau mà nằm lăn lộn trên mặt.



Khởi Tu nằm úp mặt trên nền đất, hai tay ôm lấy đỉnh đầu, cả người co quắp thành một cục:

"A...Đau chết ta rồi"



Hắn nghiến răng lăn qua lăn lại hơn mười vòng trên mặt đất, mãi một lúc lâu cơn đau mới dần dịu xuống, khi cơn đau qua đi Khởi Tu ngẩng đầu nhìn về phía Giếng Ngọc vẫn bình tĩnh đứng sừng sững giữa Động Thiên, Khởi Tu tức đến mức mặt mũi đỏ bừng.



"Được...Đại Ca ngươi lợi hại, ngươi mạnh mẽ, tiểu đệ nhịn"



Khởi Tu chỉ dám lẩm bẩm vài câu rồi lập tức quay người bước đi, đùa sao tên tổ tông này một cái gõ đầu đã đủ khiến hắn hoa mắt chóng mặt, nếu còn dám chửi thêm vài câu nữa, e rằng hôm nay hắn thật sự phải bò ra khỏi Động Thiên.



Trước khi rời đi, hắn vẫn không nhịn được quay đầu nhìn Giếng Ngọc một cái:

"Đợi sau này ta mạnh lên..."



Khởi Tu suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn thở dài:

"Thì ta...sẽ nói chuyện với Đại Ca một cách đàng hoàng"



Lời vừa dứt ý thức hắn lập tức rời khỏi Động Thiên trở về lại trong trạch viện, Khởi Tu chậm rãi mở mắt rheo bản năng đưa tay xoa xoa đỉnh đầu, hắn vẫn còn cảm giác nơi bị đập đó vẫn còn âm ỉ đau nhức.



"Đúng là một cái giếng không biết nói đạo lý như ta, quả thật là thiếu đạo đức mà"



Khẽ lắc đầu cười khổ, Khởi Tu cũng không tiếp tục để chuyện này trong lòng, dù sao mục đích của hắn cũng xem như đã đạt được, nếu Giếng Ngọc thật sự chịu thu liễm bớt dị tượng mỗi lần hắn đột phá hay nhận được thứ gì đó thì áp lực sau này sẽ giảm đi rất nhiều.



Còn về nhiệm vụ khóe miệng Khởi Tu chậm rãi nhếch lên đầy mưu mô:

"Thiếu Niên Tiếng Vang Lớn có chút thú vị"



Hắn vốn cũng định trong kỳ khảo hạch lần này bộc lộ một phần thiên phú đủ để tiến vào học viện mà thôi, nhưng tình thế hiện tại đã thay đổi nếu đã vậy chi bằng chơi lớn một lần để toàn bộ Kim Ngọc Đế Quốc có trầm trồ hay không.



Nhưng đó là chuyện hai tháng sau, việc quan trọng nhất lúc này vẫn là nên tăng thêm thực lực cho bản thân thôi, nghĩ đến đây Khởi Tu không chần chừ thêm nữa, tiến vào phòng hắn nhanh chóng thay một bộ trường bào sạch sẽ rồi nhanh chóng rời khỏi Chu phủ.



Không qua bao lâu sau một thân ảnh hắc y quen thuộc đã xuất hiện trước căn viện nhỏ nơi Khai Mặc đang ở, Khởi Tu chỉ hô một tiếng đánh động còn chưa kịp gõ cửa thì:

"ẦM!"



Cửa phòng đã bị người bên trong đẩy mạnh ra, Khai Mặc đem theo cặp mắt thâm quầng đen xì đã ra mở cửa đón hắn rồi, mái tóc rối tung như ổ quạ trên mặt vẫn còn dính vài vệt tro đen nhìn cực kỳ khôi hài.



Vừa nhìn thấy Khởi Tu hai mắt hắn lập tức sáng rực:

"Công Tử ngươi tới thật đúng lúc!"



