Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 251:



"Nào, Trình Quý, ca ca cũng gắp cho đệ một miếng." Trịnh Vân Đạc cười một mặt phóng túng.

Lý Trình Quý cũng vô cùng phối hợp: "Hảo ca ca, vậy đệ cũng ăn không hết nổi nữa rồi!"

Trịnh Vân Đạc tát bộp một phát vào sau gáy hắn: "Ăn không hết cũng phải ăn!"

"Ca ca, huynh không thể dịu dàng một chút sao?"

...

Mọi người đều cười đến nghiêng ngả, gương mặt Tô Cửu Nguyệt càng thêm đỏ bừng, chỉ hận không thể tìm cái lỗ nào mà chui xuống.

Ngô Tích Nguyên nhận thấy bàn tay nhỏ đang túm ống tay áo mình càng lúc càng siết c.h.ặ.t, đầu nàng cúi thấp đến mức hận không thể rúc xuống gầm bàn.

Khóe miệng anh khẽ nhếch lên, nhìn nàng đầy sủng ái, rồi mới nói với bọn Vương Khải Anh: "Muội t.ử mặt mỏng, xin mấy vị huynh trưởng hạ thủ lưu tình cho."

Vương Khải Anh nghe vậy cũng sợ tiên nữ muội muội có ấn tượng xấu với bọn họ, sau này lại cấm cửa hắn, liền vội vàng nháy mắt với mấy huynh đệ, bảo mọi người thu liễm một chút.

Lý Trình Quý cũng hắng giọng, chào mời mọi người ăn thức ăn, coi như tha cho đôi vợ chồng trẻ.

Tô Cửu Nguyệt không biết uống rượu, cứ thế uống nước trà suốt buổi.

Tửu lượng của Ngô Tích Nguyên cũng không tốt, nghĩ đến lần trước anh uống say ở nhà, Tô Cửu Nguyệt lại kéo kéo vạt áo anh.

Thấy Ngô Tích Nguyên nhìn sang, nàng hạ thấp giọng nói: "Anh uống ít thôi."

Ngô Tích Nguyên chưa kịp nói gì, Vương Khải Anh lại bảo: "Không sao, lát nữa ca ca ta tiễn hai người về!"

Tô Cửu Nguyệt có chút sốt ruột nhìn Ngô Tích Nguyên, sợ anh thực sự không nghe lời.

Sáng sớm mai anh còn phải dậy sớm đọc sách, nếu uống nhiều khó tránh khỏi lại hành hạ người khác.

Ngô Tích Nguyên hiểu nỗi lo của nàng, trao cho nàng một ánh mắt an tâm, nhưng sau khi nhâm nhi hai chén, anh liền tựa vào người Tô Cửu Nguyệt tỏ vẻ mình đã uống nhiều.

Bọn Vương Khải Anh cười nhạo anh vài câu, bảo t.ửu lượng này của anh quả thực không ra gì.

Anh lại đường hoàng dựa vào vợ nhỏ nhà mình, bộ dạng hôn hôn trầm trầm.

Trời bên ngoài đã tối dần, đường đêm khó đi, quán trọ cũng sẽ đóng cửa sớm, vợ chồng Ngô Tích Nguyên tự nhiên không thể ở đây quậy phá cùng đám bạn hữu của Vương Khải Anh.

Bèn đứng dậy từ biệt bọn họ. Vương Khải Anh đồng ý, nhìn Ngô Tích Nguyên dựa vào người Tô Cửu Nguyệt, dáng người anh cao lớn như vậy, Tô Cửu Nguyệt dìu dắt thực sự gian nan.

Hắn bước tới đẩy Tô Cửu Nguyệt ra, chộp lấy một cánh tay của Ngô Tích Nguyên vắt lên vai mình, rồi gọi mấy huynh đệ khác: "Các người còn không mau tới giúp một tay?"

Ngô Tích Nguyên bất lực nhìn vợ mình bị đẩy ra, thay vào đó là mấy gã đàn ông thô kệch, trong lòng nản lòng cực kỳ.

Ai mượn các người dìu chứ! Vợ của anh, anh không biết xót sao? Đâu cần các người quản chuyện bao đồng?

Nhưng hiện tại anh đang "say" mà, chỉ đành tiếp tục giả vờ, để mặc mấy người này khiêng anh về tận quán trọ.

Mấy người ném Ngô Tích Nguyên lên giường, dặn dò Tô Cửu Nguyệt vài câu rồi mới rời đi.

Tô Cửu Nguyệt vội vàng đi lấy nước nóng, còn định xuống bếp xin cho anh chút nước mật ong để giải rượu.

Nhưng vừa xoay người, đã thấy Ngô Tích Nguyên vốn đang nằm trên giường bò dậy, ngồi bên mép giường nhìn nàng.

Trong đôi mắt đen láy dường như có chút mơ màng, có vẻ hơi say, nhưng nhìn kỹ lại thấy không giống.

Ngô Tích Nguyên thấy nàng nhìn mình, bèn vẫy vẫy tay.

Tô Cửu Nguyệt tưởng anh không khỏe ở đâu, vội buông chậu gỗ trong tay xuống, bước tới bên cạnh anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sơn Tam

"Sao thế ạ? Đầu anh khó chịu sao? Để em bóp cho nhé?"

