Vĩnh Hằng Chi Lộ

Chương 46: Mở Đầu Bùng Nổ (Hồi 1)



Bên ngoài Chu Phủ sóng gió đang nổi lên khắp nơi, nhưng Khởi Tu vẫn không hề hay biết chuyện gì, hắn lúc này chỉ chăm chú thăng cấp Thể Tu của mình lên một cấp bậc hoàn toàn mới.



Hơn ba tuần trôi qua, nhờ có Chu Văn massage tẩm quất cường độ cao nên Thể Tu của hắn đã đạt đến cực hạn của Luyện Khí Kỳ rồi, đang muốn tiếp tục thăng cấp vượt lên Trúc Cơ Kỳ thì được hệ thống thông báo phải thỏa mãn cả Hồn Tu lẫn Tiên Tu mới có thể đột phá đến Trúc Cơ.



• Chủ Thể: Việt

• Tuổi: 18

• Tu Vi: Luyện Khí Sơ Kỳ

Tiến Độ: 0/1000

•Hồn Tu: Luyện Khí Sơ Kỳ

Tiến Độ: 0/1000

•Thể Tu: Luyện Khí Viên Mãn

Tiến Độ: 1000/1000



Nghe điều kiện khiến Khởi Tu muốn cất giọng chửi bới tiếp rồi, Tiên Tu thì còn có thể tăng nhanh chóng nhưng còn Hồn Tu phải làm cách nào để tăng đây, Bất Vưu Sơn là nơi hắn nghĩ đến đầu tiên nhưng lại không có Vưu Sơn Lệnh nên cũng lực bất đồng tâm.



Xem lại bản hệ thống của mình thì Khởi Tu cũng bất ngờ vì mình đã bước sang tuổi 18 rồi, hắn nhìn vậy cũng chỉ có thể cảm thán không thôi:

"Aizzz mỗi tuổi đi sang nghĩa trang lại gần thêm một đoạn"



Đúng lúc đang cảm thán nhân sinh thì một âm thanh vang vọng vừa hận vừa ghét phát ra.



【TING!】

【Chúc mừng Chủ Thể đã bước sang tuổi mới, Hệ Thống xin chúc mừng và đặc biệt tặng Chủ Thể một món quà đặc biệt】



【Chủ Thể có thể nhận hoặc đổi sang Lượt Múc Gáo Ngọc, nếu xác nhận đổi Chủ Thể sẽ nhận được 10 Lượt】



【Nhận】【Quy Đổi】



Không cần nghĩ với máu cờ bạc đã ngắm vào từng tế bào thì Khởi Tu đã có quyết định cho mình rồi, nhanh chóng ý niệm cho Hệ Thống【Nhận】lấy phần thưởng đặc biệt.



"Khà khà đã phần thưởng còn lại là Phần Thưởng Đặc Biệt thì há có thể là bình thường sao"



Sau khi xác nhận phần thưởng thì từ trong Giếng Ngọc, mặt nước đen kịch lại bắt đầu dậy sóng từng cơn, ngay sau đó một đoàn sáng bắn ra khỏi miệng giếng nằm lơ lửng ở trong Động Thiên.



Khởi Tu đã không chờ được nữa rồi, nhanh chóng động ý niệm tiến vào Động Thiên, trước mặt Khởi Tu lúc này là một quả cầu ánh sáng, quả cầu này thậm chí còn lớn hơn những quả cầu hắn nhận được trước đây rất nhiều.



Trong lòng tim hắn đã nhảy lên thình thịch rồi, chả nhẽ Giếng Ngọc thấy hắn sắp tới phải tham gia Khảo Hạch nên đã cố ý làm ra phần thưởng này cho hắn.



Nghĩ đến đó Khởi Tu cũng có chút cảm động không thôi, đưa hai tay chạm vào quả cầu ánh sáng thì nó nhanh chóng tan biến làm lộ ra một vật bên trong.



LENG KENG...

LOẢNG XOẢNG.....

LENG KENG..!!

.....!!!!!!!



