Tô Cửu Nguyệt tổng không thể cứ trốn mãi ở bên ngoài, nàng đi tìm tiểu nhị xin một ít mật ong, pha cho Ngô Tích Nguyên một bát nước mật ong thật lớn. Cảm thấy độ nóng trên mặt mình đã dần dần hạ xuống, bấy giờ mới bưng bát chậm rãi nấn ná về phía phòng mình.
Đến cửa, nhìn thấy ánh nến le lói bên trong, nàng lại nhớ tới dáng vẻ giở trò lưu manh của anh, đắn đo c.ắ.n c.ắ.n môi dưới, cuối cùng vẫn đẩy cửa bước vào.
Ngô Tích Nguyên ngồi bên bàn sách, tay vẫn đang cầm một cuốn sách xem rất chăm chú.
Dường như nghe thấy tiếng nàng đẩy cửa, anh quay đầu nhìn nàng một cái, khẽ mỉm cười với nàng.
Tô Cửu Nguyệt trái lại có chút ngượng ngùng, dáng vẻ nàng hớt hải chạy trốn lúc nãy quả thực là quá đỗi xấu hổ.
Nhưng chuyển niệm nghĩ lại, người ta là trượng phu danh chính ngôn thuận của mình, hôn thì hôn rồi, có gì mà không tự nhiên chứ?
Nàng bưng bát đi tới bên bàn, đặt bát sát vào tay anh.
Sau đó lại cầm một chiếc kim khều tim đèn dầu hỏa dài ra một chút, căn phòng ngay lập tức sáng sủa hơn nhiều.
"Trong phòng tối thế này, anh cũng không sợ nhìn hỏng mắt sao." Nàng lên tiếng phá vỡ bầu không khí ái muội này.
Ngô Tích Nguyên nghe vậy liền đặt sách xuống, ôn tồn nói: "Không xem nữa, xem nàng."
Tô Cửu Nguyệt quay mặt đi chỗ khác, vành tai ửng hồng sắc phấn: "Em có gì mà nhìn."
"Dưới đèn ngắm mỹ nhân, chẳng phải là một đại hạnh sự trong đời sao?"
"Đừng có dẻo cái miệng nữa, mau uống nước đường đi, em đi lấy chút nước nóng về tắm rửa." Cửu Nguyệt vừa thẹn vừa giận mà không dám giận lại một lần nữa chọn cách chạy trốn.
Ngô Tích Nguyên ngoan ngoãn uống hết nước đường, gọi giật nàng đang định ra cửa lại: "Để anh đi!"
Tô Cửu Nguyệt không tranh với anh, ngồi xuống thở hắt ra một hơi, chuyện xảy ra ngày hôm nay quá nhiều, nàng cũng có chút mệt.
Sơn Tam
Ngô Tích Nguyên rất nhanh đã trở lại, anh xách một chiếc ấm đồng, đổ nước nóng vào chậu gỗ, gọi Tô Cửu Nguyệt lại tắm rửa.
Gọi một tiếng, thấy Tô Cửu Nguyệt không đáp lại, anh mới kỳ quái hỏi: "Sao thế? Mệt rồi à?"
Tô Cửu Nguyệt lắc đầu: "Không ạ, em đang nghĩ chút chuyện."
Chưa đợi Ngô Tích Nguyên hỏi, nàng đã nói tiếp: "Hôm nay mẹ em lại tới tìm em."
Ngô Tích Nguyên nhíu mày: "Tìm nàng có việc gì?"
Tô Cửu Nguyệt thở dài, còn lo lắng bị người bên ngoài nghe thấy, bèn ghé sát tai anh kể lại chuyện ngày hôm nay.
Sắc mặt Ngô Tích Nguyên ngay lập tức thay đổi: "Hồ đồ!"
Tô Cửu Nguyệt đương nhiên cũng biết đây là đang hồ đồ: "Em không đồng ý với bà, nhưng em sợ bà tự mình làm bậy, đến lúc đó e là tất cả chúng ta đều bị bà kéo lụy theo."
Nếu thực sự tính đến cửu tộc, e là cả một ngôi làng của họ cũng không chạy thoát được.
Ngô Tích Nguyên vẫn đang suy tính xem kiếp trước chuyện này có xảy ra không, Tô Cửu Nguyệt đã có chút sốt ruột hỏi han: "Phu quân, chúng ta phải làm sao đây?"
Ngô Tích Nguyên lắc đầu: "Cứ tắm rửa rồi ngủ đi đã, chuyện này để anh nghĩ thêm chút nữa."
Sáng hôm đó, Tô Cửu Nguyệt tỉnh dậy rất sớm, nàng lại bị ác mộng làm cho kinh hãi tỉnh giấc.
Nàng ngồi trên giường thở dốc, vẻ mặt vẫn còn thất thần, mái tóc đẹp cũng bị mồ hôi làm ướt dính trên trán, trông thực sự đáng thương.
Ngô Tích Nguyên ngủ rất nông, Tô Cửu Nguyệt vừa cử động là anh cũng tỉnh theo.
"Sao thế? Lại nằm mơ à?"
Tô Cửu Nguyệt gật đầu: "Vâng, một giấc mơ rất không tốt."
Trong mơ mẹ nàng mượn quan hệ của nàng và Tô Di để mua chuộc hạ nhân Tô gia, nói muốn làm việc ở Tô gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngờ đâu bà cư nhiên lại hạ t.h.u.ố.c vào thức ăn của Mục Vương gia, bị người ta bắt quả tang tại trận.
Mục Vương gia nể tình nàng và Ngô gia từng cứu mạng người, chỉ định xử t.ử một mình Trương thị, nhưng chuyện này lại bị Tuệ Âm Trường công chúa biết được.
