Ngô Tích Nguyên khóe miệng khẽ nhếch lên: "Nàng thấy sao?"
Tô Cửu Nguyệt nhìn dáng vẻ thần thái hăng hái của anh, không hiểu sao lại tràn đầy lòng tin đối với anh: "Em thấy chắc chắn là không tệ!"
Ngô Tích Nguyên lại ghé mặt sát vào: "Thế sao còn chưa mớm cho anh ngụm nước nào?"
Thấy Tô Cửu Nguyệt nửa ngày không nhúc nhích, anh lại thở dài một tiếng, lầm bầm đầy vẻ đáng thương: "Anh đúng là một người đàn ông quá t.h.ả.m, đi thi cả một ngày trời, vợ đến ngụm nước cũng không cho uống, vợ chắc chắn là không thương anh nữa rồi..."
Xung quanh vẫn còn rất nhiều người, Tô Cửu Nguyệt cảm thấy lời này của anh những người khác đều có thể nghe thấy, tức thì mặt đỏ bừng tai.
"Được rồi được rồi, mớm cho anh là được chứ gì."
Nàng đỡ lấy bình nước, lo lắng làm ướt quần áo anh nên nhấc bình nước lên, hơi nghiêng đi, đưa tới bên miệng Ngô Tích Nguyên.
Ngô Tích Nguyên chẳng màng đến ánh mắt dị nghị của mọi người xung quanh, dày mặt cúi đầu nương theo bình nước uống hai ngụm.
Đừng tưởng anh không biết, đám người đó chính là đang ghen tị với anh, ghen tị vì anh có cô vợ xinh đẹp nhường này, mà cô vợ xinh đẹp lại còn mớm nước cho anh uống nữa!
Ngô Tích Nguyên mới uống được hai ngụm, Tô Cửu Nguyệt đã đậy nắp bình nước lại, cúi đầu đỏ mặt nhỏ giọng lầm bầm: "Đại khái thế là được rồi, thực sự muốn uống thì đợi về nhà em thong thả mớm cho anh được không?"
Điều này tự nhiên là cực tốt rồi.
Ngô Tích Nguyên cũng không làm khó nàng quá mức, nhận lấy bình nước vào tay mình, bỏ trống một bàn tay dắt lấy vạt áo nàng: "Đi thôi vợ ơi, chúng ta về nhà."
A Phúc đứng đợi từ đằng xa, thấy đôi vợ chồng trẻ làm những chuyện thực sự khiến người ta "không nỡ nhìn", liền rất mực biết ý không tiến lên can thiệp.
Lúc này thấy hai vợ chồng cùng dắt nhau đi tới, anh mới đón lên phía trước, đỡ lấy tráp sách trong tay Ngô Tích Nguyên, quan tâm hỏi một câu: "Cô gia thi cử thế nào? Ai mà ngờ được hôm nay lại xảy ra chuyện này, vừa khéo lại để cậu đụng phải."
Dẫu anh vẫn đang nhận bổng lộc ở Vương gia, nhưng khả năng anh quay về Vương gia sau này ước chừng là không lớn.
Sơn Tam
Mà Cửu Nguyệt tiểu thư tuy rằng là con gái nuôi của Nhạc phu nhân, lại là con gái nuôi của Tri châu Vương đại nhân, nhưng nàng dù sao đã gả chồng, cả đời này nói cho cùng vẫn phải dựa vào người đàn ông của mình.
Nếu người đàn ông của nàng có thể thi đỗ công danh, sau này nàng mới có ngày tháng tốt đẹp.
Tự nhiên, bản thân anh cũng sẽ được hưởng lây ngày tháng tốt đẹp theo.
Cho nên, A Phúc và A Quý là chân thành mong Ngô Tích Nguyên được tốt.
Ngô Tích Nguyên gần đây luôn bận rộn học nghiệp, chuyện trong nhà lại rất nhiều, anh biết tình cảnh của vợ mình gian nan nhưng căn bản chẳng giúp được gì nhiều.
May mà có A Phúc và A Quý đi theo, nếu không anh nhất định không yên tâm.
"Đa tạ A Phúc đại ca quan tâm, hôm nay phát huy cũng không tệ, còn việc có đỗ hay không thì phải xem các vị khảo quan chấm bài thế nào đã."
A Phúc lại ngó nghiêng xung quanh hai cái, hỏi: "Sao không thấy A Quý đâu?"
Ngô Tích Nguyên cũng không biết, họ vào trong thi, A Quý không vào được.
"Chắc là về trước rồi, Viện thí không cho dắt thư đồng vào trong."
Tô Cửu Nguyệt còn đang canh cánh bộ sườn hầm trong nồi của mình, bèn nói: "Vậy chúng ta cũng về thôi, hôm nay còn cải thiện bữa ăn cho anh đấy, suốt ngày ăn mì chắc anh cũng phát ngán rồi phải không?"
Ngô Tích Nguyên mỉm cười lắc đầu: "Cả đời cũng không thấy ngán đâu."
A Phúc rảo bước nhanh hơn vài bước, muốn tránh xa hai người này ra một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thật là, chẳng biết thẹn thùng gì cả! Chẳng thèm nể nang người khác chút nào!
Về đến nhà, quả nhiên thấy A Quý đang ngồi xổm trước cửa, thấy họ đã về liền lập tức đứng dậy, ngại ngùng gãi gãi sau gáy: "Cô gia vào thi, tôi nghĩ quanh đi quẩn lại cũng chẳng có việc gì nên về trước, không ngờ trong nhà không có ai... Chi bằng cứ đứng đợi ở ngoài trường thi thì hơn..."