Trước đôi mắt trợn trừng trừng của Khởi Tu, từ trong quả cầu ánh sáng kia là từng miếng, từng miếng sắt vụn rơi rớt dưới chân, tâm trạng của hắn lúc này như thể đang đến cao trào chuẩn bị phóng thì bị chuột rút vậy.



Khởi Tu đứng như trời trồng khi nhìn thấy phần thưởng Đặc Biệt mình nhận được, hắn run rẩy thầm nghĩ:

"Mẹ nó...40kg sắt, Thùng Tiger lùn...100k xiên nướng...bạn hát tui ca vợ cầm chổi chà nó rượt"



"Ta Kháo!!!!!!"



"Mẹ nó đây rõ là đồng nát sắt vụn chứ phần thưởng Đặc Biệt cái quái gì!!????"



Khởi Tu hét to một tiếng ngước mắt nhìn lên Giếng Ngọc đầy phản cảm, hắn lúc này hối hận rồi, phải chi lúc đó chọn 10 Lượt Múc Gáo Ngọc thì có phải tốt hơn không, để giờ đây thứ hắn có chỉ là bảy miếng sắt đen rỉ sét mà thôi.



Cuối người xuống nhặt lên từng miếng sắt, Khởi Tu đang có gắng gỡ gạc lại một chút, lỡ đâu đây là một món Thánh Khí, Thần Khí hay một loại vũ khí khủng bố thời cổ xưa thì sao, chỉ là nó lúc này bị phong ấn đang chờ người hữu duyên kích hoạt được thôi.



Mang theo suy nghĩ đó Khởi Tu ngồi trên mặt đất liên tục sắp xếp, nhưng càng sắp xếp hắn càng muốn khóc rồi, vì hắn phát hiện bảy mảnh sắt vụn này ghép chả ra cái thứ quái gì cả, nó như thể mỗi mảnh là một thứ riêng biệt vậy.



Khởi Tu đứng phắt dậy, thở dài đầy ảo não có lẽ lần này hắn thật sự cược sai rồi:

"Haaa...con bạc mà không thắng thì thua, ta thua được chịu được" *Đấy cờ bạc ít thôi* :)))



Động ý niệm quay lại bên ngoài, Khởi Tu vứt chuyện vừa rồi ra sau đầu mà chuẩn bị rời khỏi Chu phủ, hiện tại Chu Văn đã không còn giúp được gì, vì thứ hắn cần hiện tại chính là tăng cấp Hồn Tu, còn Tiên Tu thì quá dễ rồi.



Đi đến phòng Chu Văn chào ông một tiếng rồi Khởi Tu nhanh chóng rời đi, nơi hắn đến không đâu khác chính là trạch viện của Khai Mặc, hôm nay trên đường đi Khởi Tu hơi bất ngờ vì những cửa tiệm ở Kinh Thành bắt đầu đóng cửa rất nhiều rồi.



Khởi Tu suy nghĩ thoáng qua cho ra một đáp án có thể là mọi người đều chuẩn bị đến xem Khảo Hạch lần này nên đã chuẩn bị dọn hàng quán từ trước, hắn nghĩ nghĩ còn tận một tháng nữa mới bắt đầu mà mọi người lại chuẩn bị sớm đến vậy sao.



Qua một lúc cuối cùng cũng đến Trạch viện của Khai Mặc, hắn đánh tiếng một cái cũng nhanh chóng đẩy cửa đi vào, vào đến nơi Khởi Tu không khỏi bị doạ cho đứng người.



Vì Khai Mặc lúc này ngồi trên mặt đất trước sân, hắn lúc này đã tàn tạ đến vô cùng, quần áo bị rách rưới tả tơi, đầu tóc thì bù xù dính đầy bụi đen do hỏng dược liệu gây ra, thấy Khởi Tu đến Khai Mặc lồm cồm muốn ngồi dậy.



Thấy thế Khởi Tu nhanh chóng đi đến đỡ người hắn dìu lại bàn đá, sau một lúc thấy Khai Mặc đã ổn định Khởi Tu mới cất giọng:

"Hảo, ngươi đây là luyện đến tẩu hỏa nhập ma rồi sao??"