Bên ngoài có người đồn đại chuyện này là do nàng ra tay, bà ta nổi trận lôi đình, nhất quyết phải thẩm vấn nghiêm ngặt, lôi bằng sạch những kẻ đứng sau ra!
Chuyện càng lúc càng xôn xao, Cảnh Hiếu Đế ở kinh thành cũng biết chuyện, trực tiếp hạ lệnh diệt cửu tộc bọn họ.
Hôm đó nàng đang đứng trong sân, đợi đứa con của chị dâu cả chào đời, một nhóm quan binh xông vào, còn ném c.h.ế.t đứa cháu trai vừa mới lọt lòng của nàng...
Tô Cửu Nguyệt chính là bị dọa tỉnh như thế, mọi thứ trong mơ gần như bị nhuộm đỏ bởi m.á.u tươi, nàng không kìm được khóc thút thít.
Ngô Tích Nguyên vươn tay ôm lấy vai nàng, nhẹ nhàng vỗ về: "Ngoan nào, mơ đều là giả thôi, đừng nghĩ về nó nữa."
Tô Cửu Nguyệt lắc đầu: "Không, mơ cũng có khả năng là thật."
Nàng chưa bao giờ nói với Ngô Tích Nguyên việc mình hay nằm mơ, trước kia là vì anh còn chưa hiểu chuyện, sau này dần dần cũng không nằm mơ mấy nên nàng đã hoàn toàn quẳng chuyện này ra sau đầu.
"Em mơ thấy mẹ em đích thân đi hạ t.h.u.ố.c Mục Vương gia, bị người ta bắt quả tang, sau đó hoàng thượng đòi diệt cửu tộc chúng ta."
Ngô Tích Nguyên nhẹ nhàng vỗ trên lưng nàng: "Ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, yên tâm đi, những chuyện này đều sẽ không xảy ra đâu."
Kiếp trước Mục Vương gia làm thế nào để sống sót trở về kinh thành, anh không biết, nhưng kiếp trước cả nhà họ đều bình an vô sự, chuyện này căn bản không hề xảy ra.
Tô Cửu Nguyệt lắc đầu: "Không, thà tin là có còn hơn tin là không, em nhất định phải làm gì đó."
Ngô Tích Nguyên thấy vẻ mặt đầy suy tư của nàng thì cũng không ngắt lời.
Hồi lâu sau, Tô Cửu Nguyệt cũng lấy lại tinh thần: "Chuyện này nhất định có người đứng sau thao túng, nếu mục đích của họ là Mục Vương gia, e là có liên quan đến cuộc tranh giành ngai vàng. Vậy thì cho dù em ngăn cản được mẹ em, cũng chắc chắn sẽ còn có những kẻ khác ra tay."
Ngô Tích Nguyên khẽ gật đầu, cảm thấy nàng phân tích rất đúng.
"Em nhất định phải đi nhắc nhở họ!" Tô Cửu Nguyệt hạ quyết tâm.
Ngô Tích Nguyên ngạc nhiên: "Chuyện vẫn chưa xảy ra cơ mà..."
Tô Cửu Nguyệt nhìn anh: "Cái này gọi là phòng bệnh hơn chữa bệnh, đợi đến khi mọi ác quả đã thành, lúc đó mới nói thì không kịp nữa rồi."
Ngô Tích Nguyên: ...
Vợ nhỏ của anh bây giờ hiểu biết ngày càng nhiều rồi...
Anh lại nghĩ, nếu nói chuyện của nhạc mẫu ra, bà chắc chắn sẽ bị trừng phạt, lúc đó cũng sẽ không đến làm phiền vợ anh nữa.
"Nàng nói có lý, chuyện không nên chậm trễ, hôm nay đi luôn đi, chúng ta không thể đem an nguy của Mục Vương gia ra làm trò đùa được."
Tô Cửu Nguyệt liên tục gật đầu: "Em dùng bữa sáng xong sẽ đi ngay, rồi đợi anh hôm nay tan học về sẽ cùng nhau chuyển nhà, căn nhà bên kia đã dọn dẹp xong cả rồi. Nghĩa huynh còn bảo tặng hai hộ viện cho chúng ta, bảo em sau này không cần bôi đen mặt nữa."
Ngô Tích Nguyên xoa xoa tóc nàng, trong lòng thầm tự nhắc nhở, sau này vẫn phải nỗ lực hơn nữa.
Nếu anh không lớn mạnh đến mức khiến người ta không thể lay chuyển, vợ anh có lẽ mãi mãi không thể ra ngoài một cách bình thường được.
Những ngày này Yến Vương và Mục Vương đều ở nhà Tô Di dưỡng bệnh, làm cho Tô Di vui mừng hết biết.
Dẫu Yến Vương đôi khi sẽ rất bận, nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ chơi cùng cô.
Mỗi sáng dậy luyện kiếm cũng có Mục Vương cùng đi, ngày tháng đột nhiên trở nên vui vẻ hẳn lên, chẳng còn thiết chạy ra ngoài chơi nữa.
Nhưng sáng hôm đó, cô vừa mới luyện kiếm xong, thay bộ quần áo sạch sẽ, đã nghe Hạ Hà vào báo rằng Cửu Nguyệt tới.
Tô Di lập tức mừng rỡ: "Muội ấy ở đâu? Mau dẫn ta đi gặp muội ấy! Lâu lắm không gặp, ta cứ tưởng muội ấy quên mất người chị này rồi chứ!"
Hạ Hà cũng biết tiểu thư nhà mình và Cửu Nguyệt tiểu thư quan hệ rất tốt, bèn mỉm cười nói: "Đang ở cửa đợi người đấy ạ!"
"Đi! Chúng ta cùng đi đón muội ấy!"