Vĩnh Hằng Chi Lộ

Chương 45: Những Kẻ Không Mời



Về đến trạch viện Khởi Tu đã nhanh chóng chỉ đạo Khai Mặc nhanh chóng luyện Cực Lạc Đan số lượng lớn, trong đầu Khởi Tu lúc này đang liên nảy ra nhiều ý tưởng muốn sử dụng cho lần Khảo Hạch này.



Khai Mặc cũng không hiểu ý Khởi Tu muốn làm gì nhưng vẫn gật đầu đầy tự tin:

"Công Tử yên tâm, ta đảm bảo sẽ hoàn thành đúng ý người"



Khởi Tu vỗ lấy vai Khai Mặc cười đầy sảng khoái rồi nhanh chóng rời khỏi trạch viện, nhưng hắn kại không vội về Chu phủ mà chọn một đường khác đi thẳng.



Không lâu sau đó Khởi Tu đã đặt chân đến một cửa tiệm chuyên bán thiên tài địa bảo giúp tu sĩ tu luyện, vừa bước vào cửa tiệm, một luồng hương thơm thanh mát lập tức xua tan mệt mỏi, chỉ hít nhẹ một hơi Khởi Tu đã cảm thấy tinh thần thư thái hơn vài phần.



Nhìn qua một bên thì Khởi Tu thấy ở quầy có một trung niên thân hình bệ vệ, mặt ông ta lại ú nu cực kỳ lạ mắt, nhìn thoáng qua hắn cũng nhanh chóng tiến đến bắt chuyện.



"Không biết ở tiệm ta có bán thiên tài địa bảo nào dành cho người luyện thể hay không"



Vị trung niên nghe thấy Khởi Tu hỏi thế cũng cười tít mắt trả lời:

"Khà khà khà, vị Công Tử này hỏi đúng chỗ rồi, nơi này những vật hỗ trợ cho thể tu không thiếu, đây đây đây những vật này đều là đồ tốt cho thể tu, Công Tử thoải mái lựa"



Vừa nói vừa đi đến chỉ tay vào từng vật được đựng trong khay gỗ đen, nào là quả, giấy bùa, đá, bảo thạch, xương cốt, bình ngọc chứa máu, Khởi Tu nhìn đến hoa cả mắt vẫn không biết chọn thế nào vì qua Cổ Bích Diện thì hắn phát hiện ở đây quả thật mọi thứ đều là hàng tốt.



Không muốn suy nghĩ thêm nhiều Khởi Tu ném hai chiếc nhẫn trữ vật cho vị trung niên rồi nói:

"Cứ theo số Linh Thạch có trong này mà chọn đồ tốt giúp ta, chọn tốt ta sẽ thưởng thêm"



Vị trung niên vừa nhận được hai nhẫn trữ vật đã không khách khí khẽ ý niệm quan sát, thấy số lượng lớn Linh Thạch bên trong cũng khiến ông ta hơi kinh ngạc, còn nghe lời sau của Khởi Tu vừa nói đã khiến ông ta càng cười tươi hơn.



"Hahaaaa, Công Tử cứ yên tâm ta đảm bảo sẽ giúp người chọn thứ tốt nhất, Công Tử cứ yên tâm tiệm ta làm ăn trước nay đều lấy chữ tín làm đầu nên không cần lo"



Nói xong ông ta đã nhanh chóng lướt đi lướt lại khắp nơi trong tiệm, lấy cái này chọn cái kia động tác vô cùng thành thạo, Khởi Tu nhìn cũng cảm thán không thôi.



Dù thân hình có hơi to lớn nhưng nhìn cước bộ di chuyển kia Khởi Tu cũng chắc ông ta cũng là một tu sĩ, thậm chí tu vi còn rất cao vì Cổ Bích Diện đã gán cho ông ta tu vi ???? rồi, việc này có nghĩa là cảnh giới ông ta đã vượt qua hắn tận ba đại cảnh giới.



Rất nhanh vị trung niên đã quay trở lại trên tay là hai nhẫn trữ vật lúc nãy Khởi Tu đưa đến, bây giờ bên trong hai cái đã không còn Linh Thạch, nhưng trong đó có một cái đã đầy ắp những thiên tài địa bảo mà Khởi Tu nhờ chọn giúp.



Đưa tay nhận hai cái nhẫn Khởi Tu cũng thoải mái đem 1000 Linh Thạch Trung Phẩm cho xem như giữ đúng lời lúc nãy, nhận lấy 1000 Linh Thạch vào túi vị trung niên cười không thôi.