Hồi trước ở nhà, cha nàng sau khi uống rượu thường hay bị đau đầu, lúc đó nàng đều giúp ông xoa bóp.

Nàng định ra tay, lại bị Ngô Tích Nguyên bắt lấy đưa lên miệng khẽ hôn một cái.

Hôn xong vẫn không buông ra, hơi thở ấm nóng phả lên mu bàn tay nàng, ngứa ngáy tận vào trong tim.

Tô Cửu Nguyệt ngẩn ra, gò má đỏ hồng, rõ ràng là người đoan chính, sao uống rượu xong lại thành kẻ lả lơi thế này?

Ngay lúc nàng định gạt tay ra, anh bỗng ngẩng đầu lên, nhìn nàng nói: "Vợ ơi, anh muốn hôn."

Tô Cửu Nguyệt bị sự trực tiếp của anh dọa giật mình, thấy tim mình đập nhanh liên hồi. Nhưng nàng nhanh ch.óng trấn tĩnh lại: "Anh say rồi, ở đây chắc không có canh giải rượu, em đi tìm tiểu nhị xin cho anh chút nước mật ong."

Nói xong nàng định quay đi, nhưng bị Ngô Tích Nguyên giữ lại, nàng quay đầu nhìn anh, tay anh khẽ dùng lực, Tô Cửu Nguyệt đứng không vững liền ngã nhào vào lòng anh.

"Ngay cả hôn một cái nàng cũng không bằng lòng sao?" Giọng anh nghe đầy uất ức.

Tô Cửu Nguyệt thầm thở dài trong lòng, người đàn ông nhà mình lúc say cũng giống hệt lúc ngốc trước kia, cứ phải để người ta dỗ dành.

Nàng nhắm mắt lại, nhanh ch.óng ghé sát vào đặt một nụ hôn lên má anh. Khi mở mắt ra, vừa vặn chạm phải nụ cười trên mặt Ngô Tích Nguyên cùng đôi mắt sáng long lanh: "Vợ thật tốt!"

Tô Cửu Nguyệt bị anh nhìn đến thẹn thùng, định ngồi dậy khỏi đùi anh.

"Em vẫn nên đi tìm nước mật ong cho anh thôi, anh đợi em chút."

Ngô Tích Nguyên vẫn giữ c.h.ặ.t nàng, không cho nàng đi.

Tô Cửu Nguyệt quay đầu lại, vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn anh, liền nghe anh nói: "Anh không say, vừa nãy là lừa bọn họ thôi."

Tô Cửu Nguyệt cúi người quan sát kỹ sắc mặt anh: "Thật sự không say?"

Ngô Tích Nguyên gật đầu: "Ừm, mới uống có hai chén nhỏ, sao mà say được? Anh sợ uống say thật sẽ hành hạ nàng, nên mới giả vờ say đấy."

Tô Cửu Nguyệt lúc này nhìn kỹ lại anh, thấy thần sắc anh thanh tỉnh, chẳng giống người uống say chút nào.

Vả lại, nàng nhớ anh uống say là sẽ buồn ngủ, trông anh lúc này lại còn rất tỉnh táo.

"Vậy anh có khát không? Em đi rót cho anh ly nước nhé?"

Ngô Tích Nguyên lắc đầu: "Không khát, không cần bận rộn đâu, để anh ôm một lát."

Tô Cửu Nguyệt an phận ngồi trên đùi anh, đầu tựa vào đầu anh, một hồi lâu sau nàng mới nhận ra có gì đó không đúng, ngẩng đầu nhìn anh hỏi: "Anh không say? Vậy mà anh đòi hôn?"

Vốn tưởng anh sẽ chột dạ, ngờ đâu, anh lại hùng hồn nói: "Không say thì không được hôn sao?"

Tô Cửu Nguyệt: ???

Hình như... cũng không phải là không được? Chỉ là làm người ta thẹn thùng quá đi thôi.

Ngay lúc nàng đang ngẩn ngơ, trên má lại cảm nhận được một trận xúc cảm ấm áp, tâm trí nàng bị kéo trở lại, liền thấy Ngô Tích Nguyên cười đầy đắc ý: "Hôn rồi đấy! Nếu không nàng hôn lại đi?"

Tô Cửu Nguyệt cảm thấy mình sai rồi, anh chắc chắn là say rồi, ngày thường anh đâu có làm ra mấy chuyện ấu trĩ như thế này.

Nàng lẳng lặng đứng dậy khỏi đầu gối Ngô Tích Nguyên: "Em vẫn nên đi tìm nước mật ong cho anh thì hơn..."

Lần này nàng không để Ngô Tích Nguyên có cơ hội giữ mình lại nữa, nhanh ch.óng né sang một bên rồi chạy trốn ra khỏi cửa.

Nhìn cửa phòng "cạch" một cái đóng lại, Ngô Tích Nguyên mới không nhịn được mà bật cười.

Cô gái của anh vẫn còn quá thẹn thùng, mới hôn một cái đã sợ đến mức bỏ chạy, xem ra sau này phải nỗ lực nhiều hơn để nàng quen với sự thân mật của mình.