Ngồi xổm ở cửa ngửi thấy mùi thịt thơm lừng bên trong, chẳng biết Cửu Nguyệt tiểu thư rốt cuộc đã bỏ những gia vị gì mà thơm thế không biết! Anh hệt như một kẻ tám trăm năm chưa được ăn thịt, cứ ngồi xổm trước cửa ngửi mùi thịt thơm bên trong mà bụng đói kêu rồn rột.
Ngô Tích Nguyên chun mũi, hỏi nàng: "Vợ ơi, trong nồi nàng hầm gì thế? Thơm quá!"
Tô Cửu Nguyệt bật cười một tiếng, tiến lên mở cửa: "Hầm sườn ạ, trước kia sư phụ bảo lúc hầm thịt bỏ thêm ít bạch chỉ, nhục khấu, đại hồi, trần bì thì mùi vị sẽ tốt hơn. Ở nhà không có những thứ này, hôm nay lúc mua xương em có mua kèm ít d.ư.ợ.c liệu, vừa hay dùng luôn."
Ngô Tích Nguyên uống liền một mạch hai bát canh lớn mới lưu luyến đặt bát đũa xuống.
"Vợ ơi nàng giỏi quá, sau này anh kiếm được tiền đều đưa hết cho nàng, nàng nấu canh xương cho chúng mình nhé."
A Phúc và A Quý mỗi người ôm một cái bát không, đều hận không thể dùng lưỡi l.i.ế.m sạch đáy bát.
Nghe lời này của Ngô Tích Nguyên, hai người cũng suy tính sau này có thể dùng bổng lộc của mình mua ít thịt mang về, Cửu Nguyệt tiểu thư làm món này ngon hơn hẳn bên ngoài bán.
Sau khi ăn cơm xong, A Phúc và A Quý về phòng của mình, Tô Cửu Nguyệt rửa sạch bát đũa mới quay về phòng.
Ngô Tích Nguyên đang cầm một cuốn sách xem, thấy nàng bước vào phòng liền đặt sách xuống, ngẩng đầu gọi nàng: "Vợ ơi!"
Tô Cửu Nguyệt "ừm" một tiếng, đi tới bên cạnh anh ngồi xuống, bấy giờ mới nhớ ra hỏi anh chuyện xảy ra hôm nay: "Hôm nay em nghe nói trường thi của các anh có thích khách lẻn vào?"
Ngô Tích Nguyên gật đầu: "Anh cũng nghe nói vậy, may mà Vương đại nhân phát hiện sớm, đổi trường thi cho bọn anh, thi cử cũng không bị lỡ dở."
Anh nào có biết đằng sau chuyện này còn có công lao của vợ mình, chỉ cảm thấy Vương Quảng Hiền quả không hổ là nhân vật có thể làm tới Đại Lý Tự Hữu khanh, cư nhiên lại sáng suốt tinh tường như vậy.
"Hôm nay em ở trước cổng châu phủ thấy tên thích khách đó rồi, tuy rằng trên đầu hắn trùm bao tải nhưng em thấy chắc hẳn chính là kẻ lúc trước định ra tay với Diệu Chi tỷ tỷ."
Nói đoạn, trên mặt nàng cũng có chút vui mừng: "Giờ kẻ xấu đã bị đưa ra ánh sáng, Diệu Chi tỷ tỷ cũng có thể yên tâm được rồi."
Chưa nói đến Cố Diệu Chi, Ngô Tích Nguyên những ngày qua cũng lo lắng không ít.
Dù sao hôm đó chính Cửu Nguyệt nhà anh đã làm hỏng việc tốt của đối phương, ai biết được tên thích khách đó có trả thù lên người nàng không.
Cố Diệu Chi ở Cố gia có người bảo vệ, còn Cửu Nguyệt nhà anh chỉ có hai người A Phúc và A Quý trông chừng, kẻ nào dễ ra tay hơn, điều này còn cần phải hỏi sao?
Sáng sớm hôm sau, Ngô Tích Nguyên không cần phải đến học viện nữa, ít nhất là trước khi công bố bảng điểm, anh đều có thể ở nhà.
Anh giúp Tô Cửu Nguyệt làm rất nhiều việc nhà, khiến A Phúc và A Quý nhìn mà ngây người.
Trong mắt họ, nam chủ ngoại nữ chủ nội (đàn ông lo việc ngoài, đàn bà lo việc trong) là chuyện đương nhiên, giờ đây cô gia nhà họ là một người đọc sách cư nhiên lại còn làm những việc mà phụ nữ mới làm sao?!
Chẳng phải đã bảo "quân t.ử viễn bào trù" (người quân t.ử tránh xa bếp núc) sao?
Ngô Tích Nguyên vừa mới quét dọn sân sạch sẽ, tưới nước xong, liền nghe thấy bên ngoài đột nhiên vang lên một trận tiếng gõ cửa.
Hai vợ chồng họ ở thành Ung Châu không có nhiều người thân bạn bè, sáng sớm thế này sẽ là ai đây?
"Đến đây!" Anh đáp một tiếng, bước tới mở cửa.
Cửa vừa mở ra, liền thấy bên ngoài đứng một người phụ nữ...
Người phụ nữ thấy anh cũng ngẩn ra, đoạn mới hỏi: "Cậu có phải là phu quân của Cửu Nguyệt tiểu thư không?"
Ngô Tích Nguyên nghĩ người đến ước chừng là bạn của Cửu Nguyệt, bèn gật đầu: "Chính xác ạ, Cửu Nguyệt đang làm bữa sáng, mời bà vào trong."