"Hoan nghênh Công Tử lần sau đến với tiệm của ta nhiều hơn, à ta gọi là Phú Quý, Công Tử cứ gọi là Quý Lão Bản là được"



Khởi Tu nghe vậy cũng cười cười đáp lễ:

"Ha ha, nếu lượng lớn thiên tài địa bảo này tốt lần sau lại đành phiền Quý Lão Bản giúp ta chọn tiếp vậy"



Nói xong cũng gật đầu rồi đi, lần này hắn muốn nhờ Chu Văn giúp mình tăng nhanh cảnh giới Thể Tu trước, hai tháng là quá ngắn để cả ba con đường cùng tiến, hắn buộc phải ưu tiên chọn Thể Tu trước vì nó là thứ tăng nhanh nhất mà hắn biết.



Về đến Chu phủ Khởi Tu đã quen đường cũ tìm đến phòng của Chu Văn để mặt dày nhờ tu luyện Thể Tu của mình, đến ngoài của phòng Khởi Tu gõ nhẹ vài cái đánh động cho bên trong.



CỐC!!!

CỐC..CỐC!!!



"Vào đi"



Vừa nghe thấy thế Khởi Tu đã nhanh chóng mở cửa đi vào, vào đến nơi thấy Chu Văn đang ngồi uống trà xem thư tịch trên bàn án ở thư phòng, thấy vậy Khởi Tu đã nhanh chóng đi đến sau lưng ông mà ra sức nắn bóp hai bên vai giúp Chu Văn.



Thấy thế ông cũng không nói gì tiếp tục uống từng ngụm trà rồi lật tiếp vài trang thư tịch, thời gian cứ vậy trôi qua Chu Văn vẫn rót trà rồi uống và xem thư tịch, Khởi Tu vẫn chăm chú xoa bóp hai vai cho ông.



Cứ thế gần nửa canh giờ trôi qua Chu Văn cũng có động tĩnh, ông khẽ đứng người dậy vươn vai rồi thở một hơi đầy sảng khoái, quay qua nhìn lấy Khởi Tu cất giọng hỏi:

"Sao, tên tiểu tử ngươi muốn lão già ta giúp gì nào, hay lại gây ra họa gì rồi"



Khởi Tu cười khan hai tiếng rồi gãy gãy đầu nói:

"Gia Gia quả thật là trên thông thiên văn dưới tường địa lý, ta không nói gì mà người vẫn phát hiện"



"Chuyện là môn công pháp luyện thể lần trước gặp bình cảnh thì sau khi đột phá Luyện Khí đã phá vỡ đi bình cảnh đó, bây giờ ta có thể tiếp tục luyện rồi"



"Lần này mạo muội đến đây là muốn nhờ Gia Gia một lần nữa đại triển thần uy mà giúp ta thêm một lần"



Chu Văn nghe tên nhóc này liên tục khen lấy khen để mình cũng có chúc vui lòng, nhưng lại không biểu hiện ra bên ngoài dù chỉ một chút:

"Hừ, còn không mau đi!"



Nói rồi Chu Văn rồi khỏi ghế, nhấc chân đá vào mông Khởi Tu một cái ý muốn kêu hắn nhanh cái chăn lên, Khởi Tu thấy vậy cũng vui mừng không thôi nhanh chóng chạy vọt về trạch viện của mình rồi đem những thiên tài địa bảo đã mua đặt ra bàn đá ở sân.



•Hắc Giáp Tê Chân Huyết: Cao Giai Trung Phẩm

•Man Ngưu Chân Huyết: Cao Giai Trung Phẩm

•Cửu Diệp Trọng Thảo: Cao Giai Cực Phẩm

•Huyết Dương Quả: Cao Giai Cực Phẩm

•Thiên Cương Tủy Quả: Cao Giai Thượng Phẩm

•Băng Ngọc Linh Quả: Cao Giai Trung Phẩm

•Thiên Cương Thạch: Cao Giai Cực Phẩm

•Huyền Minh Ngọc: Cao Giai Thượng Phẩm

•Ma Viên Cốt: Cao Giai Cực Phẩm





Chu Văn đi sau đến nhìn thấy cũng chật lưỡi không thôi:

"Tiểu Tử ngươi quả thật là giàu rồi nhỉ, vật phẩm Cao Giai mà mua như rau củ thế kia"



Khởi Tu cũng không giấu Chu Văn kể lại mọi việc, Chu Văn nghe xong cũng gật gù nói:

"Xem như cũng có chút bản lĩnh, nếu tên tiểu tử kia biểu hiện càng tốt hơn ta đảm bảo hắn sẽ có một chỗ dựa không lo bị ai bắt nạt'



"Còn hiện tại thì Tiểu Tử ngươi nhanh chóng phục dụng đi, thời gian của lão phu không nhiều"



Khởi Tu gật đầu một cái rồi chần chờ liền đem một loại trong đó nuốt vào, sau đó liền nhanh chóng vận dụng ý niệm đem thứ kia hấp thụ vào Động Thiên, thứ đó không gì khác chính là Hắc Giáp Tê Chân Huyết.