"Luyện đan sư ta thấy thì một thân đạo bào không nhiễm bụi trần, tiên phong đạo cốt không thôi, còn ngươi thì lại không khác gì bang chủ cái bang cả, đây là đã xảy ra chuyện gì sao"



Khai Mặc nghe Khởi Tu liên tục nói cũng cười khổ không thôi, một tay đưa lên bàn đá loé sáng một cái trên đấy đã nằm nghiêm chỉnh năm nhẫn trữ vật:

"Không phụ lòng Công Tử, đây chính là số Cực Lạc Đan ta đã liên tục luyện suốt 34 ngày qua cho người nhưng thân thể này thật sự không chịu nổi nên ta đành ngừng thôi'



"Trong mỗi nhẫn chính là 2000 viên Cực Lạc Đan, tổng năm nhẫn chính là 1 vạn thưa Công Tử'



Khởi Tu nghe đến đó thì đầu đã xém chút nữa nổ tung, chỉ có thể cất giọng đầy hoang mang không tin nổi nói với Khai Mặc:

"Ta mẹ nó....10000 viên Cực Lạc Đan, một lô ngươi luyện là chỉ có 10 viên, vậy chi ra một ngày ngươi mẹ nó luyện tận ba mươi lô, mà 1 viên Cực Lạc Đan là 5000 Trung Phẩm Linh Thạch, 10000 viên là....."



Khởi Tu chỉ im lặng lẩm nhẩm tính, càng tính khóe miệng hắn càng giật cuối cùng không nhịn được hét:

"Ta mẹ nó...5000 vạn Trung Phẩm Linh Thạch?"



Khởi Tu nói xong đưa đôi mắt như nhìn thấy quái vật nhìn về phía Khai Mặc, mẹ thật tên này còn quái thai hơn cả hắn nữa, cái tốc độ luyện đan khủng bố này nếu vẫn giữ như thế mà lên Luyện Đan Sư Cửu Giai cộng thêm Bách Luyện Đan Dược thì Khởi Tu không dám nghĩ lúc đó sẽ quái đến mức nào nữa.



Thiên phú luyện đan đến mức cực đoan thế này quả thật khiến Khởi Tu cảm phục không thôi, không chú ý đến đám nhẫn trữ vật Khởi Tu đã chộp lấy hai vai của Khai Mặc mà cười to:

"Tốt tốt, Tốt lắm Mặc Huynh thật sự là khiến ta bất ngờ không thôi, nhanh nhanh mau đi tắm rửa ta dẫn Mặc Huynh đi đến nơi này để thưởng cho Huynh qua đoạn thời gian luyện đan cực nhọc này"



Khai Mặc hai mắt mở lớn, hắn vừa nghe gì Khởi Tu gọi hắn một tiếng Mặc Huynh, phải biết hắn theo Khởi Tu với địa vị là một thủ hạ dưới trướng mà thôi, nên khi nghe Khởi Tu gọi mình là Mặc Huynh điều này làm Khai Mặc bất ngờ và xúc động không thôi.



Không nói nhiều Khai Mặc đã gật mạnh đầu một cái rồi nhanh chóng đi tắm rửa thay đồ, còn Khởi Tu đã nhanh chóng đem năm chiếc nhẫn trữ vật thu vào Động Thiên, đúng vậy là trong Động Thiên.



Khởi Tu đã nghĩ ra một loại phương thức chiến đấu mới đầy vô sỉ nhưng vẫn cần phải thử nghiệm lại một lần, nhưng trước đó phải đi với Khai Mặc xã hơi một bữa sau đoạn thời gian chuẩn bị căng thẳng đã.



Sau khi Khai Mặc chuẩn bị xong đã cùng Khởi Tu rời khỏi trạch viện đi đến một nơi, qua một lúc cuối cùng cũng đến, nhưng vừa đến đây Khai Mặc đã trợn mắt nhìn lấy Khởi Tu:

"Công Tử, đây là phần thưởng mà người nói????"