Khởi Tu hơi nhướng mày:

"Xảy ra chuyện gì rồi sao"



Khai Mặc cười ngượng:

"Không có chỉ là dạo gần đây tích hợp được rất nhiều Linh Thạch từ mua bán với Mê Tâm Lâu, hiện tại toàn bộ đã được ta để bên trong, Công Tử mau theo ta kiểm kê"



Khởi Tu nghe vậy trong lòng cũng thầm cười một cái rồi cùng Khai Mặc đi vào trong, vừa đi Khởi Tu vừa nhìn thấy mái nhà phía trên đã có vài lỗ thủng, nhỏ to đều có cả.



Khai Mặc thấy ánh nhìn của Khởi Tu cũng hơi xấu hổ mà ho khan hai tiếng:

"Tất cả chỉ là ngoài ý muốn mà thôi"



Khởi Tu nghe thế cũng chỉ biết day day mi tâm, quả nhiên để một tên chuyên thích tạo ra đường lối mới của Luyện Đan Sư này luyện đan một mình, thì thật là vô cùng nguy hiểm.



Vừa đi Khai Mặc vừa nói:

"Với số tài sản hiện tại chúng ta có, một chút nữa Công Tử cùng ta đi mua những dược liệu mới ta cam đoan sẽ luyện ra cho Công Tử những loại đan dược giúp tăng nhanh khả năng tu luyện và chiến đấu"



Khởi Tu khoát tay nói:

"Nhanh chóng thu hết tất cả Linh Thạch cùng ta đi tiêu phí một phen, Khảo Hạch sắp đến muốn mình phải trở thành trung tâm của sân khấu lần này"



Khai Mặc hai mắt mở lớn tuy không biết Khởi Tu muốn làm gì nhưng hắn chắc chắn lần Khảo Hạch của Học Viện Kim Ngọc lần này chắc chắn sẽ náo nhiệt vô cùng.



Không nghĩ nhiều nữa Khai Mặc nhanh chóng phi vào trong phòng một lúc sau đấy đi ra, trên tay là gần chục chiếc nhẫn trữ vật trong mỗi chiếc chứa từng đống Linh Thạch chất thành núi tất cả đều là Linh Thạch Trung Phẩm.



Khởi Tu đưa tay chỉ lấy một nửa số nhẫn rồi cười nói:

"Hahaa ta chỉ nhận một nửa là đủ rồi, phần còn lại ngươi cứ dùng thoải mái cho mình mà không cần hỏi ý ta"



Khai Mặc ngẩn người một lúc rồi cũng cười lớn hai tiếng xong cả hai tiêu soái bước khỏi trạch viện bắt đầu càng quyết các tiệm linh dược khắp nơi, đúng hơn chỉ Khai Mặc càng quét thôi.



Còn Khởi Tu thì đã đi riêng để chuẩn bị kế hoạch lần này của mình, nơi hắn đặt chân đến đầu tiên là một tiệm chuyên chế tạo phụ kiện dành cho nữ nhân và cách công tử hào hoa ở Kim Ngọc Đế Quốc, sau khi tiến vào nói chuyện một lúc cùng chủ tiệm Khởi Tu đã bước ra khỏi tiệm đến với nơi tiếp theo.



Nơi này là một cửa hàng xa xỉ trưng bày rất nhiều bộ y phục và giáp trụ dành cho tu sĩ và binh lính, hắn vẫn tiếp tục tiến vào như tiệm trước kia lại tiếp tục nói chuyện một lúc lâu sau đó đã vui vẻ rời đi.



Quay lại với Khai Mặc thì Khởi Tu đã thấy tên này vơ vét gần hết các tiệm dược liệu nhỏ xung quanh rồi, thấy mọi việc đã xong Khởi Tu cùng Khai Mặc quay về trạch viện bắt đầu chuẩn bị cho lần Khảo Hạch sau hai tháng tới.



Trên đường về Khởi Tu trong đầu đã không ngừng nghĩ đến cảnh tượng của mình ở lần Khảo Hạch sắp tới, Khởi Tu càng nghĩ thì khuôn miệng càng vô thức nhoẻn lên đầy gạ đòn, đến cả Khai Mặc nhìn thấy cũng giật giật mí mắt không thôi.



Vừa đi Khởi Tu vừa lẩm bẩm một câu chỉ mình hắn nghe được:

"Quần Thụng Với Tee Trắng Như Long Bào" :)))