Vừa vào Động Thiên thì toàn bộ đầu lâu đã há rộng miệng điên cuồng hấp thụ lấy lượng máu kia, sau đó liên tục luyện hóa theo ý niệm của Khởi Tu mà truyện vào Bất Diệt Ngục Thể.



Rất nhanh toàn bộ thân thể Khởi Tu đã đỏ lên trong thấy, vừa thấy vậy Chu Văn đã không nói gì một quyền hạ xuống ngay thẳng lòng ngực của Khởi Tu.



HỰ!!!!



Một quyền in thẳng vào ngực, lực lượng từ đầu nắm tay Chu Văn tản ra khắp thân thể hắn khiến cho Khởi Tu cảm nhận một cơn đau thấu trời, chưa dừng lại tiếp sau đó lại quyền thứ hai, thứ ba rồi từng tiếng thình thịch thình thịch vang lên khắp trạch viện.



Khởi Tu vừa chịu đau đớn vừa cho Bất Diệt Ngục Thể liên tục hấp thụ lực lượng từ Hắc Giáp Tê Chân Huyết và lực lượng từ Chu Văn để bắt đầu tu luyện, Chu Văn thì cứ ung dung từng quyền từng quyền mà dập Khởi Tu như giã nem vậy.



Thời gian này quả thật là rất phong phú với Chu Văn, từ lúc Khởi Tu đến ông cũng xem như Chu phủ đón đến một làn gió mới vậy, vừa nghĩ Chu Văn vừa cảm thán không thôi, một tay đưa bình rượu lên nhấp một ngụm, tay còn lại liên tục nện xuống Khởi Tu.



Trong mắt của Chu Văn, Khởi Tu không khác gì một thanh bảo kiếm đang cần được rèn đúc, còn ông chính là một vị luyện khí sư đầy tâm huyết đang không ngừng tạo ra một thanh kiếm tuyệt thế vậy.



Cứ thế mọi chuyện liên tục lập đi lập lại bên phía Khởi Tu, còn về Khai Mặc hắn cũng đang dốc sức luyện đan điên cuồng rồi, Cực Lạc Đan bây giờ đã chất đống trong nhẫn trữ vật thành từng ngọn núi nhỏ rồi.



Thời gian rất nhanh đã trôi qua một tháng, cũng đã cận kề ngày Khảo Hạch Học Viện Kim Ngọc lắm rồi, không khí trong Kinh Thành lúc này phải nói là nhộn nhịp vô cùng.



Vì Khảo Hạch trăm năm mới diễn ra một lần, những người dân thường những tu sĩ tư chất căn cơ thấp thì cả đời có khi còn không kịp tham gia đại lễ như này, nên khi Khảo Hạch diễn ra bọn họ cũng xem đó như là một cột mốc quan trọng trong cuộc đời của mình vậy.



Khắp Kinh Thành hàng quán đâu đâu cũng nhộn nhịp người qua kẻ lại, ở cửa thành cũng có một số nơi phụ thuộc Kim Ngọc Đế Quốc cũng đến, binh lính tuần tra liên tục không để bất kỳ dị biến nào ảnh hưởng đến Khảo Hạch cả.



Khi tất cả cứ nghĩ sẽ diễn ra một cách hoàn hảo thì có một chuyện đã phá vỡ đi bầu không khí náo nhiệt của Kim Ngọc Đế Quốc hiện tại, không biết từ lúc nào trước cổng thành, Lưu Tuyết và Mặc Uyên đã đứng sừng sững nhìn chằm chằm một đám người phía ngoài thành.



Bên ngoài thành có mười hai thân ảnh mặc đạo bào trắng, trong đó chín người là đạo bào trắng có áng vân vàng, hai người đạo bào trắng có áng vân xanh dương, và người cuối cùng là một lão già mặc đạo bào áng vân tím.



Nhìn qua cũng biết lão già chính là người cầm đầu đám người kia, còn về nguyên nhân khiến cả Lưu Tuyết lẫn Mặc Uyên đều phải tự thân ra nghênh đón là bởi vì đám người kia chính là người của Vọng Tiên.



Mặc Uyên gương mặt lạnh tanh không cảm xúc nhìn về phía đám người Vọng Tiên cất giọng đầy chế nhạo:

"Ồ...Không biết đám tặc phỉ tiên nhân các ngươi đến Kim Ngọc Đế Quốc chúng ta là có ý gì"



"Hay lại nổi máu trộm cắp muốn lấy đi đồ của Kim Ngọc Đế Quốc sao"



Nói xong Mặc Uyên còn liên tục đảo mắt nhìn khắp đám người Vọng Tiên như muốn xem xét vậy, Lão Già đi đầu nghe vậy cũng không cãi gì mà chỉ cười khẽ nói:

"Khặc khặc, Cổ Minh Huyền Thương-Mặc Uyên lời nói vẫn rất hữu lực nha, nhưng mà aizzzz..."