Khởi Tu nghe vậy nhoẻn miệng đầy ý vị mà nói:

"Con người mà, đặc biệt là nam nhân, qua một thời gian dài căng thẳng mệt mỏi như vậy, thì ít nhất phải đi ổn định thư giãn lấy lại tinh thần chứ"



Khai Mặc nghe thế càng nghi ngờ hơn:

"Thế Công Tử dẫn ta đến Mê Tâm Lâu làm gì?"



Quyết không để Khai Mặc hỏi thêm Khởi Tu đã kéo hắn vào trong, có kinh nghiệm từ lần trước nên khi này Khởi Tu cùng Khai Mặc tiến vào rất dễ, vừa vào trong Khởi Tu đã hét to.



"Người đâu chuẩn bị một phòng thượng hạng cùng một bàn thượng hạng và vài bình rượu đắt nhất lên đây, NHỚ PHẢI CÓ THÊM 10 MỸ NHÂN TIẾP RƯỢU ĐẤY!!!!"



Nói xong Khởi Tu hất cằm dẫn Khai Mặc đến một bên bàn trống ngồi xuống chờ phục vụ chuẩn bị, qua không lâu đã có người đến dẫn bọn họ đến một phòng hảo hạng riêng trước ánh mắt đầy đố kỵ của những tên khác ở trong tửu lâu.



Bên Trên tầng cao nhất của Mê Tâm Lâu có một nữ nhân đang chăm chú quan sát một màn hình sáng lơ lửng trước mặt, một bên mắt của nàng không biết từ lúc nào đã nhướng lên đầy yêu kiều.



"Tiểu Lang Quân thật là biết hưởng thụ nha!"



Nàng phất tay một cái màn sáng đã vỡ vụn tan biến vì không muốn nhìn tiếp cảnh tượng phía bên dưới nữa rồi.



Còn về phía Khởi Tu và Khai Mặc, một kẻ chỉ chuyên tâm luyện đan một kẻ thì hai đời chưa biết mùi gái là gì thì lúc này đang cực kỳ hưởng thụ, từ lúc đầu còn e ngại đến khi cả hai dần bị rượu ngấm vào sau đó là trái ôm phải ấp nói cười không ngớt.



Đến khi cả hai đều gục xuống bàn vì đã quá say rồi, trước đó Khởi Tu có đưa riêng địa chỉ và một ít Linh Thạch cho phục vụ Mê Tâm Lâu nói là nếu cả hai quá say thì nhờ người ở Mê Tâm Lâu đưa về.



Toàn bộ tài sản hắn đã bỏ vào Động Thiên nên không lo bị cướp, khi này hai tên đã say đến không biết trời đất là gì mà gục xuống bàn ngủ ngon, mười vị mỹ nữ phục vụ nãy giờ không biết từ lúc nào đã đứng sang một bên bất động, trong mắt chỉ còn một sự vô hồn như không phải là người sống vậy.



Đúng lúc ấy một luồng khói trắng đã lan tràn khắp phòng, từ trong làn khói một thân hình mờ ảo đã hiện ra nhưng do khói trắng che giấu nên chỉ thấy mờ mịt.



Sau khi xuất hiện nàng chỉ phất tay một cái thì Khai Mặc đã biến mất, sau đó thân ảnh kia đi đến gần Khởi Tu hơn muốn đưa tay chộp lấy thì bỗng nhiên Khởi Tu giật phắt người dậy lùi nhanh về phía sau, xung quanh người đã xuất hiện vô số đầu lâu hư ảnh chuẩn bị thế tấn công rồi.



Khởi Tu không say hẳn, hắn luôn giữ lại một phần tỉnh táo để đề phòng, lúc này tim Khởi Tu đập thình thịch không thôi, vì kẻ trước mắt có thể mạnh hơn hắn rất nhiều.

Khởi Tu biết được là do Cổ Bích Diện xem xét mà ra, qua xem xét thì hắn không thể xem ra được tu vi của đối phương chỉ có ??? mà thôi, chưa kịp để Khởi Tu làm ra thêm hành động gì thì một giọng cười dễ nghe đã cất lên.



"Hì hì, Tiểu Lang Quân thật là cẩn trọng nha"



Khởi Tu hơi giật mình vì giọng nói của kẻ bí ẩn trước mắt, giọng nói phát ra là của nữ nhân hơn nữa còn cực kỳ dễ nghe, hắn thề đây là giọng nói hay nhất mà hắn nghe được từ lúc sinh ra đến giờ kể cả thế giới kia hay hiện tại.



Nhưng không vì vậy mà Khởi Tu buông lỏng cảnh giới:

"Không biết Cô Nương có ý gì, sau lại ra tay với ta, còn có Huynh Đệ của ta bị bắt đến đâu rồi"



Người bí ẩn nghe vậy thì chỉ cười đáp:

"Không phải Tiểu Lang Quân nhờ người đưa về sao, Người Ta đến chính là nhận việc đưa Tiểu Lang Quân về aa"



Khởi Tu thấy vậy cũng bán tính bán nghi đang định cất giọng điều tra tiếp thì bên ngoài phòng đã có giọng cất lên:

"Người đã đưa về hết chưa, tiền đã nhận phải phục vụ đến nơi đến chốn, tránh khách hàng vì bất mãn chuyện gì mà lần sau không đến nữa"



Người thần bí nhìn Khởi Tu nói:

"Đấy Tiểu Lang Quân nghe xem, Người Ta có nói dối ngươi không"



Khởi Tu nghe xong cũng thở phào một hơi, nhanh chóng thu lại đầu lâu rồi gãi gãi đầu cười khan:

"Hahaa...thứ lỗi ta hơi đa nghi một chút nên mong Cô Nương đừng trách, với cả...Cô Nương xuất hiện thần bí quá nên ta cũng có hơi đề phòng"



Người kia nghe vậy cũng không nói nhiều một tay phất ra, từ bên trái nàng đã xuất hiện một vòng xoáy, Khởi Tu liếc mắt nhìn thì phát hiện phía trong là khung cảnh Trạch viện của Khai Mặc, hắn còn thấy Khai Mặc đang nằm im trên bàn đá mà ngủ li bì không thôi.



Thấy vậy Khởi Tu cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, đúng lúc này người thần bí lại nói:

"Tiểu Lang Quân có muốn thêm Vưu Sơn Lệnh không???"



Khởi Tu nghe vậy thì giật mình:

"Ý Cô Nương là sao"



Người kia không muốn nói nhiều chỉ ném qua một cuộn giấy rồi nói:

"Có vài vị khách đến từ Vọng Tiên đến quấy rối Khảo Hạch lần này, Mê Tâm Lâu cũng có không ít thù riêng với Vọng Tiên nên lần này đã đưa ra một nhiệm vụ"



"Mỗi vị khách nhân đến đây đều được phát nhiệm vụ, nếu ai cang đảm cứ việc nhận lấy nhiệm vụ lần này, phần thưởng là một Vưu Sơn Lệnh tiến vào Bất Vưu Sơn vĩnh viễn không giới hạn"



Nghe thấy phần thưởng của nhiệm vụ Khởi Tu không khỏi giật mình, đây chẳng phải là thứ hắn đang cần nhất sao, Khởi Tu còn muốn hỏi thêm gì đó thì đã bị người bí ẩn nói trước:

"Chi tiết nhiệm vụ lần này đã thêm đầy đủ trong cuộn giấy kia, cứ mở ra sẽ rõ còn hiện tại đến lúc về rồi Tiểu Lang Quân a"



Nói rồi không cho Khởi Tu kịp phản ứng người bí ẩn đã biến mất sau đó là xuất hiện sau lưng hắn, một cái chân dài thò ra đá mạnh vào mông Khởi Tu, lực đạo to lớn bắn thẳng người hắn vào vòng xoáy phía trước mà biến mất.