"Lão phu cũng không muốn đến cái nơi khỉ ho cò gáy này đâu, chỉ là Vọng Lão có lệnh phải đem đệ tử mới của Thánh Địa đến các nơi luận bàn ấy mà"



Mặc Uyên chưa phản ứng gì thì một giọng đầy yêu kiều phát ra mang theo chút trêu đùa:

"A thì ra là đệ tử mới của Thánh Địa đầu trộm đuôi cướp, lần này dẫn đệ tử mới đi khắp nơi luận bàn hay đi khắp nơi dạy cách trộm aaa"



Người nói không ai khác chính là Lưu Tuyết, nàng từ đầu đã thấy đám người này rất khó ưa rồi, vì nàng thấy trong mắt đám người Vọng Tiên chỉ có cao ngạo không xem ai ở đây ra gì mà thôi.



Lão Già nghe vậy cũng hơi giật giật chân mày nhưng cũng không phản bác tiếp, lão biết có nói nhiều cũng không giải quyết được gì nên đi thẳng vào vấn đề chính:

"Lần này Vọng Lão đã có lệnh dẫn để tử mới đi luận bàn khắp nơi, cái chính là muốn cho bọn hắn biết núi cao còn có núi cao hơn, tránh để bọn hắn quá ngạo mạn mà dẫn đến đại hoạ"



"Sẵn đây ta nghe nói Kim Ngọc Đế Quốc sắp diễn ra Khảo Hạch nên muốn đem đám đệ tử đến học hỏi thêm mà thôi"



Ai không biết nghe qua thì không chừng còn xem là thật, nhưng những người như Mặc Uyên và Lưu Tuyết nghe qua còn không biết đám người này đến để gây chuyện sao, nhưng nếu ngăn không cho vào thì có thể mọi chuyện sẽ diễn biến xấu đi.



Tuy Kim Ngọc Đế Quốc không sợ chuyện nhưng kẻ đến lai lịch không nhỏ, Kim Ngọc Đế Quốc không sợ nhưng cũng không thể gây chuyện được, đang suy nghĩ thì Mặc Uyên nhận được một truyền âm, chính là của Lưu Tuyết.



"Mặc Uyên Tiền Bối cứ trao đổi với Quy Lão Tiền Bối xem, không chừng sẽ có cách giải quyết"



Mặc Uyên nghe vậy cũng âm thầm chấp nhận, chuyện này để Quy Lão có thể sẽ có cách giải quyết, qua chừng ba hơi thở thì gương mặt của Mặc Uyên hơi khó coi truyền âm ngược lại cho Lưu Tuyết.



"Quy Lão bảo cứ cho bọn hắn vào, Quy Lão cũng đảm bảo đám người này chỉ có vào mà không có ra"



Lưu Tuyết nghe vậy cũng hơi bất ngờ không biết lời này của Quy Lão Tiền Bối là có ý gì, hai người cũng đành để bọn người Vọng Tiên vào thành nhưng vẫn liên tục âm thầm theo dõi từng hành động của bọn người đấy.



Đám người Vọng Tiên thấy được vào cũng cười đầy khoái ý đi vào, trong mắt càng đậm đặc thêm vài phần kêu ngạo, chỉ là bọn hắn không biết lần này cũng là lần cuối bọn hắn được nhìn thấy ánh mặt trời.



Cách xa chỗ cổng thành vừa xảy ra chuyện sâu bên trong Kinh Thành, Mê Tâm Lâu trên tầng cao nhất một vị tuyệt sắc giai nhân cũng vừa khép lại mắt ngọc.



Một tay nàng đưa tẩu thuốc lên bờ môi tím đầy ma mị hút lấy một hơi rồi phà ra từng làn khói trắng:

"Hừ lại một đám chuột nhắt đến gây chuyện, cái gì mà Vọng Tiên, Vọng Lão rồi Vọng Chủ...Hứ"



"Chả phải tên Vọng Chủ vừa bị ta đánh cho chạy bán sống bán chết trốn vào trận pháp núp không dám ló mặt ra sau, ấy vậy mà vẫn để đám chụt nhắt này đi phá phách rồi"



"Hì hì, lần này để Tiểu Lang Quân chơi đùa với đám này cũng được nha"



Nói rồi nàng ưỡn người một cái nằm dài trên Trường Kỷ mà nhắm mắt thiếp đi.